Chương 16: Mầm Tím Trong Khe Đá
Mười ngày sau đó, khu linh điền số chín chìm trong một đợt giá rét muộn.
Gió bấc từ đỉnh Hắc Phong thổi tràn xuống thung lũng, mang theo hơi nước ẩm ướt và chướng khí xám đục, phủ lên những túp lều tranh xiêu vẹo một lớp sương muối mỏng dính. Cái lạnh ở Bách Thảo Phong không giống cái lạnh ở trần gian; nó mang theo hàn độc thấu xương, len lỏi qua từng kẽ ván, ngấm thẳng vào da thịt của những kẻ không có linh lực hộ thể.
Nửa đêm, bên trong lều số 17.
Cố Trường Sinh ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rách trải thẳng xuống nền đất nện. Ngọn đèn dầu hạt cải nhỏ bằng hạt đậu tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù, chập chờn theo từng cơn gió lọt qua vách nứa.
Hắn cởi bỏ chiếc áo vải thô chắp vá, để lộ khuôn ngực gầy guộc hằn rõ từng dải xương sườn. Mạn sườn trái, nơi từng bị chấn động bởi kình lực của tên tán tu Luyện Khí tầng một, những vết bầm tím đen ngòm nay đã nhạt dần, chuyển sang màu vàng xám của da thịt đang lên da non.
Cố Trường Sinh cẩn thận tháo hai thanh nẹp tre bó sát hông ra. Hắn hít một hơi thật sâu, nén khí xuống lồng ngực rồi thở mạnh ra.
"Rắc."
Một tiếng động rất nhỏ vang lên trong lồng ngực. Một cơn đau nhói âm ỉ lan tỏa, nhưng không còn cảm giác nhói buốt như kim châm xé rách màng phổi như mười ngày trước. Hai dải xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt đã bắt đầu liền xương, các thớ thịt dập nát bên trong nhờ vào bột Bổ Khí Huyết Đan và Bách Thảo Trị Thương Cao mà khép miệng nhanh gấp ba lần người thường.
Để có được tốc độ hồi phục này, cái giá phải trả không hề rẻ.
Mỗi đêm, hắn chỉ dám dùng móng tay cạo một nhúm bột nhỏ bằng hạt kê từ phần đan dược còn lại, hòa vào bát nước linh mễ loãng nuốt xuống. Dược lực của đan dược tu chân giới vô cùng cuồng bạo đối với một phàm nhân chưa từng dẫn khí nhập thể. Mỗi lần bột thuốc tan ra trong dạ dày, một luồng nhiệt khí nóng rực như than hồng lại cuộn trào, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, ép hắn phải cắn chặt một khúc gỗ mun để không bật ra tiếng rên rỉ. Hắn phải dùng ý chí sắt đá ép luồng nhiệt lượng thô bạo đó chảy về mạn sườn, nuôi dưỡng lớp xương gãy.
Bình gốm nhỏ giấu dưới nền đất giờ chỉ còn lại đúng một viên Bổ Khí Huyết Đan nguyên vẹn. Phần ba phần tư viên thuốc cướp được từ xác gã áo tơi đã bị hắn cạo sạch bách không còn một hạt bụi.
Cố Trường Sinh dùng ngón tay ấn nhẹ lên vết thương trâm độc trên bả vai trái. Vết sẹo hình tròn màu xám tro đã khô cứng, không còn rỉ mủ đen, cảm giác tê buốt thấu tủy cũng đã lui về một góc nhỏ quanh bắp thịt.
"Tạm thời có thể phát lực bảy phần."
Cố Trường Sinh thầm tính toán trong đầu. Thân thể phàm nhân yếu ớt là hòn đá tảng lớn nhất cản trở hắn. Ở cái nơi mạng người như cỏ rác này, chỉ cần cử động chậm một khắc, lộ ra một chút suy yếu, những con lang sói xung quanh sẽ lập tức lao vào xé xác hắn ra từng mảnh.
Hắn mặc lại áo thô, quấn chặt đai lưng gai, rồi đứng dậy đẩy nhẹ cánh cửa cót két bước ra ngoài.
Trời vừa rạng sáng. Tiếng chiêng đồng điểm danh của Chấp Sự Đường ở sườn núi xa xa vẫn chưa gióng lên. Sương mù đặc quánh như sữa bò lảng bảng trôi trên mặt đất, nồng nặc mùi bùn tanh và phân ủ mục.
Cố Trường Sinh xách thùng gỗ, cầm cuốc mun bước ra thửa ruộng số 17.
Bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo trải đều trên nền đất đen nhánh. Dưới ánh sáng mờ ảo của ban mai, sáu mươi gốc trưởng thành vươn cao chừng nửa thước, những phiến lá thon dài màu xanh sẫm nổi rõ những đường gân đỏ rực như mạch máu sống động, ngậm đầy những giọt sương mai đọng lại lung linh.
Ánh mắt Cố Trường Sinh dừng lại ở góc ruộng phía đông bắc.
Mười nhánh chiết mới cấy ghép mười ngày trước nay đã hoàn toàn đứng thẳng ngọn. Lớp tro than mai mực phủ quanh vết cắt ba mươi độ đã tan vào đất, để lộ ra phần thân gốc mập mạp, chắc nịch. Rễ phụ màu trắng ngà đã đâm sâu vào tầng bùn Huyết Cốt Dưỡng Căn Bùn bên dưới, hút lấy tinh hoa của thịt xương sói mục rữa và thổ nhưỡng Thấp Âm để chuyển hóa thành sinh khí. Những đọt non bé xíu màu hồng nhạt bắt đầu nhú ra từ nách lá, tràn trề sức sống.
"Đạt yêu cầu."
Cố Trường Sinh khẽ gật đầu, trong lòng buông lỏng một tia căng thẳng. Kỹ thuật phân nhánh căn hành ghi chép trong Bách Thảo Kinh quả nhiên chuẩn xác đến từng chi tiết. Với tốc độ phát triển này, chỉ cần thêm hai mươi ngày nữa đến kỳ nộp nạp tháng sau, mười nhánh chiết này sẽ có hình dáng và dược lực không khác gì những cây giống được ươm trồng ba tháng. Định ngạch bảy mươi gốc của Mã quản sự sẽ được giải quyết trọn vẹn, không để lại bất kỳ sơ hở nào cho lão bắt bẻ.
Hắn cầm gáo gỗ, múc từng gáo nước suối pha loãng bón vào gốc cây, động tác thuần thục, chậm rãi nhưng cực kỳ chuẩn xác. Từng động tác cúi người, vung tay đều được tính toán để không kéo căng cơ mạn sườn trái.
Từ thửa ruộng số mười liền kề, một bóng người gầy guộc, khập khiễng đang lúi húi nhổ cỏ. Đó là gã tạp dịch 906.
Nghe thấy tiếng động, gã què ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa làn sương lạnh. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo như mặt giếng cổ của Cố Trường Sinh, gã 906 run rẩy toàn thân, vội vã cụp mắt xuống, cắm đầu cắm cổ nhổ một bụi cỏ dại, bàn tay run rẩy đến mức làm đứt ngang thân cỏ.
Từ sau đêm bị phế gãy chân và bị đe dọa, gã 906 ngoan ngoãn như một cái bóng câm điếc. Gã không dám nhìn về phía lều số 17 quá ba cái chớp mắt, càng không dám hé răng nửa lời với đám tạp dịch khác. Nỗi sợ hãi đối với một thiếu niên mười bốn tuổi ra tay tàn độc, không một chút gợn sóng cảm xúc đã khắc sâu vào tận tủy não gã.
Cố Trường Sinh không để ý đến gã nữa. Hắn tưới xong ruộng linh thảo, làm bộ xách thùng không đi vòng ra phía sau lều, hướng về vách đá sườn tây nam như đi lấy thêm củi khô.
Lách qua rặng Chướng Độc Đằng gai góc mọc chằng chịt, mùi tanh nồng cay mũi của nhựa độc phả vào mặt. Cố Trường Sinh nín thở, thuần thục gạt một cành gai lớn sang bên, lách người chui tọt vào khe nứt hẹp sâu một trượng sau vách đá.
Bên trong khe nứt, không gian tối tăm và tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước ngầm tí tách nhỏ giọt từ trần đá cao vút rơi xuống rãnh nước sâu. Gió rít qua khe hẹp tạo thành những âm thanh u u như tiếng quỷ khóc, xua tan mọi mùi hương lạ ra ngoài không gian mở.
Cố Trường Sinh trèo lên gờ đá khô ráo nhô ra ở vách trong.
Năm mảnh ngói vỡ màu xám đặt thẳng hàng trong bóng tối. Lớp đất Hủ Diệp Thổ đen mịn, xốp tơi tẩm bột linh thạch vụn bên trên vẫn giữ được độ ẩm hoàn hảo nhờ hơi nước bốc lên từ mạch ngầm.
Cố Trường Sinh ghé sát mặt vào từng mảnh ngói, nheo mắt quan sát dưới ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ rãnh nước.
Trên bề mặt mảnh ngói thứ nhất, lớp đất mịn đã bị đội lên một vết nứt nhỏ bằng móng tay. Từ trong vết nứt ấy, một mầm cây bé xíu, chỉ dài chừng nửa đốt ngón tay út, mang sắc tím sẫm kỳ dị đang uốn mình vươn lên.
Đầu mầm cây còn đội nguyên nửa mảnh vỏ hạt màu nâu đen đã nứt toác.
Mảnh ngói thứ hai, thứ ba, thứ tư... đều có hiện tượng tương tự! Bốn trong số năm hạt giống Tử Diệp Thảo đã nảy mầm thành công. Mảnh ngói thứ năm chậm hơn một chút, nhưng lớp đất bên trên cũng đã phồng rộp, một chấm tím non nớt đang chuẩn bị phá đất chui ra.
Một luồng linh khí mỏng manh đến mức gần như hư ảo tỏa ra từ những mầm tím, quẩn quanh trong phạm vi nửa thước rồi nhanh chóng bị làn chướng khí tự nhiên từ ngoài khe đá tràn vào che lấp.
Cố Trường Sinh đưa ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mép mầm tím, cảm nhận được một tia mát lạnh thuần khiết truyền qua đầu ngón tay thô ráp.
"Nảy mầm rồi."
Trái tim vốn lạnh lùng của hắn khẽ đập nhanh hơn một nhịp.
Tử Diệp Thảo là linh dược nhất phẩm trung giai, thời gian sinh trưởng bình thường trong linh điền ngoại môn cần ít nhất ba năm mới có thể thu hoạch. Nhưng nhờ phương pháp ươm hạt bằng bột linh thạch vụn phối chế với đất lá mục và một giọt Bách Thảo Trị Thương Cao, chu kỳ phá vỏ nảy mầm đã được rút ngắn từ hai tháng xuống còn mười ngày.
Theo tính toán của hắn, chỉ cần duy trì lượng bột linh thạch tưới ẩm đều đặn và hấp thu linh khí rỉ ra từ mạch ngầm trong khe nứt này, trong vòng hai tháng nữa, năm gốc Tử Diệp Thảo này sẽ đạt đến độ tuổi nửa năm, lá chuyển sang màu tím biếc hoàn toàn.
Khi đó, mang ra chợ đen Hắc Thủy Đàm bán cho lão già luyện đan lưng còng, mỗi gốc ít nhất cũng đổi được hai khối linh thạch hạ phẩm.
Năm gốc, là mười khối linh thạch hạ phẩm.
Mười khối linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn - cái giá để mua một bản sao Dẫn Khí Quyết tại Tàng Kinh Các ngoại môn. Đó là chiếc chìa khóa duy nhất để một tên tạp dịch mang Mộc linh căn tạp chất như hắn mở ra cánh cửa dẫn khí nhập thể, chính thức bước chân lên con đường tu tiên, thoát khỏi thân phận nông nô chờ chết ở Bách Thảo Phong này.
Cố Trường Sinh lấy ống bương nhỏ giắt bên hông, múc một chút nước ngầm rỉ trên vách đá, cẩn thận nhỏ từng giọt quanh gốc mầm tím, không để nước xối thẳng vào thân non nớt. Xong xuôi, hắn lấy một lớp rêu khô mỏng phủ hờ lên trên để giữ ẩm và che mắt nếu có loài dơi quạ bay lạc vào.
Hắn xóa sạch dấu chân trên gờ đá, luồn người qua rặng Chướng Độc Đằng, trở lại khu lều cỏ.
Thế nhưng, vừa bước chân ra khỏi rặng gai độc, một cảm giác bất an đột ngột bóp nghẹt lồng ngực Cố Trường Sinh.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Tiếng chuông đồng từ đỉnh núi Bách Thảo Phong vang lên dồn dập, chói tai, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm. Khác với tiếng chiêng điểm danh trầm đục thường ngày, đây là bốn hồi chuông liên tiếp - hồi chuông báo động toàn phong tập hợp khẩn cấp!
Từ phía con đường mòn dẫn từ ngoại môn xuống khu linh điền số chín, tiếng bước chân rầm rập cùng tiếng quát tháo thô bạo vang lên xé toạc màn sương.
"Toàn bộ tạp dịch khu chín cút hết ra ruộng! Quỳ xuống đất! Kẻ nào chậm trễ nửa khắc, chém tại chỗ!"
Tiếng quát mang theo linh lực chấn động khiến màng nhĩ Cố Trường Sinh ong ong.
Hắn lập tức thu liễm toàn bộ cảm xúc, nét mặt trong nháy mắt chuyển sang vẻ sợ hãi, khúm núm của một gã thiếu niên nông thôn hèn mọn. Hắn vứt chiếc thùng không xuống đất, chạy vội ra mép bờ ruộng số 17, quỳ sụp một bên gối xuống bùn lầy, đầu cúi gằm sát đất.
Cách đó không xa, gã què 906 sợ đến mức ngã lăn từ trên bờ ruộng xuống bùn, run lẩy bẩy bò rạp ra đất.
Sương mù bị xé toạc.
Xuất hiện đầu tiên là Mã quản sự. Lão mập hôm nay không còn vẻ hống hách thường ngày. Chiếc áo dài xám của lão ướt đẫm sương đêm, khuôn mặt béo phì trắng bệch, mồ hôi hột rỉ ra trên trán dù gió bấc đang thổi lạnh buốt. Lão lom khom đi trước dẫn đường, miệng liên tục vâng dạ cúi đầu.
Đi sau lão là ba tu sĩ mặc đạo bào màu đen viền bạc, thắt lưng đeo đao trảm mã dài bốn thước, ngực áo thêu hình một thanh kiếm lệnh màu máu cắm thẳng vào đỉnh núi.
Đó là đệ tử của Chấp Pháp Đường!
Khí tức tỏa ra từ ba người này lạnh lẽo và sắc bén vô cùng. Cố Trường Sinh chỉ cần liếc mắt qua vạt áo của tên đi đầu cũng cảm nhận được một luồng áp bức vô hình đè nặng lên vai - đó là tu vi của tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, ít nhất là Luyện Khí tầng bốn hoặc tầng năm!
Tu sĩ đi đầu có khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị, ánh mắt như ưng chuẩn quét qua từng thửa ruộng, lạnh giọng hỏi:
"Mã chấp sự, mấy ngày gần đây khu chín có kẻ nào lén lút rời núi vào ban đêm, hoặc có kẻ lạ mặt nào xâm nhập không?"
Mã quản sự run giọng, hai tay chắp lại trước ngực:
"Bẩm... bẩm Lý sư huynh! Tiểu nhân trông coi khu chín cẩn mật ngày đêm, điểm danh đúng giờ, tuyệt đối không có tạp dịch nào dám rời khỏi ranh giới trận pháp. Mấy tên ti tiện này ban ngày làm việc kiệt sức, ban đêm chỉ biết chui vào lều ngủ như lợn chết, làm sao dám đi đâu ạ!"
Tên tu sĩ họ Lý hừ lạnh một tiếng, âm thanh như sấm nổ ngang tai:
"Tốt nhất là như lời ngươi nói. Ba ngày trước, một đan đồ của Đan Đỉnh Phong bị sát hại ở khu rừng sương độc dưới chân núi, toàn bộ linh dược và túi trữ vật bị cướp sạch. Trưởng lão Chấp Pháp Đường hạ lệnh phong tỏa toàn bộ Bách Thảo Phong, lục soát từng tấc đất, kiểm tra toàn bộ định ngạch dược thảo và nơi ở của đệ tử, tạp dịch. Nếu phát hiện kẻ nào tàng trữ tang vật, hoặc có dấu vết của tà tu, lột da rút gân, quăng vào Hóa Thi Trì!"
Nghe đến đó, tim Cố Trường Sinh khẽ giật một cái, nhưng hơi thở và nhịp tim bề ngoài vẫn được hắn cưỡng ép duy trì ở trạng thái hoảng loạn của một kẻ phàm nhân bình thường.
Đan đồ của Đan Đỉnh Phong? Rừng sương độc?
Chẳng lẽ gã áo tơi bện cỏ "Nhạn bạt mao" bị hắn giết mười ngày trước... lại chính là kẻ đã giết đan đồ cướp của, hoặc gã chính là đan đồ phản tông chạy trốn?
Cố Trường Sinh cúi gằm mặt xuống bùn, khóe mắt liếc nhìn về phía túp lều số 17.
Dưới nền đất nện của lều cỏ, hắn đang chôn giấu mười khối linh thạch vụn, một cây trâm sắt tẩm độc, một lọ Bách Thảo Trị Thương Cao nhị phẩm, một bình gốm đan dược, và một mảnh quặng sắt.
Nếu đám đệ tử Chấp Pháp Đường này dùng Thần Thức quét thẳng vào bên trong lều...
Một tử cục ngập tràn máu tanh đang ập xuống đầu hắn trong chớp mắt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.