Chương 27: Trúc Phong Cường Bảng
Về phía tiểu tử họ Huyền kia, sau khi giao thủ với Thạch Viên Thú cũng đã sớm trở về Trúc phong.
Cả thân thể hắn sau khi rời khỏi sơn mạch, cảm giác vô cùng nặng nề. Tất nhiên chỉ có thể tìm cách nhanh nhất để hồi phục lại trạng thái đỉnh phong, trước khi bị người khác nghi ngờ.
- "Thứ này rốt cuộc là gì vậy...? - Huyền Đông ngồi một nơi trên phiến hắc thạch bên trong gian phòng, bất giác thấy từ trên cánh tay của mình xuất hiện mấy sợi khí tức nhạt nhòa có màu đỏ thẫm.
Điều này khiến hắn không khỏi hoài nghi...
Trong một ý niệm, hắn liền nghĩ ngay đến lần giao thủ với Thạch Viên Thú ban nãy ở sơn mạch: "Lẽ nào... là từ con yêu thú đó mà ra?"
Cũng có thể, sợi khí tức bí hiểm này chính là từ nó phát ra đã vô tình dính lên thân thể. Bởi vì càng cảm ứng sợi khí tức, hắn càng thấy giống khí thế lúc con súc sinh đó thi triển Cuồng Bạo đã quét qua một phạm vi sơn mạch, hơn nữa lúc trực tiếp đánh nhau, vẫn là bị nó chạm vào cơ thể.
- "Yêu thú ở nơi này, kì thực cổ quái... Mà Bạch Vân tông thân là một trong chính đạo tam tông ở Đông Hạ du này... vậy mà lại xuất hiện chủng yêu thú kì dị như thế sao? Con Thạch Viên Thú này căn bản nếu so với mấy con yêu thú ngoại tông mà ta từng mấy năm trước có phần bí hiểm hơn nhiều!"
Nghĩ rồi, Huyền Đông nhìn vào sợi khí tức đỏ thẫm kì dị kia đang loe nghoe trong lòng bàn tay. Đồng tử bất giác co lại, dùng một lực nắm thật mạnh lòng bàn tay lại.
Chỉ thấy một tia lam mang từ hắn tỏa ra đã một lúc đánh nát sợi khí tức đỏ thẫm đó của con yêu thú đã để lại.
- "Huyền sư đệ..." - Sau đó, có tiếng gọi vang vọng từ bên ngoài trang viên khiến thư sinh họ Huyền này cũng giật mình.
- "Âm giọng này, là Cơ huynh." - Huyền Đông nghĩ thầm, thần thức cảm ứng quét qua, cố gắng chỉnh trang y phục rồi bước ra khỏi gian phòng.
Huyền Đông mở cửa, chỉ để lòi hai mắt ra: "Cơ Phát huynh không biết có chuyện gì?"
- "Mấy người chúng ta sắp lại so kèo với nhau rồi... ta muốn gọi đệ ra xem thử một chút. Sẵn tiện.. vẫn là muốn giao thủ lại một lần nữa với đệ." - Cơ Phát vừa nói vừa cười trong bụng, dáng vẻ rất mong chờ.
- "Được, các huynh so tài ở đâu vậy?" - Huyền Đông không hề suy nghĩ liền đáp ứng.
- "Haiz, so tài cũng chỉ có một chỗ là cái đài đấu đó thôi. Mấy chỗ khác... các lão gia hỏa kia sẽ tức giận lắm." - Cơ Phát nhìn qua nhìn lại, khẽ nói nhỏ với Huyền Đông.
- "Ầy... mau đi thôi." - Cơ Phát nhanh nhẹn phi hành trước một đoạn.
Huyền Đông mở cửa, ngay lập tức khởi phi pháp bảo, lướt qua trang viên rồi cùng với Cơ Phát đi đến nơi đài đấu đang nhộn nhịp cách trang viên của hắn hơn bốn dặm.
Phi hành không lâu, song nhãn Huyền Đông tinh tường quét qua một cái liền trông thấy một đấu trường vững vàng, càng đến gần lại càng thấy được dáng vẻ to lớn, khác xa với đài đấu mà hôm trước hắn thấy được khi xuất quan.
Dường như nó đã trường tồn qua biết bao nhiêu năm tháng tại nơi Trúc phong này. Một đấu trường được xây bằng đá, cao hơn một trăm trượng. Toàn bộ đấu trường hiện lên một gam màu cổ kính, với hệ thống vách xây trải thành bốn hình vòng cung, ngay trung tâm chính là một bệ đá hình tròn phải rộng hàng mấy trăm thước bán kính đang được nâng đỡ bởi một cỗ lực lượng vô hình.
Bên trong đây chứa không ít người, hầu hết đều là đệ tử hạch tâm và mấy lão gia hỏa chấp sự nội môn.
- "Có vẻ như nơi này không cho phép đệ tử phổ thông vào..." - Huyền Đông quan sát, cảm ứng thần thức lại quét qua, đích xác không hề thấy vị sư huynh nào có tu vi dưới Trúc Cơ sơ kì.
- "Không phải là không cho phép... mà là thực lực của bọn họ căn bản không chịu được áp lực từ bên trong Trúc phong." - Cơ Phát giải thích.
- "Đệ nhìn đi." - Cơ Phát chỉ tay về phía một tòa đại sơn cách Trúc phong mười dặm.
- "Nơi đó gọi là Vân Lão Sơn, tòa núi cao nhất Vân Vực. Lão Sơn vốn dĩ nằm ngoài Trúc phong... nhưng lại chính là nơi bế quan của ba vị sư tổ, thực lực đều là Nguyên Anh tu vi! Đệ có biết, Nguyên Anh chi lực quá sức cường hãn, năm đó các trưởng lão đã phá bỏ một mảnh kết giới, thỉnh cầu sư tổ giải phóng một phần khí tức của mình vào Trúc phong, tôi luyện gân cốt cho các đệ tử hạch tâm. Hai huynh đệ nhà bọn ta vào đây cũng phải mất hơn hai năm mới có thể hoàn toàn thích nghi được uy áp này... Tông môn cũng đã nhiều lần đặt cách cho các thiên kiêu Ngưng Khí đỉnh phong vào đây tu luyện, nhưng họ căn bản không thể chịu nổi áp lực Nguyên Anh nên đã xin được ra ngoài Bạch Vân tông tu luyện rồi. Dưới Trúc Cơ… Không đủ thiên phú, không thể vào Trúc phong." - Cơ Phát vừa phi hành vừa nói, thanh âm vô cùng kính trọng vị sư tổ được nhắc đến.
- "Chỉ dựa vào uy áp thôi đã đáng sợ đến bậc này... Nguyên Anh tu sĩ, rốt cuộc khi chân chính hiện thế còn khủng bố đến mức nào chứ?" - Mà Huyền Đông nhìn về phía ngọn núi đang đâm qua chín tầng mây kia, có vẻ rất cảm thán.
- "Nguyên Anh đại năng... không phải là sức mạnh mà mấy tên Trúc Cơ tôm tép như chúng ta có thể tưởng tượng được. Đi thôi, haha." - Cơ Phát nói xong liền gia tốc, kéo theo Huyền sư đệ mau tiến vào đấu trường bằng đá.
Mà không đợi hai người Huyền Đông và Cơ Phát đến gần, từ đấu đài là vang lớn: “Ăn của lão tử một chiêu!”
Sau một lúc, Huyền Đông và Cơ Phát cũng đã vào được trung tâm đấu trường, nơi này rộn rã tiếng đao kiếm va chạm vào nhau, tiếng pháp bảo phát động uy năng chen lẫn tiếng cổ vũ nồng nhiệt.
Huyền Đông có phần cảm thấy choáng ngợp trước viễn cảnh náo nhiệt đến như thế!
Có vẻ ở nơi đây sẽ giúp hắn không ít trong việc lĩnh ngộ thực chiến.
- "Huyền Đông? Đệ là Huyền Đông hôm trước đó sao?" - Từ trên đài cao, Trần Thanh Nhã khẽ quét qua cảm ứng, song đồng hóa tứ đã thấy được Huyền Đông, mừng rỡ khinh công đến.
- "Trần sư huynh." - Hắn thấy vị sư huynh này lập tức thỉnh an.
- "Đệ cuối cùng cũng chịu gặp mặt mọi người rồi. Mau, đến bên kia ngồi vơi sư huynh, từ từ thưởng thức trận đấu cũng được."
Cơ Phát đối với loại hành vi này của tên Trần gia kia có chút không phục, mắt không thèm nhìn.
Huyền Đông đến bây giờ hẳn đã tai tiếng khắp Bạch Vân tông, cũng được không ít lão già Kết Đan thường xuyên nhắc đến, nên trong mắt Trần Thanh Nhã đích thực là có phần hảo cảm với tiểu tử này.
- "Vậy mà còn có hai trưởng lão Kết Đan quản lí... Lẽ nào là dư chấn của trận đấu này khủng bố đến nổi không thể tự túc như bình thường sao?"
Hyền Đông sau khi an tọa, vô tình nhìn về phía đối diện, quan sát thấy hai lão già với khí chất cường giả, ẩn tàng nội tại, không ngừng tỏa ra một cỗ uy áp mãnh liệt.
Dựa vào cảm ứng, Huyền Đông khẳng định hai lão tiền bối này ít nhất cũng phải từ thực lực Kết Đan sơ kì trở lên.
- "Trận này... chính là trận đấu tranh giành thứ hạng Trúc Phong Cường Bảng. Mấy trăm đệ tử hạch tâm của thánh tông đều rất coi trọng thứ bậc ở bảng danh này. Chính vì thế nên nó mới có quy mô lớn đến như vậy, mỗi năm một lần đều sẽ diễn ra để tìm ra vị đệ tử mới xứng đáng với thứ hạng của họ." - Trần sư huynh quay sang Huyền Đông, u nhã liền nói.
- "Vậy huynh... đứng thứ mấy ở Cường bảng?"
- "Huynh ấy á... đương nhiên là luôn nằm trong hai mươi vị trí đứng đầu bốn năm nay rồi. Những người nhất hạng bảng khi trước đa phần đều đã được thánh tông phân bổ ra ngoài sơn môn làm đạo sư hoặc ra biên cương trấn giữ Mao Thú Sơn Mạch... thậm chí có vị đã làm đến chức vị trưởng lão. Tông ta sáu phần mười đệ tử đã là Ngưng Khí, số còn lại cao nhất đã là Trúc Cơ viên mãn. Phàm là Trúc Cơ, tất nhiên đã có thể làm đạo sư hoặc xuất sơn lập đạo. Có điều đối với đám người Trúc Phong chúng ta, căn bản là không thể li khai Bạch Vân Tông, chịu sự bảo hộ tuyệt đối. Haha, người giảng dạy chúng ta ở Học viện đều là trưởng lão có tu vi Kết Đan hết đấy!" - Cơ Phát nhanh nhẹn cướp lời, khóe miệng nhếch lên, bộ dáng thể hiện đắc ý vô cùng.
- "Trần sư huynh quả nhiên thâm tàng bất lộ. Tiểu đệ bái phục, bái phụ!"
- "Không dám, không dám... Trận so tài này mới chỉ vừa cho đánh được mấy lượt thôi. Đệ trước tiên vẫn là xem đấu đi đã."
Uỳnh.
Huyền Đông vô thức quay đầu nhìn xuống dưới sàn đấu theo lời Thanh Nhã, thấy bên dưới là hai thanh niên thân thủ nhanh nhẹn không ngừng lao vào nhau thi triển chiêu thức.
Kẻ đang mang bạch bào với mái tóc được búi gọn đó chính là Hàn Sự. Còn vị có phần to con, dáng vẻ cự hán đối diện có tên là Thiệu An.
Bằng sự hô hào nồng nhiệt của vô số đệ tử đang quan sát bên trên khán đài hình vòm cung, hai kẻ này khí thế hừng hực.
- "Trúc Cơ trung kì...?" - Huyền Đông chăm chú đưa mắt dõi theo, có phần phấn khích.
Trong gang tấc, Huyền Đông quan sát thấy Thiệu An lấy ra một tràng hạt lớn, kim mang từ năm đầu ngón tay lóe lên, bắt đầu tách mười hai hạt chuỗi từ tràng hạt đó ra.
Trên mỗi hạt chuỗi như ánh lên hoa văn sáng lóa, không ngừng lao đến công kích Hàn Sự.
Nhưng trước sức mạnh của Thiệu An, Hàn Sự cũng chẳng nao núng. Hắn nhanh nhẹn triệu hoán ra một đại quy giáp chừng phải nặng hơn trăm cân, đón lấy từng đợt công phá từ mười hai hạt chuỗi kia của Thiệu An.
Uỳnh.
Lần lượt từng hạt chuỗi đập vào quy giáp kia khiến nó dội lên từng âm thanh lớn vang ra cả một phạm vi đài đấu.
Bất giác Huyền Đông thấy Hàn Sự cười bí hiểm trên mép miệng, song thủ vung tới, một đạo kết ấn được tạo bởi trên cánh tay của hắn ta.
Quy giáp kia vô thức mọc lên năm hàng gai nhọn.
- "Quy Giáp,Thứ Đột!" - Hàn Sự quát lớn, linh lực quét qua đã thi triển pháp bảo uy năng.
Quy giáp bất ngờ được cự hán họ Hàn hô hoán phát động ra một đợt khí tức đánh bay mười hai hạt chuỗi kia của Thiệu An.
Quy giáp xoáy như một cơn lốc, nhanh nhẹn lao thẳng đến Thiệu sư huynh trước vẻ mặt bất ngờ.
- "Quay lại!"
Thiệu An quát lớn, gọi các hạt châu kia của hắn quay về!
Sau đó, chúng được hắn thi triển tạo thành một vòng chắn trước thân thể Thiệu nam tử, lại thêm linh lực không ngừng được Thiệu An truyền vào từng hạt châu, càng khiến hộ thuẫn phóng to ra hơn năm thước bán kính.
Khi quy giáp kia lao đến, hộ thuẫn của Thiệu An miễn cưỡng chống đỡ được một lúc, nhưng rồi cũng bắt đầu nứt vỡ dần.
- "Không ổn." - Thiệu An mặt biến sắc, song chỉ đưa lên bắt ấn quyết gia trì.
Uỳnh.
Quy giáp trong gang tấc đã đánh bể được vòng phòng ngự bằng mười hai hạt chuỗi của Thiệu An, khiến họ Thiệu này vô tình bị chấn bay ra xa đến rìa đài đấu, tạo thành một mảng khói bụi bị hất lên bởi đất đá.
- "Thiệu sư huynh... huynh ấy không sao chứ?" - Một vài đệ tử dõi theo, có chút tò mò, bảo nhau.
Sau một thoáng gió thổi vào từ bên ngoài, khói bụi cũng tan dần, Thiệu An vẫn đứng vững, nhưng khóe miệng còn có gì đó ứa ra màu đỏ thẫm, tựa như máu.
Nhưng vẫn may là Thiệu Anh vị sư huynh này kịp thời lấy ra một mảnh giáp hộ thể, xem như Đại quy giáp của Hàn Sự có vẻ phá được mười hai hạt châu mà không phá được món pháp bảo y trang đó.
Nhưng nhìn sắc mặt của Thiệu An đã trắng bệch, tay chân run rẩy, dường như không thể tiếp tục tỉ thí.
- "Ấy, Hy trưởng lão quả nhiên hào phóng! Lại cho tiểu tử Thiệu An này một hộ thân pháp bảo tốt như vậy." - Châu Loan lão nhi nhìn một cái liền nhận ra Phong Dật Y này là pháp bảo của Hy Vưu lão quỷ.
- "Nhưng mà, quy giáp kia của Hàn tiểu tử lại được gia trì bởi Kì Thổ thuật của Man lão quỷ! Đáng tiếc, đáng tiếc! Trận bì tài thứ tư, Hàn Sự thắng!" - Vị nho sam đứng kế bên trưởng lão họ Châu là Hạn Cương trưởng lão cũng bình phẩm.
Sau Đại Âm Thuật của Hạn trưởng lão, Huyền Đông thấy trên đỉnh nhọn của một cái tháp nhỏ đang lơ lửng ở nơi cao nhất trung tâm đấu trường, một quả châu lớn màu xanh lam đang dần chuyển động.
Thứ tự của Hàn Sự trên đó đã chuyền dần từ số một trăm mười về số một trăm hạng bậc của Hàn Sự trên Cường bảng có lẽ đã có sự thay đổi.
- "Thứ hạng một trăm... Vừa mới hạng một trăm đã có thực lực Trúc Cơ trung kì. Vậy thì những vị ở hạng năm mươi trở về trước còn đáng sợ như thế nào nữa chứ..." - Huyền Đông ngưng thần một chút. Trong bụng không biết suy tính đa đoan điều gì, nhìn thân thể đang rệu rã của Thiệu An trước khí thế cường hãn của Hàn sư huynh vị cự hán đó.
- "Huyền sư đệ... việc này đệ không cần lo lắng. Chẳng phải... chính đệ cũng đang ẩn giấu thực lực sao?" - Trần Thanh Nhã đảo mắt qua, song đồng hóa tứ bất ngờ thay đổi trạng thái, chất vấn Huyền Đông với một nét mặt nghiêm trọng.
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.