Chương 43: Đan Độc Thấu Cốt
Cửa đá của căn phòng số bảy mươi hai khu Tây Viện từ từ hạ xuống, rãnh đá ken két khớp vào nhau, ngăn cách hoàn toàn luồng gió lạnh thấu xương của đỉnh Bách Thảo Phong bên ngoài.
Cố Trường Sinh đứng tựa lưng vào phiến đá lạnh ngắt, hơi thở dồn dập bị hắn đè nén xuống mức nhỏ nhất. Trong bóng tối lờ mờ, hắn đưa ngón tay lần theo mép khe cửa, sợi tóc mai mỏng manh gài trước khi rời đi vẫn còn nguyên vẹn, lớp bụi đá mịn rải nơi bậu cửa không hề có vết xê dịch.
Không có kẻ nào đột nhập.
Hắn khẽ thở hắt ra một ngụm khí đục, đưa tay rút viên đá lân tinh nhỏ từ trong túi áo ra đặt lên mặt bàn đá. Ánh sáng xanh mờ nhạt tỏa ra, soi rõ khuôn mặt tái nhợt phủ đầy bụi đất và mồ hôi khô của thiếu niên mười bốn tuổi.
Mạn sườn trái truyền đến từng cơn đau nhói buốt. Cố Trường Sinh cởi phăng bộ đạo bào ngoại môn rách rưới đã bết dính bùn đất và vệt máu đen thẫm. Vết rách dài nửa tấc do mũi trủy thủ của tên cướp mặt chuột gây ra lúc này đã khép miệng lại thành một đường chỉ xám nhờ bí thuật Khô Thảo Tức cưỡng ép bế mạch cầm máu. Nhưng xung quanh vết thương, huyết thịt đã bắt đầu sưng tấy, bầm tím do lực chấn động của cú va chạm cận tử.
Hắn múc một gáo nước lạnh từ thùng gỗ, dùng một mảnh vải gai sạch cẩn thận lau sạch lớp bùn đất quanh miệng vết thương. Nước lạnh chạm vào da thịt rách toác khiến toàn thân hắn khẽ run rẩy, hàm răng cắn chặt phát ra tiếng ken két. Sau khi làm sạch, hắn lấy một ít tro than Hắc Độc Đằng mịn đã khử kiềm rải đều lên vết rách, dùng dải vải thô băng bó chặt lại.
Cơn đau ngoài da chỉ là chuyện nhỏ. Mối nguy lớn nhất nằm ở đêm nay.
Hai viên Tụ Khí Phế Đan mua từ bãi phế liệu của Đan Dược Viện không có lớp sáp ong niêm phong, linh khí lõi bên trong đang từng khắc từng khắc tiêu tán ra ngoài không khí. Cứ trì hoãn thêm một ngày, dược lực sẽ giảm đi ba phần, trong khi đan độc lại càng lắng đọng sâu hơn. Hắn không có thời gian để dưỡng thương.
Cố Trường Sinh đặt chiếc bao tải gai lên bàn đá. Bên trong là toàn bộ số rễ Khổ Đằng mười năm tuổi xù xì, hai bó cành Tuyết Gai Thảo khô khốc và ba chiếc niêu đất nhỏ.
Hắn lấy một chiếc niêu đất sứt quai, đặt lên mặt bàn. Dùng đoản đao mẻ cạo sạch lớp bùn khô bám ngoài rễ Khổ Đằng, hắn cắt rễ cây thành từng lát mỏng cỡ móng tay. Mùi vị đắng ngắt, chát chúa xộc thẳng vào mũi, khiến đầu lưỡi hắn tê dại dù chỉ mới ngửi qua.
Theo kinh nghiệm dược lý mà cha hắn truyền thụ và những ghi chép trong Bách Thảo Kinh, phế đan hình thành do quá trình luyện chế thất bại, đan hỏa mất khống chế nung chảy dược liệu thành tro độc, lẫn lộn cùng vụn đồng của lò đan. Đan độc mang tính hỏa bạo liệt, một khi đi vào cơ thể sẽ như bàn ủi nung đỏ thiêu đốt kinh mạch, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì lục phủ ngũ tạng nát bấy mà chết.
Muốn trung hòa loại hỏa độc này, bắt buộc phải dùng thảo mộc tính hàn chát cực mạnh để kết tủa tro độc ngay trong dạ dày trước khi nó ngấm vào máu huyết. Khổ Đằng mười năm tuổi là vị thuốc dẫn hàn tính, còn tro của Tuyết Gai Thảo chứa nhiều khoáng chất mang tính kiềm chát, có thể hút cặn bã kim loại nặng bài tiết ra ngoài theo đường tiêu hóa.
Cố Trường Sinh đổ nửa bát nước ngầm vào niêu đất, thả toàn bộ lát mỏng Khổ Đằng vào trong.
Hắn không dám nhóm lửa bằng củi vì khói bốc lên từ lỗ thông gió sẽ lập tức thu hút sự chú ý của đội tuần tra Chấp Pháp Đường. Hắn đặt lòng bàn tay phải áp sát đáy niêu đất.
Vận chuyển Dẫn Khí Quyết, một tia Hỏa linh khí tạp chất cặn bã trong kinh mạch chậm rãi dồn về lòng bàn tay. Mộc linh khí lập tức được điều động tới, ma sát dữ dội với Hỏa linh khí tạo ra nhiệt lượng âm ỉ. Đáy niêu đất dần dần nóng ran, nước bên trong bắt đầu sủi tăm tăm rồi sôi sùng sục.
Một làn hơi nước mỏng bốc lên, mang theo vị đắng nghẹn họng. Cố Trường Sinh cẩn thận điều chỉnh linh lực, giữ cho nước sôi liu riu trong suốt nửa khắc, cho đến khi nước thuốc trong niêu đặc lại thành một thứ chất lỏng màu đen quánh như mực tàu.
Hắn rút một cành Tuyết Gai Thảo khô, dùng tia lửa ma sát đốt cháy cành cây thành một ngọn lửa nhỏ le lói. Khi cành cây cháy rụi, hắn dùng hai ngón tay vò nát phần than tro màu trắng xám rơi thẳng vào niêu thuốc đen, dùng que xương thú khuấy đều.
Một chén thuốc bài độc đen ngòm, bốc mùi hăng hắc và đắng chát đã hoàn thành.
Cố Trường Sinh đặt niêu thuốc sang một bên để nguội bớt, sau đó thò tay vào cạp quần rút chiếc lọ hắc sứ ra.
Rút nút bấc niêm sáp ong, hai viên đan dược tròn bằng đầu ngón tay cái lăn ra lòng bàn tay hắn. Một viên có vết cháy xém nửa mép ngoài, viên còn lại xù xì lớp tro xám bọc kín bên ngoài.
Cố Trường Sinh dùng que xương mài mỏng, cẩn thận gạt bỏ lớp tro xám và cạo bớt phần vỏ cháy đen bên ngoài của viên đan thứ nhất. Dưới lớp tro đen sì mục nát, một mảng đan thể màu xanh lục nhạt lộ ra, phát ra từng đợt linh khí ba động dồn dập nhưng hỗn loạn. Đó chính là linh khí lõi của Tụ Khí Đan chưa bị đan hỏa thiêu rụi hoàn toàn.
Hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại điều tức. Toàn bộ đồ hình vận khí của Dẫn Khí Quyết và tàn quyển Hoang Thảo Quyết hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.
Tu sĩ bình thường xung kích cảnh giới đều cần linh đan thượng phẩm, có trưởng bối hộ pháp hoặc bế quan trong linh trận tĩnh mịch. Còn hắn, một gã ngoại môn đệ tử hạ phẩm linh căn, phải ngồi trong góc phòng đá ẩm thấp, dùng phế đan độc hại và một chén thuốc đắng để đánh cược tính mạng.
Không thành công, tức là chết.
Cố Trường Sinh không do dự nữa. Hắn ngửa đầu, nuốt chửng viên Tụ Khí Phế Đan đã gọt vỏ vào bụng, sau đó bưng niêu thuốc Khổ Đằng đen quánh uống cạn một hơi.
Vị đắng chát kinh hoàng xộc thẳng lên tận đỉnh đầu làm hai mắt hắn hoa đi, cổ họng như bị dao cạo rát bỏng. Nhưng ngay khoảnh khắc viên phế đan trôi xuống dạ dày, biến cố kinh hoàng lập tức bùng nổ.
Oanh!
Một luồng nhiệt lượng bạo liệt tựa như nham thạch nóng chảy đột ngột nổ tung trong bụng hắn. Lớp đan thể hòa tan, đan hỏa độc tích tụ bấy lâu phóng thích ra ngoài, hóa thành hàng trăm mũi kim nung đỏ đâm loạn xạ vào thành dạ dày và các khiếu huyệt xung quanh.
Nhiệt độ cơ thể Cố Trường Sinh tăng vọt, da dẻ toàn thân đỏ rực như tôm luộc, mồ hôi túa ra như tắm nhưng vừa thoát ra khỏi lỗ chân lông đã bị nhiệt khí bốc hơi thành từng làn khói trắng mỏng.
Hắn cắn chặt răng, cơ mặt co giật vặn vẹo. Đau đớn vượt xa tưởng tượng. Cảm giác như có ai đó đổ dầu sôi vào ngũ tạng, thiêu đốt từng tấc ruột gan. Vết rách bên sườn trái do nhiệt huyết sôi trào bắt đầu nứt toác, máu rỉ qua lớp băng gạc thấm đỏ một mảng áo thô.
"Khô... Thảo... Tức!"
Cố Trường Sinh gầm nhẹ trong cổ họng, cố nén không phát ra tiếng thét. Hắn lập tức nghịch chuyển lộ tuyến kinh mạch, toàn bộ Mộc linh khí âm hàn của Hoang Thảo Quyết từ Khí Hải Đan Điền tuôn ra cuồn cuộn.
Mộc linh khí lạnh lẽo như sương giá mùa đông nhanh chóng bao bọc lấy toàn bộ Đan Điền và mười hai đường kinh mạch chính, tạo thành một lớp màng ngăn cách vững chắc. Đồng thời, lượng lớn dược dịch Khổ Đằng và tro Tuyết Gai Thảo trong dạ dày phát huy tác dụng. Vị đắng chát âm hàn điên cuồng quấn lấy ngọn đan hỏa độc, kết tủa những hạt tro đen và cặn kim loại nặng thành từng khối cặn bã đặc quánh, giữ chặt chúng lại trong đường tiêu hóa không cho thấm vào huyết mạch.
Khi đan độc bị kiềm tỏa, luồng linh khí lõi tinh thuần ẩn sâu bên trong viên đan dược rốt cuộc cũng thoát ra.
Đó là một dòng linh lưu màu xanh lục biếc, tinh thuần và nồng đậm gấp mười lần linh khí đất trời mà hắn vẫn hằng ngày khổ nhọc hấp thu. Dòng linh lưu này như một con mãng xà hoang dại, điên cuồng lao thẳng vào kinh mạch của hắn.
"Dẫn Khí quy nguyên, Thập Nhị Kinh thông!"
Cố Trường Sinh lập tức chuyển đổi công pháp, vận hành Dẫn Khí Quyết tầng một.
Hạ phẩm Mộc linh căn khiến kinh mạch của hắn hẹp và xơ cứng như những nhánh cây khô cằn. Khi dòng linh khí khổng lồ từ phế đan tràn vào, các vách kinh mạch bị nong rộng ra một cách thô bạo. Tiếng răng rắc trầm đục vang lên trong cơ thể, từng thớ thịt, từng đường kinh lạc như bị xé toạc ra rồi chắp vá lại.
Máu tươi từ khóe môi hắn rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống nền đá granite lạnh ngắt. Nhưng ánh mắt Cố Trường Sinh vẫn lạnh lùng đến tàn nhẫn. Hắn không hề dừng lại, càng không hề giảm tốc độ vận khí. Hắn dùng ý chí sắt đá cưỡng ép dòng linh khí cuồn cuộn kia chảy dọc theo kinh mạch, quét qua Thủ Thái Âm Phế Kinh, Thủ Dương Minh Đại Trường Kinh, rồi dồn dập lao về phía Khí Hải Đan Điền.
Tại Đan Điền, luồng xoáy linh lực của Luyện Khí tầng một đang quay cuồng điên cuồng. Khi dòng linh khí tinh thuần từ phế đan rót vào, luồng xoáy này phình to ra với tốc độ chóng mặt, liên tục va đập vào bức tường vô hình ngăn cách giữa tầng một và tầng hai.
Bình cảnh Luyện Khí tầng hai!
Đó là một gông cùm kiên cố được tạo nên bởi tạp chất và sự bế tắc của kinh lạc tiên thiên. Muốn phá vỡ nó, tu sĩ phải tích lũy linh lực hàng năm trời, hoặc dùng linh đan chính phẩm tẩy rửa từ từ.
Cố Trường Sinh không có thời gian hàng năm, càng không có linh đan chính phẩm. Hắn chỉ có sự liều mạng và tính toán chuẩn xác đến từng hơi thở.
"Phá cho ta!"
Hắn dồn ép toàn bộ Mộc linh khí còn sót lại trong cơ thể, kết hợp với dòng năng lượng bạo ngược của phế đan, ngưng tụ thành một mũi khoan linh lực nhọn hoắt, đâm thẳng vào bức tường bình cảnh.
Rầm!
Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong đầu Cố Trường Sinh. Đầu óc hắn ong lên dữ dội, lục phủ ngũ tạng chấn động kịch liệt. Một ngụm máu bầm đen thẫm mang theo mùi tro thuốc khét lẹt trào ngược lên họng.
Bức tường bình cảnh nứt ra một khe hở nhỏ, nhưng vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn. Dược lực của viên phế đan thứ nhất bắt đầu có dấu hiệu suy giảm, linh khí xung kích yếu dần đi.
Cố Trường Sinh mở bừng hai mắt, trong con ngươi vằn lên những tia máu đỏ quạch. Hắn nhìn chằm chằm vào viên Tụ Khí Phế Đan thứ hai đang nằm trên bàn đá.
Nếu dừng lại lúc này, linh khí tiêu tán, bình cảnh sẽ đóng lại và trở nên kiên cố hơn gấp bội, kinh mạch bị tổn thương sẽ khiến hắn mất ít nhất ba tháng mới có thể hồi phục. Ba tháng sau, hắn lấy đâu ra ba khối linh thạch nộp nguyệt khóa? Lấy đâu ra cơ hội sống sót giữa đám sài lang ở khu Tây Viện này?
Không có đường lui.
Bàn tay đẫm máu của Cố Trường Sinh chộp lấy viên phế đan thứ hai. Không cần gọt vỏ, không cần cạo tro, hắn tống thẳng viên thuốc vào miệng, nuốt ực một cái.
Cơn bão đan độc thứ hai lập tức bùng nổ dữ dội hơn lần trước gấp bội.
Dạ dày hắn quặn thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nát. Cố Trường Sinh cúi gập người xuống, hai tay bấu chặt vào mặt bàn đá granite đến mức mười đầu ngón tay bật máu, móng tay cào rách những vệt dài trên đá.
Tro độc của viên thuốc thứ hai không có đủ nước thuốc Khổ Đằng để kết tủa, bắt đầu tràn vào các nhánh lạc mạch nhỏ hẹp. Từng cơn đau rát buốt thấu xương tủy truyền đến khiến toàn thân hắn co giật kịch liệt.
Hắn vận dụng Khô Thảo Tức đến cực hạn. Khí tức sinh mệnh của Cố Trường Sinh tụt dốc không phanh, tim đập chậm lại chỉ còn vài nhịp mỗi khắc, thân nhiệt hạ xuống mức lạnh ngắt như người chết. Hắn biến toàn bộ kinh mạch của mình thành một bãi cỏ khô tiêu điều sau trận bão tuyết, nhẫn nhục chịu đựng sự tàn phá của đan hỏa độc, chỉ tập trung gom góp toàn bộ tia linh khí lõi vừa được giải phóng.
Gom góp từng tia, từng giọt.
Khi dòng linh khí thứ hai hội tụ đủ độ dày, hắn không do dự một khắc nào, lập tức thúc đẩy nó hợp nhất với luồng xoáy linh lực trong Đan Điền, giáng một đòn chí mạng vào vết nứt của bình cảnh.
Rắc!
Một âm thanh giòn tan vang lên sâu trong linh hồn.
Bức tường gông cùm kiên cố của Luyện Khí tầng một hoàn toàn vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh nhỏ.
Oanh!
Không gian Khí Hải Đan Điền đột ngột mở rộng ra gấp đôi. Luồng xoáy linh lực vốn chỉ to bằng ngón tay cái nay đã bành trướng thành một vòng xoáy màu xanh lục đậm bằng miệng chén, điên cuồng xoay tròn và tham lam hút cạn toàn bộ linh khí hỗn loạn còn sót lại trong kinh mạch.
Các nhánh kinh mạch bị nong rộng, lớp màng Mộc linh khí âm hàn nhanh chóng chữa lành những vết rách li ti dọc theo lộ tuyến vận khí. Một cảm giác khoan khoái, nhẹ nhõm vô bờ bến từ Đan Điền lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài, cuốn trôi đi phần lớn sự đau đớn vừa trải qua.
Ngũ quan của hắn nháy mắt được cường hóa lên một tầng thứ hoàn toàn mới.
Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng đá khép kín, Cố Trường Sinh có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng rễ cỏ gai ẩm ướt ngoài lỗ thông gió đang khẽ đung đưa trong gió đêm, tiếng bước chân nặng nề cách xa ba mươi trượng của đệ tử tuần tra mang la bàn đồng, và cả tiếng giọt sương đêm rơi tách một cái trên phiến đá ngoài hành lang.
Luyện Khí tầng hai sơ kỳ!
Hắn đã thực sự phá vỡ tầng gông cùm đầu tiên của tiên đạo, bước chân lên một nấc thang mới.
Nhưng Cố Trường Sinh không hề có lấy một tia vui mừng hay kiêu ngạo.
"Khụ... ặc!"
Hắn há miệng, nôn thốc nôn tháo ra một bọc chất lỏng màu đen ngòm đặc quánh xuống chiếc niêu đất rỗng thứ hai. Đó là toàn bộ đan độc, cặn kim loại của phế đan và máu bầm bị Khô Thảo Tức cùng nước thuốc Khổ Đằng ép trục xuất ra khỏi cơ thể.
Mùi tanh hôi, khét lẹt nồng nặc bốc lên làm căn phòng đá tràn ngập thứ mùi vị buồn nôn.
Cố Trường Sinh thở dốc từng hồi, toàn thân ướt đẫm mồ hôi và máu loãng, mệt mỏi rã rời như vừa trải qua một trận huyết chiến sinh tử với mười kẻ địch. Nhưng ánh mắt hắn vẫn tỉnh táo đến đáng sợ.
Hắn với tay lấy một nắm đất khô và tro than dự trữ dưới gầm giường, đổ ụp vào niêu đất chứa đan độc để dập tắt hoàn toàn mùi hôi thối và phong tỏa độc tính. Sau đó, hắn nhét chiếc niêu xuống sâu dưới lớp gạch lát sàn ở góc phòng.
Ngồi xếp bằng trên giường đá, Cố Trường Sinh nhắm mắt cảm nhận luồng linh lực đang lưu chuyển trôi chảy trong cơ thể.
Luyện Khí tầng hai, linh lực dồi dào gấp đôi tầng một, tốc độ thi triển công pháp và độ nhạy bén của giác quan đều tăng tiến rõ rệt. Quan trọng hơn cả, khả năng vận hành Khô Thảo Tức của hắn giờ đây đã có thể che giấu linh áp hoàn hảo hơn, đủ sức đánh lừa những la bàn thần thức thông thường của Chấp Pháp Đường nếu không bị rà soát ở cự ly quá gần.
Hắn kiểm kê lại tài sản còn lại trong phòng.
Mười khối linh thạch hạ phẩm trung bình chôn dưới góc phòng, hai khối linh thạch kém phẩm chất đoạt được từ tên cướp mặt chuột, mười lăm đồng tiền đồng, một thanh trủy thủ hạ phẩm, một thanh đoản đao mẻ, thanh Huyền Thiết Kiếm nặng ba mươi cân, một cây trâm độc Xuyên Tâm Thứ, hai hạt giống Hắc Độc Đằng, và hai mươi tư cân rưỡi Linh Mễ thô.
Hai viên Tụ Khí Phế Đan đã dùng hết để đổi lấy cảnh giới Luyện Khí tầng hai.
Cố Trường Sinh đưa tay sờ lên vết thương bên sườn trái. Dưới sự tẩm bổ của linh lực Luyện Khí tầng hai vừa đột phá, huyết nhục đang ngứa ran lên, quá trình khép miệng diễn ra nhanh hơn trước gấp mấy lần.
Ngoài cửa sổ thông gió, bóng tối dày đặc của màn đêm bắt đầu chuyển dần sang màu xám tro lạnh lẽo của rạng sáng. Tiếng chuông đồng từ đỉnh núi chính Bách Thảo Phong ngân vang ba tiếng trầm đục, báo hiệu một ngày lao dịch mới lại bắt đầu.
Cố Trường Sinh đứng dậy, mặc vào người bộ đạo bào màu xám xanh dự phòng còn nguyên vẹn. Hắn cúi đầu, chỉnh lại vạt áo che kín thanh đoản đao và trâm độc nơi cổ tay áo, ánh mắt khôi phục lại vẻ nhút nhát, hèn mọn của một kẻ tư chất kém cỏi nơi đáy cùng tông môn.
Hắn đẩy nhẹ cửa đá, bước ra ngoài sương sớm. Con đường máu phía trước vẫn còn dài dằng dặc, và hắn chỉ vừa mới đi những bước đầu tiên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.