Tân Sinh

Chương 2: Cơn đói trong bóng tối

Đăng: 21/05/2026 20:24 686 từ 2 lượt đọc

Mưa đen vẫn chưa dứt.

Trong cửa hàng tiện lợi đổ nát.

Xác con Liếm Xác nằm co giật dưới nền đất đầy máu.

Trần Minh đứng bất động phía trước nó.

Hơi thở nặng nề.

Hai mắt vẫn còn phủ một màu đen nhàn nhạt.

Dưới chân anh.

Bóng tối đang chậm rãi dao động như mặt nước.


“Thao Túng Hắc Ảnh…”

Trần Minh lẩm bẩm.

Thông tin về năng lực xuất hiện rất rõ trong đầu anh.

Như thể nó vốn đã tồn tại trong ký ức từ lâu.

Nhưng càng hiểu.

Anh càng cảm thấy lạnh sống lưng.

Con Đường.

Sequence.

Nghi thức.

Những thứ này…

hoàn toàn không giống sức mạnh con người nên chạm vào.


PHỊCH.

Con Liếm Xác cuối cùng cũng ngã xuống.

Không động đậy nữa.

Mùi máu tanh nhanh chóng lan ra khắp cửa hàng.

Trần Minh cau mày.

“Không ổn…”

Ở khu ngoài.

Mùi máu có thể dẫn tới:

  • Dị Chủng
  • kẻ săn xác
  • hoặc đám cướp.

Anh phải rời khỏi đây ngay.


Nhưng vừa quay người.

Cơ thể Trần Minh chợt khựng lại.

Ánh mắt anh dừng trên xác con Liếm Xác.

Một cảm giác kỳ dị xuất hiện.

Cơn đói.

Không phải đói bụng bình thường.

Mà là thứ gì đó sâu trong cơ thể đang thèm khát.

Dưới lớp da.

Những mạch máu đen nhàn nhạt hơi co giật.

Trần Minh nhìn chằm chằm cái xác.

Trong đầu tự nhiên hiện lên một suy nghĩ.

“Ăn nó.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Điên rồi…”

Anh lùi nửa bước.

Nhưng cơn đói càng lúc càng mạnh.

Thậm chí bóng tối dưới chân cũng đang chậm rãi lan về phía xác chết.


Trần Minh nghiến răng.

Mười năm sống ở khu ngoài đã dạy anh một điều.

Nếu cơ thể xuất hiện thay đổi bất thường.

Hoặc thích thứ gì đó.

Vậy thứ đó rất có thể liên quan tới việc sống sót.

Anh cúi xuống.

Dùng dao rạch phần ngực con Liếm Xác.

Lớp thịt đỏ thẫm bị tách ra.

Bên trong.

Một khối chất lỏng màu đen đỏ đang chậm rãi co bóp.

Giống như trái tim.


Trong đầu anh lập tức hiện lên thông tin.

Tinh Tủy

Tinh hoa năng lượng của Dị Chủng.

Có thể hấp thu.

Có xác suất gây dị biến.


“Quả nhiên…”

Trần Minh hít sâu.

Người khu ngoài từng đồn:
một số kẻ thức tỉnh sẽ hấp thu vật chất từ Dị Chủng để mạnh lên.

Nhưng rất nhiều người sau đó hóa điên.

Hoặc biến thành quái vật.


Anh nhìn Tinh Tủy trong tay vài giây.

Rồi cười khàn.

“Mình còn lựa chọn sao?”

Trần Minh ngửa đầu nuốt xuống.


ẦM!

Một cảm giác lạnh buốt lập tức lan khắp cơ thể.

Tim đập mạnh.

Mạch máu đau như bị kim đâm.

Bóng tối quanh người anh đột nhiên dao động dữ dội.

Trong đầu vang lên tiếng thì thầm méo mó.

Những âm thanh không thể hiểu nổi.


Trần Minh chống tay xuống đất.

Cắn răng chịu đựng.

Một lúc lâu sau.

Cơn đau mới dần biến mất.

Hơi thở anh nặng nề.

Mồ hôi lạnh chảy đầy trán.

Nhưng ngay lúc đó.

Anh phát hiện…

vết thương trên vai đã ngừng chảy máu.


Trần Minh chậm rãi đứng dậy.

Cảm giác trong bóng tối lúc này rõ ràng hơn trước rất nhiều.

Anh có thể nghe thấy:

  • tiếng nước nhỏ xuống
  • tiếng móng vuốt ngoài phố
  • thậm chí cả tiếng thở của sinh vật trong bóng tối.

Giống như bóng đêm đang trở thành giác quan của anh.


Nhưng đồng thời.

Ánh mắt Trần Minh cũng dần lạnh đi.

Không phải cảm xúc.

Mà là bản năng.

Thâm Uyên đang ảnh hưởng tới anh.


Anh kéo áo khoác lên.

Nhặt lấy balo còn sót lại trong cửa hàng.

Bên ngoài.

Mưa đen vẫn trút xuống thành phố mục nát.

Trần Minh nhìn bóng tối cuối con phố.

Khẽ siết tay.

Mười năm qua.

Anh chỉ là kẻ đứng ngoài thế giới đó.

Còn bây giờ…

cánh cửa cuối cùng cũng mở ra rồi.


0