Chương 9: Hàn Âm Đài Trên Vách Hắc Phong
Gió đêm trên vách Hắc Phong không rít thành từng cơn mà gầm gào liên tục như tiếng rên siết của dã thú bị vây hãm dưới đáy vực.
Cố Trường Sinh đứng nép mình dưới một gờ đá nhô ra ở chân vách, hai hàm răng cắn chặt để ngăn tiếng lập cập do cái lạnh thấu xương mang lại. Sương đêm ở Bách Thảo Phong vốn đã dày, quyện chặt lấy chướng khí xám lam lơ lửng giữa tầng không, tạo thành một màn sương mù nhờn nhẫy bám chặt vào da thịt. Mùi hôi thối nồng nặc của phân dơi tích tụ ngàn năm bốc lên từ những khe đá ẩm ướt xộc thẳng vào mũi, tanh tưởi và cay xè.
Hắn khẽ thở ra một hơi trắng xóa, cúi đầu kiểm tra lại toàn bộ vật dụng trên người.
Sợi dây thừng bện bằng vỏ dâu rừng già to bằng ngón tay cái được quấn ba vòng quanh hông, một đầu nối với móc sắt rèn thủ công giắt bên sườn. Sau lưng hắn là chiếc giỏ đan bằng cành liễu gai lót một lớp vải thô ẩm, bên cạnh là thanh thiết kiếm rỉ sét cắm ngược vào bao da thú rách nát. Hai ống tay áo và gấu quần đều dùng dây mây bó chặt, mười đầu ngón tay đã được quấn ba lớp vải gai mỏng để chống trơn trượt và giảm bớt ma sát với đá nhọn.
Quan trọng nhất là hai túi bột nhỏ treo lủng lẳng trước ngực: một túi chứa bột ớt khô trộn lưu huỳnh thô, túi còn lại chứa Dạ Minh Sa nghiền mịn trộn với dịch ép từ lá cây Bách Túc Thảo thối rữa.
Theo ghi chép trong Bách Thảo Kinh Sơ Lược, Âm Huyết Bức là loài dơi mù lòa, định vị con mồi bằng âm thanh cực nhỏ và mùi máu tanh. Mùi hôi thối của phân dơi cũ trộn dịch cây Bách Túc Thảo có thể tạm thời che lấp khí tức của cơ thể phàm nhân, nhưng nếu để máu tươi rỉ ra ngoài không khí, ngàn vạn con dơi trong hang tối sẽ lập tức biến kẻ xâm nhập thành một bộ xương trắng rỗng tuếch chỉ trong mười hơi thở.
Cố Trường Sinh hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn lên vách đá đen kịt sừng sững đâm thẳng vào bầu trời đêm.
Vách đá Hắc Phong dựng đứng gần như chín mươi độ, bề mặt gồ ghề đầy những vết nứt nẻ do phong hóa. Ở độ cao chừng hai mươi trượng, giữa màn sương đen mịt mù, le lói vài đốm huỳnh quang màu lam nhạt, lúc ẩn lúc hiện như những con mắt ma quái trôi nổi.
Đó chính là Hàn Âm Đài.
Loại rêu cực hàn chỉ sinh trưởng ở những khe nứt ẩm ướt có gió lạnh thổi qua quanh năm, hấp thu hàn khí của trời đất và uế khí từ phân dơi mà kết tinh thành. Đối với các luyện đan sư ngoại môn, Hàn Âm Đài là một trong những dược liệu phụ trợ không thể thiếu để trung hòa hỏa độc khi luyện chế Tụ Khí Đan hoặc Tẩy Tủy Đan. Một lạng Hàn Âm Đài phẩm chất tốt, phơi khô cẩn thận, ở Phường thị ngầm có thể đổi được từ hai đến ba khối linh thạch vụn.
Đối với một kẻ không có gia thế, mang Mộc linh căn hạ phẩm tạp chất như hắn, gom đủ mười khối linh thạch hạ phẩm để mua Dẫn Khí Quyết từ Chấp Sự Đường bằng ba mươi cân linh mễ mỗi tháng là chuyện viển vông. Muốn sống, muốn bước qua ngưỡng cửa phàm nhân, hắn chỉ có thể dùng mạng để đổi lấy những thứ rêu cỏ bám trên vách đá nghìn trượng này.
Hắn thò tay vào túi bột phân dơi thối rữa, xoa đều lên khắp người, từ mặt mũi, cổ áo cho đến ống quần. Mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên khiến dạ dày hắn quặn thắt, nước mật đắng trào lên tận cổ họng, nhưng Cố Trường Sinh chỉ mím chặt môi, nuốt ngược thứ dịch đắng ngắt ấy trở lại bụng.
Hắn không có tư cách để thấy buồn nôn.
Bắt đầu từ một khe nứt hẹp cách mặt đất nửa trượng, Cố Trường Sinh vươn hai tay, mười đầu ngón tay bấu chặt vào gờ đá sắc lẹm. Đôi giày cỏ mòn vẹt đạp lên một mấu đá lồi, cơ bắp toàn thân căng cứng như dây cung, đẩy thân hình gầy gò của thiếu niên mười bốn tuổi nhích dần lên phía trên.
Đá lạnh buốt như băng.
Mỗi một tấc đá hắn chạm vào đều truyền đến cảm giác tê dại, kim châm như muốn đông cứng từng khớp ngón tay. Vừa leo được ba trượng, lớp vải gai quấn quanh ngón tay đã bị đá nhám mài mòn, rách bươm, để lộ lớp da thịt đỏ lòm bên dưới.
Cố Trường Sinh không dám dừng lại quá lâu. Hắn thở từng nhịp ngắn và nông qua kẽ răng, mắt dán chặt vào từng khe nứt phía trên, tính toán cẩn thận từng điểm đặt chân. Trọng tâm cơ thể luôn được giữ sát vào vách đá, tuyệt đối không để gió đêm thổi bạt ra ngoài.
Năm trượng... tám trượng... mười trượng.
Càng lên cao, gió rít càng dữ dội. Những luồng gió xoáy mang theo hơi ẩm lạnh buốt đập thẳng vào mặt, thổi tung mái tóc rối bù và làm chiếc giỏ gai sau lưng lắc lư kịch liệt. Bên dưới chân hắn, túp lều tranh số mười bảy và những mảnh linh điền khu số chín đã chìm hoàn toàn vào màn sương đen kịt, không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoài một khoảng không thăm thẳm chết chóc.
Cố Trường Sinh biết rõ, nếu lúc này trượt tay rơi xuống, dù thân thể hắn có cứng cáp đến đâu cũng sẽ tan thành một bãi thịt nát vụn, xương cốt gãy lìa, trở thành mồi ngon cho lũ bọ ăn xác dưới mương rãnh. Chấp Sự Đường thậm chí sẽ không buồn ghi chép lại tên hắn, chỉ đơn giản gạch đi con số 917 trên sổ bộ tạp dịch.
Cánh tay hắn bắt đầu run rẩy vì kiệt sức. Cơm linh mễ thô ăn ban chiều tuy đã bổ sung một chút khí lực, nhưng chín phần rưỡi linh khí đã tiêu tán ra ngoài theo kinh mạch bế tắc, nửa phần tinh hoa còn lại không đủ để duy trì một cường độ vận động khắc nghiệt như thế này trong thời gian dài.
"Rắc!"
Một mỏm đá vôi mục nát dưới chân phải bất ngờ vỡ vụn.
Cả người Cố Trường Sinh hẫng đi một nhịp, trượt thụt xuống nửa thước. Mười đầu ngón tay hắn cào mạnh vào vách đá theo bản năng, móng tay cắm sâu vào khe nứt, ma sát dữ dội khiến máu tươi lập tức tứa ra, nhuộm đỏ cả vệt đá xám.
Cơn đau buốt nhói truyền thẳng lên óc khiến toàn thân hắn toát mồ hôi lạnh.
Ngay lập tức, từ trong một hang hốc tối tăm cách đầu hắn chừng năm trượng, vang lên những tiếng "chít chít" the thé đầy cảnh giác. Vài bóng đen to bằng chiếc nón lá khẽ chao lượn ra ngoài màn sương, đôi cánh da dầy quạt gió phành phạch tạo nên những luồng khí lạnh tanh tưởi.
Âm Huyết Bức đã ngửi thấy mùi máu.
Cố Trường Sinh nín thở hoàn toàn, cả người ép chặt vào vách đá như một con thạch sùng chết khô. Hắn lập tức thò tay trái bốc một nắm bột Bách Túc Thảo trộn Dạ Minh Sa, nhét thẳng vào lòng bàn tay đang chảy máu, dùng sức siết chặt.
Bột thuốc xót buốt như ngàn mũi kim châm vào vết thương hở, đau đến mức khóe mắt hắn co giật kịch liệt, nhưng hắn không hề phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nhất. Mùi hôi thối nồng nặc của lá thối và phân dơi lập tức lấn át mùi máu tươi vừa bốc ra.
Hai con dơi quỷ lượn vòng tròn trên đỉnh đầu hắn, đôi cánh da quét qua đỉnh đầu chỉ cách vài tấc, mang theo luồng gió lạnh buốt thấu xương. Cố Trường Sinh nhắm nghiền mắt, điều chỉnh nhịp tim đập chậm lại đến mức tối đa, toàn thân bất động như một phần của vách đá Hắc Phong.
Một hơi thở... hai hơi thở... mười hơi thở.
Không tìm thấy nguồn máu tươi, lũ dơi quỷ chít lên vài tiếng thất vọng rồi lại vỗ cánh bay ngược vào trong hang tối.
Chờ đến khi tiếng cánh dơi hoàn toàn tắt lịm, Cố Trường Sinh mới dám mở mắt, từ từ thở hắt ra một làn khói trắng. Hắn nhìn bàn tay trái đã bị nhuộm đen bởi bột thuốc và máu khô, khẽ cử động từng ngón tay để kiểm tra gân cốt. May mắn là chưa gãy xương, chỉ có phần da thịt ở đầu ngón tay là rách toạc.
Hắn cắn răng, tiếp tục nhích từng tấc một lên phía trên.
Mười lăm trượng... mười tám trượng... hai mươi trượng.
Cuối cùng, hắn cũng với tới một cái gờ đá tương đối rộng rãi, bề ngang chừng hai gang tay, nằm ngay trước một khe nứt dài kéo dọc theo vách núi.
Trước mắt Cố Trường Sinh, một thảm rêu màu xanh thẫm dày chừng nửa ngón tay đang bám chặt vào vách đá ẩm ướt. Từng nhánh rêu li ti mảnh như sợi tóc, trên đầu mỗi nhánh đọng lại một giọt sương nhỏ trong suốt, phát ra ánh huỳnh quang màu lam nhạt dịu mát. Không khí xung quanh khe nứt lạnh hơn hẳn những nơi khác, sương muối bám trắng xóa trên các gờ đá lân cận.
Hàn Âm Đài.
Nhìn thấy thảm rêu phát sáng, trong mắt Cố Trường Sinh lóe lên một tia sáng sắc lạnh hiếm hoi. Mọi đau đớn, giá lạnh và kiệt sức dường như tan biến trong khoảnh khắc này.
Hắn không vội vàng thu hái. Hắn ngồi xổm trên gờ đá hẹp, móc sợi dây thừng quanh hông buộc chặt vào một mấu đá vững chắc bên cạnh để phòng ngừa trượt chân, sau đó mới cẩn thận gỡ chiếc giỏ gai sau lưng xuống.
Từ trong ngực áo, Cố Trường Sinh rút ra một chiếc liềm nhỏ làm bằng xương đùi sói rừng đã được mài mỏng như lưỡi dao.
Hàn Âm Đài tính cực hàn, kỵ đồ kim khí. Nếu dùng dao sắt cắt đứt, kim khí sẽ làm phân tán hàn linh khí bên trong, khiến phẩm chất dược liệu giảm sút nghiêm trọng, thậm chí héo úa chỉ sau nửa canh giờ. Chỉ có thể dùng dao xương hoặc phiến trúc để nhẹ nhàng nạo lấy cả gốc lẫn rễ.
Cố Trường Sinh áp sát mặt vào vách đá, tay cầm liềm xương nghiêng một góc bốn mươi lăm độ, nhẹ nhàng luồn lưỡi dao vào giữa lớp rêu và mặt đá.
"Xoẹt... xoẹt..."
Từng mảng Hàn Âm Đài rộng bằng bàn tay được bóc tách nguyên vẹn ra khỏi vách đá, mang theo một tầng hơi lạnh buốt giá. Hắn nhanh chóng đặt từng mảng rêu vào chiếc giỏ gai đã lót sẵn vải ẩm, xếp ngay ngắn thành từng lớp, ở giữa mỗi lớp lại rải một lớp mùn gỗ ẩm để duy trì độ tươi xốp.
Một lạng... hai lạng... ba lạng.
Thảm rêu trong khe nứt này sinh trưởng đã nhiều năm, diện tích không hề nhỏ. Cố Trường Sinh cẩn thận thu hái, chỉ lấy đi bảy phần ở những chỗ dày nhất, cố ý để lại ba phần rễ non bám sâu trong kẽ đá để rêu có thể tiếp tục phát triển trong tương lai.
Đây là quy tắc sinh tồn của dược nông: tuyệt đối không tuyệt diệt nguồn sống.
Khi chiếc giỏ gai đã chứa được chừng năm lạng Hàn Âm Đài tươi, tương đương với khoảng hai lạng rêu khô sau khi sơ chế, Cố Trường Sinh quyết định dừng tay. Lòng tham trên vách đá Hắc Phong này chính là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết. Năm lạng rêu tươi đã là giới hạn thể lực để hắn có thể an toàn leo xuống.
Hắn cẩn thận đậy nắp giỏ liễu gai, dùng dây mây buộc chặt lại rồi đeo ngược lên lưng.
Đúng lúc Cố Trường Sinh vừa thắt xong nút dây cuối cùng, một tiếng rít xé gió đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh đầu.
"Kéttt——!"
Một bóng đen khổng lồ lao vút ra từ một kẽ nứt sâu phía trên vách đá, sải cánh rộng tới nửa trượng, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than cháy rực trong đêm tối. Móng vuốt sắc nhọn màu đen xám của nó quắp thẳng về phía bả vai của Cố Trường Sinh.
Âm Huyết Bức Vương Đầu Lĩnh.
Con quái dơi này có kích thước gấp ba lần những con dơi thông thường, hiển nhiên đã hấp thu một lượng không nhỏ hàn khí và chướng khí trên vách núi, khí tức mơ hồ tương đương với một tu sĩ Luyện Khí tầng một sơ kỳ.
Hơi lạnh từ móng vuốt của nó chưa chạm tới da thịt đã khiến lớp áo vải thô trên vai Cố Trường Sinh đông cứng lại rồi rách toạc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc Cố Trường Sinh không hề có một tia hoảng loạn. Hắn không né tránh sang hai bên bởi gờ đá quá hẹp, chỉ cần lệch nửa bước là rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Hắn ngửa người ra phía sau, cả tấm lưng dán chặt vào mặt băng của gờ đá, đồng thời tay phải giật phăng túi bột ớt trộn lưu huỳnh trước ngực, ném mạnh về phía khoảng không trước mặt.
Cùng lúc đó, tay trái hắn rút thanh thiết kiếm rỉ sét sau lưng, dùng sống kiếm đập mạnh vào vách đá tạo ra một tia lửa nhỏ xíu.
"Bùm!"
Lưu huỳnh bắt lửa bùng lên một quả cầu lửa nhỏ màu vàng nhạt giữa không trung, bột ớt khô gặp nhiệt lập tức phát nổ, tỏa ra một làn khói cay nồng nặc và chói mắt.
Loài dơi sống ngàn năm trong bóng tối, sợ nhất chính là ánh lửa đột ngột và mùi cay nồng của lưu huỳnh.
Quả cầu lửa nổ tung ngay trước mặt con dơi quỷ khiến nó rú lên một tiếng thảm thiết, đôi cánh da quạt loạn xạ trong không trung để lùi lại, móng vuốt quờ quạng trúng vào bả vai trái của Cố Trường Sinh.
"Xoẹt!"
Móng vuốt sắc như dao cạo xé toạc lớp áo thô, cào sâu vào thịt vai hắn ba đường rãnh dài nửa ngón tay, máu tươi lập tức phun ra, bốc khói nghi ngút vì trúng hàn độc.
Cơn đau buốt thấu tim gan khiến Cố Trường Sinh rùng mình một cái, nhưng hắn cắn chặt răng đến bật máu miệng, không hề chậm trễ dù chỉ nửa nhịp thở. Nhân lúc con dơi quỷ đang bị khói cay làm mù mắt và mất phương hướng, hắn lập tức gỡ chốt dây thừng, hai tay nắm chặt sợi dây vỏ dâu, đạp mạnh chân vào vách đá rồi buông mình trượt nhanh xuống dưới.
Gió rít bên tai như xé rách màng nhĩ.
Vách đá lướt qua trước mắt hắn với tốc độ kinh hoàng. Hai bàn tay nắm dây thừng ma sát dữ dội bốc lên mùi khét lẹt của da thịt cháy, đau đớn như bị dao cứa vào tận xương tủy.
Hai mươi trượng... mười lăm trượng... mười trượng.
Khi còn cách mặt đất chừng năm trượng, sợi dây thừng bện bằng vỏ dâu rừng do chịu ma sát quá lớn và trọng lượng của hai người bất ngờ đứt phựt.
"Phập!"
Thân hình Cố Trường Sinh rơi tự do xuống dưới.
Hắn cắn răng, dồn toàn bộ khí lực phàm nhân còn sót lại vào hai chân, uốn cong người giữa không trung để giảm chấn động.
"Rầm!"
Cả người hắn rơi thẳng vào một bụi cây gai rậm rạp dưới chân vách đá. Cành gai sắc nhọn đâm xuyên qua lớp áo vải, cào rách da thịt khắp người hắn, nhưng lớp cành lá dày đặc đã hấp thụ phần lớn lực rơi, cứu mạng hắn trong đường tơ kẽ tóc.
Cố Trường Sinh nằm bất động trong bụi gai mất gần mười hơi thở, lồng ngực phập phồng dữ dội, từng ngụm máu bầm tanh nồng ộc ra khóe miệng.
Toàn thân hắn đau như từng khớp xương đều bị đập nát vụn. Bả vai trái tê dại hoàn toàn, ba vết cào của dơi quỷ đã chuyển sang màu tím đen, hàn độc đang từ từ lan rộng về phía lồng ngực.
Hắn run rẩy đưa tay sờ ra sau lưng.
Chiếc giỏ gai bằng cành liễu tuy bị móp một bên, nhưng lớp nắp đậy vẫn còn nguyên vẹn. Năm lạng Hàn Âm Đài bên trong không hề bị dập nát.
Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn khẽ hiện lên trên khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô của thiếu niên.
Hắn còn sống. Và số dược liệu này đã nằm trong tay hắn.
Cố Trường Sinh chống thanh kiếm rỉ sét xuống đất, nghiến răng lết từng bước ra khỏi bụi gai. Hắn không dám ở lại chân vách đá thêm một khắc nào nữa. Mùi máu tươi trên người hắn chẳng mấy chốc sẽ thu hút những loài độc trùng và dã thú khác trong đêm tối.
Men theo con đường mòn quen thuộc đầy bùn lầy, hắn kéo lê thân thể tàn tạ quay trở về túp lều tranh số mười bảy ở khu linh điền số chín.
Khi bước chân qua rãnh nước ranh giới, từ dưới hố đất ẩm ven bờ mương, một tiếng gõ ống tre khe khẽ vang lên hai nhịp ngập ngừng:
"Cộc... cộc."
Đó là ám hiệu an toàn của gã tàn phế 906.
Cố Trường Sinh không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu trong bóng tối rồi bước thẳng vào lều, đóng chặt cánh cửa liếp bằng cành củi khô, cài then cẩn thận.
Bên trong lều, bóng tối bao trùm đặc quánh.
Hắn ngồi phịch xuống nền đất nện, run rẩy tháo chiếc giỏ gai trên lưng đặt xuống đất. Sau đó, hắn đốt một que diêm thô, thắp sáng ngọn đèn dầu hạt cải leo lét trên chiếc bàn gỗ mục.
Ánh lửa vàng vọt soi rõ bộ dạng thê thảm của hắn lúc này: toàn thân đầy những vết cào rách rưới, máu khô quyện với bùn đất và phân dơi bốc mùi tanh hôi nồng nặc. Bả vai trái sưng vù, ba vết móng vuốt đã bắt đầu chảy ra thứ nước vàng nhạt có lẫn tia máu đen, lạnh buốt đến tận tim gan.
Cố Trường Sinh mím môi, lấy từ góc lều ra một con dao găm nhỏ đã rỉ sét, hơ trên ngọn lửa đèn dầu cho đến khi lưỡi dao đỏ rực.
Hắn cắn chặt một khúc củi khô vào giữa hai hàm răng, tay phải cầm dao nung đỏ, không chút do dự ấn thẳng vào ba vết thương tím đen trên bả vai trái.
"Xèo... xèo..."
Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên cùng với tiếng xèo xèo ghê rợn. Cơn đau khủng khiếp vượt quá giới hạn chịu đựng của một thiếu niên mười bốn tuổi khiến toàn thân Cố Trường Sinh co giật kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, khúc củi trong miệng bị hắn cắn nát vụn thành từng mảnh dăm nhỏ.
Nhưng hắn không hề hét lên một tiếng nào.
Nhiệt độ của sắt nung lập tức đốt cháy hàn độc của dơi quỷ và bịt kín các miệng vết thương đang hoại tử. Sau khi cắt bỏ lớp thịt thối, hắn nhanh chóng rắc một nắm tro bếp sạch trộn bột Bách Túc Thảo lên vết bỏng rồi dùng dải vải thô băng chặt lại.
Xong xuôi mọi việc, Cố Trường Sinh tựa lưng vào vách nứa, thở dốc từng cơn yếu ớt.
Hắn nhìn ngắm năm lạng Hàn Âm Đài xanh thẫm đang tỏa ánh lam quang nhạt trong giỏ gai.
Theo tính toán của hắn, số rêu này sau khi dùng lò than sấy khô từ từ trong ba ngày đêm sẽ thu được khoảng hai lạng rêu khô thượng phẩm. Ở Phường thị ngầm dưới chân núi Thanh Vân, chỗ của đám tạp dịch lén lút giao dịch tài nguyên ngoài ngạch, số dược liệu này ít nhất có thể đổi được từ bốn đến năm khối linh thạch vụn.
Năm khối linh thạch vụn, tương đương với nửa khối linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn.
Khoảng cách đến mười khối linh thạch hạ phẩm để mua Dẫn Khí Quyết vẫn còn xa vời vợi như trời với đất, nhưng đêm nay, hắn đã tiến thêm được nửa bước đầu tiên.
Một bước đi được trả bằng nửa mạng sống và những vết sẹo vĩnh viễn trên thân thể.
Cố Trường Sinh cẩn thận giấu chiếc giỏ gai xuống dưới ván sàn lều, lấp đất lại như cũ. Sau đó, hắn lấy từ trong bọc ra sáu mươi hạt mầm Huyết Ngưng Thảo mà Mã quản sự đã phát hồi chiều.
Ngày mai, hắn phải bắt đầu cày xới ba mẫu đất hoang và gieo mầm vụ thứ hai. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi hay dưỡng thương.
Thiếu niên ngồi im lìm trong bóng tối của túp lều rách, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua khe cửa liếp hướng về phía đỉnh núi Thanh Vân mờ ảo giữa tầng mây, nơi những tòa cung điện nguy nga của nội môn đang tỏa ánh hào quang rực rỡ.
"Ta sẽ sống sót," hắn lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khàn đặc và lạnh buốt như sương đêm trên vách Hắc Phong. "Bằng bất cứ giá nào."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.