Ta Ở Bách Thảo Phong Cầu Trường Sinh

Chương 15: Vung Trồng Tử Diệp Thảo

Đăng: 17/08/2026 06:31 3,399 từ 1 lượt đọc

Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng cười cợt the thé của Mã quản sự và hai tên tạp dịch chấp pháp rốt cuộc cũng xa dần về phía cuối con đường mòn phủ đầy cỏ dại.

Không khí nồng nặc mùi bùn tanh và chướng khí ẩm ướt lùa qua kẽ liếp nứa, táp thẳng vào mặt Cố Trường Sinh. Đến tận khi bóng lưng mập mạp của gã điền đầu hoàn toàn khuất sau rặng dâu gai xám xịt, bờ vai đang gồng cứng của thiếu niên mười bốn tuổi mới khẽ hạ xuống nửa tấc.

Cùng với sự thả lỏng cực kỳ nhỏ nhoi ấy, một cơn đau buốt thấu tận tủy não từ mạn sườn trái lập tức bùng nổ, quét sạch chút huyết sắc vừa gượng gạo duy trì trên mặt hắn. Cố Trường Sinh loạng choạng lùi lại nửa bước, lưng đập nhẹ vào vách đất lều cỏ. Chỉ một va chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước cũng khiến hai dải xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt cọ xát vào nhau, phát ra tiếng lục cục ghê người bên trong lồng ngực.

Vị ngọt tanh nồng quen thuộc dâng ngược lên cuống họng. Hắn cắn chặt hàm răng, dùng đầu lưỡi nuốt ngược ngụm máu bầm xuống dạ dày, hai bàn tay thô ráp bấu chặt lấy mép nứa đến mức móng tay bật máu trắng bệch.

Trong cái chốn Bách Thảo Phong này, một phàm nhân để lộ sự yếu đuối hay thương tích nặng nề chẳng khác nào tự bôi mỡ lên người rồi nhảy vào chuồng sói. Bọn tạp dịch khác sẽ như bầy kền kền ngửi thấy mùi xác chết, sẵn sàng đập gãy cổ hắn trong đêm chỉ để cướp nửa bao Linh Mễ hay vài ba cọng rễ trĩu phân bón.

Trường Sinh chậm rãi thở ra từng hơi ngắn, nông và đều đặn theo cách cha hắn từng dạy khi xưa mỗi lần thợ săn trong thôn bị gấu rừng tát gãy xương. Hắn kéo tấm then cài bằng gỗ mục lại, chốt chặt cửa lều, sau đó ngồi thụp xuống góc đất tối tăm nhất, nơi ánh sáng ban ngày không thể rọi tới.

Cởi bỏ lớp áo vải thô đẫm mồ hôi lạnh, Cố Trường Sinh nhìn xuống thân thể gầy guộc của mình. Tấm nẹp tre hắn tự chế lúc rạng sáng vẫn ôm chặt lấy mạn sườn trái, nhưng do vừa rồi phải gắng gượng đứng thẳng nghênh đón Mã quản sự, mép nẹp đã lún sâu vào da thịt, tạo thành những vệt hằn đỏ tía rỉ máu. Vết thương do trâm độc đâm trúng bả vai và da đầu đã bắt đầu se miệng nhờ dược lực của Bách Thảo Trị Thương Cao, nhưng chất độc còn sót lại vẫn khiến nửa người bên trái của hắn tê rần, buốt lạnh như ngâm trong nước đá mùa đông.

Hắn vươn tay lần vào đống giẻ rách dưới chân giường, móc ra bình gốm nhỏ. Bên trong chỉ còn lại một viên đan dược bổ khí huyết nguyên vẹn và ba phần tư viên thuốc màu vàng xám đã bị cậy bẻ nham nhở.

Cố Trường Sinh không dám dùng nhiều. Hắn dùng mũi dao găm cẩn thận cạo lấy một lớp bột mỏng, ước chừng chỉ bằng hạt vừng, bỏ vào đầu lưỡi rồi chiêu một ngụm nước lạnh từ chiếc ống bương đóng rong rêu. Dược lực cay nồng, đắng ngắt lập tức tan ra, hóa thành một luồng nhiệt khí yếu ớt len lỏi qua thực quản, chảy xuống đan điền rồi tỏa ra các nhánh kinh mạch đang bế tắc. Luồng nhiệt này tuy nhỏ bé nhưng đủ để xua tan cảm giác ớn lạnh nơi xương tủy, giúp hắn duy trì sự tỉnh táo cần thiết.

Nghỉ ngơi nửa khắc đồng hồ, Trường Sinh móc dưới ván sàn lên một nắm Linh Mễ thô còn lẫn trấu. Hắn không nhóm lửa nấu cháo vì sợ làn khói mỏng bốc lên giữa ban ngày sẽ thu hút sự chú ý của tuần tra. Thiếu niên bỏ từng hạt gạo cứng như sỏi vào miệng, nghiền nát bằng răng hàm rồi nuốt chửng. Vỏ trấu cọ xát rát buốt nơi cổ họng, nhưng cái dạ dày đang co thắt vì đói khát bắt đầu được xoa dịu. Hắn cần năng lượng để cơ thể tự chữa lành, và trên hết, hắn cần sức lực để hoàn thành công việc đồng áng của ngày hôm nay.

Mã quản sự đã nâng định ngạch tháng tới lên bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo. Đây là một con số giết người. Nếu hắn không lập tức hành động, ba mươi ngày nữa trôi qua, cái mạng nhỏ này sẽ bị gã béo ấy ném thẳng vào Hóa Thi Trì mà không cần chớp mắt.

Trường Sinh mặc lại áo ngoài, cố tình chọn chiếc áo rộng thùng thình để che đi phần nẹp tre cộm lên bên sườn. Hắn dắt con dao găm vào cạp quần, tay cầm chiếc cuốc gỗ mun và chiếc giỏ tre sứt cạp, bước ra khỏi lều.

Mặt trời đã lên cao ba con sào, xua tan bớt lớp sương mù dày đặc nhưng lại làm bốc lên thứ mùi nồng nặc kinh tởm đặc trưng của khu linh điền số chín: mùi phân ủ hoai mục trộn lẫn chướng khí và độc tố thảo mộc.

Ở thửa ruộng số mười liền kề, tạp dịch số 906 đang ngồi bệt dưới đất nhổ cỏ dại. Một bên ống quần của gã rách bươm, để lộ cái chân gãy bị nẹp tạm bợ bằng hai thanh củi khô. Khi tiếng bước chân khẽ khàng của Trường Sinh vang lên, toàn thân gã 906 run bắn như bị sét đánh. Gã rụt cổ, lén ngước đôi mắt trũng sâu đầy tơ máu nhìn sang.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.

Trường Sinh không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào con ngươi của đối phương trong ba nhịp thở. Bàn tay phải của hắn vô tình hay hữu ý đặt hờ lên chuôi dao găm bên hông. Sự tàn nhẫn, dứt khoát và mùi máu tanh thoang thoảng chưa tan hết trên người thiếu niên mười bốn tuổi khiến gã 906 lập tức hiểu ra: kẻ đứng trước mặt gã không phải là một đứa trẻ phàm nhân dễ bắt nạt, mà là một con thú săn mồi đội lốt cừu non.

Gã 906 hoảng loạn cúi gục đầu xuống bùn, hai tay run rẩy cắm cúi nhổ cỏ, giả vờ như bản thân là kẻ câm điếc không hề hay biết chuyện gì xảy ra đêm qua.

Trường Sinh thu hồi tầm mắt, bước tới thửa ruộng số mười bảy của mình. Hắn khom lưng, bắt đầu xem xét từng gốc trong số sáu mươi mầm Huyết Ngưng Thảo. Nhờ lớp Huyết Cốt Dưỡng Căn Bùn được phối chế tinh vi từ tro xương sói, bùn đáy rãnh và bột lưu huỳnh, những mầm cây này đang phát triển vượt bậc so với ruộng của các tạp dịch khác. Thân cây đã bắt đầu ngả sang màu đỏ tía nhạt, lá non mọc đối xứng, phiến lá dày và mọng nước.

Thế nhưng, chỉ có sáu mươi gốc là chưa đủ. Thiếu mười gốc nữa.

Huyết Ngưng Thảo vốn là loài thảo mộc có tính bành trướng rễ ngầm rất mạnh. Nếu muốn nhân giống nhanh mà không cần gieo hạt từ đầu, chỉ có một cách duy nhất: phân nhánh căn hành.

Trường Sinh quỳ một gối xuống đất, tránh tạo áp lực lên mạn sườn trái. Hắn dùng hai ngón tay nhẹ nhàng bới lớp đất mùn ẩm ướt quanh một gốc cây to khỏe nhất, cẩn thận làm lộ ra đoạn rễ cái màu nâu sẫm. Dưới đốt rễ thứ hai, một chồi non màu trắng ngà đang nhú ra, dài chừng nửa đốt ngón tay.

"Bách Thảo Kinh Sơ Lược chép: Huyết Ngưng Thảo sinh trưởng nhờ huyết khí và âm thổ, khi thân chính đạt ba tấc, rễ phụ có thể tách chiết. Dùng dao bén cắt xéo góc ba mươi độ, bôi tro than củi giữ ẩm, trong bảy ngày sẽ tự sinh rễ chùm..."

Trường Sinh lẩm bẩm trong đầu, trí nhớ siêu phàm tái hiện lại từng dòng chữ, từng hình vẽ minh họa xơ xác trong cuốn sách da dê ố vàng mà cha hắn để lại.

Hắn rút con dao nhỏ bén ngót, khéo léo nghiêng lưỡi dao, nhẹ nhàng khứa một đường dứt khoát tách chồi non ra khỏi rễ mẹ mà không làm tổn thương mạch dẫn dinh dưỡng. Sau đó, hắn lấy từ trong túi vải một ít tro rơm trộn lẫn bột mai mực khô – thứ hắn đã chuẩn bị từ trước – rắc đều lên vết cắt để cầm nhựa và chống thối rữa do chướng khí.

Cứ như vậy, Trường Sinh cắn răng chịu đựng những cơn đau nhói từng cơn từ lồng ngực, tỉ mỉ thao tác trên mười gốc cây phát triển tốt nhất. Mồ hôi túa ra như tắm, chảy ròng ròng qua thái dương, rơi xuống bùn đất đen ngòm. Mỗi lần cúi người hay vươn tay là một lần màng phổi của hắn như bị kim châm, nhưng động tác của hắn vẫn chuẩn xác đến từng phân, không một chút run rẩy.

Đến tận giữa trưa, mười nhánh rễ phụ đã được cấy ghép thành công vào mười hố đất mới đào ở góc ruộng, nâng tổng số cây lên đúng bảy mươi gốc. Trường Sinh phủ lên chúng một lớp Huyết Cốt Dưỡng Căn Bùn mỏng, rồi múc từng gáo nước bùn pha loãng tưới đẫm.

Xong xuôi việc đồng áng công khai, Cố Trường Sinh mới bắt đầu toan tính đến bí mật lớn nhất của mình: năm hạt giống Tử Diệp Thảo.

Tử Diệp Thảo là linh dược Nhất phẩm hạ giai thực thụ, không phải loại thảo mộc bán linh như Huyết Ngưng Thảo. Giá trị của một gốc Tử Diệp Thảo thành thục trên chợ đen có thể đổi được từ hai đến ba khối linh thạch hạ phẩm. Đây chính là chiếc chìa khóa duy nhất để hắn gom đủ mười khối linh thạch mua bản sao chép Dẫn Khí Quyết, bước chân vào ngưỡng cửa Luyện Khí kỳ.

Nhưng trồng ở đâu?

Trồng ngay trên thửa ruộng số mười bảy là hành động tự sát. Bách Thảo Phong có quy định cực kỳ nghiêm ngặt: tạp dịch tự ý gieo trồng linh dược cấp bậc mà không báo cáo sẽ bị coi là đánh cắp tài nguyên tông môn, tội nhẹ bị phế bỏ tứ chi, tội nặng bị quăng vào vạn trùng quật cho độc trùng cắn xé đến chết. Hơn nữa, mắt của Mã quản sự và đám chấp pháp vô cùng xảo quyệt, chỉ cần một phiến lá màu tím mọc lên giữa đám cỏ đỏ, hắn sẽ mất mạng ngay tức khắc.

Trồng trong lều nứa cũng không ổn. Không khí trong lều quá ngột ngạt, thiếu linh khí lưu thông, hạt giống sẽ bị thối rữa trước khi nảy mầm. Chưa kể thỉnh thoảng chấp pháp đội sẽ tiến hành lục soát ngẫu nhiên các dãy lều để tìm đồ cấm.

Ánh mắt Cố Trường Sinh quét qua khu vực xung quanh. Phía sau lều số mười bảy của hắn là một vách đá dựng đứng ăn sâu vào sườn núi phía tây nam. Chân vách đá có một khe nứt tự nhiên do nước mưa xói mòn ngàn năm tạo thành, bên trên bị bao phủ bởi một mảng dây leo Chướng Độc Đằng rậm rạp có gai độc. Nơi đó âm u, ẩm ướt quanh năm, chướng khí dày đặc, và quan trọng nhất: không một kẻ điên nào dám thò tay vào đám dây leo kịch độc ấy.

"Tử Diệp Thảo tính hàn, ưa âm ẩm, kỵ ánh nắng trực xạ, sinh trưởng tốt nhất trong hốc đá có mạch nước ngầm rỉ rả..."

Dòng ghi chép về tập tính của Tử Diệp Thảo lập tức hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Trường Sinh. Vị trí khe đá sau lều gần như hoàn hảo, chỉ thiếu một điều kiện cốt tử: thổ nhưỡng và linh khí.

Hạt giống linh thảo Nhất phẩm không thể nảy mầm trên đất cát thông thường. Chúng cần Hủ Diệp Thổ – loại đất mùn mục nát từ lá cây cổ thụ ngàn năm – và một lượng linh khí cực kỳ thuần khiết để kích hoạt sinh cơ ban đầu.

Trường Sinh trở vào lều, cẩn thận cài then cửa. Hắn quỳ xuống bên mép ván sàn, đào sâu lớp đất nện dày nửa thước, lôi chiếc bọc da cóc sấy khô chứa tài sản quý giá nhất của mình lên.

Mười khối linh thạch vụn xám đục nằm im lìm trong bóng tối, phát ra những tia sáng mờ nhạt yếu ớt.

Nhìn những mảnh đá nhỏ bé này, lồng ngực Trường Sinh lại nhói lên. Đây là thành quả hắn đổi bằng máu, bằng việc liều mạng trèo vách Hắc Phong trong đêm bão và một trận sinh tử phản sát tu sĩ Luyện Khí tầng một.

Hắn nhặt lên một khối linh thạch vụn nhỏ nhất, chỉ cỡ hạt ngô. Dùng mũi dao găm bén cẩn thận cạo từng chút một, Trường Sinh thu được một nhúm bột đá lấp lánh như cát mịn. Hắn chỉ dám cạo một góc rất nhỏ, không làm giảm giá trị tổng thể của viên đá quá nhiều.

Tiếp theo, hắn lấy ra chiếc niêu đất nứt miệng, cho vào đó một nắm đất mùn đen nhánh mà hắn bí mật gom góp từ các hốc cây đại thụ trên đường trốn về đêm qua, trộn đều với tro thảo mộc, một giọt cặn thuốc trị thương nhị phẩm hòa loãng, và cuối cùng là rắc đều nhúm bột linh thạch vụn vào.

Khi bột linh thạch hòa quyện vào đất mùn, một luồng sinh khí mỏng manh như sợi tơ lập tức bốc lên, mang theo mùi ngai ngái tươi mới của đất ẩm sau mưa.

"Thổ nhưỡng đã xong." Trường Sinh thở phào một hơi, trán rịn mồ hôi.

Hắn chia khối đất mùn đã được tẩm linh khí thành năm phần nhỏ, cẩn thận nhét vào năm mảnh ngói vỡ cong queo hình lòng máng mà hắn nhặt nhạnh được quanh bãi rác. Năm mảnh ngói này sẽ đóng vai trò như những chiếc chậu ươm mầm tí hon, vừa dễ di chuyển, vừa dễ che giấu.

Từ trong bọc da cóc, hắn cẩn thận gắp ra năm hạt giống màu tím thẫm hình bầu dục, vỏ ngoài nhăn nheo khô khốc. Trường Sinh dùng nước sương hứng từ lá tre lúc sáng sớm ngâm mềm hạt giống trong mười nhịp thở, sau đó dùng đầu ngón tay ấn nhẹ từng hạt sâu nửa đốt lóng tay vào giữa năm mảnh ngói, phủ một lớp đất mịn lên trên.

Công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất, việc còn lại là đưa chúng vào nơi an toàn.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên khắp các cánh đồng linh điền và sương độc từ thung lũng dâng cao che khuất tầm nhìn, Cố Trường Sinh mới hành động.

Hắn không thắp đèn. Trong bóng tối đen như mực, đôi mắt hắn đã quen với sự u ám nhờ nhiều năm sinh tồn nơi rừng sâu. Hắn cởi trần thân trên, dùng một mảnh vải gai bọc kín năm mảnh ngói ươm mầm rồi buộc chặt trước ngực, tránh tối đa việc đè ép vào bên sườn gãy.

Trường Sinh cạy một tấm ván nứa lỏng lẻo ở vách sau lều, khom người luồn ra ngoài.

Gió đêm rít qua từng khe đá lạnh buốt xương. Trước mặt hắn là mảng Chướng Độc Đằng gai góc xám xịt đang đung đưa như những xúc tu của quái vật. Trường Sinh rút thanh thiết kiếm rỉ sét nhưng sắc bén, nhẹ nhàng gạt những nhánh gai độc sang hai bên, để lộ ra khe nứt vách đá sâu hun hút.

Khe nứt này chỉ rộng chừng hai gang tay, sâu vào lòng núi khoảng một trượng. Bên trong cực kỳ khô ráo nhưng vách đá lại rỉ ra từng giọt nước khoáng lạnh ngắt, tích tụ thành một rãnh nước nhỏ chảy ngầm xuống lòng đất.

Trường Sinh nén đau, nghiêng người lách nửa thân trên vào trong khe đá. Vết rạn xương sườn bị ép lại khiến hắn đau đến mức hoa mắt chóng mặt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng trần, nhưng hắn cắn chặt môi đến bật máu, tuyệt đối không phát ra nửa tiếng rên rỉ.

Hắn lần mò trong bóng tối, tìm thấy một gờ đá tự nhiên nhô ra ngay phía trên mạch nước rỉ, cách mặt đất chừng ba thước – nơi vừa tránh được chướng khí đọng ở tầng thấp, vừa đón nhận được hơi ẩm mát lạnh từ vách đá.

Trường Sinh cẩn thận đặt năm mảnh ngói ươm hạt giống Tử Diệp Thảo xếp thành một hàng ngay ngắn trên gờ đá.

Năm hạt giống nằm im lìm trong lớp đất mùn chứa bột linh thạch, bắt đầu âm thầm hấp thu những tia linh khí yếu ớt đầu tiên để phá vỡ lớp vỏ bọc cứng ngắc.

Làm xong tất cả, Trường Sinh lùi ra ngoài, cẩn thận kéo các nhánh Chướng Độc Đằng trở lại vị trí cũ, che phủ hoàn toàn miệng khe nứt. Hắn dùng mũi kiếm gạt phẳng các dấu chân trên nền bùn ướt, rồi chui ngược trở lại vào lều nứa, cài chặt then cửa.

Trở lại góc đất quen thuộc, Cố Trường Sinh ngã vật xuống tấm chiếu rách. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, cơn đau từ mạn sườn và các vết thương ngoài da như hàng ngàn con kiến lửa đang thi nhau cắn xé.

Hắn đưa bàn tay thô ráp đầy những vết chai sạn và sẹo cắt lên trước mắt. Trong căn lều tối tăm, hắn không nhìn rõ bàn tay mình, nhưng hắn cảm nhận được từng mạch máu đang đập mạnh mẽ dưới lớp da thịt.

Năm hạt giống Tử Diệp Thảo đã gieo xuống.

Nếu mọi chuyện thuận lợi theo đúng những gì Bách Thảo Kinh ghi chép, với lượng linh khí kích thích từ bột linh thạch vụn và môi trường âm hàn lý tưởng, trong vòng hai tháng tới, chúng sẽ sinh trưởng thành năm gốc linh thảo Nhất phẩm hoàn chỉnh.

Năm gốc Tử Diệp Thảo sẽ mang lại ít nhất mười khối linh thạch hạ phẩm.

Cộng với mười khối linh thạch vụn đã chôn giấu và phần thưởng dư thừa từ bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo giao nộp cho tông môn, hắn sẽ có đủ tài nguyên để mua Dẫn Khí Quyết, chính thức bước chân vào con đường tu tiên, thoát khỏi thân phận tạp dịch hèn mọn bị coi như cỏ rác này.

Con đường phía trước vẫn còn dài dằng dặc, đầy rẫy cạm bẫy, máu tanh và sự phản trắc. Hắn biết rõ bản thân chỉ mang Hạ phẩm Mộc linh căn tạp chất vẩn đục, tư chất kém cỏi đến mức bất kỳ tên đệ tử ngoại môn nào cũng có thể khinh bỉ nhổ nước bọt vào mặt hắn.

Nhưng Trường Sinh không quan tâm.

Thiên tài có con đường của thiên tài, kẻ hèn mọn có cách sinh tồn của kẻ hèn mọn. Hắn không có pháp bảo kinh thiên, không có huyết mạch nghịch thiên, hắn chỉ có sự kiên nhẫn vô tận của một người nông phu gieo hạt trong đêm đông giá rét, chờ đợi mầm xanh đội lớp đất đá cằn cỗi vươn lên.

"Chỉ cần còn sống..."

Cố Trường Sinh nhắm nghiền hai mắt, hơi thở dần dần trở nên vững vàng và trầm ổn giữa bóng đêm lạnh lẽo của Bách Thảo Phong.

"Chỉ cần sống sót, từng bước một, ta nhất định sẽ đi đến cuối con đường."

0