Chương 30: Nam Quốc Sơn Hà.
Quyển 1: Chương 30: Nam Quốc Sơn Hà.
Bóng đêm dần buông xuống dãy núi phía bắc, ánh chiều tà loang lổ qua tầng mây mỏng, rơi xuống những triền đá gồ ghề thành từng mảng sáng tối đan xen.
Sau ba ngày đường không nghỉ, thân thể dù cứng cỏi đến đâu cũng khó tránh khỏi mệt mỏi tích tụ. Nguyên Phục và Trịnh Thanh Nghi sau khi tới phạm vi ngoại vi của Trấn Nhạc Tông liền lựa chọn một chỗ kín đáo bên sườn núi để tạm dừng chân.
Nơi này địa thế tương đối hiểm trở, hai bên là vách đá dựng đứng, chỉ có một khoảng đất bằng hẹp vừa đủ dựng tạm chỗ nghỉ. Phía trước là rừng tùng thấp, phía sau lại bị đá núi che khuất, vừa dễ quan sát động tĩnh bên ngoài, lại không dễ bị phát hiện từ xa.
Trịnh Thanh Nghi dựa lưng vào một phiến đá lớn, hơi thở tuy đã ổn định hơn trước, nhưng sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt.
Ba ngày rong ruổi liên tục đối với nàng mà nói, không chỉ là tiêu hao thể lực, mà còn là một dạng thử thách ý chí. Nguyên Phục đứng bên cạnh, ánh mắt quan sát xung quanh một lượt, xác nhận không có dị động, mới chậm rãi lên tiếng:
“Đêm nay tạm nghỉ ở đây. Đợi nhân mã phía sau hội tụ, sáng mai lại tính tiếp.”
Trịnh Thanh Nghi khẽ gật đầu, không phản đối. Trong lòng nàng lúc này tuy đã có quyết tâm, nhưng cũng hiểu rõ, nếu hành động quá sớm, không có phối hợp, rất dễ rơi vào thế bị động.
Hai người vừa định thu xếp nghỉ ngơi, thì trong khoảng không tĩnh mịch của núi rừng, bỗng vang lên một tiếng rên rất khẽ, như bị ép nén đến cực hạn, chỉ vừa đủ lọt ra ngoài.
Âm thanh ấy nếu đặt ở nơi khác có thể khó nhận ra, nhưng giữa không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lướt qua tán cây như thế này, lại trở nên đặc biệt rõ ràng.
Nguyên Phục lập tức dừng động tác, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Trịnh Thanh Nghi cũng khẽ ngẩng đầu, thần sắc biến đổi.
Hai người không trao đổi bằng lời, chỉ khẽ nhìn nhau một cái, rồi đồng thời đứng dậy, từng bước tiến về hướng phát ra âm thanh.
Bọn họ không đi thẳng, mà men theo mép đá, lợi dụng địa hình che chắn, từng bước tiếp cận. Mỗi bước chân đều đặt rất nhẹ, tránh phát ra bất kỳ tiếng động nào có thể gây chú ý.
Âm thanh kia lúc có lúc không, nhưng phương hướng lại dần rõ ràng hơn.
Cuối cùng, hai người dừng lại trước một khe đá hẹp nằm khuất giữa hai tảng đá lớn. Khe đá này bị bụi cây và dây leo che phủ, nếu không chú ý quan sát kỹ, gần như không thể phát hiện ra.
Nguyên Phục hơi nghiêng người, đưa mắt nhìn xuống dưới. Bên trong khe tối om, chỉ có thể lờ mờ thấy một bóng người nằm kẹt giữa những khối đá lởm chởm.
Ngay lúc đó, một tiếng rên yếu ớt lại vang lên. Trịnh Thanh Nghi nghe rõ âm thanh ấy, toàn thân khẽ run lên một chút. Ánh mắt nàng thoáng qua một tia không dám tin, rồi bất giác cúi xuống, giọng nói mang theo chút gấp gáp khó kìm nén:
“Người phía dưới… có phải là Trần sư muội không? Có phải là ngũ sư muội, Trần Cảnh Chi?”
Trong khe đá, bóng người kia khẽ động. Một lúc sau, từ trong bóng tối vang lên một giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn có thể nhận ra:
“…Trịnh… sư tỷ… cứu… cứu ta…”
Chỉ một câu ngắn ngủi, lại khiến sắc mặt Trịnh Thanh Nghi lập tức biến đổi. Không cần suy nghĩ thêm, nàng lập tức quay sang Nguyên Phục, giọng nói gấp rút mang mấy phần cầu khẩn:
“Phải cứu nàng lên ngay.”
Nguyên Phục không nói gì, chỉ gật đầu. Hắn nhanh chóng quan sát xung quanh, rồi tìm những dây mây mọc bám theo vách đá, dùng lực kéo đứt từng đoạn, sau đó cùng Trịnh Thanh Nghi bện lại thành một sợi dây thừng tạm thời.
Quá trình này không mất quá nhiều thời gian, nhưng trong hoàn cảnh căng thẳng hiện tại, mỗi một khắc trôi qua đều khiến người ta cảm thấy nặng nề.
Sau khi cố định dây vào một mỏm đá chắc chắn, Nguyên Phục thử kéo vài lần, xác nhận chịu lực ổn định, rồi thả xuống khe đá.
“Giữ chặt, chúng ta kéo ngươi lên.”
Phía dưới không có lời đáp rõ ràng, chỉ có một cái nắm yếu ớt bám lấy dây mây.
Nguyên Phục và Trịnh Thanh Nghi đồng thời dùng lực, chậm rãi kéo người phía dưới lên. Trọng lượng không lớn, nhưng do địa hình chật hẹp, việc kéo lên lại không hề dễ dàng. Phải mất một lúc lâu, thân thể kia mới dần dần được đưa lên khỏi khe đá.
Khi kéo lên tới nơi, Trần Cảnh Chi gần như đã không còn sức lực. Y phục rách nát, toàn thân dính đầy máu khô, hơi thở mong manh như có thể tắt đi bất cứ lúc nào.
Trịnh Thanh Nghi vội vàng quỳ xuống, đỡ lấy nàng, giọng nói không giấu được run rẩy:
“Trần sư muội… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Cảnh Chi dường như cố gắng mở mắt, ánh nhìn mơ hồ dừng lại trên gương mặt Trịnh Thanh Nghi. Nàng nắm chặt lấy tay sư tỷ, như sợ nếu buông ra thì sẽ không còn cơ hội nói nữa.
Giọng nói của nàng đứt quãng, nhưng từng chữ đều mang theo sự gấp gáp:
“Trong… trong tông… có biến… sáng nay… ta đang tu hành… thì bị phục kích…”
Nàng thở gấp một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội:
“Đám người kia… võ công rất lạ… đao pháp sắc bén, cầm nã hiểm độc, cước pháp cực kỳ quỷ dị… không phải công phu Đại Nam.”
Ánh mắt nàng giây lát sáng ngời như sao, tựa hồ nhớ đến thứ gì, giây lát trở nên hoảng loạn:
“Chính là… người của Cẩm Y Vệ…”
Chỉ mấy câu ngắn ngủi, nhưng đã đủ khiến sắc mặt cả hai người đồng thời biến đổi.
Trịnh Thanh Nghi còn chưa kịp hỏi thêm, thì thân thể Trần Cảnh Chi bỗng run lên một cái. Ánh mắt nàng thoáng qua một tia hoảng hốt, rồi dần dần mất đi tiêu điểm. Bàn tay nắm lấy tay Trịnh Thanh Nghi chậm rãi buông lỏng. Hơi thở… cũng theo đó mà tắt hẳn.
“Trần sư muội…”
Thanh âm của Trịnh Thanh Nghi khẽ nghẹn lại. Nàng ôm lấy thân thể đã lạnh dần của người trước mặt, đầu cúi xuống, bả vai khẽ run lên.
Tiếng khóc không lớn, nhưng lại mang theo nỗi bi thương bị kìm nén đến cực hạn, lan ra trong không gian tĩnh mịch của núi rừng, khiến người nghe không khỏi cảm thấy nặng nề.
Nguyên Phục đứng bên cạnh, không lên tiếng, cũng không tiến tới ngăn cản. Hắn hiểu, có những cảm xúc nếu không được giải tỏa, sẽ tích tụ lại, trở thành gánh nặng còn khó chịu hơn.
Một lúc lâu sau, tiếng khóc dần lắng xuống. Trịnh Thanh Nghi vẫn cúi đầu, nhưng hơi thở đã ổn định hơn trước.
Lúc này, Nguyên Phục mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không mang theo cảm xúc dư thừa:
“Đối phương đã ra tay, nhưng dùng phương thức phục kích, chứng tỏ bọn hắn vẫn chưa muốn lộ diện hoàn toàn. Nói cách khác, kế hoạch của bọn hắn còn chưa đến bước cuối.”
Hắn dừng lại một nhịp, để nàng kịp tiếp nhận, rồi mới nói tiếp:
“Hiện tại nếu chúng ta tùy tiện xông vào, rất dễ rơi vào bẫy. Ngược lại, nếu giữ được bình tĩnh, vẫn còn cơ hội kéo dài thời gian.”
Trịnh Thanh Nghi chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nàng tuy còn đỏ, nhưng đã không còn hỗn loạn như trước, thay vào đó là một loại lạnh lẽo xen lẫn quyết tâm.
“Ta từ nhỏ được quán thâu Trung Dũng Ái, làm việc quang minh lỗi lạc. Nhưng thù này không báo, uổng cho một kiếp làm người.”
Nguyên Phục hiểu rõ, gật đầu:
“Ngươi bây giờ trở về tông môn, tìm cách ứng phó kéo dài thời gian, không cần đối đầu trực diện. Bọn hắn ý đồ thực sự là gây ra tông môn nội loạn, kéo Tạ Tông Sư trở về trấn áp.”
Hắn nhìn thẳng vào nàng:
“Chỉ cần viện binh kịp tới, chúng ta có thể một lần dọn sạch toàn bộ đám người này.”
Trịnh Thanh Nghi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nàng hiểu rõ, đây là phương án hợp lý nhất trong tình huống hiện tại.
Nguyên Phục lại nói tiếp:
“Còn ta, sẽ đi tới phiến Nam Quốc Sơn Hà.”
Ánh mắt hắn trở nên trầm hơn:
“Chưởng môn Tạ Chính Khanh đang bế quan ở đó. Nếu đối phương thật sự nhắm vào phiến đá, thì nơi này mới là điểm mấu chốt. Ta phải đến trước một bước, cảnh báo cho ông ấy.”
Trịnh Thanh Nghi nhìn hắn, trong ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn không phản đối. Hai người không nói thêm gì nữa.
Trong bóng chiều dần tắt, thi thể của Trần Cảnh Chi được an táng bên cạnh khe đá, dưới tán cây tùng, như một dấu lặng bi thương giữa cơn sóng ngầm đang dâng lên từng chút một.
—
Nguyên Phục và Trịnh Thanh Nghi đứng đối diện nhau trong khoảng đất hẹp bên sườn núi. Không cần quá nhiều lời, cả hai đều hiểu, tình thế đã thay đổi. Kế hoạch ban đầu buộc phải đẩy nhanh.
Nguyên Phục dùng một đoạn vải xé từ áo, cắn ngón tay lấy máu viết lên mấy dòng chữ, sau đó mới buộc lại theo một cách đặc biệt lên nhánh cây gần lối đi. Đây là ám hiệu mà Lê Đức Nghiệp đã thống nhất từ trước, chỉ cần người của hắn đi ngang qua sẽ nhận ra có biến, đồng thời hiểu được phương hướng hành động đã thay đổi.
Trịnh Thanh Nghi nhìn động tác của hắn, ánh mắt thoáng qua một tia áy náy. Mọi chuyện sớm đã ra khỏi dự tính ban đầu của hai người. Nàng biết Nguyên Phục không nên lội vũng nước đục này, nhưng thế sự trêu ngươi, hiện tại không có hắn—nàng thật sự không biết phải giải quyết mọi chuyện ra làm sao? Nguyên Phục giống như một ngọn hải đăng, chỉ đường dẫn lối cho nàng tiến lên. Nực cười thay, người tu Nộ Ý lại luôn tỉnh táo hơn một người tu hành Trung Dũng Ái, tâm tính nổi danh trầm ổn trong thiên hạ. Trịnh Thanh Nghi gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, chậm rãi nói:
“Nguyên huynh phải cẩn thận. Nếu phiến đá thật sự là mục tiêu, thì nơi đó e rằng đã không còn an toàn.”
Nguyên Phục gật đầu, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh quen thuộc:
“Tiểu thư cũng vậy. Trong tông môn hiện tại không rõ bao nhiêu người là địch, bao nhiêu người là ta. Đừng để bị cuốn vào thế đối đầu quá sớm.”
Hai người nhìn nhau một thoáng, rồi không nói thêm lời nào. Trịnh Thanh Nghi quay người, thân ảnh nhanh chóng hòa vào bóng tối của rừng núi, hướng thẳng về phía sơn môn Trấn Nhạc Tông.
Nguyên Phục thì men theo triền núi, tìm đường xuống phía bắc, nơi con sông Như Nguyệt uốn lượn chảy qua.
Đêm xuống dần, ánh trăng lờ mờ chiếu qua những tán cây thưa, soi sáng con đường gập ghềnh dưới chân. Tiếng nước sông từ xa vọng lại, lúc đầu còn mơ hồ, dần dần trở nên rõ ràng hơn theo từng bước chân của hắn.
Sau khoảng nửa canh giờ, Nguyên Phục cuối cùng cũng tới được mé sông.
Sông Như Nguyệt trong đêm không dữ dội, mà mang một vẻ trầm lặng kỳ lạ. Mặt nước phản chiếu ánh trăng, lay động theo từng làn gió nhẹ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh kéo dài vô tận.
Hắn không dừng lại, mà men theo bờ đi tiếp, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh. Một lúc lâu sau, phía trước hiện ra một khoảng đất bằng ven sông, tương đối tách biệt với địa hình xung quanh. Nơi đó có một phiến đá lớn dựng thẳng, bề mặt nhẵn phẳng, dưới ánh trăng có thể lờ mờ thấy những nét khắc cổ xưa.
Bên cạnh phiến đá là một ngôi chòi nhỏ, mái lợp tranh, vách dựng bằng gỗ thô, kiểu dáng giản dị, mang đậm phong cách sinh hoạt của người dân Đại Nam. Trước chòi còn có một khoảng sân đất, nơi đặt vài chiếc máng ăn, xung quanh là mấy con gà đang co mình ngủ, còn phía sau là một chuồng lợn nhỏ xây bằng đá.
Toàn bộ cảnh tượng thoạt nhìn giống như một nơi ở của người nông hộ bình thường, hoàn toàn không có vẻ gì là trọng địa liên quan đến quốc gia đại sự.
Nhưng chính sự bình thường ấy, lại khiến người ta cảm thấy thanh bình tự nhiên.
Nguyên Phục đứng ở rìa khu đất, ánh mắt dừng lại trên phiến đá. Trong lòng hắn khẽ dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.
Ngay lúc đó, một luồng mùi lạ thoảng qua.
Hắn khẽ nhíu mày. Mùi này không giống bất kỳ thứ gì hắn từng gặp trong sinh hoạt thường ngày. Không phải mùi thức ăn, cũng không phải mùi gia súc, mà mang theo một loại cay nồng khô khốc, khiến người ta cảm thấy bất an.
Nguyên Phục đứng yên một lúc, rồi chậm rãi hít nhẹ một hơi, cố gắng phân biệt nguồn gốc. Trong đầu hắn chợt lóe lên một ý niệm.
Thuốc súng!
Thứ này hắn từng ngửi qua một lần trong kiếp trước, dù rất mơ hồ, nhưng cảm giác lại cực kỳ rõ ràng. Chỉ là ở Đại Nam, gần như không có ai biết đến thứ này, nên không thể xuất hiện một cách tự nhiên.
Ý nghĩ vừa hình thành, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén. Hắn không tiến thẳng vào chòi, mà hạ thấp thân mình, men theo mép đất, lần theo hướng mùi phát ra. Mùi kia không quá nồng, nhưng lại đủ để dẫn đường. Cuối cùng, hắn dừng lại bên cạnh chuồng lợn phía sau chòi.
Dưới ánh trăng, có thể thấy bên cạnh chuồng xếp chồng mấy bao vải bố lớn. Bề ngoài nhìn qua không khác gì bao đựng cám hay thức ăn gia súc. Nhưng khi Nguyên Phục tiến lại gần, mùi hoả dược lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Hắn khẽ kéo một góc bao lên, bên trong lộ ra thứ bột đen xám, hạt nhỏ li ti. Không cần kiểm tra thêm, hắn đã có thể khẳng định. Đây chính là hoả dược.
Số lượng không phải ít, nếu toàn bộ bị kích phát cùng lúc, không chỉ ngôi chòi này, mà cả phiến đá phía trước e rằng cũng khó giữ được nguyên vẹn. Ý niệm vừa đến đây, trong lòng hắn chợt lạnh đi. Đối phương quả nhiên muốn phá hủy căn cơ Trấn Nhạc Tông.
Nguyên Phục lập tức đứng dậy, ánh mắt quét qua ngôi chòi một lượt. Cửa đóng hờ, bên trong tối om, không có bất kỳ dấu hiệu nào của người ở.
Hắn khẽ cau mày. Tạ Chính Khanh… không ở đây. Không rõ là đã rời đi từ trước, hay bị người khác dẫn dụ rời khỏi. Nhưng bất luận là trường hợp nào, tình thế đều đã trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Nguyên Phục không dám chần chừ. Hắn nhanh chóng tìm quanh, thấy bên cạnh chòi có đặt một chiếc xô gỗ dùng để múc nước. Không nói hai lời, hắn cầm lấy xô, chạy thẳng ra bờ sông. Nước sông ban đêm lạnh buốt, khi múc lên còn bốc hơi lành lạnh. Hắn quay lại, đổ thẳng xô nước lên những bao hoả dược. Nước thấm qua lớp vải bố, nhanh chóng ngấm vào bên trong. Không dừng lại ở đó, Nguyên Phục tiếp tục chạy ra sông múc nước, rồi quay lại tưới lên. Động tác liên tục, không có chút do dự.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước đổ và tiếng hơi thở nặng dần vang lên từng nhịp. Mỗi lần nước thấm xuống, mùi hoả dược bị át đi, nhưng Nguyên Phục không vì thế mà yên tâm. Hắn hiểu rõ, chỉ cần còn một phần khô sót lại, vẫn có thể bị kích phát. Cho đến khi toàn bộ những bao vải bố kia đều ướt sũng, nước chảy thành dòng dưới chân, hắn mới chậm rãi dừng lại.
Nguyên Phục đứng yên tại chỗ, lồng ngực phập phồng, ánh mắt vẫn không rời khỏi đống hoả dược đã bị ngấm nước. Trong lòng hắn thoáng chút cảm giác nhẹ nhõm.
Lúc này Nguyên Phục mới hồi tâm, quan sát rõ phiến đá Nam Quốc Sơn Hà.
Phiến đá đứng lặng bên bờ Sông Như Nguyệt, tựa như một chứng nhân đã trải qua vô số biến thiên của thời cuộc mà vẫn không hề lay chuyển. Thân đá không quá đồ sộ, nhưng lại mang một loại khí thế trầm ổn khó nói thành lời, giống như càng nhìn kỹ, càng cảm nhận được sức nặng tích tụ qua năm tháng.
Bề mặt đá không còn nhẵn nhụi, những vết phong hóa chằng chịt như vết nứt của thời gian, nhưng chính trong sự cũ kỹ ấy, từng đường nét khắc vẫn hiện rõ, sâu và dứt khoát, như thể chưa từng bị bào mòn.
Ngay giữa thân đá, bốn câu thơ cổ được khắc thành hàng, nét bút vững vàng như đao:
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.
“Quả nhiên là bài thơ này!”
Nguyên Phục từ khi nghe bốn chữ Nam Quốc Sơn Hà đã mường tượng ra bài thơ này rồi. Nhưng phải đến khi tận mắt chứng kiến mới kinh ngạc, xen lẫn vui mừng.
Mỗi thế giới mỗi khác biệt, nhưng đâu đó vẫn có những điểm giao thoa hội tụ. Nơi mà Nguyên Phục có thể cảm nhận được—dòng máu mang đậm tình yêu quê hương đất nước chảy trong huyết quản.
Đối với những người ở Đại Nam, bài thơ này là thủ hộ thần khí, là bản tuyên ngôn độc lập. Nhưng đối với hắn mà nói, còn nhiều hơn thế nữa.
Một người xuyên không, sống hai kiếp. Thứ mà Nguyên Phục lưu luyến nhất vĩnh viễn là tổ quốc. Nay được chứng kiến bài thơ Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt. Không! Ở thế giới này, người đó gọi là Lý Quốc Thành. Điều này khiến trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó có thể gọi tên, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, như thể đứng giữa hai dòng chảy của thời gian mà cùng lúc chạm tay vào cả hai.
Hắn không còn phân biệt rõ đâu là ký ức của kiếp trước, đâu là thực tại của kiếp này, chỉ biết rằng khi nhìn những nét khắc trên phiến đá, một loại cộng hưởng âm thầm đang lan ra trong tâm trí. Đó không phải là sự rung động đơn thuần của cảm xúc, mà giống như có thứ gì đó sâu trong huyết mạch bị đánh thức, lặng lẽ mà bền bỉ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.