Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 19: Cơ Hậu Kết Giao

Đăng: 29/07/2026 22:00 2,372 từ 1 lượt đọc

- "Muốn biết tên ta... e phải hỏi cây Liệp Thanh Đao này đã!" - Tu sĩ cao gầy thần bí kia đe dọa, tay vỗ vào đại đao màu xanh lá đang đặt trên vai.

Kẻ bí ẩn kia nhanh chóng vung đao, thân thủ hắn lập tức lấy đà về phía Huyền Đông với ý định giao thủ.

- "Nhanh quá." - Huyền Đông vô cùng cảnh giác.

Chứng kiến kẻ thần bí kia hung hăng lao đến, Huyền Đông vô cùng ngạc nhiên trước tốc độ kinh hồn.

Không hổ là cao thủ Trúc Cơ, không nói đến hắn ta có được bồi dưỡng thân trữ phi pháp hay không, nhưng chỉ trông chớp mắt đã di chuyển được hơn trăm bước cũng thật quá khủng bố.

Huyền Đông bình tĩnh, noãn thủ luôn giữ thành ấn quyết, ngưng tụ ra một cỗ lực lượng hộ thuẫn vững chắc.

Khi thấy đao quang của tên tu sĩ cao gầy bí ẩn kia chớp nhoáng đã vung đến trước mặt, Huyền Đông lập tức vận linh lực, song thủ tựa hồ được một lục quang linh lực hộ thuẫn, mạnh mẽ dùng tay trần đỡ lấy đao quang.

Uỳnh.

Ngay trên Trúc phong rộng lớn, tính từ địa mạch lên cũng hơn ba ngàn trượng, xuất hiện hai thân ảnh đệ tử đang kịch liệt đối kháng.

Cả hai kẻ đều ngưng trọng dò xét chiêu thức của đối phương, không một chút khinh thường!

Tu sĩ cao gầy thần bí kia liên tục vung đao lớn, chém thẳng về phía Huyền Đông, từng đao quang mạnh bạo chẻ đôi đất đá ra thành mấy mảnh.

Nhưng bản thân thư sinh họ Huyền vốn cũng không phải dễ dàng đối phó, từng nhát đao quang của tu sĩ cao gầy kia chém xuống là từng đòn né trách uyển chuyển.

Nếu không kịp né tránh, tất nhiên là dùng đến phù chú.

Huyền Đông đã trải qua một lần sinh tử, tự nhiên cũng sẽ có phần nhạy bén.

- "Tiểu tử... ngươi tốt nhất nên lấy ra hết thực lực chân chính của mình. Sư huynh... sẽ không nương tay đâu!"

Kẻ thần bí kia bất mãn vô cùng.

Nam tu sĩ cao gầy bắt đầu đâm mũi đao xuống nền đá cứng, ý định giao thủ tay đôi với Huyền Đông tiểu tử.

Rất nhanh, tên đệ tử hạch tâm bí ẩn này vận lực, thân thể khinh công bay lên cao hơn mười trượng.

Lục sắc linh lực mà tu sĩ cao gầy phát ra đã thâu lại hết toàn bộ bụi đá trên mặt đất. Thoáng chốc đem chúng tụ lại thành một tảng đá nặng hơn mấy bốn năm trăm cân.

Tu sĩ cao gầy bí ẩn vung tay về kẻ đối diện, lập tức tảng đá lớn đó cùng với linh lực uy áp của y liền bay về phía Huyền Đông.

Trước tình thế bị ép buộc, Huyền Đông bắt đầu định thần.

Cự li xung quanh hắn như đang chuyển động chậm dần lại. Sau đó, liền bộc phát một tia lưu quang giữa lòng bàn tay.

Lòng bàn tay Huyền Đông hừng lên sáng rực, một quả lưu quang dần tạo thành, nhanh nhẹn được y phóng đến tiếp một đòn của vị sư huynh thần bí kia.

Uỳnh.

Ngay lúc va chạm, hai cỗ lực lượng này tạo ra một đợt xung chấn lớn, vô tình đẩy cả hai người ra phía xa, trượt dài trên nền đất.

- "Ngưng Khí đại viên mãn?" - Cảm nhận được khí tức vừa bộc phát của Huyền Đông, mi tâm tu sĩ cao gầy bí ẩn có chút khiếp sợ.

Ngưng Khí kì... lại được vào Trúc phong tu luyện? Ban nãy Ân lão còn là người hộ tống hắn vào đây thì chuyện này nhất định phải là chủ ý của Thánh tông. Một tên Ngưng Khí muốn được vào Trúc phong, tuyệt đối không phải dễ.

Kẻ thần bí này mặt biến sắc trước sự xuất hiện của một Huyền Đông tại nơi bảo địa trúc lâm này!

Tu sĩ cao cầy lập tức thu lại thanh đao lớn, bất ngờ giữ khoảng cách với Huyền Đông vị thư sinh kia, tâm thức không ngừng đặt ra vô vàn câu hỏi không thể giải đáp.

Nhưng nếu đã vào được Trúc phong, bản lĩnh tên nhóc này tuyệt nhiên cực kì ma đạo. Bằng không muốn hóa giải chiêu thức của một thân mang tu vi Trúc Cơ trung kì như hắn đích xác rất khó khăn!

Kẻ thần bí đó lại vung Liệp Thanh Đao của mình, hắn bắt đầu tỏ ra hứng thú với thư sinh họ Huyền kia.

Kẻ thần bí không chần chừ, lại một lần nữa lao đến chỗ Huyền Đông: "Thú vị thật..."

Hắn đưa tay, lập tức thanh đao lớn đó từ mặt đất được hắn gọi về tay chủ, mà lúc này đao quang lại hiện lên!

- "Liệp Thanh Hoàn!" - Tu sĩ cao gầy mạnh tay phóng thích Liệp Thanh Đao to lớn của mình về phía tiểu tử đó với một tốc độ nhanh khủng khiếp.

Huyền Đông nhìn thấy đại đao vung đến, thức thời liền triệu hoán từ tay áo ra một thanh lục sắc huyễn kiếm.

Huyền Đông giữ chặt thanh kiếm đó trong tay, hai chân bắt đầu thủ tấn.

Mắt hắn sáng rực một chút kim sắc, tựa hồ long khí mờ nhạt cũng đang len lỏi thoát ra.

Không thể tự chủ, văn tự hiện lên toàn bộ cơ thể Huyền Đông vậy mà lại đang truyền hết linh lực vào thanh huyễn kiếm hắn đang nắm trong tay.

Thư sinh họ Huyền ngã người về sau lấy đà, chưởng mạnh huyễn kiếm đó về phía thanh đao lớn.

Ầm.

Cùng lúc thanh đao kia đâm vào huyễn kiếm của Huyền Đông, cả không gian Trúc phong bán kính hơn một trăm trượng đều bị chấn động.

- "Không ổn. A Hậu mau lui!"

Đột nhiên, lại xuất hiện thêm một người nào đó thân hình có phần đô con lao đến đoạn hậu.

Kẻ này dùng cả hai bàn tay, tạo ra một lớp hộ thuẫn cứng cáp, cùng với vị tu sĩ cao gầy mà hắn gọi là A Hậu ban đầu gượng sức chống đỡ xung kích vừa được tạo nên.

- "Lại phát sinh chuyện gì nữa?" - Cỗ dư chấn oanh tạc một phương, đem nơi này trở nên xây xước. Trong gang tấc, bỗng chốc có một thanh âm vội vã, chứa ba phần khiển trách vang lên, kèm theo một cỗ uy áp thức thời lao đến đã triệt để hóa giải chiêu thức.

- "Bái kiến trưởng lão." - Hai tu sĩ bí ẩn kia gượng gạo, một tên cao gầy một tên to con vạm vỡ liền đứng dậy hành lễ với đôi tay run rẩy vì dư chấn, thần sắc không còn tươi hồng.

- "Phùng lão." - Huyền Đông cũng lễ phép thỉnh an.

- "Các ngươi vừa gặp mặt đã huyên náo như vậy. Nếu lão phu không đến đây kịp lúc thì e rằng đã có thương tích rồi. Làm sao lão già này ăn nói với Mộc sư huynh chứ?" - Phùng Lâm bất lực, thân đã hóa thành một tia lam quang bay xuống mặt đất.

Tu sĩ cao gầy lúc này mới xua tay phủ nhận, mặt cười cười: "Phùng lão... đệ tử chỉ là tò mò vị tiểu sư huynh này nên không nhịn được mà giao thủ chút thôi. Không có gì nghiêm trọng, không có gì nghiêm trọng."

- "Tên gia hỏa nhà ngươi..." - Trưởng lão họ Phùng cau mày, tất nhiên không hề quát mắng.

Huyền Đông thành thật, lúc này cũng đảo mắt qua lại vài cái rồi nói: "Phùng trưởng lão, vị sư huynh này đích thực chỉ là muốn giao thủ, căn bản không hề có sát ý với ta. Đệ tử chỉ là cũng muốn thỉnh giáo huynh ấy nên mới gây ra chuyện huyên náo như vậy."

- "Đúng đúng, sư đệ minh giám." - Tu sĩ cao gầy kia liền mừng rỡ, chạy đến vỗ vai Huyền Đông.

- "Ta tên Cơ Hậu, đây là ca của ta, Cơ Phát. Ban nãy ta có nghe thoáng đệ tên cái gì Huyền Huyền... haha, vừa rồi có phần thô lỗ, sư đệ không để bụng chứ?" - Cơ Hậu vung Liệp Thanh Đao về phía kẻ còn lại rồi quay đầu sát mặt họ Huyền, cười gượng gạo.

- "Ta tên Huyền Đông, hân hạnh được giao thủ với Cơ sư huynh."

- "Ầy, được rồi, là Huyền Huyền..." - Cơ Hậu vuốt tóc, hất mặt lên, rất thưởng thức tên sư đệ họ Huyền vừa mới vào Trúc phong này.

Mà cả Huyền Đông cũng cảm giác được, Cơ Hậu Cơ Phát bọn họ có vẻ rất tốt.

Cả hai phía rất nhanh đã làm quen thành công, giờ đây Huyền Đông chân chính đã là một hạch tâm đệ tử.

Cơ Hậu và Cơ Phát không bàn cãi.

Phùng Lâm xua xua tay, miệng cười cười, lại hóa thành một tia lam quang bay lại trên trời: "Được rồi, hai người các mau tránh ra. Còn không tranh thủ thời giờ chuẩn bị cho đợt xuống núi lần tới đi chứ. Lão phu phải giới thiệu cho người mới vào Trúc phong."

- "Tiểu tử, mau đi." - Phùng Lâm phi hành trước, sau đó truyền âm cho Huyền Đông tên tiểu tử này một cái.

Bóng dáng Phùng Lâm dẫn theo Huyền Đông đã dần khuất trên cao, chỉ còn lại Cơ Phát và Cơ Hậu đang đứng dõi theo.

Ánh mắt Cơ Hậu đang vui vẻ bỗng chốc có phần trở nên căng thẳng, hắn vậy mà lại thở phào một hơi. Hai mắt nhíu lại, thận trọng nhìn về tên đệ tử mới vào Trúc phong là thư sinh họ Huyền kia.

- "Hây... A Phát... Ngươi có nhận ra vị tiểu đệ này có chút gì đó bất thường không?"

- "Đương nhiên rồi." - Cơ Phát mở to mắt, hai mắt chớp chớp.

Cả hai tên này vô thức nhìn vào nhau, miệng ú ớ không thành tiếng. Dường như cả hai người Cơ Phát và Cơ Hậu đều đã nhận ra được sự kì lạ của tiểu tử lam bào dáng vẻ thư sinh đó. Mà đôi tay run rẩy của Cơ Phát vẫn chưa thể bình ổn sau lần đỡ trực tiếp thanh huyễn kiếm kia.

- "Một Ngưng Khí đại viên mãn lại có thể chiếm ưu thế lúc giao thủ với ngươi đã là quá bất thường rồi. Lẽ nào là Kiếm tu như Trần sư huynh sao? Ma đạo, ma đạo quá! Ngươi là Trúc Cơ trung kì cái gì chứ... Cơ huynh đây thấy ngươi không được một phần khí thế của tên tiểu tử đó nữa." - Cơ Phát nhìn Cơ Hậu chế giễu, hai tay vỗ mạnh.

- "Lực lượng khí tức, thần thức, thân pháp của hắn rất cường đại!

- "Ổ... Che, giấu, thực, lực. Là ẩn nặc tu vi!" - Cơ Phát và Cơ Hậu đồng loạt nhìn nhau, hai tay chỉ trỏ, miệng há hốc.

- "Ta bảo mà. Hây... xem ra lứa hạch tâm đệ tử này cuối cùng cũng có người khiến hai huynh đệ ta mong muốn được giao thủ rồi." - Cơ Hậu cảm thán, hắn lẫy vai Cơ Phát.

Hai huynh đệ hắn ta bỗng dưng cảm thấy hăng hái hơn bao giờ hết, cả Cơ Phát và Cơ Hậu đều rất trọng Huyền Đông.

Lên Trúc phong cũng hơn mười năm, hai huynh đệ họ Cơ đã chứng kiến và giao thủ qua biết bao nhiêu kẻ mạnh, lĩnh giáo biết bao nhiêu thiên kiêu, nhưng tuyệt nhiên đây là lần đầu có kẻ khiến hai người họ Cơ này cảm thấy hứng thú đến như thế!

Quay trở lại phía Huyền Đông, hắn đang cùng với Phùng Lâm dạo một vòng Trúc phong.

Từ trên cao, Huyền Đông quan sát hết thảy khu vực trúc lâm trên cô phong cao chót vót.

Trúc phong vậy mà nằm gọn trong một sơn cốc giữa tòa cô phong. Bên ngoài, nếu đi ra hơn năm trăm trượng liền sẽ bị hàn khí trên đây dẫn đến tẩu hỏa nhập ma!

- "Mỗi ngày các ngươi đều phải đến Học Điện để nghe giảng dạy. Thời gian còn lại sẽ tùy ý. Cứ mỗi kì sẽ luôn có khảo hạch, nếu đạt kết quả tốt sẽ được ban thưởng thêm ngoài tài nguyên định kì." - Trưởng lão họ Phùng vừa phi độn phía trên vừa truyền âm cho Huyền Đông.

- "Ngươi xem, ngoài nơi ở của các đệ tử ra, Trúc phong còn nhiều khu vực khác nữa. Phía trước ngươi là hồ Thanh Liễu, hồ nước lớn nhất tòa đại phong này, so với hồ Thiên Vân của Vân sư bá cũng bằng bảy phần, sinh ra ở một nơi giàu đậm linh khí này qua ngàn năm rồi nên đương nhiên nước hồ nơi đây vô cùng thần thông. Các đệ tử thường dùng nó để ngâm mình, nuôi dưỡng linh căn rất thích hợp."

- “Còn nơi này nữa, nơi này dày đặt tán trúc. Quanh năm ít người lui tới, vì thế nơi đây tồn tại rất nhiều linh thảo. Hái trộm một ít luyện dược, tuyệt đối không trở ngại!”

Những lời Phùng Lâm nói, Huyền Đông đều nghe tỏng.

Vừa đi hắn vừa quan sát mọi ngóc ngách của Trúc phong rộng lớn. Cơ hồ như bên trong Trúc phong và bên ngoài có sự khác nhau, cứ như hai thế giới hoàn toàn tách biệt vậy: "Quả thực là một nơi bảo địa để tu luyện."

Bất giác sự chú ý của Huyền Đông chuyển dần sang một nơi khác về tòa đại phong cũng cách đây gần mười dặm. Ánh mắt hắn nghiêm trọng, sắc mặt có phần ám ảnh...

Là một hình ảnh thân thuộc hiện ra rất xa đằng kia. Nơi đó, có phần giống trúc lâm ẩn hôm trước, nơi xuất hiện đại mộc môn quỷ dị.

- "Phùng lão... nơi đó..." - Hắn không nhịn được mà lại tiếp tục hỏi.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.