Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 18: Trúc Phong

Đăng: 29/07/2026 22:00 2,692 từ 1 lượt đọc

- "Là ai dám xâm phạm khu vực truyền thừa của bổn tọa!"

Tiếng nói này phát ra kèm theo một đợt khí tức mạnh mẽ khiến thân thể Huyền Đông bị chấn bay, chỉ trong một cái nháy mắt đã đưa hắn ra khỏi phạm vi trúc lâm quỷ dị.

Bất giác bị một cỗ năng lượng thần bí đánh vào thân thể, thứ uy áp này thậm chí còn khiến thần thức của Huyền Đông hao tổn mấy phần, đầu đau như trăm vạn mũi kim đâm trúng.

Tuyệt nhiên trúc phong này đang được một đại năng nào đó cư ngụ!

Huyền Đông nằm dưới mặt đất, nhìn vào đại mộc môn kia đã tống hắn ra ngoài, ôm đầu một cách khổ sở.

- "Tiểu tử kia!" - Một tiếng gọi vang lên mang theo âm giọng hoảng sợ.

Huyền Đông bị tiếng gọi nào đó đánh thức, hắn cố gắng bò dậy từ nền đất, ánh mắt dõi theo nơi tiếng gọi đó phát ra.

- "Phùng, Phùng trưởng lão." - Huyền Đông ra mặt thỉnh an.

Thì ra người gọi tên hắn là vị trưởng lão nho sam họ Phùng đó.

Lão giống như một tia ngân sa bay qua, nhìn thấy Huyền Đông nằm lăn lóc ở ngoài phạm vi trúc lâm, thần sắc hốt hoảng liền hóa thành tia lam quang bay uống mặt đất.

Lão giả họ Phùng hai tay đỡ thân thể Huyền Đông đứng hẳn dậy, thận trọng nhìn vào trong đại mộc môn quỷ dị trước trúc lâm, dõi về một hướng tận sâu bên trong đó.

Trưởng lão họ Phùng ánh mắt liên tục đảo, khẽ cúi người trước đại mộc môn rồi mang Huyền Đông tiểu gia hỏa lập tức rời khỏi nơi này.

Cơ hồ chính lão cũng kiêng dè thế lực bí ẩn bên trong trúc lâm bí hiểm.

- "Ây... tiểu tử nhà ngươi. Nơi đó không phải Trúc phong! Trúc phong chính là tòa đại phong cách đây bảy, tám dặm!" - Phùng Lâm khiển trách, tay chỉ chỉ trỏ trỏ về hướng ngọn núi cách đây không xa.

Huyền Đông dần tỉnh táo sau khi đắc tội với một thế lực thần bí, dõng nghe thấy nơi đó không phải lối vào Trúc phong, tự khắc ngơ người. Thảo nào... lại hung hiểm đến như vậy, nơi đó căn bản không dành cho đệ tử tu luyện mà chân chính là một chỗ để chôn thây!

Đáng lý hắn phải sớm quay đầu trước khi nhìn thấy đại mộc môn quỷ dị đó mới phải.

- "Không phải lối vào Trúc phong?" - Huyền Đông mở lời hỏi.

- "Đúng vậy, cả tòa núi này, sớm đã bị chưởng môn sư huynh và các lão già khác niêm phong hơn hai trăm năm nay rồi... Hây, tiểu tử nhà ngươi vừa vào nội môn có điều không biết thì phải nên hỏi lão phu chứ? Cũng may ngươi vẫn còn mạng đó có biết chưa!" - Phùng lão thở dài, liên tục trách cứ.

- "Hung hiểm đến vậy sao... Nhưng nơi đó rốt cuộc là nơi nào chứ?"

Phùng Lâm có chút ngơ lại trước câu hỏi của tên đệ tử này, không biết phải giải thích làm sao.

Lão có phần kiêng dè, vừa đáp vừa khẽ quay đầu về phía đại mộc môn quỷ dị trước trúc lâm kia đã dần khuất phía xa khiến Huyền Đông không hỏi nghi hoặc.

Trưởng lão nho sam họ Phùng lúc này mới xua tay: "Cái này... khó nói. Đợi ngươi thành thục nội môn rồi tự khắc sẽ biết thôi."

Thứ đó là tu sĩ, yêu thú, hay là một tồn tại nào đó mà lại có thể khiến cao thủ Kết Đan tai to mặt lớn trong Bạch Vân Tông như lão đầu Phùng Lâm này đây kiêng kị đến như thế?

- "Mau, lão phu dẫn ngươi đến Trúc phong."

Phùng Lâm và Huyền Đông cứ thế rời xa nơi quỷ quái kia. Tiến dần đến tòa đại phong là Trúc phong cách đây hơn bảy, tám dặm, phi hành càng cao hơn, lên một đỉnh núi đâm qua ba tầng trời, nơi tông môn chỉ cho phép các hạch tâm đệ tử thượng phong tu luyện.

Thoáng chốc cũng đã đến được địa phận Trúc phong chân chính, Huyền Đông quan sát thấy nơi này không khác trúc lâm nơi đại mộc môn quỷ dị xuất hiện là bao, linh lực nồng đậm cũng không nhiều hơn mấy phần.

Duy chỉ cảm giác đại Trúc phong chỗ này đích thực hiền hòa hơn hẳn nơi kia gấp bội phần.

- "Sau khi ngươi vào Trúc phong rồi sẽ được làm quen với các anh kiệt đệ tử hàng đầu Bạch Vân tông ta. Trong đó cứ từ từ cảm ngộ, giao lưu với bọn chúng rất có hiệu quả cho ngươi nhanh chóng gia tăng thực lực."

Trưởng lão nho sam họ Phùng đưa Huyền Đông xuống một vách đá nhô ra giữa Trúc phong, nơi nằm chót vót đỉnh núi.

Trúc phong này tuy là cấm địa, nhưng chung quy vẫn có người hằng lui tới giao thương hàng hóa, đích xác không âm tà như nơi cổ quái ban nãy.

Đứng bên ngoài một cái trang viên nhỏ trên vách đá, Phùng Lâm bắt đầu cười, gọi thành tiếng: "Lão gia hỏa. Mau ra đây."

- "Lão nô Ân Cao, bái kiến trưởng lão." - Một lão đầu già nua, thân hình thấp bé, tay cầm một tiểu trượng, dáng lưng vừa đi vừa cồm xuống trông lại càng nhỏ bé hơn.

- "Ngươi mau giúp lão phu đưa tiểu tử này vào Trúc phong. Chưởng môn sư huynh đã ban phát sẵn nơi ở bên trong cho hắn rồi. Lão phu còn có ước hẹn với nhị vị trưởng lão Thí Kiếm Tháp, không tiện tiến vào khu rừng." - Phùng Lâm lão nho sam kia vừa nhờ vả vừa cười.

- "Ẩy... là thiên kiêu nào được Mộc chưởng môn trọng dụng như thế? Thảo nào Ân mỗ cứ bảo... mấy ngày này sao lại có nhiều kẻ vận chuyển đồ đạc vào trong Trúc phong tới vậy, hóa ra là có người mới vào. Được rồi, ngài cứ việc đi thong thả, chuyện này giao cho ta là được." - Ân Cao nhìn về phía Huyền Đông.

Lão Ân quan sát một lượt từ trên xuống cơ thể của tiểu tử trước mặt, cảm ứng của một người gác cổng tu vi Trúc Cơ hậu kì như lão nhận thấy tiểu tử này chung quy vẫn chỉ là một Ngưng Khí đại viên mãn nên có vài phần thắc mắc.

Nhưng cớ sự vì sao lại được Thánh tông cho phép vào nơi bảo địa như Trúc phong tu luyện... ắt hẳn là phải có nội tình.

Lão ta vui vẻ chấp thuận lời nhờ cậy của Phùng Lâm, tiễn biệt vị trưởng lão họ Phùng kia rồi nhanh chóng dẫn Huyền Đông đến sát trúc lâm, nơi cách tiểu trang viên này chỉ hơn hai trăm bước đi bộ.

- "Tiểu tử, ngươi lại đây."

Nghe lời Ân Cao, Huyền Đông nhanh chóng tiến đến phía trúc lâm.

Nhưng nơi này vốn dĩ không tồn tại lối để bước vào mà càng lại chằng chịt thân trúc, xung quanh vây mờ bởi sương lạnh trên đỉnh đại phong cô độc.

Bất giác Huyền Đông thấy lão già Ân Cao tiến lên vung tay. Trên bàn tay của lão hiện lên một quang niệm tỏa ra lam sắc quang quang.

Ân lão đầu truyền quang niệm đó vào trong từng thân trúc, bất giác chúng tự động được tách sang hai bên, hiện ra trước mặt Huyền Đông tiểu gia hỏa là một lối vào thông thoáng.

- "Được rồi, mau đi." - Ân Cao đi vào lối trước một bước.

Huyền Đông đi ngay phía sau Ân lão. Hắn bước vào trong lối rừng trúc đã được rẽ ra một cách thông thoáng kia. Ngay thời khắc hắn chạm một chân vào rừng trúc, đột ngột cả quang cảnh bên trong cơ hồ trở nên vặn vẹo, không gian xung quanh như biến hóa khác.

Đến lúc đặt hai chân hoàn toàn vào rừng trúc rồi thì lại càng ngạc nhiên, phải há hốc!

- "Đây..." - Huyền Đông sững sốt.

Trước mặt hắn đây là một khu vực thông thoáng vô cùng rộng lớn, xung quanh bao vây bởi trúc lâm bạt ngàn, không còn cảm giác gió rít vốn có tại đỉnh Trúc phong.

Cơ hồ đây là kết giới phong tỏa, tách biệt bên ngoài!

Ngay trung tâm là một con thác đổ từ một núi đâm thẳng từ cửu trùng thiên xuống, xuyên qua những tán trúc xanh thẳm và uốn quanh những mái hiên đỏ rực, nhìn xa xa còn thấy được một võ đài bằng đá to lớn, xuất hiện vài bóng dáng tu sĩ đang giao đấu ở trên, trông rất chí khí!

Chim muông, người, vật cứ thế sống chan hòa bên trong.

- "Đây chính là Trúc phong. Bảo địa tu dưỡng nhân tài của Bạch Vân tông, đã truyền thừa hơn ngàn năm rồi. Hahaha..." - Ân Cao lão giả vuốt râu, cười khanh khách rồi nói.

- "Ngươi mau đưa cho lão phu lệnh bài đệ tử." - Ân Cao chìa tay, tới đây cũng không muốn nói thêm nhiều lời.

Huyền Đông lấy tấm lệnh bài đệ tử đưa cho Ân lão.

Lão đầu họ Ân nhận lấy lệnh bài, lập tức truyền vào tấm lệnh bài một tia cảm ứng linh lực.

Bất giác cách đây không xa, nơi một trang viên không to cũng không nhỏ, bất quá rộng gấp hai lần so với trang viên của Ân lão đầu đã phát động lên một cột quang mang màu xanh lục.

Cột quang mang ấy phóng thẳng lên cao, chấn động một góc Trúc phong.

- "Ẩy, tiểu tử nhà ngươi lại có một chỗ ở sung túc như vậy. Được rồi, trả lại cho ngươi." - Ân Cao đưa lệnh bài hoàn trả Huyền Đông.

- "Ngươi cứ đi về cái nơi có cột sáng đó, nơi đó chính là chỗ sinh hoạt mà tông môn ban phát cho riêng ngươi. Đồ đạc cũng đã sớm được chuyển vào nơi ở cho ngươi rồi. Cứ tự nhiên là được... công việc của lão phu tới đây thôi. Kẻ gác cổng như ta căn bản cũng không được phép ở nơi này quá lâu."

- "Vậy... đệ tử tạm biệt tiền bối." - Huyền Đông tái kiến trước bóng dáng Ân Cao đang dần rời khỏi Trúc phong.

Huyền Đông hành lễ xong cũng quay đầu lại, bắt hít thở một hơi khí trời nồng đậm linh lực, vô thức cười mỉm hài lòng trước đãi ngộ to lớn này của tông môn.

Chung quy cũng nhờ vào món pháp bảo đó, ắt hẳn trong giới chỉ của lão sư hãy còn rất nhiều chủng pháp bảo khác thần thông hơn!

Nếu thật sự là như thế, chẳng phải tài nguyên tại nơi này hắn không cần phải lo nữa hay sao? Thong thả đi dọc con suối mát, Huyền Đông từ từ cước bộ tới trang viên đang tỏa ra cột sáng kia.

Mà tại một nơi cách đó gần bảy trăm trượng, lại xuất hiện hai bóng dáng nam tử lạ mặt đang có hành tung bí ẩn.

- "Yo... A Phát, có kẻ mới vào." - Một kẻ bí ẩn đang nói nhỏ với người bên cạnh.

Hai người bọn họ cải trang trong một đám trúc dày đặc.

Không xa nơi Huyền Đông đang cước bộ, hai thân ảnh bí ẩn đang chậm rãi quan sát hắn.

Huyền Đông nhờ vào trực giác nhanh nhạy cũng sớm phát hiện ra có một cỗ khí tức bất thường đang dõi theo mình!

- "Hah... ngươi nhớ xem, chúng ta... bao nhiêu lâu rồi chưa được giao thủ với người khác?"

- "Không nhớ!" - Kẻ này đột nhiên lấy đà phóng thẳng đến Huyền Đông.

Người này trong gang tắc đã hóa thành huyễn thân, lao ngay đến nơi Huyền Đông đang đứng.

Song thủ nam nhân bí ẩn hắn thuận theo cự li, ngưng tụ ra một cỗ năng lượng lục sắc to bằng quả trứng gà.

Tất nhiên, tiểu tử họ Huyền kia cũng không bất ngờ trước đòn đột kích từ kẻ thần bí.

Thân thể Huyền Đông cũng bắt đầu vận lực, như gió thanh giải phóng một cỗ linh lực từ giữa thái dương, giơ cao noãn thủ đoạt lấy nó rồi chớp mắt đã tạo ra một tia lưu quang lục sắc đánh tới, đáp đòn kẻ trước mặt.

Uỳnh.

Khi hai nguồn năng lượng va chạm vào nhau vô tình đã tạo ra một cỗ xung chấn lan ra khắp một vùng phạm vi Trúc phong.

Cỗ xung kích này phát động, không ngừng tạo ra gió lớn, thoáng chốc đã đem một khoảng không này chìm trong bụi đất. Lá trúc bị kéo theo, bay lẫn vào trong gió, cứ vậy mà lả chả rơi xuống nền.

Huyền Đông cảnh giác nhìn về xung quanh đang phủ đầy khói bụi, mi tâm có chút biến đổi: "Kẻ này căn bản không hề sinh sát ý..."

- "Ta tên Huyền Đông, vừa trở thành đệ tử nội môn Bạch Vân Tông không lâu. Không biết vị sư huynh đây có lai lịch ra sao?" - Huyền Đông cau mày, khẩn trương đảo mắt, tìm kiếm một bóng dáng đang lẫn khuất.

- "Vừa vào nội môn không lâu... lại có thể vào được Trúc phong cơ đấy?" - Một giọng nói vang lên, đem theo vài phần kinh ngạc không thể che giấu.

Khói bụi dần tan, một thân ảnh nam tử da hơi ngâm đen, mặc một bộ y phục tay chẻ, thân hình gầy guộc, trọng chiều cao.

Lưng kẻ đó đang vác một chiếc đao lớn, ước chừng đại đao phải to gấp hai lần cơ thể hắn, tỏa ra một cỗ khí tức cường hãn.

Hắn ta đứng cách Huyền Đông không xa, đâu đó khoảng vài chục thước.

Nam tử cao gầy đó lại vung đao quang về phía Huyền Đông, trông rất phi thường ngạo nghễ.

Huyền Đông cảm nhận được từ trên thân thể kẻ này không ngừng tỏa ra một cỗ uy áp to lớn. So với cả mấy người Phượng Cẩm Vân, Hoa Nhạc hay Hà My đều không thể bì đến được, khoảng cách thực lực quá lớn: “Trúc Cơ trung kì?”

Không hổ là thiên kiêu của Bạch Vân tông, vào được Trúc phong vốn cũng chỉ có thể là đệ tử chính phái, tuyệt nhiên kẻ này hẳn phải đâu đó là một Trúc Cơ trung kì!

Một đòn tùy ý đã đem năm trượng bán kính nơi này chấn nát hoàn toàn.

Cũng may hiện giờ Huyền Đông cũng đã là Trúc Cơ sơ kì, miễn cưỡng có thể hóa giải đòn đánh vừa đột kích.

- "Sư huynh ra tay mạnh bạo như thế. Không sợ Trúc phong sẽ bị hủy sao?" - Huyền Đông buông lời giễu cợt, âm thanh lơ đãng, chất vấn kẻ đang chỉa đao vào mặt mình.

- "Sư đệ đây là lần đầu bước vào kết giới được gia trì bởi Nguyên Anh đại năng sao? Cho dù là chưởng môn có đến đây, lấy tu vi Kết Đan hậu kì cũng không thể toàn lực đánh nát nơi này. Nhưng nếu có thực sự sở hữu Kết Đan tu vi, dù có đánh nát ra, Trúc phong cũng sẽ tự khắc khôi phục lại như ban đầu thôi." - Thanh âm Cơ Hậu đáp vấn.

- "Dám hỏi sư huynh... xưng hô như thế nào?" - Huyền Đông thong thả.

- "Muốn biết tên sư huynh... tiểu đệ e rằng phải hỏi Liệp Thanh Đao này của ta đã!" - Tu sĩ cao gầy đó đe dọa.

Tu sĩ bí ẩn thân hình cao gầy kia lại nhanh chóng vung đao, thân thủ hắn lập tức lấy đà về phía Huyền Đông với ý định giao thủ.

- "Nhanh quá!" - Huyền Đông vô cùng cảnh giác.

Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.