Ta Ở Bách Thảo Phong Cầu Trường Sinh

Chương 40: Dược Độc Nan Giải, Khổ Luyện Khô Tức

Đăng: 18/08/2026 05:03 3,047 từ 1 lượt đọc

Gió lạnh từ hẻm núi Bách Thảo Phong rít qua những khe đá lởm chởm, mang theo hơi ẩm mốc của bùn đất và mùi lưu huỳnh ngai ngái bốc lên từ các lò luyện đan phía xa.

Cố Trường Sinh khom lưng, bước từng bước nặng nề trên con đường đá phủ rêu dẫn về khu Tây Viện. Đạo bào xám xanh rộng thùng thình bay phần phật trong gió, vạt áo bị xé một góc bên trong vẫn còn dính vệt máu khô cứng lại như vỏ cây mục. Hắn cố tình hạ thấp bả vai, bàn tay phải giấu trong ống tay áo khẽ run rẩy theo từng nhịp bước, vẻ mặt tái nhợt lộ rõ vẻ sợ sệt của một kẻ vừa tận mắt chứng kiến cảnh đồng môn bị phế sạch tu vi.

Dọc đường đi, vài gã tu sĩ ngoại môn khoác áo bào xám mang theo binh khí vội vã lướt qua. Không một ai buồn liếc nhìn hắn lấy nửa mắt. Trong mắt những kẻ đã ở ngoại môn hai ba năm, một thiếu niên mười bốn tuổi mang Hạ phẩm Mộc linh căn, thân hình gầy còm như que củi, vừa mới bước chân vào Luyện Khí tầng một chẳng khác nào một con sâu cái kiến dưới đáy vực, sớm muộn gì cũng thành một đống xương khô vùi trong Hắc Ngục khoáng mạch.

Cố Trường Sinh cúi gầm mặt, khóe mắt liếc nhìn bóng lưng của lão tu sĩ lưng còng phòng bên cạnh đang lầm lũi đi phía trước chừng mười trượng. Lão già kia cũng không quay đầu lại, bước chân tập tễnh vì khí huyết suy kiệt, cả người tỏa ra tử khí nồng nặc của kẻ đã chạm đến giới hạn thọ nguyên.

"Mười ngày..."

Cố Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, ngón tay cái dưới lớp vải thô khẽ miết lên vết sẹo non nơi đầu ngón trỏ. Cơn đau nhói truyền đến khiến đầu óc hắn tỉnh táo lạ thường.

Về đến trước cửa phòng đá số bảy mươi hai, Cố Trường Sinh dừng lại nửa khắc. Ánh mắt hắn đảo nhanh qua mép cửa dưới đất. Sợi tóc mai hắn gài kẹp giữa khe đá trước khi đi vẫn còn nguyên vị trí, lớp bụi mịn rải mỏng quanh bệ cửa không hề có vết chân dẫm lên.

Hắn rút khối thẻ bài đá xám đục khắc ba chữ "Tây Thất Thập Nhị" giắt bên hông ra, áp vào vết lõm trên cửa đá. Một luồng linh lực mỏng manh như sợi chỉ truyền vào, chốt đá bên trong vang lên tiếng "cạch" khô khốc. Hắn lách người vào trong thật nhanh rồi lập tức đóng chặt cửa lại, hạ then cài bằng gỗ thiết mộc dày ba tấc xuống.

Không gian bên trong lập tức chìm vào bóng tối mịt mùng và sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Mùi tro than khử ẩm trộn lẫn với mùi đất ẩm ướt xộc thẳng vào mũi.

Cố Trường Sinh không vội thắp đèn. Hắn đứng bất động dựa lưng vào cánh cửa đá suốt nửa chén trà nhỏ, hai mắt nhắm nghiền, tập trung lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài hành lang đá. Khí tức trong lồng ngực hắn từ từ hạ xuống, nhịp tim đập chậm dần theo từng hơi thở dài. Cho đến khi chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua lỗ thông gió nhỏ bằng nắm tay trên vách đá cao, hắn mới thở hắt ra một hơi trọc khí.

Hắn tiến đến góc phòng, lấy viên đá lân tinh nhỏ từ trong túi áo ra đặt lên chiếc bàn đá thô kệch. Ánh sáng xanh lục mờ ảo, yếu ớt tỏa ra, chỉ đủ soi rõ diện tích vài thước xung quanh.

Cố Trường Sinh ngồi bệt xuống mép giường đá lạnh ngắt. Việc đầu tiên hắn làm là cởi bỏ dải vải thô quấn quanh mười đầu ngón tay. Lớp vải bết dính máu mủ và tro than bóc ra khỏi da thịt non mang theo từng cơn đau rát buốt thấu tim. Hắn cắn chặt môi dưới, không để phát ra bất kỳ âm thanh nào. Những vết rách toạc do bám vào vách đá Ma Hạc Nhai ba ngày trước nay đã bắt đầu đóng vảy xám, nhưng lớp da non mỏng manh bên dưới vẫn đỏ ửng, chỉ cần co duỗi mạnh là có thể toác miệng chảy máu trở lại.

"Vẫn còn quá yếu." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại ở mạn sườn trái.

Kéo vạt áo lên, nơi da thịt mạn sườn vẫn còn một mảng bầm tím thâm đen bằng bàn tay. Đó là dấu vết còn sót lại khi hắn ép nghịch chuyển Mộc linh khí vào Lạc mạch để vận hành Khô Thảo Tức. Kinh mạch phàm nhân vốn đã hẹp xơ cứng, lại bị ép uốn nắn theo một quỹ đạo tàn khuyết của tàn quyển Hoang Thảo Quyết, sự đau đớn đó giống như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua từng thớ thịt.

Cố Trường Sinh hít sâu một hơi, khoanh chân ngồi xếp bằng trên mặt đá. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu lập tức hiện ra đồ hình kinh mạch của bản chép tay Dẫn Khí Quyết hoàn chỉnh mà hắn đã thuộc làu từng nét mực.

Luồng xoáy linh lực nhỏ bằng hạt đậu trong Khí Hải Đan Điền bắt đầu chậm rãi xoay chuyển. Từng tia Mộc linh khí màu xanh nhạt, vẩn đục tạp chất, từ từ men theo Thập Nhị Chính Kinh chảy tràn ra tứ chi.

Linh khí đi đến đâu, cảm giác mát lạnh như sương sớm lập tức xoa dịu những thớ cơ đang căng cứng và mỏi mệt. Nhưng ngay khi linh khí chảy qua mạn sườn trái, một cơn co giật buốt rát lại nhói lên. Tạp chất trong linh căn hạ phẩm giống như những hạt cát thô ráp cọ xát vào thành kinh mạch, khiến tốc độ lưu chuyển linh lực bị nghẽn lại từng đoạn.

Cố Trường Sinh nghiến răng chịu đựng. Hắn không vội vã thúc ép linh lực xông phá, mà kiên nhẫn điều động từng sợi linh khí nhỏ như tơ nhện, chậm rãi gột rửa, xoa bóp từng đoạn kinh mạch bị tổn thương.

Một canh giờ, rồi hai canh giờ trôi qua.

Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo thô gai, nhỏ từng giọt xuống mặt đá xám. Sắc mặt Cố Trường Sinh từ trắng bệch chuyển dần sang hồng hào đôi chút. Khí tức quanh người hắn ổn định lại ở mức Luyện Khí tầng một sơ kỳ. Luồng xoáy linh lực tại Đan Điền sau khi tiêu hao ba khối linh thạch nộp nguyệt khóa nay đã vơi đi một phần ba, chỉ còn lại một lớp khí mỏng manh lượn lờ.

Hắn mở mắt ra, trong con ngươi lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và tỉnh táo.

"Tu vi Luyện Khí tầng một sơ kỳ chỉ đủ để thi triển Khô Thảo Tức trong vòng nửa nén nhang và thao túng Mộc linh khí ở mức độ vi mô. Nếu gặp phải tu sĩ Luyện Khí tầng hai có pháp khí hoàn chỉnh trong tay, ta căn bản không có cơ hội cận thân dùng độc."

Hình ảnh Tôn Lão Thất bị Triệu chấp sự dùng một cước phế sạch Đan Điền, tiếng xích sắt lê lết trên nền đá Chấp Sự Đường lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí hắn. Ở cái nơi Bách Thảo Phong này, không có tu vi, không có linh thạch, kết cục duy nhất chỉ là làm mồi cho chướng khí và khoáng độc dưới Hắc Ngục.

Muốn sống sót, muốn giữ được mạng nhỏ này, hắn bắt buộc phải đột phá Luyện Khí tầng hai trước khi nguyệt khóa tháng sau ập đến.

Nhưng giá của một viên Tụ Khí Đan hạ phẩm tại sảnh Chấp Sự Đường lên tới tám khối linh thạch. Hắn hiện tại chỉ còn mười sáu khối linh thạch hạ phẩm. Nếu bỏ ra tám khối mua một viên đan dược, hắn sẽ mất đi phân nửa vốn liếng phòng thân. Chưa kể với tư chất Hạ phẩm Mộc linh căn kinh mạch hẹp xơ cứng của hắn, một viên Tụ Khí Đan hạ phẩm chưa chắc đã đủ dược lực giúp hắn phá vỡ bình cảnh tầng một, thậm chí có thể lãng phí sạch sẽ mà không thu lại được kết quả gì.

Lựa chọn duy nhất lúc này chính là phế đan thải loại từ Đan Dược Viện.

Cố Trường Sinh cúi người xuống gầm giường đá, dùng ngón tay cạy một phiến đá lát nền được ngụy trang vô cùng cẩn thận lên. Bên dưới là một hốc đất nhỏ được lót một lớp tro than dày để ngăn linh khí rò rỉ. Hắn lấy ra cuốn sổ tay làm bằng vỏ cây gai tuyết khô và một mẩu than củi nhỏ.

Lật từng trang giấy vỏ cây ráp rụa, ánh mắt hắn dừng lại ở những dòng chữ nhỏ li ti do chính tay hắn ghi chép lại những lời truyền dạy của cha hắn — Cố Đại Sơn, một dược nông già cả đời lặn lội trong chốn rừng sâu nước độc.

"Dược tính chi đạo, cùng nguồn với độc. Phàm là linh thảo sinh trưởng giữa trời đất, hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, nhưng cũng đồng thời hấp thu tạp chất của thổ nhưỡng và chướng khí. Luyện đan là dùng linh hỏa bài trừ tạp chất, giữ lại tinh hoa."

Ngón tay Cố Trường Sinh gõ nhẹ lên mặt bàn đá theo nhịp đều đặn, đầu óc hắn bắt đầu vận chuyển điên cuồng, xâu chuỗi tất cả những mảnh kiến thức mà hắn có:

"Đan Dược Viện luyện chế Tụ Khí Đan, chủ dược là Tụ Linh Thảo, Hoàng Tinh và Tử Ngưng Diệp. Khi lò đan bị hỏng hóc hoặc hỏa hầu không đều, dược tính bị nhiệt độ cao thiêu đốt quá mức dẫn đến biến chất. Tinh hoa linh thảo bị cô đặc lại cùng với cặn bã cháy sém, hình thành nên Đan Độc."

"Tu sĩ bình thường không dám dùng phế đan vì Đan Độc có tính hỏa nhiệt và táo bạo cực mạnh. Khi nuốt vào, dược lực bùng phát hỗn loạn sẽ xé rách kinh mạch, còn đan độc cháy sém sẽ bám chặt vào màng Đan Điền, làm tắc nghẽn khiếu huyệt, nhẹ thì tu vi trọn đời không thể tiến thêm, nặng thì Đan Điền nổ tung mà chết."

Cố Trường Sinh khẽ nheo mắt lại, mẩu than củi trong tay hắn vạch lên trang giấy vỏ cây một sơ đồ vận hành khí tức phức tạp.

"Nhưng đó là đối với tu sĩ tu luyện công pháp ngũ hành thông thường. Hoang Thảo Quyết... vốn dĩ không phải là công pháp chính thống."

Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng từng câu từng chữ trong tàn quyển Hoang Thảo Quyết mà hắn đã đốt thành tro sau khi học thuộc:

"Cỏ dại sinh nơi cằn cỗi, rễ đâm sâu vào đá sỏi, lấy bùn độc làm dưỡng chất, lấy sương muối làm nước uống. Đạo của hoang thảo là đạo của sự tàn lụi và tái sinh. Nghịch chuyển sinh cơ thành tử khí, lấy tử khí bao bọc chân linh..."

Một ý nghĩ táo bạo nhưng vô cùng lạnh lùng nảy sinh trong đầu Cố Trường Sinh.

Khô Thảo Tức có thể nghịch chuyển Mộc linh khí thành một dạng khí tức khô héo, lạnh lẽo như cỏ rác mục nát, hạ thấp toàn bộ sinh cơ cơ thể xuống mức thấp nhất. Nếu khi nuốt phế đan, hắn lập tức vận hành Khô Thảo Tức, dùng Mộc linh khí âm hàn bao bọc lấy kinh mạch và Đan Điền, đóng kín các khiếu huyệt chính, thì hỏa độc và cặn bã của phế đan sẽ không thể xâm nhập vào căn cơ.

Sau đó, lợi dụng đặc tính rễ cây của Hoang Thảo Quyết — khả năng chắt lọc và hấp thu khoáng chất mà hắn từng dùng để kích thích Hắc Độc Đằng — hắn có thể dùng từng tia linh lực mỏng manh bóc tách phần linh khí thuần khiết của linh thảo ra khỏi khối đan độc cháy sém, từng chút một dẫn dắt vào luồng xoáy Đan Điền.

Còn phần đan độc còn lại...

Cố Trường Sinh lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ tay vỏ cây. Trên đó ghi chép về tính chất của các loại thảo mộc giải độc thông dụng của giới phàm nhân: Khổ Đằng, Bạch Đầu Ông, và đặc biệt là tro than của cây gai tuyết kết hợp với nước ngầm Thấp Âm.

"Đan độc bản chất là tro cặn của linh thảo bị hỏa thiêu. Tro cặn mang tính kiềm nóng. Muốn trung hòa nó trong dạ dày trước khi nó ngấm vào máu, cần một lượng lớn vị thuốc có tính đắng chát, tính hàn để kết tủa cặn bã, sau đó dùng linh lực ép bài tiết qua đường tiêu hóa thô thiển của phàm nhân."

Đây là một canh bạc.

Nếu tính toán sai một li, đan độc bùng phát trước khi Khô Thảo Tức kịp phong tỏa, hắn sẽ tự tay hủy hoại kinh mạch của chính mình. Nhưng trên con đường tu tiên đầy máu và xương trắng này, một kẻ mang linh căn hạ phẩm như hắn nếu không dám liều mạng dùng thân mình làm lò thử thuốc, thì lấy tư cách gì để bước tiếp?

Cố Trường Sinh cẩn thận gấp cuốn sổ tay lại, đặt sâu vào trong hốc đá dưới sàn, sau đó đặt phiến đá lại chỗ cũ, rải lên một lớp bụi mỏng rồi dùng đế giày miết phẳng.

Hắn đứng dậy, tiến đến góc phòng nơi để thùng nước ngầm múc từ giếng đá dưới chân viện. Múc một gáo nước lạnh buốt, hắn uống từng ngụm lớn. Nước ngầm lạnh như băng chảy qua cổ họng xua tan đi cơn đói cồn cào trong bụng. Hắn lấy ra hai nắm Linh Mễ thô còn sót lại, không thèm nhóm lửa nấu chín mà cứ thế bỏ vào miệng nhai nát.

Tiếng gạo vỡ vụn "rôm rốp" vang lên trong khoang miệng. Vị ngọt chát và xơ cứng của vỏ trấu cọ xát vào lợi đau nhói, nhưng Cố Trường Sinh vẫn nhai nuốt một cách cơ học, tỉ mỉ ép từng chút tinh khí ít ỏi từ hạt gạo sống ngấm vào bao tử.

Sau khi ăn xong, hắn lại ngồi lên giường đá.

"Còn mười ngày nữa mới đến phiên chợ thanh lý tại Tạp Dịch Phường. Trong mười ngày này, ta phải thuần thục việc chuyển đổi giữa Dẫn Khí Quyết và Khô Thảo Tức trong chớp mắt, đồng thời chuẩn bị sẵn các dược liệu phàm nhân để trung hòa đan độc."

Nghĩ là làm, Cố Trường Sinh bắt đầu nhắm mắt nhập định.

Trong căn phòng đá số bảy mươi hai tối tăm, luồng khí tức quanh người thiếu niên bắt đầu biến đổi một cách quái dị.

Lúc thì sinh cơ bừng bừng, Mộc linh khí nhàn nhạt lưu chuyển quanh thân theo quỹ đạo của Dẫn Khí Quyết, khiến sắc mặt hắn hồng hào; lúc thì đột ngột tắt lịm, nhịp tim chậm lại đến mức gần như ngừng đập, thân nhiệt hạ xuống lạnh ngắt như một xác chết đã cứng đờ, da dẻ xám xịt như vỏ cây khô héo của Khô Thảo Tức.

Mỗi một lần chuyển đổi là một lần kinh mạch mạn sườn trái co rút đau đớn như bị xé toạc. Mồ hôi túa ra rồi lại khô đi, đóng thành một lớp muối mỏng bám trên da thịt gầy gò.

Ngày thứ nhất, hắn chuyển đổi được năm lần thì thổ huyết, phải dừng lại điều tức.

Ngày thứ ba, vết thương trên mười đầu ngón tay đã hoàn toàn kết vảy, lớp da mới màu hồng nhạt bắt đầu chai cứng lại. Hắn đã có thể chuyển đổi mười hai lần liên tục mà không làm đứt đoạn luồng xoáy linh lực trong Đan Điền.

Ngày thứ bảy, Cố Trường Sinh mở mắt ra giữa đêm khuya. Hắn lấy thanh đoản đao gãy giấu dưới dát giường, dùng mũi dao rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Hắn lập tức vận hành Khô Thảo Tức. Chỉ trong vòng ba hơi thở, mạch máu co thắt lại, giọt máu lập tức đông cứng thành một vảy đen xám, không rỉ thêm một giọt nào.

Khả năng khống chế khí huyết và kinh mạch của hắn đã đạt đến mức độ chuẩn xác đến đáng sợ.

Đến ngày thứ mười, khi tiếng chuông đồng từ đỉnh núi Bách Thảo Phong ngân vang ba tiếng báo hiệu giờ Mão, sương mù dày đặc vẫn còn bao phủ khắp các triền dốc, Cố Trường Sinh đã đứng dậy chỉnh đốn lại y phục.

Hắn kiểm tra lại tài sản mang theo bên mình. Mười khối linh thạch hạ phẩm vẫn chôn sâu dưới góc phòng, sáu khối linh thạch còn lại được hắn bọc kỹ trong lớp vải vụn giắt chặt vào cạp quần bên trong. Thanh thiết kiếm phàm phẩm nặng ba mươi cân đeo chéo sau lưng, trâm sắt tẩm kịch độc Xuyên Tâm Thứ cài chắc chắn trong búi tóc, giấu kín dưới lớp tóc đen rối bù. Trong tay áo trái, que xương thú mài mỏng dính cặn độc xám bạc nằm gọn gàng.

Cố Trường Sinh hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt của buổi sớm mai, ánh mắt bình thản đến mức lạnh lẽo.

Hắn xoay người mở cửa phòng đá, bước ra ngoài hành lang tối tăm, hòa mình vào làn sương mù dày đặc đang cuộn trào về phía Tạp Dịch Phường dưới chân núi. Cuộc chiến giành giật từng chút sinh cơ tu tiên của hắn lại chuẩn bị bước vào một ván cược mới.

0