Ta Ở Bách Thảo Phong Cầu Trường Sinh

Chương 13: Đêm Đen Giết Chóc

Đăng: 17/08/2026 06:31 3,386 từ 1 lượt đọc

Gió lạnh rít qua những khe nứt của hẻm đá, mang theo mùi tanh nồng của bùn lầy và chướng khí mục rữa từ bãi Thấp Âm.

Cố Trường Sinh không chạy thẳng theo lối mòn dẫn về sườn núi Thanh Vân. Hắn biết rõ, trước mặt một tu sĩ Luyện Khí tầng một, dù đối phương chỉ là hạng tán tu mạt lưu bét bảng, tốc độ và sức bền của một thân xác phàm nhân mười bốn tuổi vĩnh viễn không thể so bì. Chạy trốn trên địa hình bằng phẳng chẳng khác nào tự biến mình thành tấm bia thịt sống.

Hắn siết chặt vạt áo choàng da hoẵng, ép sát bảy khối linh thạch vụn cùng bình ngọc Bách Thảo Trị Thương Cao vào lồng ngực. Lớp da thú tẩm bột khoáng thạch và dạ tiêu lạnh buốt dán chặt vào da thịt, ngăn chặn hơi ấm cơ thể và mùi máu tanh từ vết rách ở bả vai phát tán ra ngoài không khí.

Trường Sinh cắm đầu lủi sâu vào khu rừng gai gai góc rậm rạp phía tây nam Hắc Thủy Đàm. Nơi này chướng khí dày đặc như sương mù, rễ cây đại thụ trồi lên mặt đất như những bộ xương khô quắp quạnh, bên dưới là những vũng sình lầy ngập ngụa lá rụng thối rữa ngàn năm.

Cách phía sau hắn chừng ba mươi trượng, tiếng cành cây khô gãy vụn vang lên rất khẽ nhưng đều đặn, tựa như tiếng bước chân của một con linh cẩu đang kiên nhẫn bám đuôi con mồi bị thương.

Gã tán tu mặc áo tơi bện cỏ không hề vội vã. Trong mắt gã, bóng lưng nhỏ thó, gầy gò của Trường Sinh chẳng qua chỉ là một con cừu non mang theo một khối thịt béo bở vừa bước ra khỏi bầy sói. Một phàm nhân dám cầm rêu khô cực phẩm đổi lấy linh thạch và đan dược nhị phẩm, lại đơn độc đi đêm trong rừng sương độc, nếu không giết để đoạt bảo thì thật có lỗi với cơ duyên mà trời đất ban tặng.

"Tiểu tử, ngươi chạy không thoát đâu."

Một giọng nói the thé, khàn đặc như tiếng cọ xát của hai mảnh kim loại rỉ sét vang lên từ phía sau. Âm thanh được bao bọc bởi một tia linh lực yếu ớt, trực tiếp xuyên qua màn sương mù ẩm ướt, đâm thẳng vào màng nhĩ của Trường Sinh khiến đầu óc hắn nhói lên một cơn đau buốt.

"Để lại túi trữ vật và chiếc áo choàng trên người ngươi, lão phu cho ngươi một cái chết toàn thây. Bằng không, trâm sắt này đâm xuyên qua đan điền, rút từng khúc ruột của ngươi ra bón cho lũ huyết điệp trong đầm lầy, lúc đó hối cũng không kịp!"

Cố Trường Sinh cắn chặt răng, đầu lưỡi nếm được vị tanh ngọt của máu tươi rỉ ra từ chân răng. Hắn không đáp lại nửa lời, hơi thở vẫn được khống chế ở mức nông và đều đặn theo bản năng của một kẻ săn thú lâu năm.

Hai mắt hắn đảo nhanh trong bóng tối mịt mùng. Khả năng ghi nhớ sơ đồ địa hình ngầm và ký ức về thảm thực vật quanh Hắc Thủy Đàm đang cuồn cuộn tái hiện trong đầu hắn từng chi tiết nhỏ nhất: Cách đây mười trượng về phía trước là một khe rãnh nứt tự nhiên do nước xói mòn, bề mặt bị bao phủ bởi một lớp rêu Dạ Xoa trơn trượt; bên phải là bụi gai Xuyên Tâm Thứ mọc xen lẫn với nấm độc Xích Thiềm Thang.

Đó là nơi chôn xác duy nhất mà hắn có thể tự tay đào cho kẻ bám đuôi.

"Vút!"

Một tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột rít lên từ sau lưng.

Trường Sinh không cần quay đầu lại, toàn bộ cơ bắp trên lưng hắn dựng đứng vì cảm giác nguy hiểm tột độ. Nhờ vào những ngày tháng trèo đèo lội suối hái thuốc và phản xạ sinh tử được tôi luyện trên vách đá Hắc Phong, hắn đột ngột nghiêng người, ngã nhào sang một bên gốc cây mục.

"Phập!"

Một cây trâm sắt dài nửa thước, mũi nhọn lóe lên ánh sáng xanh lục lờ mờ của linh lực sơ kỳ, găm phập vào thân cây đại thụ ngay đúng vị trí đầu của Trường Sinh nửa khắc trước. Thân cây bằng gỗ thiết mộc cứng như đá lập tức bị trâm sắt xuyên sâu hơn ba tấc, vỏ cây xung quanh xèo xèo bốc khói đen kịt vì kịch độc tẩm trên mũi trâm.

Gã áo tơi bện cỏ lướt tới như một bóng ma. Gã giẫm chân lên một cành cây mục nhưng thân thể lại nhẹ tựa lông hồng nhờ vào việc vận chuyển một luồng linh khí mỏng manh dưới lòng bàn chân.

"Khá khen cho một con chuột nhắt phàm nhân, phản xạ không tệ." Gã tán tu cười gằn, tay áo vung lên, một sợi dây cước mảnh như tơ nhện nối liền với đuôi trâm sắt giật mạnh, rút cây trâm bay ngược trở lại lòng bàn tay gã.

Khuôn mặt gã giấu dưới vành nón mê lộ ra một đôi mắt tam giác đục ngầu, đầy vẻ tàn độc và tham lam. Trên ngón tay gã, những vết chai sần do quanh năm cầm binh khí cướp bóc lộ rõ dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua tán lá.

"Linh thạch vụn giấu ở đâu? Lọ Bách Thảo Trị Thương Cao đâu? Giao ra đây!"

Gã vừa dứt lời, bước chân đã đột ngột tăng tốc, thân hình lướt đi với tốc độ mà mắt thường của người phàm khó lòng bắt kịp. Trâm sắt trong tay gã vẽ ra một vệt sáng lạnh lẽo, nhắm thẳng vào bả vai phải của Trường Sinh nhằm phế bỏ hoàn toàn sức kháng cự của hắn.

Đối mặt với sát chiêu của một tu sĩ, Cố Trường Sinh không hề lùi bước hay van xin. Đôi mắt hắn lạnh lẽo như mặt nước đầm lầy đóng băng.

Hắn chờ đợi chính là khoảnh khắc này. Khoảnh khắc đối phương cho rằng con mồi đã hoàn toàn rơi vào tuyệt lộ và mất đi sự cảnh giác tối thiểu đối với những thứ vũ khí phàm tục.

Tay phải của Trường Sinh giấu trong tay áo rộng không rút thiết kiếm, mà thọc sâu vào túi áo ngực, nắm chặt lấy gói giấy dầu đựng thứ bột mịn màu xám đỏ.

Khi mũi trâm sắt chỉ còn cách ngực hắn nửa thước, mang theo luồng linh áp sắc nhọn rạch rách cả lớp áo ngoài, Trường Sinh bất thần hạ thấp trọng tâm, đầu gối khuỵu xuống bùn lầy, tay phải vung mạnh ra phía trước thành một vòng cung hoàn mỹ.

"Xoạt!"

Một đám mây bụi dày đặc gồm bột ớt khô cay nồng, lưu huỳnh nồng nặc và vôi sống chưa tôi bung tỏa ra giữa không trung, tạo thành một màn sương mù bao trùm lấy toàn bộ khuôn mặt của gã tán tu.

"Trò mèo của phàm phu tục tử!"

Gã áo tơi cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ. Gã theo bản năng vận chuyển một tia linh lực yếu ớt lên mặt để ngăn cản bụi bặm. Nhưng gã đã phạm phải một sai lầm chết người.

Gió rừng ẩm ướt, cộng với mồ hôi trên trán và nước mắt do hơi ớt cay nồng kích thích lập tức hòa lẫn với lớp vôi sống bám trên mặt gã.

"Xèo... xèo!"

Nhiệt lượng kinh hoàng từ phản ứng của vôi sống gặp nước lập tức bùng nổ ngay trên bề mặt da thịt và khóe mắt của gã tán tu. Tia linh lực mỏng manh của Luyện Khí tầng một vốn dĩ chưa thể hình thành hộ thể linh quang hoàn chỉnh, căn bản không thể ngăn cản được thứ bỏng rát thực tế của trần thế.

"A a a! Mắt của ta! Mắt của ta!"

Tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu rừng sương độc. Gã áo tơi lảo đảo lùi lại, hai tay ôm lấy mặt, những mảng da thịt quanh hốc mắt bắt đầu phồng rộp, cháy xém và bốc khói cay nồng. Bột ớt và lưu huỳnh xộc thẳng vào khí quản khiến gã ho sặc sụa, linh lực trong kinh mạch tức khắc bị rối loạn, tán loạn khắp nơi.

Trong cơn hoảng loạn tột độ, gã vung mạnh trâm sắt trong tay, đâm loạn xạ vào không khí: "Súc sinh! Ta phải băm vằn ngươi ra vạn mảnh!"

Trường Sinh không hề lên tiếng. Hắn trườn rạp trên mặt đất ẩm ướt như một con rắn độc kiên nhẫn. Bùn lạnh và nước đọng ngấm qua lớp áo rách, buốt thấu tận xương tủy, nhưng đầu óc hắn lúc này lại tỉnh táo đến mức đáng sợ.

Hắn không lập tức lao vào liều mạng. Đối phương dù bị mù tạm thời nhưng tu vi Luyện Khí tầng một vẫn có sức mạnh cơ bắp và linh lực bộc phát gấp mấy lần phàm nhân, nếu xông vào lúc gã đang điên cuồng vung vũ khí thì chẳng khác nào tự sát.

Trường Sinh nín thở, cẩn thận di chuyển vòng qua bên sườn đối phương, bàn tay lần xuống thắt lưng, rút thanh thiết kiếm rỉ sét đã được mài sắc bén như nước mùa thu. Lưỡi kiếm tối đen, không phản chiếu chút ánh sáng nào, đầu mũi kiếm đã được hắn quét một lớp dịch độc đặc quánh chiết xuất từ gai Xuyên Tâm Thứ.

Ba nhịp thở...

Bốn nhịp thở...

Gã tán tu áo tơi sau một hồi điên cuồng vung vẩy trâm sắt không trúng mục tiêu, hơi thở bắt đầu dồn dập, động tác chậm lại để lắng nghe tiếng động xung quanh. Gã cố gắng dùng linh thức sơ cấp để dò tìm vị trí của Trường Sinh, nhưng lớp áo choàng da hoẵng tẩm bột khoáng thạch và dạ tiêu đã hoàn toàn hòa lẫn thân nhiệt cùng hơi thở của Trường Sinh vào màn sương chướng khí.

"Ngươi ở đâu? Ra đây! Có giỏi thì ra đây nghênh chiến!" Gã áo tơi gầm gừ, thân hình bắt đầu run rẩy vì đau đớn và sợ hãi.

Ngay tại thời điểm gã vừa dứt câu, khi lồng ngực gã hạ xuống trong một nhịp thở hắt ra, Trường Sinh động thủ.

Không có tiếng gầm thét, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước.

Từ trong bụi rậm sau lưng gã tán tu, bóng đen của Trường Sinh bắn vọt ra như một mũi tên rời dây cung. Hắn không nhắm vào ngực hay cổ họng - những nơi mà tu sĩ theo bản năng sẽ bảo vệ cẩn mật nhất - mà thanh thiết kiếm rỉ sét trong tay hắn đâm thẳng vào gân khoeo chân sau của gã áo tơi!

"Xoẹt!"

Lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt lớp da thịt mỏng manh, xẻ ngọt qua đường gân gót chân.

"A!"

Gã tán tu quỵ sụp xuống một bên gối, trọng tâm cơ thể hoàn toàn mất thăng bằng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngã xuống, sự hung hãn của một kẻ chuyên cướp bóc đường rừng bộc phát. Gã không thèm quay đầu, tay áo vung ngược ra sau, trâm sắt mang theo một luồng kình phong xé rách không khí, đập thẳng vào ngực Trường Sinh.

"Bốp!"

Đó là một đòn đánh liều mạng chứa đựng toàn bộ tia linh lực còn sót lại của Luyện Khí tầng một.

Dù Trường Sinh đã cố né tránh, nhưng thân trâm bằng sắt vẫn nện trúng vào mạn sườn trái của hắn. Tiếng xương sườn rạn nứt giòn giã vang lên trong màn đêm. Cả thân hình gầy gò của Trường Sinh bị đánh bay ra xa hơn một trượng, đập mạnh vào một tảng đá bọc đầy rêu xanh.

"Khụ!"

Một ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng Trường Sinh, nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực. Đau đớn khủng khiếp từ lồng ngực và bả vai trái ập đến như muốn xé toạc linh hồn hắn. Cả thân thể hắn run rẩy dữ dội, lục phủ ngũ tạng như bị một bàn tay vô hình nghiền nát.

Nếu là một đứa trẻ mười bốn tuổi bình thường, đòn đánh này đã đủ khiến nó mất đi toàn bộ ý thức và buông xuôi chờ chết.

Nhưng ánh mắt của Cố Trường Sinh vẫn sắc lạnh như dao cạo.

Hắn nhìn thấy gã tán tu đang lồm cồm bò dậy, hai mắt đẫm máu đen ngòm, chân sau kéo lê một vệt máu dài trên mặt đất, trâm sắt trong tay gã run rẩy giơ lên. Độc tính của Xuyên Tâm Thứ trên lưỡi kiếm đã bắt đầu ngấm vào vết thương ở gót chân gã, khiến nửa thân dưới của gã dần tê liệt, da thịt chuyển sang màu tím tái.

"Súc sinh... Lão phu... phải lột da ngươi..." Gã tán tu thở dốc, từng bước cà nhắc tiến lại gần tảng đá nơi Trường Sinh đang nằm.

Trường Sinh tay phải vẫn ghì chặt chuôi thiết kiếm, tay trái lặng lẽ rút thanh dao găm nhỏ bén giắt ngang hông. Hắn giả vờ bất tỉnh, đầu gục xuống lớp rêu ướt át, hơi thở thoi thóp như một kẻ sắp chết.

Năm bước...

Ba bước...

Một bước!

Khi gã áo tơi vung trâm sắt định đâm thẳng vào đỉnh đầu Trường Sinh, toàn bộ sức lực còn lại trong thân xác phàm nhân của thiếu niên bộc phát trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trường Sinh không né tránh trâm sắt. Hắn hơi nghiêng đầu, để mũi trâm cào rách một mảng da đầu đẫm máu, đồng thời tay trái cầm dao găm đâm thẳng từ dưới lên, ngập lút cán vào hạ bộ của gã tán tu!

Cùng lúc đó, tay phải hắn vung thanh thiết kiếm rỉ sét, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè tới, chém ngang qua yết hầu đối phương!

"Phụt!"

Máu tươi nóng hổi từ cổ họng gã tu sĩ Luyện Khí tầng một phun trào ra như suối, xối thẳng vào mặt, vào mắt và miệng của Cố Trường Sinh. Mùi tanh nồng nặc và vị mặn chát của máu bao trùm lấy toàn bộ giác quan của hắn.

Đôi mắt tam giác của gã tán tu trợn trừng lên hết cỡ, tràn đầy vẻ kinh hoàng, không tin nổi và tuyệt vọng. Hai bàn tay gã buông rơi trâm sắt, ôm chặt lấy cổ họng đang không ngừng phun máu phì phò. Gã muốn nói điều gì đó, nhưng trong khí quản chỉ phát ra những tiếng ọc ọc đứt quãng.

Cố Trường Sinh không hề buông tay. Hắn đè chặt gã tán tu xuống vũng bùn lầy, xoay mạnh lưỡi kiếm trong cổ họng gã thêm một vòng, mặc cho hai chân đối phương giãy giụa đạp loạn xạ vào bùn đất.

Một nhịp thở... Mười nhịp thở... Hai mươi nhịp thở...

Cho đến khi thân thể gã áo tơi hoàn toàn mềm nhũn, co giật vài cái rồi bất động vĩnh viễn, Trường Sinh mới kiệt sức ngã vật ra bên cạnh xác chết.

Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất trên tán rừng, hòa lẫn với sương mù lạnh buốt.

Trường Sinh nằm ngửa trên mặt đất ngập bùn, lồng ngực phập phồng đau đớn dữ dội theo từng hơi thở. Mỗi lần hít vào, xương sườn rạn nứt lại cọ xát vào thịt khiến hắn toát mồ hôi lạnh. Máu của kẻ địch và máu của chính hắn hòa quyện vào nhau, nhuộm đen lớp bùn Thấp Âm dưới thân.

Hắn đã giết một tu sĩ.

Một kẻ mang linh căn, có linh lực trong người, ở trên cao nhìn xuống phàm nhân như nhìn sâu kiến. Nhưng máu của tu sĩ chảy ra cũng tanh tưởi, lạnh ngắt và nhớp nháp y hệt máu của một con lợn rừng bị chọc tiết.

Trường Sinh nhổ ra một búng máu đọng trong miệng, chống kiếm gượng dậy. Hắn biết mình không có thời gian để nghỉ ngơi hay tận hưởng cảm giác sống sót. Mùi máu tươi trong khu rừng này sẽ sớm thu hút những loài hung thú ăn xác hoặc những kẻ săn mồi khác trong đêm.

Hắn lê cái chân đau, nhanh chóng lục soát thi thể của gã áo tơi bện cỏ.

Một túi vải thô rách nát giắt bên hông gã được tháo ra. Trường Sinh dốc ngược túi vải xuống một phiến đá sạch: Ba khối linh thạch vụn vẩn đục, một mẩu quặng sắt xám tro thô sơ, một chiếc bình gốm nhỏ đựng ba viên đan dược màu vàng xám có mùi hôi nồng (đan dược cấp thấp nhất dành cho tán tu Luyện Khí sơ kỳ để bổ sung khí huyết), và cây trâm sắt tẩm độc dài nửa thước.

Không có công pháp, không có pháp bảo kinh thiên, càng không có túi trữ vật không gian cao cấp. Đây chính là toàn bộ gia tài bần cùng của một kẻ tán tu mạt lưu sống bằng nghề cướp bóc nơi cửa ngõ chợ đen.

Trường Sinh thu toàn bộ ba khối linh thạch vụn, nhét chung vào ngực áo cùng bảy khối linh thạch trước đó. Mười khối linh thạch vụn!

Mười khối linh thạch vụn này vừa vặn có thể quy đổi thành một khối linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn tại Chấp Sự Đường. Hắn đã đi được một phần mười chặng đường để chạm tay vào cuốn Dẫn Khí Quyết.

Hắn nhặt cây trâm sắt và bình đan dược máu nhét vào bọc hành lý, sau đó lôi xác gã tán tu kéo lê về phía bụi nấm độc Xích Thiềm Thang và khe nứt sình lầy ngập bùn đen.

Trường Sinh dùng chân gạt từng lớp lá rụng và bùn đặc phủ kín thi thể, rải nốt gói vôi sống còn lại lên trên để khử mùi máu và thúc đẩy quá trình thối rữa nhanh chóng. Chỉ sau vài ngày, chướng khí và độc trùng của đầm lầy sẽ rỉa sạch thịt xương kẻ này thành một đống bùn vô danh.

Làm xong tất cả, Trường Sinh tựa lưng vào một thân cây cổ thụ, run rẩy mở nắp bình ngọc Bách Thảo Trị Thương Cao nhị phẩm mà hắn vừa đổi được từ lão đan đồ.

Một mùi hương thảo dược thanh mát, dịu nhẹ lập tức xua tan đi mùi máu tanh nồng nặc xung quanh. Hắn không dám dùng nhiều, chỉ dùng đầu ngón tay cẩn thận vét một lớp cao thuốc mỏng như cánh ve, bôi đều lên vết rách ở bả vai trái và vết thương rách da đầu.

Dược lực nhị phẩm vừa chạm vào miệng vết thương, một cảm giác mát lạnh thấu xương lập tức lan tỏa, dập tắt hoàn toàn cơn đau rát bỏng do chất độc và linh áp gây ra. Những thớ thịt tím tái, hoại tử bắt đầu co rút lại, máu ngừng chảy ngay tức khắc, một lớp vảy mỏng màu xám nhạt hình thành với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cơn sốt âm ỉ trong người Trường Sinh từ từ lắng xuống.

Hắn cẩn thận đậy chặt nắp bình ngọc, giấu sâu vào lớp lót trong cùng của chiếc áo choàng da hoẵng, đoạn dùng bùn đen trét đầy lên mặt và y phục để che giấu toàn bộ mùi hương dược liệu cùng những vết máu còn sót lại.

Trời đất phương đông bắt đầu le lói những tia sáng bạc ảm đạm đầu tiên của buổi rạng đông.

Cố Trường Sinh chống thanh thiết kiếm rỉ sét, một tay ôm chặt mạn sườn gãy, cắn răng lê từng bước chân nặng trĩu xuyên qua màn sương mù dày đặc, hướng về phía vách đá sườn tây nam của Bách Thảo Phong.

Một ngày mới lại bắt đầu, và hắn vẫn còn sống.

0