Ta Ở Bách Thảo Phong Cầu Trường Sinh

Chương 26: Đả Thông Gân Cốt

Đăng: 17/08/2026 14:13 3,353 từ 1 lượt đọc

Gió đêm rít qua những khe nứt trên vách đất của lều số mười bảy, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng núi Bách Thảo Phong cùng mùi bùn lầy tanh tưởi từ thửa ruộng số mười sáu bỏ hoang kế bên.

Cố Trường Sinh ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rách trải thẳng xuống nền đất nện ẩm ướt. Hắn không thắp đèn dầu. Trong bóng tối đặc quánh, đôi mắt hắn sâu thẳm như giếng cạn, phản chiếu một vệt sáng màu lục nhạt leo lét phát ra từ lòng bàn tay trái.

Đó là khối linh thạch vụn thứ ba.

Bề mặt khối đá gồ ghề, xám xịt và vẩn đục nhiều tạp chất, nhưng bên trong vẫn còn sót lại chút linh khí tinh thuần mà phàm nhân cả đời không bao giờ chạm tới được. Trường Sinh siết chặt ngón tay, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Vết rách bên mạn sườn khẽ co giật, da thịt căng rát dưới lớp vải thô ráp, nhưng vẻ mặt hắn không hề có lấy một tia dao động.

Thời gian của hắn chỉ còn đúng mười ba ngày.

Mười ba ngày sau, khi Mã quản sự dẫn theo đệ tử Chấp Sự Đường đến kiểm tra và thu hoạch bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo, nếu hắn vẫn chỉ là một gã tạp dịch phàm nhân mang thân phận thấp hèn, hai mươi gốc linh thảo vượt ngạch kia chắc chắn sẽ bị gã nuốt trọn không chừa một cọng rễ. Thậm chí, một kẻ tham lam và xảo quyệt như họ Mã hoàn toàn có thể tùy tiện gán cho hắn một cái tội danh lén lút trộm cắp linh dược tông môn, đánh gãy tay chân rồi ném xuống Hắc Ngục khoáng mạch giống hệt kết cục của Trần Tam chiều nay.

Quy củ của Thanh Vân Tông rất tàn nhẫn, nhưng cũng rất rõ ràng: Quản sự điền đầu có quyền sinh sát tuyệt đối với tạp dịch phàm nhân, nhưng tuyệt đối không có quyền tự ý phế bỏ hay đoạt tài vật của một tu sĩ đã chính thức bước vào Luyện Khí tầng một, được khắc tên trên Ngoại Môn Danh Sách.

Muốn giữ mạng, muốn giữ lại số linh thảo đã dốc cạn tâm huyết vun trồng, hắn chỉ có một con đường duy nhất: Đột phá Luyện Khí tầng một trước khi lưỡi hái của Mã quản sự bổ xuống.

"Hô..."

Cố Trường Sinh thở ra một ngụm trọc khí lạnh ngắt, nhắm nghiền hai mắt. Khẩu quyết tầng thứ nhất của Dẫn Khí Quyết một lần nữa vang vọng mồn một trong thức hải, từng câu từng chữ, từng nét vẽ kinh mạch trên tấm da cừu xám tro được hắn lật giở lại với độ chính xác tuyệt đối.

Sợi tơ Mộc linh khí trong đan điền khẽ rung động, theo sự dẫn dắt của thần niệm bắt đầu chuyển dời, men theo mạch Nhâm chìm dần xuống hạ tiêu, tụ lại tại huyệt Hội Âm, sau đó chia làm hai nhánh lao thẳng xuống chi dưới.

Trường Sinh tập trung toàn bộ ý chí vào chân trái.

Nếu như việc đả thông kinh mạch tay phải lần trước giống như dùng dao găm cạo xương, thì kinh mạch ở chi dưới lại kiên cố và xơ cứng gấp bội phần. Kinh lạc của kẻ mang Hạ phẩm Mộc linh căn tạp chất vẩn đục vốn đã hẹp hòi, lại tích tụ uế chất phàm trần suốt mười bốn năm đói nghèo, các khiếu huyệt như Dũng Tuyền, Phục Thố, Âm Lăng Tuyền đều bị bùn cặn bế tắc hoàn toàn.

"Răng rắc..."

Khối linh thạch vụn trong lòng bàn tay khẽ phát ra tiếng nứt vỡ rất nhỏ. Một luồng linh khí mát lạnh nhưng thô ráp lập tức tràn qua huyệt Lao Cung bên tay trái, cuộn trào hòa vào sợi Mộc linh khí trong cơ thể, hóa thành một mũi dùi nhọn hoắt đâm thẳng vào kinh mạch đùi trái.

"Ưm!"

Cố Trường Sinh cắn chặt hàm răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai bả vai run lên bần bật. Cơn đau không chỉ dừng lại ở da thịt, mà nó đục khoét thẳng vào tủy xương, như thể có hàng ngàn con kiến độc đang gặm nhấm từng thớ gân, cào xé màng xương từ bên trong. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo vải thô màu xám, nhỏ tong tòng xuống nền đất ẩm.

Hắn không dừng lại, cũng không dám dừng lại.

Mỗi một tấc kinh mạch được khai mở là một lần máu thịt bị xé toạc rồi lại được Mộc linh khí chữa lành trong đau đớn cùng cực. Khí tức lạnh lẽo của linh thạch vụn cuốn phăng những cặn bã màu đen nhờn nhợt bám quanh thành mạch, đẩy dần xuống phía lòng bàn chân.

Nửa canh giờ trôi qua.

Khối linh thạch vụn thứ ba trong tay Trường Sinh phát ra tiếng "bốp" khẽ khàng rồi nát vụn thành một đống bột đá trắng bệch, mất sạch linh quang.

Huyệt Phục Thố bên đùi trái đã được khai thông, nhưng luồng khí kẹt cứng lại trước cửa ải Âm Lăng Tuyền nơi khớp gối. Cảm giác tê dại và đau buốt khiến nửa thân dưới của hắn gần như mất đi tri giác.

Không một chút do dự, Cố Trường Sinh thò tay xuống hốc đất dưới chân cột lều, mò lấy khối linh thạch vụn thứ tư. Hắn bóp chặt viên đá, tiếp tục vận chuyển công pháp, nghiến răng thúc ép luồng linh khí hung hãn đâm sầm vào điểm tắc nghẽn.

Đêm dần trôi về sáng. Tiếng gió rít ngoài vách lều nhỏ dần, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch lạnh lẽo của sương sớm.

Khi tia sáng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá rách nát trên mái lều, Cố Trường Sinh mới chậm rãi mở mắt.

Hắn cúi đầu nhìn xuống. Ống quần bên chân trái đã bị mồ hôi và một lớp dịch nhờn màu xám đen bốc mùi hôi thối thấm ướt sũng. Nhưng bên trong lớp da thịt gầy gò ấy, một cảm giác thông suốt nhẹ nhõm chưa từng có đang lan tỏa. Toàn bộ kinh mạch chân trái từ đùi kéo dài xuống tận huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân đã được đả thông hoàn chỉnh.

Khối linh thạch vụn thứ tư đã biến thành tro bụi.

Trường Sinh hít một hơi sâu, cẩn thận vốc đất khô và tro bếp trộn lẫn đống bột đá linh thạch cùng chất nhờn dơ bẩn trên sàn, gom tất cả ném sâu vào góc hầm giấu đồ dưới cột lều rồi lấp đất, nện chặt lại như cũ. Hắn thay một chiếc áo vải thô khác, giấu thanh đoản đao và số linh thạch còn lại cẩn mật, chỉ giữ bình Bổ Khí Huyết Đan và lọ cao trị thương trong ống tay áo.

Cầm lấy chiếc cuốc mun và liềm xương sói, hắn đẩy then cài cửa lều, bước ra ngoài trời sáng.

Gió sớm thổi qua khuôn mặt tái nhợt, hốc hác của thiếu niên mười bốn tuổi. Hắn khẽ khom lưng xuống, đôi mắt sắc lạnh lập tức thu lại, thay vào đó là ánh nhìn đờ đẫn, sợ sệt của một gã tạp dịch phàm nhân hèn mọn.

Bên cạnh, thửa ruộng số mười sáu của Trần Tam giờ chỉ là một bãi bùn đen thối rữa, nồng nặc mùi chua gắt của rễ cây thối và tro than chưa khử kiềm. Tấm biển gỗ mang số hiệu 912 đã bị đập gãy cắm nghiêng ngả giữa ruộng, như một lời cảnh báo lạnh lẽo cho bất kỳ kẻ nào dám làm hỏng linh dược của tông môn.

Cố Trường Sinh không thèm liếc nhìn bãi tha ma ấy lấy nửa lần. Hắn sải bước tới bờ ruộng số mười bảy.

Bảy mươi mầm Huyết Ngưng Thảo sau một đêm được sương sớm nuôi dưỡng đang vươn mình mạnh mẽ. Những chiếc lá dài ba tấc đỏ thẫm như máu tươi, gân lá màu lục biếc nổi rõ mồn một, bao bọc xung quanh là một tầng linh khí nhàn nhạt lượn lờ như làn khói mỏng. Nhờ kỹ thuật tưới sương đêm và lớp bùn mương giàu đạm hữu cơ đã xử lý khử kiềm cẩn thận, tốc độ sinh trưởng của chúng nhanh hơn linh thảo thông thường ít nhất ba phần.

"Khẹc... Khẹc..."

Một tiếng ho khan yếu ớt vang lên từ bờ mương phía xa.

Trường Sinh liếc mắt nhìn sang. Tạp dịch số Cửu Trăm Lẻ Sáu (906) đang tập tễnh chống một cành cây khô đi tới, chiếc chân bị bẻ gãy vẫn còn nẹp bằng hai thanh tre thô sơ, quấn giẻ rách bẩn thỉu. Khuôn mặt gã 906 xám ngoét, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy bãi đất hoang tàn của ruộng mười sáu, rồi ánh mắt gã dời sang Cố Trường Sinh.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, gã 906 run bắn lên, vội vã cúi gục đầu xuống, hai đầu gối khuỵu xuống như muốn quỳ lạy.

Gã đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình. Gã biết rõ Trần Tam rơi vào kết cục thê thảm bị đày xuống Hắc Ngục khoáng mạch ba mươi năm không phải vì ông trời không giúp, mà là vì đã dám đắc tội với con rắn độc mang khuôn mặt thiếu niên đang đứng trước mặt này.

Cố Trường Sinh bước tới mép mương, giọng nói trầm thấp, đều đều không mang theo một chút độ ấm:

"Chân đã bớt đau chưa?"

Gã 906 run rẩy nuốt nước bọt, lắp bắp đáp:

"Đã... đã đỡ nhiều rồi, Cố ca... Cố sư huynh. Tiểu nhân... tiểu nhân tuyệt đối ngậm miệng, chuyện hôm qua... tiểu nhân không thấy gì cả, không biết gì cả..."

"Ngươi thấy hay không thấy, không quan trọng." Cố Trường Sinh lạnh nhạt ngắt lời, ánh mắt đảo qua thửa ruộng số mười của gã 906 ở đằng xa, "Mười ngày tới, chăm sóc cho tốt ruộng thuốc của ngươi. Ban ngày khi ta ở trong lều, nếu có người của Chấp Sự Đường hay Mã quản sự bước chân vào khu chín này, lập tức gõ ba tiếng cuốc vào đá bên bờ mương. Làm tốt, sau vụ thu hoạch này, ta cho ngươi nửa cân Linh Mễ thô."

Gã 906 nghe đến ba chữ "Linh Mễ thô", trong mắt lóe lên một tia khát khao sinh tồn mãnh liệt, vội vàng dập đầu lia lịa:

"Tiểu nhân hiểu! Tiểu nhân nhất định canh chừng cẩn thận! Tuyệt đối không để ai quấy rầy ngài!"

"Đi làm việc đi."

Trường Sinh xua tay, không nói thêm một lời thừa thãi. Hắn cúi người, dùng thìa xương mài mỏng cẩn thận xới nhẹ từng tấc đất quanh gốc Huyết Ngưng Thảo, nhặt sạch từng cọng cỏ dại li ti rồi dẫn dòng nước mương đã lắng trong vào từng rãnh nhỏ.

Hắn làm việc tỉ mỉ, cẩn trọng như một lão nông thực thụ. Từng động tác cúi người, vung cuốc đều được tính toán chuẩn xác để không làm kinh động đến phần rễ non đang ăn sâu vào lòng đất. Cả buổi sáng, hắn không hề để lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào của một kẻ đang lén lút tu luyện công pháp.

Đến tận giữa trưa, khi ánh mặt trời gay gắt nung đốt lớp chướng khí trên sườn núi thành một làn sương mù nhờn nhợt, một bóng người to béo lặc lè xuất hiện ở đầu con đường mòn dẫn vào khu chín.

Mã quản sự.

Gã điền đầu mặc chiếc áo gấm xanh thêu hoa văn mây trôi nhưng vạt áo đã ố vàng vì dầu mỡ, tay cầm một chiếc roi da bọc vảy cá sắt, bên hông lủng lẳng chiếc túi vải thô. Phía sau gã là hai tên tạp dịch thân cận to lớn, mặt mày bặm trợn.

Gã 906 đang cuốc đất ở ruộng số mười lập tức giơ cuốc lên, đập mạnh ba tiếng "cốp, cốp, cốp" vào tảng đá tảng ven mương như đã giao hẹn.

Cố Trường Sinh trong lòng run lên một nhịp nhưng nét mặt không hề biến đổi. Hắn lập tức cắm cuốc xuống bùn, vờ như kiệt sức, ngồi bệt xuống bờ ruộng, thở hồng hộc, lưng còng rạp xuống, hai bàn tay run rẩy đầy bùn đất.

Mã quản sự rảo bước tới gần ruộng số mười bảy. Đôi mắt ti hí híp lại giữa những ngấn mỡ thịt lồi lõm quét qua bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo đỏ rực đang vươn mình trong nắng, khóe miệng gã giật giật, lộ ra một nụ cười tham lam và thỏa mãn tột cùng.

"Chậc chậc, đúng là tay nghề con nhà nòi." Mã quản sự gõ gõ chiếc roi da vào lòng bàn tay béo múp, cất giọng ồm ồm giả tạo, "Tiểu tử họ Cố, ngươi chăm bón đám cỏ này tốt lắm. Đỏ tía mọng nước, linh khí dồi dào thế này, e là sắp chạm tới cực hạn của Nhất phẩm sơ giai rồi đấy."

Cố Trường Sinh run rẩy đứng dậy, lúng túng chùi tay vào vạt áo rách, khom người cúi đầu sát đất, giọng điệu lắp bắp đầy vẻ sợ hãi:

"Tạ... tạ ơn quản sự đại nhân quá khen. Tiểu nhân ngày đêm không dám chợp mắt, chỉ sợ... chỉ sợ làm hỏng một gốc thì tội chết vạn lần, kết cục như... như Trần Tam ca thì..."

Nhắc đến Trần Tam, Mã quản sự cười khẩy một tiếng, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt tàn nhẫn:

"Hừ, thứ phế vật lười biếng đó chết cũng không hết tội. Bị đày vào Hắc Ngục đập đá, không quá ba năm là nát thây. Ngươi biết sợ là tốt. Bổn quản sự xưa nay thưởng phạt phân minh."

Gã tiến lại gần thêm một bước, chiếc bóng to bè phủ kín lấy thân hình gầy gò của Trường Sinh. Mùi dầu mỡ bốc lên nồng nặc từ người gã khiến người ta buồn nôn. Mã quản sự hạ thấp giọng, vỗ mạnh chiếc roi da lên bờ vai phải vốn vẫn còn nhức mỏi của Trường Sinh:

"Cố tiểu tử, ngạch định kỳ của Chấp Sự Đường chỉ là năm mươi gốc. Hai mươi gốc dư ra kia... ngươi hiểu quy củ chứ?"

Cố Trường Sinh giả vờ rùng mình một cái, bờ vai khẽ sụp xuống như không chịu nổi áp lực, giọng run rẩy đầy cung kính:

"Tiểu nhân hiểu... Tiểu nhân mạng mọn, có thể sống sót ở Bách Thảo Phong này đều nhờ ơn quản sự đại nhân che chở. Hai mươi gốc kia... đương nhiên là phần hiếu kính của tiểu nhân dâng lên đại nhân để ngài bồi bổ thân thể."

Mã quản sự ngửa đầu cười lớn đầy đắc ý:

"Tốt! Rất thức thời! Ngươi ngoan ngoãn như vậy, sau vụ này bổn quản sự sẽ gia hạn thẻ bài tạp dịch cho ngươi thêm nửa năm, thậm chí cấp thêm cho ngươi hai mẫu linh điền nữa để trồng trọt. Liệu mà chăm sóc cho kỹ, nếu đến ngày thu hoạch mà thiếu mất một lá, bổn quản sự sẽ lột da ngươi!"

Nói đoạn, gã phất tay áo, xoay người nghênh ngang dẫn theo hai tên tay sai rời đi, tiếng cười the thé còn vọng lại trong gió núi.

Cố Trường Sinh vẫn duy trì tư thế khom lưng cúi đầu, bất động như một pho tượng gỗ.

Cho đến khi bóng dáng béo phì của Mã quản sự hoàn toàn khuất sau khúc quanh của rặng thông đá, hắn mới từ từ thẳng người dậy.

Ánh mắt sợ hãi, khúm núm vừa rồi biến mất hoàn toàn không còn một dấu vết, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương như lưỡi kiếm rỉ sét vừa rút khỏi vỏ. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai, u ám.

"Hai mươi gốc linh thảo... Còn muốn lột da ta sao?"

Trường Sinh siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào da thịt. Hắn không nói thêm nửa lời, quay người đi thẳng vào trong lều cỏ số mười bảy, cài chặt then gỗ, dùng ba khúc gỗ mun to chặn ngang cánh cửa.

Bên ngoài trời vẫn còn sáng rực, nhưng bên trong lều tối tăm như một nấm mồ.

Cố Trường Sinh ngồi xếp bằng xuống đất, không chậm trễ dù chỉ một khắc. Hắn thò tay vào hốc đất, lần này lôi ra một lúc ba khối linh thạch vụn.

Thời gian không chờ đợi một ai.

Hắn đã đả thông xong chín tấc kinh mạch tay phải và toàn bộ chân trái. Phía trước hắn là kinh mạch tay trái, chân phải, và quan trọng nhất là hệ thống Nhâm Đốc nhị mạch cùng Thập Nhị Chính Kinh bao quanh thân mình để tạo thành một vòng Đại Chu Thiên hoàn chỉnh.

"Rắc!"

Khối linh thạch vụn thứ năm vỡ vụn trong lòng bàn tay.

Linh khí thô ráp lại một lần nữa cuộn trào như sóng dữ, xông thẳng vào kinh mạch chân phải. Cơn đau đớn xé thịt đục tủy lại ập đến, dồn dập và tàn bạo hơn trước gấp bội phần. Nhưng lần này, Cố Trường Sinh thậm chí không thèm rên lên một tiếng. Hắn cắn chặt răng, nuốt ngược từng ngụm máu tươi tanh nồng vào trong bụng, dùng ý chí sắt đá của một kẻ đã bị dồn vào chân tường để ép buộc luồng Mộc linh khí càn quét qua từng khiếu huyệt bế tắc.

Ngày thứ năm... Khối linh thạch thứ sáu cạn kiệt, chân phải hoàn toàn thông suốt.

Ngày thứ bảy... Khối linh thạch thứ bảy và thứ tám hóa thành tro bụi, kinh mạch tay trái nối liền với đan điền.

Đến ngày thứ mười, toàn bộ mười khối linh thạch vụn vẩn đục đoạt được từ gã tu sĩ hẻm Hắc Phong đã bị hắn tiêu hao sạch sẽ không còn một mảnh.

Cơ thể Cố Trường Sinh sút đi trông thấy, hai má hóp lại, đôi mắt sâu hoắm đầy tơ máu, nhưng sâu trong con ngươi lại rực sáng một tia linh quang sắc bén dị thường. Toàn bộ tứ chi của hắn lúc này đã được linh khí gột rửa sơ bộ, kinh mạch rộng mở gấp đôi so với trước kia, dòng chảy Mộc linh khí màu lục nhạt luân chuyển không ngừng nghỉ dưới lớp da thịt, mang theo một sức mạnh bền bỉ vượt xa người thường.

Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ.

Trước mắt hắn là rào cản cuối cùng: Đả thông các đại huyệt trên ngực và lưng, kết nối toàn bộ Thập Nhị Chính Kinh quy về một mối tại Khí Hải Đan Điền, chính thức bước qua ngưỡng cửa phàm nhân để đạt tới Luyện Khí tầng một.

Cố Trường Sinh đưa tay vào ngực áo, lấy ra bình gốm nhỏ, đổ viên Bổ Khí Huyết Đan duy nhất ra lòng bàn tay.

Đồng thời, hắn gạt lớp đất dưới chân cột lều, lôi ra một khối linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn, tỏa ra ánh sáng trắng ngà thuần khiết và dao động linh lực nồng đậm hơn linh thạch vụn gấp mười lần.

Chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ thu hoạch.

Hắn ngửa đầu, nuốt trọn viên đan dược màu đỏ thẫm vào cổ họng, tay phải siết chặt khối linh thạch hạ phẩm.

"Đại đạo tranh phong, một tấc cũng không nhường."

Thiếu niên trầm giọng lẩm bẩm trong bóng tối, sau đó nhắm nghiền hai mắt, dốc toàn bộ tính mạng và ý chí vào lần xung kích cuối cùng.

0