Chương 47: Phôi Mầm Phá Vỏ
Nắng trưa trên vách Ma Hạc Nhai không mang theo chút ấm áp nào của thiên địa, chỉ rọi xuống một luồng nhiệt khô khốc, bức bối đến nghẹt thở. Hơi nóng từ lòng đất bốc lên quyện với mùi đan hỏa độc lưu cữu suốt ba năm, tạo thành từng gợn sóng méo mó trong không khí.
Cố Trường Sinh khom lưng, hai bàn chân bám chặt vào lớp đất khô khằn, chiếc xẻng sắt cùn rỉ sét trong tay lại cắm phập xuống mặt ruộng.
"Xoẹt!"
Một mảng váng kiềm trắng xám dày cộm nứt toác. Lưỡi xẻng va phải đá ngầm sắc lẹm, chấn động truyền ngược qua cán gỗ mục dội thẳng vào cổ tay, khiến vết nứt toác da thịt ở lòng bàn tay vừa mới se miệng lại rỉ máu. Vết thương do đao khí lưu lại bên sườn trái nhói lên một cơn đau âm ỉ, nhưng cơ mặt hắn không hề co giật lấy một phân.
Hắn thở ra một hơi dài đục ngầu, điều chỉnh nhịp thở theo phương pháp thổ nạp phàm tục mà Cố Đại Sơn từng dạy: thở ba phần bằng mũi, nuốt một phần dưỡng khí vào đan điền, ép cơ hoành hạ thấp để phân tán lực tác động lên khung xương. Hắn tuyệt đối không dùng đến Mộc linh lực. Từng tia linh khí trong luồng xoáy đan điền Luyện Khí tầng hai đều là bảo vật giữ mạng, phải để dành cho những thời khắc sinh tử hoặc lúc bóc tách dược lực, không thể phung phí vào việc đào đất của phàm nhân.
Dưới sự kiên trì lạnh lùng như một cỗ máy, từng tấc đất chết dần bị xới tung.
Từ nửa mẫu đất đầu tiên đã hoàn thành rãnh xương cá, Cố Trường Sinh tiếp tục vung xẻng mở rộng sang các khu vực lân cận. Đường mương chính sâu một thước hai tấc, rộng tám tấc được kéo dài men theo triền dốc thoai thoải hướng về phía hạ lưu Dược Phế Khê. Mười lăm rãnh nhánh đan chéo nhau như bộ xương cá khổng lồ, chuẩn xác từng góc vát ba mươi độ.
Mỗi khi xẻng sắt mở đường, dòng nước ngầm băng giá từ kẽ nứt đá granite Ma Hạc Nhai lập tức tràn tới.
"Xèo xèo..."
Tiếng rít chói tai vang lên liên hồi khi dòng nước lạnh buốt chạm vào tầng đất chứa đầy hỏa độc tích tụ từ cặn phế đan. Khói trắng bốc lên mù mịt, mang theo mùi tanh nồng của kim loại nặng và vị hăng hắc của độc kiềm. Bọt trắng sủi lên lềnh bềnh trên mặt rãnh, đặc quánh như mủ lở loét rồi theo dòng chảy cuồn cuộn đổ thẳng ra mương thoát.
Cố Trường Sinh dừng tay, lau mồ hôi đọng trên hàng mi bết bụi. Hắn quỳ một gối xuống mép mương, dùng ngón tay trần miết nhẹ vào đáy bùn vừa được nước xối qua.
Lớp đất mặt vốn nứt nẻ mu rùa, cứng như đá nung nay đã mềm ra, nhiệt độ rực cháy rút đi trông thấy. Dù bên dưới tầng sâu ba thước vẫn còn âm ỉ nhiệt độc chưa tan hết, nhưng lớp đất mặt dày năm tấc – nơi rễ non của U Lan Thảo sinh trưởng – đã bắt đầu chuyển từ màu xám tro chết chóc sang màu nâu thẫm của bùn ướt.
Nước ngầm hàn tính của Ma Hạc Nhai chính là khắc tinh của đan hỏa độc. Chỉ cần duy trì dòng chảy này thêm hai ngày đêm, toàn bộ độc tố dạng kiềm hòa tan sẽ bị rửa trôi sạch sẽ.
Mặt trời dần ngả về phía tây, nhuộm đỏ rực đỉnh núi Thanh Vân nhưng lại ném một cái bóng đen kịt, lạnh buốt xuống chân vách Ma Hạc Nhai.
Nhiệt độ tụt dốc không phanh. Gió từ vực sâu thổi thốc vào các hốc đá, phát ra những tiếng rít u u như tiếng quỷ khóc.
Cố Trường Sinh thu lại xẻng sắt, kéo vạt áo vải thô lau sạch bùn đất bám trên lưỡi kim loại. Hắn bước chậm rãi về phía chòi lá xiêu vẹo, ánh mắt quét qua từng bụi cỏ dại, từng vết chân trên nền đất ẩm. Không có dấu vết đột nhập. Ba sợi tóc mai hắn gài kín đáo ở then cửa tre vẫn nằm nguyên vị trí.
Đẩy cửa bước vào, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi cỏ khô lập tức xộc vào mũi. Hắn cài then gỗ, ngồi bệt xuống phản, cởi đôi giày vải đế gai bọc da hươu ướt sũng. Đôi bàn chân hắn tím tái vì ngâm nước lạnh suốt nửa ngày, các kẽ ngón chân bắt đầu rát buốt do độc kiềm còn sót lại trong bùn ăn mòn nhẹ.
Hắn không vội xoa bóp, mà cúi người thò tay vào gầm phản, lôi chiếc niêu đất sứt quai ra ngoài.
Đã đủ sáu canh giờ.
Nước thuốc Khổ Đằng trong niêu đã nguội ngắt, mặt nước phủ một lớp màng mỏng màu xanh rêu sẫm. Mùi đắng chát đặc trưng của rễ cây mười năm tuổi bốc lên nồng nặc, lấn át hoàn toàn mùi ẩm mốc của căn chòi.
Cố Trường Sinh đặt niêu đất lên đùi, đưa bàn tay phải ra mép niêu. Hắn khẽ hít một hơi, vận chuyển một tia Mộc linh khí mỏng như tơ nhện từ đan điền truyền qua kinh mạch cánh tay, rót thẳng vào lòng bàn tay rồi rà soát chìm sâu vào đáy nước thuốc.
Cảm giác xúc giác của tu sĩ Luyện Khí tầng hai lập tức truyền về phản hồi chi tiết.
Ba mươi lăm hạt giống U Lan Thảo nằm im lìm dưới đáy niêu đã có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất. Lớp vỏ đen nhám, cứng như sắt đá ban đầu nay đã ngấm no nước thuốc hàn tính, trở nên mềm xốp và hơi phồng to gấp rưỡi.
Quan trọng nhất, ở đầu nhọn của từng hạt giống, một khe nứt nhỏ bằng sợi tóc đã xuất hiện.
Cố Trường Sinh cẩn thận vớt một hạt lên lòng bàn tay. Dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe vách nứa, hắn thấy rõ qua khe nứt của lớp vỏ đen là một phôi mầm màu xanh lam nhạt đang hé lộ. Một chóp rễ non màu trắng ngà, dài chưa đầy nửa phân, vừa mới nhú ra, mang theo một tia sinh cơ yếu ớt nhưng vô cùng thuần khiết.
Phôi mầm đã phá vỏ. Nước Khổ Đằng không chỉ kích hoạt sinh lực ngủ say của hạt giống mà vị đắng chát cực độ của nó còn tạo thành một lớp màng kháng độc tự nhiên bao bọc lấy mầm non, giúp nó không bị vi khuẩn và nấm mốc trong bùn đất tấn công.
Cố Trường Sinh thở phào một hơi rất nhẹ. Ba mươi lăm hạt giống thượng phẩm này là toàn bộ vốn liếng để hắn hoàn thành nguyệt khóa hai mươi cân U Lan Thảo, giữ lấy cái mạng trước nanh vuốt của Chấp Sự Đường và Chấp Pháp Đường.
Hắn đặt hạt mầm trở lại niêu nước, lấy ra bọc vải thô chứa số hạt giống còn lại. Sáu mươi tư hạt sinh cơ suy nhược và một trăm mười hạt chết khô vẫn nằm đó.
Cố Trường Sinh không vứt bỏ chúng. Trong thế giới tu chân, kẻ quá xuất chúng sẽ bị dòm ngó, kẻ quá tài giỏi trong nghịch cảnh sẽ bị nghi ngờ. Một mảnh đất chết bỏ hoang ba năm, nếu chỉ mọc lên đúng ba mươi lăm gốc linh thảo tươi tốt xếp hàng ngay ngắn, đó không phải là kỳ tích nông vụ mà là một sơ hở chết người mời gọi Chấp Pháp Đường tới tra xét.
Hắn cần sự hỗn loạn, cần vẻ ngoài của một sự thất bại thảm hại.
Cố Trường Sinh bước ra khỏi chòi lá. Màn đêm đã buông xuống đen đặc. Trên bầu trời, sương mù bao phủ đỉnh núi, thỉnh thoảng có vài vệt sáng mờ nhạt của đệ tử nội môn ngự kiếm phi hành xé toạc tầng mây ở tít trên cao rồi biến mất. Ở nơi đáy vực hẻo lánh này, hắn hoàn toàn vô hình.
Tiến đến bờ rãnh xương cá đã xả độc ban chiều, Cố Trường Sinh đặt thùng gỗ đựng Hàn Âm Linh Nê xuống cạnh chân. Bùn đáy Dược Phế Khê trộn tro rễ Tuyết Gai Thảo và tro than đã kết dính thành một khối dẻo quánh, tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ, hoàn toàn trung tính, không còn chút vị chua hay kiềm tính nào.
Hắn dùng que xương thú mài mỏng, khoét một hốc nhỏ sâu ba tấc trên bờ đất thoải của rãnh mương – nơi dòng nước ngầm vừa đủ ngấm ẩm vào vách đất mà không làm ngập úng.
Bàn tay hắn thoăn thoắt nhưng cực kỳ chuẩn xác. Hắn múc một thìa Hàn Âm Linh Nê lót xuống đáy hốc, tạo thành một cái ổ đệm êm ái, giàu dinh dưỡng và hoàn toàn cách ly với lớp đất cứng bên ngoài.
Sau đó, hắn cẩn thận vớt một hạt mầm U Lan Thảo, dùng hai đầu ngón tay đặt nhẹ phôi mầm vào chính giữa lớp bùn. Đầu rễ non màu trắng ngà được hướng chếch xuống dưới một góc bốn mươi lăm độ, nhắm thẳng về phía nguồn ẩm của rãnh mương.
Đây là kỹ thuật hạ chủng độc môn của dược nông phàm nhân: rễ hướng theo nước, mầm hướng theo khí. Chỉ cần rễ bám đất trước khi mầm trồi lên, cây non sẽ không bao giờ bị thối gốc.
Phủ lên hạt giống một lớp tro Tuyết Gai Thảo mỏng như cánh ve để giữ ẩm và ngăn côn trùng cắn phá, cuối cùng hắn gạt một lớp đất vụn tơi xốp che kín bề mặt.
Một hạt. Hai hạt. Mười hạt...
Cố Trường Sinh di chuyển dọc theo các nhánh rãnh xương cá, lặp lại động tác ấy ba mươi lăm lần tại ba mươi lăm vị trí so le nhau trên nửa mẫu đất tốt nhất. Khoảng cách giữa mỗi hốc đất được tính toán chuẩn xác đúng năm thước – vừa đủ để tán lá của U Lan Thảo trưởng thành không che khuất nhau, đồng thời rễ cây có đủ không gian hấp thu hàn khí mà không tranh đoạt linh lực.
Khi hạt mầm thứ ba mươi lăm được vùi xuống đất an toàn, trán Cố Trường Sinh đã rịn đầy mồ hôi lạnh, nhưng trong mắt hắn lại ánh lên một tia bình tĩnh sắc bén.
Hắn đứng dậy, cầm bọc hạt giống phế phẩm còn lại, thản nhiên bước sang các khu đất còn nứt nẻ, chưa được xả độc hoàn toàn.
Hắn vung tay, rải bừa bãi sáu mươi tư hạt giống yếu ớt và một trăm mười hạt chết khô lên khắp mặt ruộng. Những hạt giống này rơi rụng trên nền đất khô khốc, trôi dạt vào các vũng nước đọng đầy váng kiềm trắng xám, nằm chỏng chơ như rác rưởi.
Nếu có bất kỳ ai đến kiểm tra, dù là Triệu chấp sự hay đệ tử Chấp Pháp Đường, bọn chúng cũng sẽ chỉ nhìn thấy cảnh tượng một gã đệ tử ngoại môn ngu muội, tuyệt vọng gieo vãi hạt giống bừa bãi trên một mảnh đất chết không thể cứu vãn. Sự cẩu thả giả tạo này chính là tấm bình phong kiên cố nhất để che giấu ba mươi lăm mầm sống thực sự đang âm thầm cắm rễ dưới lòng đất.
Làm xong tất cả, Cố Trường Sinh đi tới mép nước Dược Phế Khê, rửa sạch bùn đất bám trên tay chân. Dòng nước buốt giá cắn vào da thịt rách toạc, khiến hắn rùng mình, nhưng cái lạnh thể xác ấy lại giúp đầu óc hắn tỉnh táo lạ thường.
Hắn quay về chòi lá, tháo bao tải gai lấy ra một vốc Linh Mễ thô.
Những hạt gạo thô ráp, cứng như sỏi được hắn nhét thẳng vào miệng, chậm rãi nhai nát. Vị ngọt nhạt cùng một tia linh khí cực kỳ mỏng manh tan ra nơi đầu lưỡi, xoa dịu dạ dày đang co thắt vì đói cồn cào.
Hắn ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ gãy chân, nhắm mắt lại.
Khí Hải Đan Điền khẽ rung động. Luồng xoáy Mộc linh lực màu xanh lục đậm to bằng miệng chén từ từ xoay tròn, dẫn dắt hơi thở của hắn chìm dần vào trạng thái Khô Thảo Tức. Nhịp tim hạ xuống, thân nhiệt giảm dần cho đến khi hòa làm một với cái lạnh của vách đá Ma Hạc Nhai.
Trong bóng tối tĩnh mịch, hắn bắt đầu tính toán những bước đi tiếp theo.
Ba mươi lăm hạt mầm cần ba ngày để đâm chồi khỏi mặt đất. Trong ba ngày đó, hắn phải hoàn thành việc xẻ rãnh xả độc cho bốn mẫu đất còn lại, đào sâu thêm mương dẫn nước và lén thu gom thêm bùn hữu cơ đáy suối để chuẩn bị cho đợt bón thúc đầu tiên.
Mỗi gốc U Lan Thảo trưởng thành sau hai mươi lăm ngày sẽ cho ra khoảng bảy đến tám lạng thân lá tươi. Ba mươi lăm gốc, nếu chăm sóc cẩn thận và không có rủi ro lớn, sẽ thu hoạch được chừng hai mươi bốn đến hai mươi sáu cân.
Trừ đi định mức hai mươi cân nộp cho Chấp Sự Đường, hắn sẽ dôi ra khoảng bốn đến năm cân U Lan Thảo tươi.
Năm cân linh thảo phẩm chất tốt mang ra chợ đen Hắc Thủy Đàm bán cho các tán tu luyện đan, chí ít cũng đổi được sáu đến bảy khối linh thạch hạ phẩm.
Cộng với số linh thạch đang chôn giấu dưới nền phòng số 72 Tây Viện, hắn sẽ có đủ tài lực để mua sắm đan dược bồi bổ kinh mạch, hoặc thậm chí là một tấm phù triền phòng thân thực sự, chứ không phải một mảnh tàn phù cháy xém.
Nhưng đó là chuyện của hai mươi lăm ngày sau.
Còn hiện tại, điều hắn cần làm là sống sót qua từng đêm, canh chừng từng giọt nước xả độc, và tuyệt đối không để lộ bất kỳ sơ hở nào trước cặp mắt tham lam của Triệu chấp sự.
Gió đêm lại thốc qua khe vách nứa, mang theo tiếng côn trùng rả rích từ phía đầm lầy Thấp Âm xa xôi.
Thiếu niên mười bốn tuổi ngồi bất động trong bóng tối, hô hấp mờ nhạt như một nhánh cỏ khô vùi sâu trong tuyết lạnh, kiên nhẫn chờ đợi bình minh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.