Ta Ở Bách Thảo Phong Cầu Trường Sinh

Chương 17: Thần Thức Quét Qua

Đăng: 17/08/2026 06:31 3,398 từ 1 lượt đọc

Tiếng ủng da nện huỳnh huỵch trên nền đất sũng nước mỗi lúc một gần. Tiếng cành cây khô gãy vụn dưới sức nặng của tu vi Luyện Khí trung kỳ mang theo một cỗ áp bách vô hình, tựa như tảng đá ngàn cân đè nặng lên lồng ngực những kẻ phàm trần đang phủ phục dưới bùn.

Cố Trường Sinh quỳ rạp người, trán dán sát vào lớp bùn nhão lạnh ngắt pha lẫn mùi phân ủ thối nồng. Đôi bàn tay gầy guộc của hắn cắm sâu vào lớp đất nhờn dính, mười đầu ngón tay siết chặt lấy rễ cỏ dại. Trong khoang ngực, hai dải xương sườn mạn trái vừa mới liền da non hơi nhói lên theo từng nhịp thở ngắt quãng. Hắn không dám thở mạnh, chỉ khẽ hé môi hít từng ngụm khí lạnh ẩm ướt, ép nhịp tim đang đập dồn dập phải chậm lại, chậm lại đến mức gần như một vũng nước tù.

Hắn hiểu rất rõ, trước mặt những kẻ đã Dẫn Khí Nhập Thể, từng cử động nhỏ của cơ bắp, từng giọt mồ hôi rịn ra vì chột dạ đều có thể trở thành manh mối chết người.

"Lý sư huynh, ngài cẩn thận dưới chân. Đám tiện nô này nuôi trồng linh thảo bừa bãi, bùn đất bẩn thỉu hôi hám lắm..."

Giọng Mã quản sự the thé vang lên, run rẩy nịnh hót như một con chó săn già vừa bị chủ nhân quất roi. Gã khòm lưng đi trước, vạt áo xám xộc xệch bết đầy bùn, liên tục dùng tay gạt những nhánh dây leo Chướng Độc Đằng chắn ngang lối đi hẹp dẫn vào mảnh ruộng số mười bảy.

Phía sau gã, ba bóng người khoác hắc bào viền bạc của Chấp Pháp Đường sải bước tiến tới. Đi đầu là Lý sư huynh, gương mặt chữ điền góc cạnh phủ một tầng sương lạnh lùng, mi mắt hếch lên lộ rõ vẻ khinh miệt không thèm che giấu. Bên hông y, một thanh trảm mã đao to bản vỏ bọc da cá đuối tỏa ra sát khí nhàn nhạt, từng luồng linh lực Luyện Khí tầng năm quanh quẩn quanh thân thể khiến lớp sương mù chướng khí xung quanh tự động dạt ra xa nửa thước.

Phía sau y là hai đệ tử Chấp Pháp Đường trẻ tuổi hơn, tay lăm lăm xích sắt thắt hồn và la bàn dò tìm linh khí.

"Câm mồm." Lý sư huynh lạnh lùng quát một tiếng, ánh mắt như chim ưng đảo quanh khoảng đất trống trước cửa lều số mười bảy.

Mã quản sự lập tức ngậm miệng, lùi ra sau nửa bước, trán rịn đầy mồ hôi hột. Gã liếc nhìn Cố Trường Sinh đang quỳ phục dưới đất, trong mắt lóe lên tia tàn nhẫn, chỉ hận không thể lôi ngay tên tạp dịch này ra chịu tội thay nếu có bất kỳ điều gì bất trắc.

Cách đó mười bước chân, gã tạp dịch què số 906 nằm co quắp bên bờ mương, cả người run lên bần bật như cầy sấy. Cái chân gãy của gã bị nước bùn ngâm đến trắng bệch, mùi mủ tanh tưởi bốc lên hòa cùng mùi hôi của đất khiến hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường đi sau không khỏi nhăn mày, lấy tay áo che mũi.

"Chỉ là một đám giòi bọ phàm nhân." Một đệ tử Chấp Pháp Đường khạc nhổ một bãi nước bọt xuống bùn, giọng đầy ghê tởm. "Tên đan đồ Đan Đỉnh Phong kia chết ở bìa rừng sương độc, vết thương trên cổ họng là do lợi khí hệ kim tạo thành, túi trữ vật bị vét sạch. Sư huynh, ngài nghĩ một tên tạp dịch không có linh lực như bọn chúng có thể làm được sao?"

Lý sư huynh không đáp lời ngay. Y dừng bước cách Cố Trường Sinh ba thước. Mũi ủng da đen bóng dính vài vệt bùn vàng dừng lại ngay trước tầm mắt của thiếu niên.

"Ngẩng đầu lên."

Thanh âm của Lý sư huynh không lớn, nhưng ẩn chứa một tia linh áp sắc bén như kim châm thẳng vào màng nhĩ.

Cố Trường Sinh khẽ run rẩy, làm ra vẻ kinh hãi tột độ của một đứa trẻ mười bốn tuổi chưa từng thấy việc đời. Hắn từ từ ngẩng khuôn mặt gầy gò, xám ngoét vì chướng khí lên. Mắt hắn mở to, tròng mắt đục ngầu tơ máu đỏ lòm do thức đêm nhiều ngày, bờ môi nứt nẻ run rẩy bần bật, hai hàm răng va vào nhau lập cập thành tiếng.

Đây hoàn toàn là phản xạ tự nhiên của một phàm nhân mang Hạ phẩm linh căn cặn bã khi đối diện với uy áp của tu sĩ Luyện Khí trung kỳ. Không có chút tỳ vết giả tạo nào. Bởi vì hắn biết, trước mặt Thần Thức của tu sĩ, bất kỳ sự bình tĩnh quá mức bình thường nào cũng đồng nghĩa với cái chết.

Lý sư huynh nheo mắt nhìn chằm chằm vào Cố Trường Sinh. Một cỗ chấn động vô hình từ mi tâm y tỏa ra, quét thẳng qua người thiếu niên.

Đó là Thần Thức.

Cố Trường Sinh cảm thấy da đầu mình tê rần, một cảm giác lạnh lẽo như bị rắn độc trườn qua từng thớ thịt chạy dọc từ đỉnh đầu xuống đan điền. Hắn cắn chặt đầu lưỡi, ép kinh mạch bế tắc của mình chìm vào trạng thái tĩnh lặng nhất. Cỗ Thần Thức kia thô bạo lướt qua kinh mạch hắn, chỉ thấy một mớ hỗn độn tạp chất vẩn đục của Mộc linh căn hạ phẩm, không có lấy nửa điểm linh lực lưu chuyển, đan điền trống rỗng khô khốc như mảnh đất hạn hán ngàn năm.

Thần Thức dừng lại một chút ở bả vai trái và mạn sườn của hắn.

Nơi đó, vết thương do trâm độc đâm vào đã kết vảy xám ngoét, bắp thịt co quắp lộ rõ vẻ suy kiệt. Hai dải xương sườn nẹp tre thô sơ cọ vào lớp áo rách bốc mùi thuốc lá cây rẻ tiền chua lòm.

"Bị thương?" Lý sư huynh lạnh lùng hỏi.

Cố Trường Sinh run rẩy sụp lạy xuống đất, trán đập mạnh vào sỏi nhọn tóe máu, giọng khản đặc nghẹn ngào: "Tiên... Tiên sư tha mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân mười ngày trước trèo lên vách đá gom lá mục làm phân bón, bất cẩn trượt chân ngã gãy xương... Tiểu nhân không dám lười biếng, vẫn ngày đêm chăm sóc linh điền..."

Mã quản sự đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng chêm vào: "Bẩm Lý sư huynh, đúng là như vậy. Thằng ranh này là Cố Trường Sinh, số hiệu chín trăm mười bảy. Tháng trước nó nộp đủ sáu mươi gốc Huyết Ngưng Thảo, tháng này tiểu nhân tăng định ngạch lên bảy mươi gốc. Nó vì sợ không đủ nộp nên mấy ngày nay liều mạng cày cuốc, ngã suýt chết..."

Lý sư huynh đưa mắt nhìn sang thửa ruộng số mười bảy.

Trên mặt ruộng ẩm ướt nồng nặc mùi phân ủ thối rữa, sáu mươi gốc Huyết Ngưng Thảo trưởng thành lá đỏ như máu đang lay động trong gió lạnh. Bên cạnh đó, mười nhánh cây con nhỏ xíu, đọt lá mới nhú màu hồng nhạt cắm xiêu vẹo trên những ụ đất đắp cao, xung quanh rắc đầy tro trấu đen ngòm.

Là một tu sĩ Luyện Khí tầng năm, Lý sư huynh liếc mắt một cái liền nhận ra đây là thủ đoạn chiết nhánh căn hành hạ đẳng của lũ dược nông phàm trần nhằm lừa gạt định ngạch. Mười nhánh cây kia tuy đã bén rễ, nhưng linh khí mỏng manh đến mức gần như không có, dược lực kém xa cây trồng từ hạt giống tông môn cấp phát.

Một sự khinh bỉ sâu sắc hiện lên trong đáy mắt Lý sư huynh.

Loại giòi bọ hạ tiện này, cả đời chỉ biết cắm mặt vào phân tro bùn đất, tính toán từng đồng từng cắc để kéo dài mạng sống hèn mọn. Một kẻ kinh mạch bế tắc, thân mang trọng thương như thế này, nếu gặp tên đan đồ Đan Đỉnh Phong kia, e rằng chỉ một cái phất tay của đối phương cũng đủ nghiền nát hắn thành tro bụi.

"Vào trong lều lục soát." Lý sư huynh phất tay ra lệnh, không thèm nhìn Cố Trường Sinh thêm một lần nào nữa.

Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường lập tức rút đao bên hông, sải bước đạp tung cánh cửa liếp rách nát của túp lều cỏ số mười bảy.

"Rầm!"

Cánh cửa tre mục nát gãy đôi, rơi xuống đất vỡ vụn.

Trái tim Cố Trường Sinh siết chặt lại, máu trong người như đông cứng. Hắn vẫn quỳ rạp dưới đất, trán áp sát bùn, nhưng toàn bộ giác quan đều căng ra hết mức để lắng nghe từng âm thanh phát ra từ bên trong túp lều.

Dưới nền đất nện ẩm ướt của căn lều đó, cách mặt đất hai thước, là nơi hắn đã chôn giấu toàn bộ tài sản và bí mật đoạt mệnh: mười khối linh thạch vụn, một lọ Bách Thảo Trị Thương Cao, trâm sắt tẩm độc, một bình gốm đựng viên Bổ Khí Huyết Đan, mẩu quặng sắt xám và gần ba mươi cân Linh Mễ thô.

Mỗi một món đồ trong số đó đều đủ để Chấp Pháp Đường lột da róc xương hắn ba lần!

"Xoảng! Loảng xoảng!"

Tiếng niêu đất vỡ vụn, tiếng củi khô bị đá tung tóe vang lên chói tai. Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường ra tay vô cùng tàn nhẫn, dùng mũi đao xới tung đống rơm rạ rách rưới làm giường ngủ của hắn, lật tung từng viên gạch vỡ kê góc bếp.

"Xoẹt!"

Một mũi đao cắm phập xuống nền đất nện, sâu tới nửa thước.

Cố Trường Sinh nắm chặt nắm bùn trong tay. Hắn đã tính toán trước tình huống này. Đêm hôm đó, sau khi chôn giấu đồ đạc, hắn đã dùng đất sét pha tro bếp nén chặt nhiều lớp, bên trên phủ một lớp đất bùn ẩm trộn lẫn phân gia súc ủ thối và vỏ sò nghiền vụn. Lớp phân ủ này không chỉ tỏa ra mùi hôi nồng nặc át đi dược hương của đan dược, mà tính chất kiềm của tro bếp và vỏ sò còn làm nhiễu loạn nhẹ sự cảm ứng linh khí của các la bàn tầm thường.

Hơn nữa, độ sâu hai thước là giới hạn an toàn mà một nhát đao thăm dò thông thường của tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ không thể chạm tới nếu không cố ý đào bới.

"Sư huynh, bên trong chỉ có một hũ gạo thô mốc meo, mấy bộ quần áo rách bốc mùi chua lòm và một đống rễ cây mục nát. Không có linh khí ba động, cũng không có túi trữ vật hay pháp khí."

Một tên đệ tử Chấp Pháp Đường bước ra khỏi lều, mặt đầy vẻ bực bội, mũi kiếm dính đầy bùn đất đen ngòm bốc mùi khó ngửi. Gã tiện tay ném một bọc vải gai rách ra trước mặt Cố Trường Sinh. Bọc vải bục ra, làm rơi vãi mấy nắm gạo thô xám xịt trộn lẫn trấu và sạn cát xuống vũng bùn.

Đó là số Linh Mễ thô mà Cố Trường Sinh cố ý để lộ trên mặt đất để ngụy trang.

Nhìn thấy mấy hạt gạo thô rơi xuống bùn, Cố Trường Sinh lập tức bò nhào tới, run rẩy dùng đôi bàn tay đầy bùn đất vốc từng hạt gạo lẫn bùn nhét vào miệng, vừa nhai vừa nghẹn ngào khóc lóc: "Gạo của con... gạo ăn mùa đông của con... Tiên sư bớt giận, tiểu nhân không có đồ gì quý giá đâu..."

Hình ảnh một tên thiếu niên gầy trơ xương, mặt mũi lem luốc bùn đất đang cố nuốt từng hạt gạo thô mốc meo lẫn sỏi đá khiến tên đệ tử Chấp Pháp Đường lộ rõ vẻ buồn nôn.

"Đồ súc sinh dơ bẩn." Gã đệ tử đá một cước vào bả vai phải của Cố Trường Sinh.

"Bốp!"

Cố Trường Sinh bị đá lăn lông lốc trên mặt bùn, va mạnh vào bờ mương bên cạnh, cả người run rẩy ôm lấy ngực ho sặc sụa. Hắn cắn chặt môi đến ứa máu để nuốt tiếng rên rỉ vào trong. Cú đá này chỉ dùng lực phàm nhân, đau đớn nhưng không làm tổn thương đến hai dải xương sườn đang lành bên ngực trái.

Hắn giả vờ ngất lịm đi nửa phần, nằm thở dốc giữa vũng bùn tanh tưởi.

Lý sư huynh lạnh lùng liếc nhìn bãi chiến trường lộn xộn, lông mày nhíu chặt lại. Y ngẩng đầu nhìn về phía vách đá sườn tây nam sau lều số mười bảy.

Nơi đó là một khe nứt hẹp tối tăm, rậm rạp những bụi Chướng Độc Đằng đầy gai nhọn và mạng nhện độc giăng kín mít. Chướng khí màu tím nhạt lượn lờ bốc lên từ khe đá, mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của độc trùng sơn lâm.

Năm mầm non Tử Diệp Thảo của Cố Trường Sinh đang nằm sâu bên trong khe nứt đó, trên một gờ đá khô ráo cách mặt đất một trượng.

Lý sư huynh phóng Thần Thức quét qua vách đá. Nhưng chướng khí dày đặc cùng độc tính của Chướng Độc Đằng đã làm Thần Thức của tu sĩ Luyện Khí tầng năm bị suy giảm đáng kể. Y chỉ cảm nhận được vài ba dao động yếu ớt của độc trùng cấp thấp và độ ẩm ướt của mạch nước ngầm rỉ ra từ kẽ đá.

Tử Diệp Thảo vốn dĩ là linh thảo thuộc tính mộc thuần âm, khi mới nảy mầm lại được Cố Trường Sinh bao bọc bằng đất bùn trộn tro than mai mực, linh khí phát tán ra ngoài cực kỳ mỏng manh, hoàn toàn bị mùi nồng nặc của rặng gai độc che lấp.

Một nơi dơ bẩn, đầy gai độc và chướng khí như vậy, một tu sĩ nội môn kiêu ngạo như Lý sư huynh tuyệt đối sẽ không hạ mình chui vào để kiểm tra một kẽ nứt chỉ rộng hai gang tay.

"Đi thôi." Lý sư huynh xoay người, thanh âm lạnh như băng tuyết. "Khu số chín này toàn một lũ cặn bã tàn phế, không thể là nơi tên hung thủ ẩn nấp. Đan Đỉnh Phong đang gây áp lực lên Chấp Pháp Đường chúng ta, phải đến khu số bảy và số năm kiểm tra đám ngoại môn đệ tử."

"Rõ!" Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường lập tức chắp tay nhận lệnh.

Mã quản sự như trút được gánh nặng ngàn cân, vội vàng khom lưng cúi đầu: "Cung tiễn Lý sư huynh! Cung tiễn các vị tiên sư!"

Ba bóng người áo đen đạp không mà đi, thân hình nhanh nhẹn lướt qua những bờ ruộng lầy lội, trong chớp mắt đã biến mất sau màn sương mù mịt mù của Bách Thảo Phong. Tiếng ủng da và linh áp ngột ngạt rốt cuộc cũng tan biến hoàn toàn.

Trên mảnh ruộng số mười bảy, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe đá và tiếng nước nhỏ giọt tong tỏng từ mái lều cỏ rách nát.

Mã quản sự đứng thẳng người dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán. Gã quay lại nhìn Cố Trường Sinh đang nằm bất động trong bùn và gã què 906 đang run rẩy co quắp, sắc mặt lập tức trở lại vẻ hung ác, cay nghiệt thường ngày.

"Một lũ phế vật xui xẻo!" Mã quản sự hung hăng nhổ một bãi nước bọt xuống ruộng. "Cố Trường Sinh, mười ngày nữa nếu không gom đủ bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo đạt chuẩn, lão tử sẽ lột da ngươi ném vào hầm ủ phân! Cút dậy mà làm việc!"

Nói xong, gã tức tối phất tay áo, khập khiễng rảo bước rời đi để theo chân đội Chấp Pháp Đường sang khu vực khác.

Không gian xung quanh hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng.

Cố Trường Sinh vẫn nằm im trong bùn thêm nửa nén nhang. Hắn không nhúc nhích, hai mắt khép hờ, lắng nghe từng chuyển động nhỏ nhất của luồng gió, xác nhận rằng không có bất kỳ cỗ Thần Thức nào đang âm thầm quay lại dò xét.

Sự cẩn trọng này là thứ duy nhất giúp một kẻ phàm nhân như hắn sống sót giữa bầy lang sói tu tiên.

Chậm rãi, hắn chống hai tay xuống bùn, từ từ ngồi dậy.

Bùn đất đen ngòm bám đầy trên mặt, trên tóc và chui vào cả trong cổ áo hắn, lạnh buốt thấu xương. Hắn nhổ bãi gạo thô trộn lẫn máu và cát trong miệng ra, đưa mu bàn tay quệt ngang khóe môi nứt nẻ.

Vết thương ở bả vai phải nhói buốt do cú đá của tên đệ tử Chấp Pháp Đường, nhưng hai dải xương sườn mạn trái vẫn an toàn.

Hắn quay đầu nhìn sang túp lều cỏ số mười bảy đã bị phá tan hoang.

Nền đất nện bị xới tung vài chỗ, nhưng nơi hắn chôn giấu linh thạch, đan dược và pháp khí vẫn nguyên vẹn dưới lớp đất sâu. Vách đá sườn tây nam phía sau lều, rặng Chướng Độc Đằng vẫn rủ xuống rậm rạp, bảo vệ an toàn cho năm mầm non Tử Diệp Thảo đang âm thầm hút linh khí từ tro xương và bột đá.

Hắn đã cược thắng.

Bằng sự hèn mọn, dơ bẩn và nhẫn nhịn đến cùng cực của một con sâu cái kiến, hắn đã qua mắt được Thần Thức của tu sĩ Luyện Khí trung kỳ và lưỡi đao của Chấp Pháp Đường.

Cách đó mười bước chân, gã tạp dịch què 906 đang run rẩy ngẩng đầu lên nhìn hắn. Trong mắt gã què không còn là sự sợ hãi thông thường, mà là một nỗi kinh hoàng sâu sắc tột cùng đối với Cố Trường Sinh. Gã đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình: từ sự tính toán lạnh lùng của thiếu niên mười bốn tuổi khi bẻ nhánh cây ngụy trang, cho đến màn kịch ăn gạo nuốt cát đánh lừa tiên sư Chấp Pháp Đường vừa rồi.

Một kẻ có thể tàn nhẫn với bản thân mình đến mức độ này, tuyệt đối đáng sợ hơn bất kỳ con thú dữ nào trong rừng sâu.

Cố Trường Sinh quay sang, ánh mắt lạnh lẽo không một tia cảm xúc chạm vào mắt gã què.

Hắn không nói một lời, chỉ giơ một ngón tay trỏ dính đầy bùn đất lên, đặt ngang môi.

Gã què 906 run bắn người, lập tức dập đầu lia lịa xuống vũng nước bùn tanh tưởi, miệng ú ớ không dám phát ra nửa tiếng động.

Cố Trường Sinh hít một hơi thật sâu, không khí ẩm lạnh tràn vào phổi làm dịu đi cơn sốt âm ỉ trong lồng ngực. Hắn lẳng lặng bước tới, nhặt từng mảnh liếp tre vỡ của cánh cửa lều, bắt đầu dựng lại nơi trú ẩn tồi tàn của mình.

Mưa phùn bắt đầu rơi hạt, phủ một lớp màn mỏng manh lên ngàn mẫu linh điền bạt ngàn của Bách Thảo Phong. Sóng gió tạm thời qua đi, nhưng bóng tối của sự thanh trừng vẫn còn lơ lửng trên đỉnh Thanh Vân Tông.

Cố Trường Sinh vừa nhặt củi, vừa nhẩm tính từng ngày trong đầu.

Chỉ cần mười nhánh Huyết Ngưng Thảo chiết cành này phát triển đủ tiêu chuẩn nộp định ngạch, và năm mầm Tử Diệp Thảo trong khe đá lớn lên... ngày hắn gom đủ mười khối linh thạch hạ phẩm để đổi lấy một cuốn Dẫn Khí Quyết, bước chân vào cánh cửa tu tiên chân chính, sẽ không còn xa nữa.

Trên con đường máu này, hắn nhất định phải sống. Sống thật lâu.

0