Chương 17: Lạc Hướng
Huyền Đông quay trở lại cư xá sau cuộc gặp gỡ ở hội đồng Trưởng Lão Viện.
Hắn cứ thế đứng trên một tấm phiên dạo khắp một lượt Bạch Vân Tông, gió mát xen lẫn hơi mây thoảng qua nhè nhẹ trên tóc hắn.
Quả nhiên làm đệ tử chính tông rồi thì có khác, tướng mạo so với lúc còn ở ngoại môn cũng khí chất hơn vài phần.
- "Mấy lão gia hỏa kia có ý định mượn pháp bảo của lão sư, chứng tỏ uy năng của vật này so với ngày thí luyện đó có thể còn cường hãn hơn rất nhiều... Nếu ta có thể triệt để thao túng... vậy lời hứa du ngoạn khắp Đại Châu này với người cũng không hẳn là không thể thực hiện..." - Huyền Đông nghĩ ngợi, noãn thủ xoa xoa cằm, lơ đãng nghĩ tới viễn cảnh xa vời đó.
- "Nhưng để nắm giữ mấy thứ này e rằng cũng phải mau chóng gia tăng thực lực. Với tình hình hiện tại, vạn nhất ta phải bí mật thực hiện, nếu để Bạch Vân Tông phát hiện một tên đệ tử ngoại môn như ta vừa mới vào nội môn lại có thể tu luyện nhanh chóng như thế, chẳng khác nào sẽ trở thành tâm điểm chú ý sao."
Huyền Đông nghĩ ngợi một lúc lâu.
Sau những biến động lúc trước mà hắn đã trải qua, sau lời răn dạy của Long Cơ trước khi tiêu tán, Huyền Đông căn bản không còn vô tư đơn thuần như thuở còn là một đệ tử ngoại môn nữa.
Bất quá hành sự phải chú ý cẩn trọng, tuyệt đối không nên để lại hậu quả.
Hắn ta trước kia đến hiện tại cũng mới chỉ cách biệt hơn nửa năm thời gian, nhưng bản tính chung quy là đích xác đã thấu đáo suy xét hơn vài phần. Mọi đường đi nước bước của y bây giờ đều phải mang tâm thế thận trọng.
Quy luật trong giới tu chân tàn khốc, biết đâu được nếu còn vô tư đơn thuần thì hắn sẽ có kết cục như thế nào đây?
Chẳng mấy chốc đã đi quá Bạch Vân điện, từ trên cao chỉ cần nhìn kĩ một chút liền có thể thấy được cư xá của hắn.
Phải tán dương bộ phận nội vụ ở nội môn không chậm rãi như ngoại môn, ngược lại càng có phần quy phạm và thuận tiện. Cứ ngỡ rằng phải qua ngày hôm sau sẽ dời vào Trúc phong, nhưng bây giờ e rằng phải đi ngay rồi.
Huyền Đông từ trên cao lướt mắt qua một vòng, trông thấy trước cư xá của mình mấy chiếc thồ xa đang có người chất đầy vật dụng và hành lý.
- "Huyền sư huynh. Ta phụng mệnh trưởng lão đến di dời đồ của huynh vào Trúc phong. Chắc là cũng sắp xong rồi." - Một vị đệ tử nhìn hắn cười nói.
Kẻ này dáng vẻ cao lớn, thân vận hồng y, tóc búi cao, vẻ mặt có phần rám nắng, đôi mắt tinh tường trông rất chính khí.
- "Sớm vậy sao?" - Huyền Đông hạ thân mình từ tấm phiên xuống, có chút vội vã tiến đến vị sư đệ kia.
- "Vâng. Trúc phong chi địa là nơi thánh tông dùng để bồi dưỡng hạch tâm đệ tử. Huynh vào trong rồi, ắt sẽ gặp được nhiều cự đầu tại nơi đó. Phùng trưởng lão bảo với ta phải chuẩn bị sớm một chút, không để huynh bị thiệt thòi."
- "Ồ. Ngươi tên gì?" - Huyền Đông đạo tâm có chút rung động, không nhịn được tò mò liền hỏi vị đệ tử rám nắng chính khí kia.
- "Đệ họ Chương, tên Hồng. Huynh có thể gọi ta là Chương sư đệ cũng được." - Chương Hồng thành thật.
- "Chương Hồng..." - Huyền Đông bất giác sững người.
Chương Hồng... Hẳn là cái tên này lại khiến Huyền Đông nhớ về một mảnh kí ức nào đó. Hắn nhớ về Chương Hy, vị huynh đệ đoản mệnh đã chết dưới tay của tên lưu manh Sở Bá.
Giá như huynh ấy còn sống, e rằng cũng đã là một đệ tử nội môn như hắn rồi.
- "Huynh làm sao thế?" - Chương Hồng đôi phần ngơ ngác.
- "À... không có gì."
- "Huynh cứ đi về hướng sơn lâm phía sau. Sẽ thấy một tòa đại phong cao hơn mấy ngàn trượng, quanh thân đại phong này trúc lâm phủ rộng mấy chục dặm, tách biệt với khu sinh hoạt của đệ tử và trung tâm hành chính Bạch Vân Tông. Nơi đó chính là Trúc phong. Huynh còn không mau đi thì sẽ muộn mất... sơn môn về tối có nhiều linh thú dữ lắm."
Chỉ là, hoạt ý này của Chương Hồng làm Huyền Đông có phần nào đó kì vọng về nội môn. Huyền Đông liền mỉm cười đáp ứng Chương Hồng tiểu tử. Trước khi đi còn lấy từ trong túi áo ra tặng hắn một xấp linh phù, dặn dò hắn tự bảo trọng.
Chương Hồng cũng cười chấp thuận, đơn thuần nhận lấy linh phù, lòng mừng rỡ.
- "Hy vọng sau này ta cũng có thể như huynh ấy." - Chương Hồng ngưỡng mộ nhìn theo bóng lưng Huyền Đông đang dần khuất về phía sơn lâm, lúc này mông lung một chút cổ quái.
Huyền Đông tạm biệt Chương Hồng cùng những người đang bận rộn chuẩn bị hành lí cho hắn.
Thân áo vải lam sắc nhẹ bay, Huyền Đông dần hòa vào làn sương dày ở sơn môn.
- "Ngươi nhìn đi. Là ai vậy?"
- "Người đó hướng về phía Trúc phong... Hah, ta với ngươi vậy mà lại có thể nhìn thấy được một hạch tâm đệ tử đó."
Huyền Đông ngự trên tấm phiên, vượt qua những tòa kiến trúc to lớn và bề thế, lướt lên trên những tán bạch vân thụ. Những cây bạch vân này so với ngoại môn to lớn hơn gấp bội phần, là những lão bằng hữu đã sống dài qua năm tháng với Bạch Vân Tông. Tự nhiên cũng sinh ra linh tính, quanh năm là nơi hội tụ bách điểu, vạn hạnh giao hòa.
Phía dưới mặt đất còn có vô vàn ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò đang dõi theo thân ảnh phấp phới lam y của Huyền Đông. Xưa nay chưa từng có... Một cảm giác gì đó mà trước kia hắn từng bị xem như sâu kiến bây giờ lại trở thành một thần tượng trong lòng các đệ tử khác.
Huyền Đông không khỏi khó xử, y cố gắng phi hành nhanh chóng hơn, tránh ánh nhìn của đám đệ tử đông đúc phía dưới.
- "Linh khí nồng đậm quá." - Huyền Đông cảm thán, mắt đảo qua nhìn ngắm liên tục nơi này.
Qua vài khắc ngự phi lên cao hơn một ngàn trượng, vượt đến một tòa độc phong, Huyền Đông bắt đầu thấy vô số thân trúc sinh trưởng phủ kín độc phong này.
Mà độc phong kia, lại bao bọc xung quanh là một bức tường vô hình bất khả xâm phạm.
Ánh nắng chiếu xuống những phiến lá trúc khiến chúng xạ lên một thứ lục sắc xanh mát lẫn với kim quang ảo diệu.
Huyền Đông không khỏi thích thú trước cảnh tượng đẹp đẽ đó, môi khẽ nhếch lên mãn ý. Thỉnh thoảng còn cảm nhận ra được sự dày đặc linh khí ở nơi đây. Thảo nào... vô số đệ tử khác lại mơ mộng được vào Trúc phong đến như vậy.
Lời giao ước kia với chưởng môn Mộc Tự, quả nhiên cũng rất có lời cho hắn mà.
Huyền Đông bay đến rừng trúc lưng chừng tòa đại phong, nhìn khắp nơi chỉ thấy một cánh cổng lớn bằng gỗ đã đổ nát liền hạ thân xuống, sắc mặt có chút hiếu kì đi đến cánh cổng cổ kính, bám đầy rong rêu kia.
- "Nhất phiến trảm đôi thiên địa...? Đây lẽ nào là lối vào Trúc phong..."
Hắn tùy tiện một đoạn văn tự sớm đã phai được khắc trên tấm bia trước đại môn.
Huyền Đông khẽ đưa tay, chạm vào lối giữa cổng gỗ đổ nát, lập tức bị một cỗ lực lượng chấn tan cảm ứng thần thức.
Bên trong là rừng trúc sâu thẳm, nhưng cơ hồ bị phong tỏa bởi một lực vô hình. Trúc phong này sao lại bí ẩn như vậy? Huyền Đông liên tục nghiên cứu.
- "Lệnh bài trưởng lão?" - Huyền Đông bất giác nhớ đến, lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài.
Là tấm lệnh bài mà vị trưởng lão họ Phùng đã đưa cho hắn trước khi hắn rời khỏi Bạch Vân điện. Biết đâu bây giờ lại có tác dụng?
Huyền Đông bắt đầu vung tấm lệnh bài đó lên không trung, noãn thủ vận linh lực, song chỉ bắt đầu lóe lên một tia lục quang, lập tức truyền vào tấm lệnh bài.
Lệnh bài không ngừng tỏa ra mấy đạo quang ấn: "Giải khai!"
Huyền Đông đẩy tấm lệnh bài đó đến trước đại mộc môn. Đại mộc môn kì quái này bất giác hấp thụ linh lực của Huyền Đông đã gián tiếp truyền vào lệnh bài.
Đột nhiên gió lớn nổi dậy, Huyền Đông cười đắc ý, quả nhiên lớp hộ thuẫn nơi đây đã dần được gỡ bỏ. Trúc phong đang mở lối cho hắn ta quang minh chính đại bước vào.
Ầm.
Đợi khi hắn đã bước hẳn hai chân qua khỏi đại môn, tiến vào bên trong nơi gọi là Trúc phong chi địa đó, đột nhiên sau lưng phát ra một âm thanh lớn.
Huyền Đông quay đầu lại, đại mộc môn vậy mà đã biến mất dạng hoàn toàn!
Thay vào đó là bốn bề rừng trúc thâm sâu, tự nhiên thần thức quét qua đều bị cản trở bởi âm khí.
Hắn có chút hoảng loạn, song vẫn cố trấn tĩnh bản thân.
- "Phát sinh chuyện gì vậy? Mộc môn đâu..."
Huyền Đông cắn răng, giờ chỉ còn cách i chuyển theo lối mòn, biết đâu lại tìm được đường ra.
Hắn triệu hoán ra một thanh lục sắc đoản nhận, dùng nó cố thủ trên tay, từng bước từng bước cẩn thận tiến vào sâu bên trong rừng trúc, cứ thế khám phá nơi này.
Mãi chật vật băng ngang rừng trúc, Huyền Đông lẩn quẩn bên trong cánh rừng quỷ dị này hơn sáu canh giờ nhưng vẫn mơ hồ từng đường đi nước bước.
- "Rốt cuộc là phải đi đến bao giờ nữa đây?"
Huyền Đông đã đi trong khu rừng trúc này đã quá lâu, Trúc phong chết tiệt này như vô tận, hơn nữa dưới những tán trúc dày đặt xộc lên mùi rêu cũ làm ánh sáng căn bản không đủ để xuyên qua. Chỉ sợ nếu cứ đà này thì tối mất, bên trong nơi quỷ quái này biết đâu chừng sẽ gặp nhiều thứ không hay ho.
Huyền Đông bắt đầu bất mãn, liên tục xoa cằm khiển trách bản thân.
- "Không đúng! Nơi này căn bản không phải Trúc phong." - Hắn đột nhiên xoay người.
Huyền Đông như một phản xạ không điều kiện của đại bộ phận tu sĩ, xoay người tránh né thứ vật gì đó không xác định.
Huyền Đông nhanh nhẹn quay đầu, nhìn xung quanh, thấy một hân trúc như lưỡi kiếm đã phóng ra từ vô định, đâm nát mặt đất cách hắn chỉ vài ba tấc.
Cũng may mà hắn đã kịp thời tránh né, bằng không...
Huyền Đông thận trọng đi đến nơi thân trúc đó đâm xuống đất.
Hắn đưa tay chạm vào thân trúc, bất giác vài đường vân kim sắc nổi lên, liên tục sờ sờ nắn nắn một lúc thì thấy thân trúc cứng tựa kim cang, mang theo một luồng uy lực thần bí khiến Huyền Đông cũng phải cảm phục.
- "Không biết đây là loại trúc gì... Một thân trúc chỉ hơn năm tấc chiều dài đã có uy lực đến bật này. Quả nhiên như lời Phùng trưởng lão nói, nội môn còn nhiều điều khiến ta phải ngạc nhiên hơn nữa."
Trong lúc hắn đang mãi mê ngâm cứu đoạn trúc kia, trúc lâm đã bắt đầu thở, lại tiếp tục xuất hiện thêm hàng loạt thân trúc khác cùng nhau hóa thành kiếm quang mờ ảo lao đến chỗ hắn.
Huyền Đông như một thói quen, nhanh chóng dùng linh lực gia trì vào lục sắc đoản nhận, trảm đứt gần hai mươi thân trúc quỷ dị.
Hắn lướt trên mặt đất, không ngừng quan sát thấy bên trong trúc lâm này như bắt đầu trở nên biến hóa ảm đạm. Bốn bề trúc giăng kín mít, bỗng chốc có gió lớn thổi đến từ vô định, lá trúc nương theo gió không ngừng rơi rụng.
Lá trúc quỷ dị, hóa thành những mũi đao mỏng nhẹ, từng phiến lá trúc sắc bén cùng nhau bay đến nơi Huyền Đông đang đứng cách đó không xa với tốc độ khó tin.
Thấy thế, Huyền Đông vung song thủ, nắm lấy vài tấm hỏa phù cấp thấp phi về hướng đám lá trúc kia tạo thành một ngọn lửa hun hút, miễn cưỡng thiêu rụi lá trúc kia trong gang tấc.
- "Phiền phức..." - Hắn thở dài, mi tâm khẽ co lại.
Nhưng hắn vẫn chưa kịp định thần, trúc lâm này lại tiếp tục rung chuyển dữ dội!
Từng gốc trúc di chuyển lên xuống, chúng đâm xuyên qua nền đất, vài cây nhọn tựa mũi giáo đâm xoẹt lên khiến Huyền Đông chật vật né tránh.
Họ Huyền này lại tiếp tục kết pháp ấn, ném thêm mấy tấm hỏa phù phù xuống mặt đất.
Nơi lá phù chạm vào bất giác hiện lên gần mười đạo hồng quang nóng bức như hỏa diễm. Hắn tính dùng nó để làm vật ngăn cản, hòng tránh mấy cây trúc đâm xuyên qua!
Nhưng thứ trúc này đích thực cứng hơn huyền thiết, chúng nó chưa đầy tích tắc đã đâm nát đạo lục quang đang phong bế mặt đất khiến Huyền Đông phải khó khăn tìm chỗ né tránh.
Mà hỏa diễm thông thường từ hỏa phù kia, kì thực không có năng lực đốt cháy thân trúc cứng như kim cang đó!
- "Cứ tiếp tục như thế này không ổn…"
Hắn cau mày bất mãn. Song thủ đưa lên, bắt đầu kết ấn, thân thể khinh công lên cao, từng đợt linh khí được thu về lòng bàn tay kia. Sau đó, lại dùng thêm năm tấm hỏa phù, năm tấm lôi phù, mạo hiểm dung hợp nó lại một cách ma đạo.
Huyền Đông vung noãn thủ dứt khoát, một lớp hộ thuẫn cường hãn có chứa hỏa diễm nóng bức xen lẫn lôi lực lượng vang dội ra xung quanh phạm vi hơn mấy chục trượng bán kính, mạnh mẽ chấn tan sự biến hóa của rừng trúc.
Thân trúc thu về mặt đất, tạm thời khiến nó yên ổn được một khoảng thời gian.
Sau vài trận đột kích, Huyền Đông cơ hồ cảm nhận được tại nơi này đang xuất hiện một thế lực thần bí nào đó.
Hắn cứ thế đứng giữa trúc lâm mênh mông quan sát. Bất giác, từ nơi sâu thẳm của trúc phong, ngự tọa nơi bí ẩn nhất của tòa độc phong này phát động lên một cỗ khí tức khiến y khó thở vô cùng.
Khí tức này, kì thực nếu lấy thực lực Kết Đan hậu kì của chưởng môn ra cũng khó chống đỡ nổi!
Đột nhiên hắn nghe thấy một âm ba vang lên.
- "Là ai dám xâm phạm khu vực truyền thừa của bổn tọa!"
Âm ba này phát ra kèm theo một đợt khí tức mạnh mẽ khiến thân thể Huyền Đông bị chấn bay, chỉ trong một cái nháy mắt đã nhẹ nhàng đẩy hắn ra khỏi phạm vi trúc phong quỷ dị.
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.