Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 26: Nguy

Đăng: 02/08/2026 19:58 2,562 từ 1 lượt đọc

Bỗng nghe thấy tiếng chim quyên hót gọi bầy trên những nhành cây bạch vân, vài con chim lông ướt nhạt nhòa, mấy giọt sương sớm chưa kịp tan vẫn còn đọng trên lá.

Một ngày mới lại được bắt đầu, một nhịp sống nội môn vừa khoan thai, vừa hối hả.

Tại nội môn, bên ngoài Trúc phong nội giới, ba nữ tử Phượng Cẩm Vân, Hà My và Ngọc Trân đã trở về lại tông môn sau cuộc truy tìm Thạch Căn Quả ở sơn mạch. Cả mấy người bọn họ đã mạnh dạn hái cho mình mỗi người vài quả từ cây Thạch Căn đó, đem đến nơi của các đạo sư để đổi lấy Trúc Cơ đan.

Ba người bọn họ tiến vào một tiểu trang viên nằm giữa sơn cốc, nơi này xộc lên một mùi hương thảo dược vô cùng mê người, phạm vi năm, sáu dặm xung quanh đều hài hòa, u nhã.

Chợt thấy một nữ thiếu phụ họ An, thân vận hồng trang, thần sắc chỉ vừa xuân, đang ngồi ung dung trên bảo tọa. Noãn thủ thiếu phụ đang cầm một thanh trúc giản cứ tra đi tra lại.

Sau đó, nữ tử họ Phượng đem ngọc thủ đưa lên, bên trong lòng bàn tay có một loại quả màu đen thui, cứng như đá: "Bẩm An đạo sư, đây đều là số Thạch Căn Quả chúng đệ tử đem về được."

Phượng Cẩm Vân mạo muội bước đến nơi đạo sư đang ngồi, lần lượt theo sau là cả hai người còn lại đều lấy ra tất cả.

- "Thạch Căn Quả? Các ngươi đến đổi lấy Trúc Cơ đan? Không phải còn thiếu thêm mấy chủng dược liệu nữa mới đủ sao?" - An đạo sư thắc mắc, kiều dung sắc xảo chỉ lướt qua đã đem hồng quang trong mắt khẽ động.

- "Việc này thì mấy ngày trước Ngọc Liên đạo sư đã an bài cho chúng nữ tử cả rồi, Tu Hồn Sâm, Toái Cốt Căn, Dung Tủy Quả và một số loại linh dịch khác đều đủ." - Nữ nhân họ Ngọc kia nhẹ nhàng cất lên thanh âm, đáp.

- "Được..."

An đạo sư nữ thiếu phụ lúc này mới vung noãn thủ, chớp mắt đã đem số Thạch Căn Quả của ba nữ đệ tử này thu vào bên trong.

Thiếu phụ nghĩ ngợi một chút như quên mất điều gì, sau đó lấy từ trong nạp giới ra một quyển trục nhỏ, truyền linh lực vào tay rồi chạm vào quyển trục ấy. Bất giác từ bên trong mặt giấy của quyển trục hiện lên mấy dòng chữ.

- "Các ngươi cầm lấy, đi đến đan phòng rồi đưa cho mấy lão già ở đó, bọn họ sẽ tự khắc đem Trúc Cơ đan ra." - An đạo sư đưa quyển trục đó đến tay nữ đệ tử họ Hà.

- "Đa tạ đạo sư." - Hà My nhận lấy quyển trục.

Ba người bọn họ lấy được quyển trục, nhanh chóng quay đầu, bước ra khỏi trang viên.

Nhưng đột nhiên khi ba nữ tử này sắp ra khỏi trang viên, An đạo sư nữ thiếu phụ này mới co lại đồng tử, kiều dung liền ngưng trọng.

An thiếu phụ kia dường như đang cảm thấy một mùi lạ gì đó đã lấn át đi mùi trầm hương đang xông nghi ngút trong trang viên này: "Khí tức của yêu thú...? Các ngươi đợi đã."

- "Không biết đạo sư có gì phân phó?"

Ngay thời khắc Ngọc Trân quay đầu lại, An đạo sư liền vung tay vung tay, từ trong lòng bàn tay thiếu phụ sinh ra một cỗ hấp lực, hút lấy mùi lạ đó đang bám lấy trên áo quần của ba nữ tử này.

An thiếu phụ đưa tay lên xem một chút, là một sợi huyết khí màu đỏ vô cùng mong manh... Nhưng tuyệt nhiên điều này cũng đã quá đủ để khiến An đạo sư cần chất vấn bọn họ một lúc.

- "Các ngươi qua đây."

- "Lúc các ngươi hái Thạch Căn Quả... đã gặp gỡ với thứ gì vậy?" - An Uyển đưa tay ra, để lộ một sợi khí tức màu đỏ đen đang chuyển động trước mặt ba người Phượng Cẩm Vân.

- "Không giấu gì người, lúc ba người đệ tử đến sơn mạch tìm Thạch Căn Quả, đã chạm trán với một đầu Thạch Viên Thú thực lực Nhị giai. Trong lúc giao thủ để giành thấy Thạch Căn Quả đã khiến nó hóa điên... cũng may được sự trợ giúp của một vị tiền bối Trúc Cơ nên đã giết chết được nó, thành công lấy được quả Thạch Căn đem về." - Phượng Cẩm Vân đáp.

- "Thạch Viên Thú...? Cỗ khí tức còn lưu lại này vốn không phải của linh thú trong phạm vi Vân Vực ta...?" - An đạo sư nghĩ thầm.

- "Hình dáng của con thú đó ra sao?"

- "Thưa... Con quái thú này ban đầu giống hình dạng của một con vượn lớn màu xám, miệng có hai nanh trông rất hầm hố. Nhưng về sau nó lại hóa thành một con vượn màu đỏ, trên lưng không ngừng xuất hiện gai lớn mọc chi chít, ánh mắt rất háu chiến háu sát... rất giống như nó sinh ra là để giết chóc vậy..."

- "Là yêu thú..." - An Uyển nghiêm trọng.

- "Các ngươi chạm trán yêu thú...? Cũng may là toàn mạng quay về. Chuyện này cấp bách, lão thân phải đi bẩm báo với thánh tông."

Nghe lời Phượng Cẩm Vân kể lại, An Uyển đạo sư như không thể tin vào chính tai mình.

Mặt bà ta dần biến sắc. Bắt đầu buông thanh giản trên tay, không ngừng nhìn về ba nữ tử kia mà suy xét.

Trên tay bây giờ đang còn một sợi khí tức quỷ dị!

Nữ thiếu phụ họ An nhanh chóng tạo ra một quả cầu bằng linh lực, thu tia khí tức quỷ dị vào trong quả cầu đó, thận trọng không để sợi khí tức này thoát ra ngoài.

- "Yêu thú..." - Hà My nheo mắt lại, nhìn vào quả cầu đang chứa sợi khí tức màu đỏ đen kia.

- "Không phải yêu thú là loài vật nơi nào cũng có thể tồn tại sao... Tại sao nét mặt của đạo sư bà ta lại nghiêm trọng đến vậy, lẽ nào... tông môn không cho phép yêu thú xuất hiện?" - Phượng Cẩm Vân nghĩ thầm, tôn dung vẫn bình thản.

- "Các ngươi mới vừa vào tông không lâu nên có điều không biết. Yêu thú mà chúng ta đang đối mặt tuyệt đối không giống như mấy loại yêu thú bình thường. Biên giới Vân Vực tiếp giáp với một nơi gọi là Mao Thú Sơn Mạch, trong ngàn năm qua đều có thú triều kéo đến... Nhưng nhờ sự trấn giữ của Trần gia với Cơ gia, Vân Vực ta vốn không hề xuất hiện một đầu yêu thú nào... Bây giờ ở sơn mạch đó lại xuất hiện một con yêu thú vừa tự bạo, thiêu đốt huyết mạch. Các ngươi không biết mình vừa đối đầu với con quái vật đáng sợ đến bậc nào à? Là vị Trúc Cơ nào đã giúp các ngươi vậy..."

Song nhãn nữ tử họ Hà luân chuyển, lúc này mới có chút tò mò nói: "Kẻ đó thần thần bí bí, thân mang một bộ hắc bào, khuôn nhan đeo mặt nạ, hơn nữa lại che giấu khí tức. Chúng nữ tử căn bản không biết vị đó là ai."

- "Thôi vậy, không sao là tốt, không sao là tốt... Bây giờ không còn việc gì nữa, các ngươi đi lấy Trúc Cơ đan đi. Phải mau chóng tấn thăng Trúc Cơ kì." - An Uyển thở dài, chớp mắt vài cái liền an ủi, cố gắng trấn tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vị đạo sư này nói với ba người Phượng Cẩm Vân một lúc, sau đó cũng khởi phi pháp bảo rời khỏi trang viên, thần sắc có vài phần sợ hãi.

Hướng An thiếu phụ đang tiến đến, giống như hướng đến chủ điện.

Hà My dõi theo bóng dáng của An đại sư một lúc, thâm tâm không ngừng thắc mắc.

Nhưng cuối cùng lại cùng với hai tỷ muội của mình đến đan phòng.

Về phần An Uyển, nữ thiếu phụ này đang vội vã ngự trên thanh phi hành kiếm của mình, hồng quang cấp cấp tỏa ra, lướt gió trên đường đến Bạch Vân điện.

Sau một khắc thì cũng đến được ngoại trường.

An đạo sư hạ thân xuống, thu lại phi hành kiếm, hai chân gấp rút cước bộ trên đại sảnh được lót bằng mấy tảng đá xanh biếc với vô số hoa văn hình mây được chạm trổ, mặt không khỏi hối hả.

- "Đạo sư viện, An Uyển, xin được cầu kiến các vị trưởng lão." - Nữ nhân họ An đứng ngoài đại môn, hai tay dâng lên một thanh đạo sư lệnh bài.

Mà thập nhị chấp pháp lúc này cũng rõ lai lịch, liền nhanh chóng thu lại pháp khí, mở cửa chủ điện: "Là An sư tỷ, mau mở cửa."

- "Mau vào đi." - Sau đó, một thanh âm già dặn phát ra từ bên trong.

Đại môn từ từ mở ra, An Uyển chẳng đợi nó mở ra hết đã nhanh chóng khẩn thiết chạy vào.

Phía bên trong đại điện lại là một không gian uy nghiêm rộng lớn, các hàng ghế lại trải dài. Thoáng phía trên, nơi một gốc bạch vân thụ giữa chủ điện có hai hình bóng lão già ngồi đối diện với nhau, đang tản mạn đánh cờ.

- "Chưởng môn à... lão phu lại thắng rồi." - Lão nho sam họ Diệp là đại trưởng lão cười khanh khách, tay vỗ bốp bốp lên bàn.

- "Nguyên lai là An sư triệt... có gì cần bẩm báo sao?" - Mộc Tự thấy An Uyển bước vào, viện cớ phớt lờ Diệp Vân.

- "Hồi chưởng môn, hồi đại trưởng lão... Sơn mạch nội môn... xuất... xuất hiện yêu thú!" - An thiếu phụ này ngập ngừng, hơi thở đứt quãng.

Mà hai lão nho sam này đang ngồi trên bàn cờ, không một chút chú ý đến lời An thiếu phụ nói.

Nhưng đợi đến khi hai chữ yêu thú từ miệng An thiếu phụ thốt ra, lão quái họ Mộc liền quay đầu lại, song nhãn trợn lên quát lớn: "Yêu thú?"

Mộc Tự lão nho sam không tin, tay đập mạnh lên bàn cờ, thân tỏa ra uy áp Kết Đan hậu kì khiến nó bị chấn vỡ ra từng mảng lớn.

Khí tức từ bên trong đôi mắt nghiêm trọng của Mộc chưởng môn vị này liền lóe lên, không ngừng bộc phát ra tứ phía, một cú xung lực đẩy mạnh từ chỗ hai lão ngồi ra bên ngoài.

Cả không gian Bạch Vân điện đang yên tĩnh đã bị Kết Đan khí tức làm xáo trộn.

Vị đạo sư đứng bên dưới cũng miễn cưỡng dùng hộ thuẫn che chắn bản thân trước cỗ khí tức cường hãn này bộc phát ra.

- "Mời hai vị xem." - An Uyển lấy từ trong nạp giới ra quả cầu linh lực đang nhốt sợi khí tức màu đỏ đen kia.

Mộc Tự vung tay ra, lục quang bắn ra, một cỗ hấp lực được lão thi triển để nhận quả cầu linh lực đó từ tay An Uyển. Lão ta cầm quả cầu đó trên tay, đôi mắt dõi theo quan sát sợi khí tức mỏng manh đang chuyển động nhẹ nhàng bên trong quả cầu.

Diệp Vân đại trưởng lão ngồi kế bên cũng không khỏi nghiêm trọng!

Cả hai tu sĩ nho sam cơ hồ đều phần nào đó lo sợ trước sợi khí tức màu đỏ đen quái ác.

- "Khí tức của yêu thú...? Cuồng Bạo Thuật? Là con yêu thú nào đã dùng tới Cuồng Bạo bằng thứ đáng sợ này chứ?" - Diệp Vân đại trưởng lão liền hỏi, con ngươi liên tục quét qua tham trắc.

- "Bẩm đại trưởng lão, theo lời vị đệ tử đó nói, là Thạch Viên Thú." - An đạo sư đáp.

Nói đến đây, cả hai lão như đều đã biết rõ mồn một chuyện gì đang xảy ra. Một trong hai lão là Mộc Tự chưởng môn bắt đầu thở dài, có gắng trấn tĩnh mọi cảm xúc khó nói đang dồn dập bên trong thâm tâm mình.

Đôi mắt lão nghiêm nghị dõi theo tia khí tức đang bị nhốt bên trong quả cầu kia, không khỏi ánh lên một tia giận dữ.

- "Thạch Viên Thú vốn dĩ là linh thú trong sơn môn. Tại sao một con linh thú lại bị huyết mạch của yêu thú xâm nhập để rồi hoá yêu chứ? Trần Hạ Thiên với Cơ Hoàng, hai lão già chết tiệt đó rốt cuộc đã trông coi biên giới như thế nào? Lẽ nào hai lão ta dám làm trái sự phó thác của sư tôn đang bế quan sao." - Mộc chưởng môn tức giận quát, cơ thể không ngừng tỏa ra Kết Đan uy áp khiến toàn bộ chủ điện rung lên từng cơn dao động kịch liệt.

- "Về phần này... An Uyển không rõ." - An đạo sư đáp.

- "Chưởng môn bình tĩnh..." - Diệp Vân lão nho sam điềm nhiên.

- "Trước mắt cần phải tra rõ đã... Theo lão phu biết được, Trần gia với Cơ gia trong mấy trăm năm nay luôn canh giữ biên giới Vân vực khỏi thú triều từ Mao Thú Sơn Mạch. Cho nên toàn bộ phạm vi Vân vực này cũng trông chừng ấy thời gian đã không xuất hiện yêu thú gây hại bách tính muôn dân rồi. Lẽ nào thú triều trong mấy năm nay lớn đến mức họ không thể kiểm soát sao? Lão già Trần Hạ Thiên đó so với chúng ta cũng không yếu hơn..." - Lão giả họ Diệp đứng dậy, xua tay, dùng linh lực thu lại những vệt nước trà loang trên nền đất ban nãy vô tình bị Mộc Tự làm kinh động, cả cái bàn cờ cũng biến trở lại bình thường.

Chưởng môn tu sĩ họ Mộc lúc này đắc ý, khóe miệng nhếch lên một cái đầy toan tính. Bàn tay khẽ mân mê cái chén trà tử sa rồi nói: "Chúng ta là tu sĩ, đều phải tuân theo nhân quả tuần hoàn, có vay ắt có trả. Lấy linh khí thiên địa tu dưỡng nội tại chính là vay, vậy thì bảo hộ Đông Hạ du bách tích Vân vực chính là trả lại khoản vay đó. Gia tộc bọn họ sống yên ổn dưới tài nguyên của Bạch Vân tông chính là vay, vậy thì bình định biên cương Vân vực chính là trả. Nếu để huyết mạch của yêu thú tràn vào làm biến thể linh thú của thánh tông, khác nào chính là đang nuôi nấng đám yêu thú ác độc đó gây hại cho bách tính? Lão phu thân là chưởng môn, tuyệt đối không thể làm ngơ!"

- "Nghe hạo lệnh của lão phu..." - Lão giả họ Mộc liền quát lớn.

- "Cho gọi Trần gia và Cơ gia... cấp tốc đến trình sự thánh tông!"


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.