Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 16: Kì Tài (Hạ)

Đăng: 29/07/2026 22:00 2,785 từ 1 lượt đọc

Lại một buổi sáng thức dậy ở nội môn, Huyền Đông đêm qua cứ ngồi trước khung cửa sổ nhìn ngắm vạn vật trong tịch dạ cũng phải hơn mấy canh giờ.

Sau đó, hắn bắt đầu thấy thái dương đã dần ló dạng ở phía Đông.

Nơi này quả nhiên như lời Phùng trưởng lão nói, không thiếu một thứ gì, rất thuận tiện. Nhưng phàm thứ gì càng thuận tiện thì càng khiến họ Huyền bất an, dễ sinh sự không lành.

Huyền Đông tranh thủ trời vừa hừng nắng định đi đây đó xem sao, cảnh quan nội môn Bạch Vân tông hôm qua quả thực có chút khiến hắn cảm phục.

Huyền Đông mở toang cửa phòng của mình, bất ngờ với một khuôn mặt khó hiểu.

Trước sân nhà y là một thồ xa chở đầy những chiếc rương nặng.

Bất giác từ phía không xa có một bóng dáng nam tử ngự pháp bảo phi đến. Huyền Đông nhận ra ngay được, không ai khác là Mã Lương sư huynh.

- "Mã sư huynh... những thứ này...?"

- "Huyền sư đệ, đây là chút quà cáp của Trưởng Lão Viện gửi đến cho đệ." - Mã Lương lấy từ trong túi áo ra một trục thư trưởng lão đưa cho Huyền Đông.

- "Cho ta? Thế còn những đồng học khác thì sao?" - Huyền Đông khó hiểu.

- "Hây da... đệ yên tâm đi. Bọn họ đều đã có cả rồi. Duy chỉ có đệ là chưa nhận thôi."

Rốt cuộc là tình huống gì chứ? Lẽ nào đãi ngộ của Bạch Vân Tông thật sự lớn đến như thế sao?

Có điều như vậy cũng quá mức phô trương rồi!

Huyền Đông nhận lấy trục thư từ tay Mã Lương, từ tốn mở toang cuộn chiếu thư đó. Một tia bạch sắc quang mang từ trục thư phát lên, vô số văn tự thông dụ hiện ra trước mắt

- "Đệ tử Huyền Đông thiên chất hơn người... nay được thánh tông ban tặng tài nguyên. Sau khi lĩnh thưởng, mau chóng đến Bạch Vân điện cầu kiến Trưởng Lão Viện. Huyền Đông, lĩnh mệnh?"

- "Nếu Huyền sư đệ đã nhận quà của tông môn, vậy ta cũng xin cáo từ. Một chút nữa nhớ đến gặp mặt lão sư ta đó. Cáo từ."

Mã Lương coi như đã hoàn thành xong nhiệm vụ cũng nhanh chóng quay đi, trong nháy mắt đã biến mất.

Để lại một mình Huyền Đông vẫn đơn thuần nhìn vào chiếc thồ xa chở đầy rương lớn.

Tiểu tử họ Huyền này thở dài một hơi, bắt đầu di dời những chiếc rương nặng đó vào trong phòng mình. Hắn ngồi xuống ghế, từ tốn rót một ít trà trong bình ra thạch bôi thưởng thức. Huyền Đông vừa hớp vài ngụm đã chú ý vào trục thư kia.

- "Rốt cuộc là vì chuyện gì chứ?"

Suy nghĩ trong tâm thức vừa vơi đi, hắn nhanh chóng cũng chỉnh sửa lại y phục. Trịnh trọng rời khỏi phòng, ngự kiếm bay về phía Bạch Vân điện.

Đích xác dưới uy áp Kết Đan tu sĩ bậc này, tuyệt đối không được thể hiện ra ngoài tư niệm chống đối.

Huyền Đông dường như rất chấp niệm về lòng người, hắn bất giác nhớ về Kim Văn lão tặc kia và tên Sở Bá.

Phi hành một lúc không lâu cũng đã đến Bạch Vân điện, nơi các đệ tử sinh hoạt vốn cách khá xa tổng bộ hành, nhưng chung quy cũng không khó khăn gì cho cam trong việc luân chuyển.

Huyền Đông trước những bậc thềm cao được chạm trổ những đường vân tỉ mỉ vô cùng chú trọng đến phép tắc.

Hắn cước bộ lên, trước đại môn chính điện quan sát thấy hai hàng đệ tử chấp pháp tọa trấn vô cùng trịnh trọng, lấy tùy tiện một kẻ cũng đã có thực lực Trúc Cơ sơ kì.

- "Đệ tử Huyền Đông xin được cầu kiến chưởng môn và các vị trưởng lão."

- "Mau vào đi." - Một giọng nói cất lên bên trong chính điện.

Đại môn Bạch Vân điện dần mở ra, các đệ tử chấp pháp cũng bắt đầu nhường đường cho Huyền Đông bước vào chính điện.

Hắn ta đi vào lối đó, so với hôm qua khi đi cùng với Phùng trưởng lão và các đồng học khác bỗng có chút gì đó khó thở hơn hẳn.

Giờ đây trước mặt Huyền Đông toàn là những lão quái vật thực lực Kết Đan.

Ngoài mặt, họ Huyền luôn bình thản, nhưng trong tâm thức ít nhiều gì cũng phải dấy lên vài cơn sóng dữ, vô cùng bất an.

- "Đệ tử bái kiến Mộc chưởng môn và các vị trưởng lão." - Hắn hành lễ.

Ngoài vị đang ngự trên bảo tọa chính tông, mục quang đảo qua vài cái cũng thấy có lục vị trưởng lão nho sam khác, là bốn lão nam nhân và hai nữ phụ nhân.

Với không gian yên ắng của tòa bảo điện này, lại xuất hiện thêm khí tức áp lực của các lão quái vật, Huyền Đông hiện giờ vô cùng khó xử.

- "Huyền Đông tiểu hữu, chuyện hôm nay gọi ngươi đến không có gì nghiêm trọng. Chỉ là, lão phu xem thấy tư chất ngươi rất không tồi. Nay cho phép ngươi lên đỉnh Trúc phong Bạch Vân tông tu luyện. Ý ngươi thế nào?" - Mộc Tự cất lời.

- "Trúc phong? Đệ tử vừa vào nội môn, không rõ Trúc phong rốt cuộc là nơi như thế nào. Nhưng tuyệt nhiên đây hẳn phải là một nơi vô cùng đắc địa để tu luyện. Chưởng môn vẫn là nên ưu tiên cho các sư huynh sư tỷ khác..." - Huyền Đông tỏ vẻ đơn thuần, đầu cúi thấp nhưng con ngươi lại liên tục đảo qua đảo lại xem xét.

- "Trúc phong vốn dĩ là đỉnh núi cao thứ tư Vân Vực này, quanh năm có loài trúc sinh trưởng tươi tốt gọi là Trúc phong. Trúc phong chi địa, nằm giữa linh mạch Vân Vực chảy qua, bốn mùa giàu đậm linh khí, không ngừng sinh sôi ra nhiều chủng thiên tài địa bảo, trong tông môn chỉ có các hạch tâm đệ tử từ Trúc Cơ trung kì mới được ban danh ngạch cho lên Trúc Phong tu luyện. Nay tông ta cho phép ngươi, không mau đa tạ chưởng môn lại còn dám chất vấn?" - Một vị trưởng lão họ Táng thân hình gầy ốm già nua, ngồi ở hàng ghế phía dưới đột nhiên nói.

- "Đệ tử không dám."

- "Táng Suyên lão nhi! Ngươi cẩn thận lời nói lỗ mãng." - Phùng Lâm trả lời vị trưởng lão ban nãy, thanh âm căng thẳng cất lên.

- "Ngươi không cần đề phòng. Đây là chủ ý của lão phu, chỉ cần ngươi đáp ứng, tông môn tự khắc sẽ có định đoạt. Dù gì thì... mấy lão già chúng ta sau này vẫn có việc phải nhờ đến ngươi." - Mộc chưởng môn vuốt râu, từ tốn đáp. Cương khí từ thể nội phát động ra, đánh tan hiềm khích của nhị vị trưởng lão ban nãy.

- "Nhờ đệ tử giúp?" - Huyền Đông ngạc nhiên.

Tiểu tử họ Huyền vài phần bất ngờ, suy nghĩ sớm đã hình dung ra được lí do.

Các lão già ở đây, lão nào cũng ít nhất phải mang tu vi đến Kết Đan sơ kì, quá dễ dàng để lập ra môn hạ, truy cầu cơ duyên!

Tất nhiên với đại năng và tiếng nói bậc này, các lão cần gì phải hạ mình với một tiểu tử Trúc Cơ kì đang ẩn nặc tu vi như hắn?

Trừ phi không thể nhìn thấu thực lực, trừ phi đã để Thông Thiên Tán kia lọt vào mắt xanh. Bằng không, tuyệt đối không hề có ý tốt đến như thế.

Việc bản thân đã đạt đến Trúc Cơ, các lão nhất định sẽ không thể nhìn thấu được. Chỉ duy nhất một thứ khiến Huyền Đông trở nên có sức hút với các lão quái vật này, đích xác là kiện pháp bảo bốn lần luyện khí, Thông Thiên Tán kia!

- "Tông môn nếu xảy ra nguy cấp, lão phu muốn mượn kiện pháp bảo bốn lần luyện khí đó của ngươi." - Mộc Tự rời bảo tọa, lão bước xuống ngay trước mặt Huyền Đông nới với một âm giọng chứa đôi phần cưỡng ép.

- "Pháp bảo bốn lần luyện khí!?"

- "Sao có thể chứ?"

Phía dưới hàng ghế trưởng lão, mấy lão già kia bao gồm cả Táng Suyên cũng bắt đầu cả kinh trước sáu từ pháp bảo bốn lần luyện khí do chính miệng chưởng môn họ Mộc thốt ra.

Duy nhất chỉ có Phùng Lâm là như giữ được bình tĩnh.

Hầu hết các lão đã sống hơn mấy trăm năm, có vị cũng đã thọ nguyên sắp tận, ít nhiều gì cũng phải hiểu được sức mạnh của một cường giả Nguyên Anh kì. Mà một pháp bảo được luyện khí bốn lần kia, chưa nói đến luyện khí sư luyện ra nó phải đạt tu vi Nguyên Anh trở lên, uy lực của kiện pháp bảo này đích xác chính là ngang sức với một Nguyên Anh tu sĩ!

- "Pháp bảo của ta, Thông Thiên Tán đó sao?" - Huyền Đông bỗng chốc nhớ lại.

- "Đúng." - Nam tu sĩ họ Mộc đáp, môi khẽ nhếch lên rồi lập tức hóa thành một đạo lưu quang, bay về an tọa.

- "Tông môn chỉ mượn dùng những lúc cần thiết, còn lại vẫn sẽ tùy ngươi cất giữ. Một lần mượn pháp bảo, đổi lấy nơi tu luyện và mọi tài nguyên ngươi cần, nếu Bạch Vân tông ta sở hữu nhất định sẽ không khước từ ngươi. Đây cũng không phải là quá keo kiệt so với ngươi rồi." - Mộc Tự vuốt râu, thanh âm hấp dẫn đưa ra điều kiện.

Những lời nói vừa thốt ra từ Mộc chưởng môn làm Huyền Đông có chút suy nghĩ. Bọn họ đều là cường giả, một con kiến hôi như hắn nếu có bị cướp pháp bảo thì cũng đã bị cướp lâu rồi. Các lão cũng không cần phải trịnh trọng gọi hắn đến Bạch Vân điện chỉ để bàn sự.

Nếu nhân cơ hội này không tổn thương song phương hòa khí, đích thị là bảy tám phần lợi.

Huống hồ theo điều kiện của Mộc Tự lão quái, hắn cũng có thể giữ được Thông Thiên Tán, bù lại vẫn được thừa hưởng thêm vô số thiên tài địa bảo của thánh tông.

Món hời này e cũng không quá đáng!

- "Được, đệ tử cung kính không bằng tuân mệnh." - Huyền Đông đáp lời Mộc Tự.

- "Haha... sảng khoái. Lão phu đại biểu Bạch Vân tông cảm tạ ngươi. Thánh tông, nhất định sẽ không để ngươi thiệt thòi." - Mộc Tự cười sảng khoái.

- "Đa tạ chưởng môn. Nếu không có việc gì nữa, đệ tử xin phép cáo lui."

Huyền Đông đáp ứng với lão, dù gì thì hắn cũng không phải thiệt thòi. Hơn nữa lại được lòng của các lão quái vật Bạch Vân tông, về sau sống trong tông môn ít nhiều vẫn có thể hiên ngang đi lại. Ngặt nỗi nơi này với hắn quá áp bức, y muốn càng nhanh rời khỏi Bạch Vân điện càng tốt.

- "Được rồi, ngươi cứ về trước đi. Một chút nữa tự khắc sẽ có người dẫn ngươi đến Trúc phong."

Được cho phép. Huyền Đông không nán lại, tức thì rời khỏi nơi đây.

Sau một lúc cả không gian Bạch Vân điện lại trở nên lắng đọng và yên tĩnh.

Nam tu sĩ họ Mộc lại quay trở về bảo tọa của chính mình, vẻ mặt thoáng lại tiếp tục trở về như cũ.

Các lão già kia cũng vô thức nhìn về bóng dáng của tên tiểu tử Ngưng Khí kì tên Huyền Đông đã rời đi.

Một trong những vị trưởng lão bên dưới bắt đầu ngưng trọng, thanh âm lão quái đôi phần dụng ý cất lên: "Mộc huynh, tên tiểu tử đó có thực sự là sở hữu pháp bảo ngang với Nguyên Anh chi lực hay không?"

- "Lúc ở ngoại môn, lão phu đã chứng kiến hắn cầm một cái ô che tỏa ra uy lực vô cùng cường đại, chỉ một kích phế bỏ căn cơ tu luyện của tiểu tặc cùng cấp. Cả khoảng không kiến trúc trong bán kính năm sáu dặm của ngoại môn đều như bị kiện pháp bảo đó đánh nát, trời đất biến động. Với cảm giác của lão phu, uy áp khủng bố đó chắc chắn phải ngang bằng với một đòn mà năm đó sư tôn đã thi triển!" - Phùng Lâm thản nhiên trả lời.

Nghe lời Phùng trưởng lão phát biểu, cả hội trường Bạch Vân điện đều im lặng, hiện lên trên vẻ mặt của các trưởng lão đây đều là một nét mặt kinh sợ và cũng có phần ngưỡng mộ.

Không biết cả đời các lão Kết Đan này bao giờ mới có cơ hội được sở hữu thực sự một món pháp bảo uy lực đến mức đó...?

- "Nguyên Anh pháp bảo sao...? Hơn hai trăm năm trước, khi không gian chi môn từ Mao Thú Sơn Mạch không biết vì lý do gì lại mở ra ngay phạm vi Bạch Vân tông, thú triều từ đó tràn ra ngoài khiến toàn bộ Bạch Vân ta tổn thất nghiêm trọng. Trong đó còn có một con hóa hình đại yêu, Tứ giai yêu thú ngang với thực lực Nguyên Anh kì, các trưởng lão Bạch Vân tông đã từng có ý định đồng quy vu tận với con quái vật đó để cứu lấy thánh tông. Nếu không phải nhờ thần thông đó của Vân Thiên lão tổ trước lúc bế tử quan để lại thì Bạch Vân tông ta e rằng..." - Minh Dương trưởng lão thở dài.

- "Chỉ vận hành ba kiện pháp bảo bốn lần luyện khí để khởi động pháp trận đã khiến toàn tông ta phải hợp sức thi triển mới có thể miễn cưỡng đẩy lui một Tứ giai yêu thú, sau đó khẩn cầu lão tổ xuất quan, thành công giết chết nó ngay tại Đông Quái Sơn. Sự kiện năm đó cũng vì thế làm tu vi của lão nương ám ảnh không thể thăng tiến. Chỉ một mình tên tiểu tử đó lại có thể thi triển Nguyên Anh pháp bảo sao?" - Tĩnh Dạ trưởng lão kinh ngạc, dụng âm lơ đãng cũng nói.

Cả Bạch Vân tông toàn bộ trưởng lão dường như không thể tin vào thứ tai mắt mình vừa nghe thấy, bởi Nguyên Anh là loại cấp độ gì đó mà toàn bộ phía Đông Hạ du này không thể mơ tưởng đến được.

Đông Hạ du linh mạch tuy giàu mạnh, nhưng so với Nam phương, Bắc phương hay thậm chí là Tây phương chí địa cách đây trăm vạn dặm truyền tống trận vẫn chỉ như giọt nước giữa đại hải.

Theo hiểu biết hiện tại của các trưởng lão, ngoại trừ tản tu và mấy đại gia tộc khác ở phía Đông này, tu sĩ thành công Kết Anh đến nay ở Đông phương Lục phái chưa quá bốn mươi cái tên! Mà trong đó, chỉ có năm vị đạt đến cảnh giới hậu kì Nguyên Anh!

Trong đáy mắt Mộc Tự cùng các vị lão giả ở đây không thể không lóe lên một dụng ý lên Huyền Đông tiểu gia hỏa.

Xem như... cán cân ở Đông Hạ du đệ lục mạch này sắp trở về lại thế cân bằng rồi.

- "Có thể thi triển được một kiện pháp bảo bốn lần luyện khí...? Chỉ dựa vào sức của một đệ tử chưa rõ tu vi... thiên phú của tiểu tử Huyền Đông đó quả nhiên đáng sợ. So với đám đệ tử hạch tâm đã được bồi dưỡng mấy chục năm nay ở nội môn thậm chí còn có phần ưu tú hơn. Nếu có thể nuôi dưỡng tốt, kẻ đó nhất định sẽ có ích với tông ta... Vì an nguy của thánh tông, lão phu tin tưởng sự lựa chọn của chưởng môn sư huynh. Tông ta tất phải sử dụng, sử dụng cho thật tốt, sử dụng toàn bộ!" - Một tu sĩ bạch bào vuốt râu giảo hoạt, thanh âm lão quỷ vừa nói ra đã tùy tiện triệu hoán một tia lam quang trong tay, liên tục chớp động.

Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.