Chương 14: Về Núi Trước Rạng Đông
Từng luồng gió lạnh ẩm ướt rít qua khe đá sườn tây nam Bách Thảo Phong, mang theo hơi thở buốt giá của sương độc còn sót lại từ Hắc Thủy Đàm.
Trời chưa sáng hẳn, nhưng chân trời phía đông đã bắt đầu ửng lên một vệt xám bạc mờ đục. Thời gian của Cố Trường Sinh không còn nhiều. Chỉ khoảng nửa canh giờ nữa, khi tiếng chiêng đồng điểm danh của Chấp Sự Đường vang khắp mười hai khu linh điền, bất kỳ tạp dịch nào vắng mặt trong lều cỏ hoặc không có mặt bên thửa ruộng của mình đều sẽ bị liệt vào tội đào tẩu, bị Chấp pháp đội lột da đánh gãy xương, ném xuống Hóa Thi Trì.
Dưới chân vách đá dựng đứng cao gần ba mươi trượng, Cố Trường Sinh dừng lại sau một tảng đá rêu phong phủ đầy gai nhọn.
Hắn khom người, một tay ôm chặt lấy mạn sườn trái. Từng nhịp thở dốc đều kéo theo một cơn đau xé rách màng phổi, tựa như có mảnh xương gãy đang đâm chọc vào từng thớ thịt non bên trong. Mùi máu tanh ngai ngái dâng ngược lên cuống họng, bị hắn cắn chặt hàm răng nuốt ngược trở lại. Vạt áo thô rách nát bên ngoài đã được trét đầy bùn đen và nước lá hôi thối để át đi mùi máu của tên tu sĩ Luyện Khí tầng một vừa bị hắn chém chết trong rừng sương.
Bả vai trái và da đầu nơi bị trâm độc sượt qua đã nhờ Bách Thảo Trị Thương Cao nhị phẩm mà ngừng chảy máu, bề mặt kết lại một lớp vảy đen mỏng như da rắn, nhưng cảm giác ngứa ngáy râm ran pha lẫn nhức nhối vẫn không ngừng truyền về đại não.
Trường Sinh ngước nhìn lên vách đá đen kịt.
Những mấu đá lồi lõm, những bụi dây leo rủ xuống tựa như những chiếc móc câu của tử thần. Leo lên vách đá này khi thể lực sung mãn đã là một canh bạc giữa sự sống và cái chết, huống chi lúc này hắn đang mang một bên sườn rạn nứt, khí huyết hao tổn cùng cực.
"Phải trèo lên. Không trèo, chỉ có chết."
Ánh mắt thiếu niên mười bốn tuổi lạnh lẽo đến mức không hề có chút gợn sóng dao động. Hắn cởi tấm áo choàng da hoẵng bọc kín các gói tài sản, dùng một sợi dây mây dẻo dai buộc chặt sau lưng, ép sát vào cột sống để giảm thiểu chấn động lên lồng ngực. Thanh thiết kiếm rỉ sét dính máu đã được hắn cọ sạch vào lớp cát ẩm dưới lòng suối cạn, bọc rơm giắt ngang hông.
Hắn thò tay vào túi da báo, chạm vào ba viên đan dược bổ khí huyết màu vàng xám vừa cướp được. Hắn không dám uống cả viên. Đối với một thân thể phàm nhân chưa từng dẫn khí nhập thể, lại đang mang nội thương nặng, dược lực mãnh liệt của đan dược tu chân rất có thể sẽ làm nổ tung các kinh mạch yếu ớt hoặc khiến tim đập quá nhanh dẫn đến tràn máu phổi.
Trường Sinh dùng móng tay cái bấm mạnh, cạo ra một góc nhỏ chừng một phần tư viên đan dược, bỏ vào miệng nhai nát.
Vị đan dược đắng chát xộc thẳng lên mũi, tiếp đó là một luồng nhiệt khí thô ráp lan tỏa từ thực quản xuống dạ dày, tựa như một ngọn lửa nhỏ bốc cháy bên trong lục phủ ngũ tạng. Cảm giác mệt mỏi rã rời tạm thời bị xua tan, các cơ bắp rệu rã căng cứng trở lại.
Cố Trường Sinh không chần chừ thêm một khắc. Hắn vươn tay phải, bàn tay đầy vết chai sạn và bùn đất bám chặt vào mấu đá đầu tiên.
Chân đạp vào vách đá, Trường Sinh dùng lực của tay phải và hai chân để nâng toàn bộ thân người lên, tuyệt đối thả lỏng cánh tay trái và giữ cho mạn sườn bên trái không bị ép vào vách đá lồi lõm.
"Một trượng... hai trượng..."
Tiếng thở của hắn dồn dập, nghẹn ứ trong cổ họng. Mỗi lần nhấc người lên, trọng lực lại kéo giật mạn sườn trái, cơn đau nhói buốt khiến trước mắt hắn tối sầm lại, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hòa lẫn với lớp bùn ngụy trang trên trán chảy ròng ròng xuống khóe mắt cay xè.
Đến lưng chừng vách đá, khoảng trượng thứ mười lăm, một mảng đá vôi mục rữa bất ngờ vỡ vụn dưới chân phải của hắn.
Thân hình Trường Sinh hẫng đi một nhịp.
Cả người hắn trượt xuống nửa thước, theo phản xạ sinh tồn, tay trái của hắn vội vã bấu chặt lấy một nhánh dây leo gai góc bên cạnh để giữ thăng bằng.
"Rắc!"
Một tiếng động rất nhỏ nhưng sắc bén vang lên bên trong lồng ngực trái. Xương sườn bị nứt tiếp tục dịch chuyển dưới sức giật đột ngột. Cơn đau dữ dội như một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua ngực khiến Trường Sinh rên khẽ một tiếng, máu tươi từ khóe môi trào ra, rỏ từng giọt đỏ thẫm xuống phiến đá bên dưới.
Hắn không buông tay. Hai hàm răng cắn chặt vào môi dưới đến mức bật máu, móng tay găm sâu vào kẽ đá sắc nhọn đến bật cả móng, máu hòa lẫn bùn đất bết dính.
Hắn dừng lại, treo lơ lửng trên vách đá cheo leo giữa trời đêm lộng gió, hít vào từng ngụm khí lạnh buốt giá để ổn định lại nhịp tim đang đập cuồng loạn.
Trí nhớ phi thường của hắn lập tức kích hoạt, tái hiện lại sơ đồ vách đá mà hắn đã vẽ trong đầu hàng chục lần. Bên phải ba tấc có một khe nứt ngầm; chếch lên trên nửa thước là rễ của một cây tùng núi cổ thụ. Đó là điểm tựa an toàn nhất.
Trường Sinh dịch chuyển từng chút một. Không dựa vào sức mạnh cơ bắp đơn thuần, hắn vận dụng triệt để góc nghiêng của xương hông và lực nâng của chân trái còn lành lặn. Từng tấc, từng tấc một, hắn bò ngược lên đỉnh dốc như một con thằn lằn ngoan cường bám víu vào sự sống.
Khi ngón tay hắn chạm được vào lớp cỏ mềm ẩm ướt ở gờ đá trên cùng của sườn tây nam Bách Thảo Phong, vầng dương phía chân trời đã ló rạng một nửa, nhuộm đỏ những đám mây tầng thấp bằng một màu đỏ quạch như máu.
Trường Sinh dùng hết chút tàn lực cuối cùng trườn người qua gờ đá, lăn tròn vào bụi rậm rạp đầy gai Xuyên Tâm Thứ đã được hắn dọn sẵn lối mòn từ trước.
Hắn nằm bất động trên nền đất lạnh, lồng ngực phập phồng yếu ớt, lắng tai nghe ngóng.
Xung quanh chỉ có tiếng gió thổi qua rặng thông và tiếng kêu thê lương của vài con quạ đêm đang bay về tổ. Không có tiếng bước chân của Chấp pháp đội, không có linh áp của tu sĩ tuần tra.
Hắn đã trở về an toàn bên trong đại trận ngoại vi của Bách Thảo Phong.
Không dám nghỉ ngơi quá ba mươi nhịp thở, Trường Sinh chống kiếm gượng dậy. Hắn nhanh chóng cởi bỏ lớp rơm bọc ngoài kiếm, nhét tấm áo choàng da hoẵng vào một hốc đá ngầm dưới gốc cây đại thụ gần đó, chỉ giữ lại các vật phẩm cốt lõi mang theo bên người: mười khối linh thạch vụn, lọ Bách Thảo Trị Thương Cao, năm hạt giống Tử Diệp Thảo, cây trâm sắt độc tẩm cước cùng bình gốm đựng hai viên đan dược bổ khí huyết còn lại.
Hắn lết từng bước chân nặng nề như đeo chì, men theo con đường mòn nhỏ đầy sình lầy hướng về Khu linh điền số chín.
Khi bóng dáng tồi tàn của lều cỏ số 17 hiện ra mờ ảo trong làn sương sớm, Cố Trường Sinh liếc mắt nhìn sang lều cỏ số 10 liền kề.
Cửa lều số 10 vẫn khép hờ, từ bên trong bốc ra mùi hôi thối quen thuộc của da thịt hoại tử trộn lẫn mùi thảo dược khô. Gã tạp dịch 906 hình như đã tỉnh, qua khe nẹp nứa rách nát, một đôi mắt đục ngầu, đầy vẻ sợ hãi và kiêng dè đang lén lút nhìn ra ngoài.
Trường Sinh không thèm quay đầu nhìn lại, nhưng bước chân của hắn khẽ đổi nhịp, giả vờ như một kẻ vừa thức dậy sớm đi gánh nước tưới cây bị trượt ngã dập mạn sườn. Sự tàn nhẫn và thủ đoạn hắn từng phô diễn trước mặt 906 đủ để khiến gã phế nhân đó hiểu rằng: biết càng nhiều, chết càng nhanh. Một kẻ què quặt sống dựa vào số lương thực và thuốc men hắn bố thí sẽ không bao giờ dám hé nửa lời với Chấp Sự Đường.
Trường Sinh đẩy tấm liếp rách bước vào lều số 17, lập tức cài then gỗ bên trong lại.
Không gian tối tăm, ẩm mốc và nồng nặc mùi bùn tanh của căn lều đem lại cho hắn một cảm giác an toàn kỳ lạ. Hắn sụp xuống sàn đất, dựa lưng vào vách nứa, thở hắt ra một hơi dài nồng nặc mùi máu.
Nhưng hắn vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Trường Sinh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt ở ngực, quỳ gối cạy một góc ván sàn mục nát bên dưới đống rơm rạ khô. Dưới lớp đất nện sâu hơn một thước, nơi hắn chôn giấu hai mươi chín cân Linh Mễ thô, hắn cẩn thận đào một cái hốc nhỏ sát vách đất ngầm.
Hắn lấy mười khối linh thạch vụn ra. Những mẩu đá nhỏ xíu tỏa ra ánh huỳnh quang trắng đục le lói trong bóng tối. Mười khối linh thạch vụn, được đổi bằng máu, bằng mạng sống của một gã tu sĩ Luyện Khí tầng một và một phen thập tử nhất sinh của chính bản thân hắn. Gom đủ mười khối này, hắn đã có thể quy đổi thành một khối linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn tại Chấp Sự Đường.
Mục tiêu mười khối linh thạch hạ phẩm để mua một bản sao chép thô sơ của "Dẫn Khí Quyết" nay đã hoàn thành được một phần mười.
Hắn bọc mười khối linh thạch vụn cùng túi hạt giống Tử Diệp Thảo vào một lớp da cóc khô chống ẩm, đặt vào đáy hốc sâu nhất. Cây trâm sắt tẩm độc và bình đan dược bổ khí huyết cũng được giấu kỹ bên cạnh. Hắn lấp đất lại, dùng gót chân nện thật chặt, sau đó rải lên một lớp tro bếp và đất bùn ẩm để xóa sạch dấu vết đào xới.
Làm xong tất cả những việc này, Trường Sinh mới cởi phăng chiếc áo vải thô dính đầy máu và bùn đen ra.
Vùng mạn sườn trái của hắn đã sưng phù lên một mảng lớn, da thịt tím bầm như củ ấu, sờ vào thấy rõ một đoạn xương hơi gồ lên bất thường. Đây là vết thương do kình lực linh khí của gã tán tu áo tơi đánh trúng. Nếu không nhờ lớp áo tơi dày và việc hắn chủ động mượn lực thối lui lúc đó, cú đấm ấy đã có thể đập nát lục phủ ngũ tạng của một phàm nhân như hắn.
Trường Sinh tìm hai thanh tre cật thẳng thớm, dùng dao găm vót nhẵn, sau đó bôi một lớp Bách Thảo Trị Thương Cao mỏng lên vùng da bầm tím. Dược lực mát lạnh của cao nhị phẩm lập tức thấm sâu vào thớ thịt, xoa dịu cơn đau rát buốt tột cùng. Hắn áp hai thanh tre vào hai bên mạn sườn, dùng dải vải gai sạch siết thật chặt, cố định phần xương rạn nứt lại.
Mỗi vòng dây siết vào là một lần mồ hôi hắn túa ra như suối, nhưng nét mặt Trường Sinh vẫn trơ như đá tảng.
Hắn mặc lại một chiếc áo tạp dịch cũ rách khác, cài vạt áo cẩn thận để che đi lớp nẹp tre bên trong. Sau đó, hắn múc một gáo nước lạnh từ lu đất, hòa vào một nhúm tro than thảo mộc và muối thô rồi uống cạn để làm ấm dạ dày và cầm máu nội tạng.
"Keng! Keng! Keng!"
Đúng lúc này, ba tiếng chiêng đồng chói tai xé toạc màn sương sớm, vang vọng từ phía Chấp Sự Đường truyền tới khu linh điền số chín.
Giờ điểm danh buổi sáng đã đến.
Trường Sinh hít sâu một hơi, chậm rãi điều chỉnh nhịp thở cho thật nông và đều đặn để tránh làm lồng ngực phập phồng mạnh gây đau đớn. Hắn cầm lấy chiếc cuốc gỗ mun và chiếc liềm xương sói, khom lưng, bước từng bước run rẩy, khập khiễng mở cửa lều bước ra ngoài.
Sương mù buổi sớm trên Bách Thảo Phong dày đặc như sữa đặc, mang theo mùi ngai ngái của phân chuồng ủ mục và chướng khí nồng nặc bốc lên từ những rãnh nước dẫn linh tuyền.
Trên con đường đất đỏ gồ ghề ngăn cách giữa các thửa ruộng, một bóng người to béo, khoác áo choàng xám viền xanh của ngoại môn đệ tử đang thong thả rảo bước. Đó là Mã quản sự. Theo sau gã là hai tên tạp dịch chấp pháp vạm vỡ, tay cầm roi da bọc gai sắt, ánh mắt sắc như dao cau mày đảo quanh từng căn lều.
"Tất cả lũ súc sinh bò ra đây điểm danh! Chậm một khắc, phạt mười roi, trừ nửa cân linh mễ!"
Tiếng quát the thé của một tên chấp pháp vang lên.
Từng cánh cửa lều cỏ kẽo kẹt mở ra. Những gã tạp dịch hình dung tiều tụy, mặt mày vàng vọt, áo quần rách rưới như những bóng ma lảo đảo bước ra bờ ruộng, cúi đầu khúm núm không dám thở mạnh.
Mã quản sự chắp tay sau đít, bụng phệ ưỡn ra phía trước, đôi mắt ti hí đảo qua từng người một. Khi ánh mắt gã quét tới lều số 17, bước chân gã khẽ dừng lại.
Cố Trường Sinh đang đứng bên bờ ruộng số 17, đầu cúi gằm, hai tay ôm cán cuốc gỗ mun, cả người khẽ run rẩy trong gió lạnh. Sắc mặt hắn tái nhợt không một giọt máu, khóe môi thỉnh thoảng lại khẽ giật giật như đang cố nén cơn ho do chướng khí xâm nhập hàn khí.
Mã quản sự bước tới gần, mùi mỡ lợn hôi hám trên người gã xộc thẳng vào mũi Trường Sinh.
"917" Mã quản sự cất giọng lạnh nhạt, cây quạt xếp bằng gỗ trong tay gõ nhẹ vào lòng bàn tay.
"Có... có tiểu nhân." Cố Trường Sinh run rẩy ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt đờ đẫn, đầy vẻ sợ sệt và cung kính của một kẻ phàm nhân thấp hèn, giọng nói khàn đặc nghẹn ứ.
Mã quản sự híp mắt lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái mét của Trường Sinh, rồi đảo mắt nhìn xuống vạt áo dính đầy bùn đất của hắn:
"Đêm qua trời trở gió, chướng khí dày đặc. Ngươi không ở trong lều ngủ đẫy giấc, sao sáng sớm ra bộ dạng lại như quỷ đói thế này? Sắc mặt trắng bệch, cả người toàn mùi bùn rác."
Trái tim Cố Trường Sinh đập thắt lại, nhưng sắc mặt hắn không hề biến đổi. Hắn lập tức khom lưng sâu hơn, cố tình để lộ ra một tiếng ho sù sù nghẹn trong ngực, tay phải bóp chặt lấy cán cuốc run rẩy trả lời:
"Bẩm... bẩm quản sự đại nhân minh giám. Đêm qua tiểu nhân lo lắng cho sáu mươi mầm Huyết Ngưng Thảo mới gieo... Tháng sau đại nhân gia tăng định ngạch lên bảy mươi gốc, tiểu nhân sợ đất thiếu phân, hạt giống bị chướng khí làm úng rễ, nên... nên nửa đêm đã thức dậy lội xuống mương vớt bùn mục bón thêm cho gốc. Gió đêm lạnh quá, tiểu nhân lại trượt chân ngã va vào tảng đá bờ mương... nên mới thành ra nông nỗi này."
Nói đoạn, Trường Sinh đưa bàn tay trái đầy những vết xước rớm máu và móng tay bết bùn đất ra phía trước, thân mình hơi lảo đảo như sắp đứng không vững.
Mã quản sự nhìn bàn tay bẩn thỉu đầy vết thương thật của Trường Sinh, lại liếc nhìn xuống thửa ruộng số 17.
Quả nhiên, trên bề mặt lớp bùn đen sẫm đặc thù của thửa ruộng, sáu mươi mầm cây Huyết Ngưng Thảo non nớt màu đỏ tía đang cắm rễ vững chắc, mơn mởn đâm chồi qua lớp sương sớm, hai lá mầm căng mọng sinh cơ dồi dào, vượt trội hơn hẳn các thửa ruộng cằn cỗi xung quanh.
Một tên tạp dịch chấp pháp đứng bên cạnh thấy vậy khẽ ghé tai Mã quản sự thì thầm:
"Quản sự, thằng nhóc này là con nhà dược nông, chăm ruộng rất mát tay. Nhìn đám mầm này, tháng sau chắc chắn gom đủ bảy mươi gốc thượng phẩm cho ngài nộp lên Chấp Sự Đường."
Ánh mắt nghi ngờ của Mã quản sự lúc này mới giãn ra đôi chút. Gã hừ lạnh một tiếng, cất giọng đầy vẻ trịch thượng:
"Hừ, biết điều như vậy là tốt. Một con chó phàm nhân tạp dịch, muốn giữ lại cái mạng quèn ở Bách Thảo Phong này thì chỉ có cách cắm đầu xuống đất mà làm việc. Tháng sau nếu thiếu dù chỉ nửa gốc Huyết Ngưng Thảo, ta sẽ lột da ngươi đem bón cho đám linh thụ trên đỉnh núi, nghe rõ chưa?"
"Tiểu nhân đã hiểu... Tạ quản sự đại nhân nhắc nhở, tiểu nhân nhất định tận tâm kiệt lực..."
Trường Sinh cúi rạp người xuống, giọng nói run rẩy đầy vẻ sợ hãi và cảm kích giả tạo.
Mã quản sự không thèm liếc nhìn hắn thêm một lần nào nữa, phất tay áo xoay người bước tiếp sang khu vực lều số 10. Đi ngang qua lều của gã 906, Mã quản sự chỉ bịt mũi nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống đất rồi xua tay cho qua, căn bản không buồn bước vào kiểm tra cái xác tàn phế bốc mùi hôi thối đó.
Đoàn người chấp pháp dần dần đi xa, tiếng roi da quất vun vút cùng tiếng van xin thảm thiết của một vài gã tạp dịch lười biếng ở cuối dãy ruộng vang lên xé lòng trong màn sương mù mịt.
Cố Trường Sinh vẫn duy trì tư thế khom lưng cúi đầu.
Mãi đến khi tiếng bước chân của Chấp pháp đội hoàn toàn biến mất ở khúc quanh sườn núi, hắn mới từ từ đứng thẳng dậy. Ánh mắt sợ sệt, đờ đẫn khi nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu ngàn năm.
Hắn đưa tay quệt đi vệt máu tươi vừa rỉ ra nơi khóe môi.
Một cửa ải sinh tử nữa đã tạm thời trôi qua.
Trường Sinh bước xuống bờ ruộng số 17, ngồi xổm xuống bên cạnh những mầm Huyết Ngưng Thảo. Hắn vươn những ngón tay thô ráp, khẽ chạm vào lớp đất bùn Huyết Cốt Dưỡng Căn Bùn ẩm ướt. Đám mầm cây non nớt đang hấp thu từng chút tinh hoa từ tro xương và huyết nhục mục rữa bên dưới đáy đất, tỏa ra từng luồng sinh khí ấm áp mỏng manh.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu tính toán cặn kẽ từng bước đi tiếp theo.
Mười khối linh thạch vụn đã nằm chắc trong tay. Hiện tại, mạn sườn rạn nứt cần ít nhất nửa tháng để xương cốt liền lại hoàn toàn dưới sự hỗ trợ của Bách Thảo Trị Thương Cao và hai viên đan dược bổ khí huyết. Trong nửa tháng này, hắn phải tuyệt đối ẩn nhẫn, không được có bất kỳ hành động mạo hiểm nào ra ngoài phạm vi Bách Thảo Phong.
Số mầm Huyết Ngưng Thảo này, dưới công hiệu của Huyết Cốt Bùn, chắc chắn sẽ cho thu hoạch vượt mức bảy mươi gốc sau ba mươi ngày nữa. Phần dôi dư ra, cộng với năm hạt giống Tử Diệp Thảo quý giá mà hắn sắp sửa lén lút gieo trồng ở góc ruộng hiểm hóc nhất, sẽ là nguồn vốn tiếp theo để hắn đổi lấy những khối linh thạch hạ phẩm còn lại.
"Mười khối linh thạch hạ phẩm... Dẫn Khí Quyết..."
Trường Sinh siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào da thịt đau nhói.
Con đường tu tiên này quả thực là một vũng bùn lầy tanh máu. Một bước đi sai là thịt nát xương tan, vùi thây nơi xó rừng làm mồi cho dã thú và độc trùng. Nhưng gã thiếu niên mang hạ phẩm tạp linh căn ấy vẫn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước, từng bước một, chậm rãi và tàn nhẫn gặm nhấm từng cơ hội sinh tồn nhỏ nhoi nhất giữa chốn tiên môn lạnh lùng vô tình.
Trời đã sáng rõ. Ánh nắng ban mai nhợt nhạt xuyên qua tầng sương mù dày đặc, chiếu rọi lên bóng lưng gầy guộc, còng còng của Cố Trường Sinh đang cặm cụi dùng chiếc cuốc gỗ mun xới từng tấc đất trên linh điền.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.