Chương 50: Sâm Thành
Cơ Hậu toát mồ hôi lạnh trước câu nói đùa của Trần sư huynh, liên tục phủi tay từ chối thiện ý đó.
Mà lúc này, Cơ Phát đi đến, tay nắm cổ áo đệ đệ mình.
Tiểu tử Huyền Đông một bên lấy dáng vẻ ung dung, hai tay khoanh lại. Ánh mắt có một chút bất lực nhìn về phía sư huynh, thanh âm tinh tế khen lấy vài câu: "Phù bảo ban nãy của huynh cũng thật bá đạo!"
- "Thật sao?" – Cơ Hậu lúc này không còn ủy khuất, thần sắc trực tiếp trở lại vẻ giảo hoạt.
- "Tất nhiên, đệ kì thực cũng chưa từng được diện kiến qua uy lực của phù bảo."
Cơ Hậu dần lơ đãng, đôi mắt xếch lên, tay gác lên vai Cơ Phát một cách bình tĩnh. Trên miệng hắn dần nở một nụ cười, liên tục thở dài rồi lắc đầu:
- "Sư đệ, nói đi cũng phải nói lại, đệ mà không ngoan cố thì phù bảo của ta cũng sẽ không hư hại đến vậy. Nếu không phải phù bảo này do Phí sư gia là tâm giao của Cơ gia lão tổ ban tặng, tuyệt đối sư huynh sẽ không dám động tới. Bây giờ cũng chỉ còn lại một lần hiệu nghiệm, Phong Hỏa Bích Vũ Phù, này xem như sư huynh tặng cho ngươi vậy." – Cơ Hậu phóng khoáng, tay vận linh lực lấy từ túi trữ vật một tấm lục sắc linh phù, vẫy vẫy trước mặt Huyền Đông.
Cơ Phát ngạc nhiên, thần sắc không thể giữ nổi bình tĩnh, liên tục chất vấn Cơ Hậu: "Này tiểu tử... Đệ, đệ vậy mà lại..."
- "A Phát, chỉ là một chút vật ngoài thân mà thôi, không đáng tổn thất." – Cơ Hậu nhanh chóng đoạt lời đại ca hắn.
Tự nhiên tên Cơ Phát vẫn tiếc nuối phù bảo.
- "Không cần đâu, huynh vẫn nên... giữ nó thì hơn."
Huyền Đông khách sáo, vội vàng từ chối Cơ sư huynh. Ánh mắt trông thấy vài tia hỏa quang nóng bức từ Phong Hỏa Bích Vũ Phù kia cũng nhẹ nhàng dùng tay né tránh. Đối với hắn, quả thực thứ này có vài phần trân quý. Nhưng nếu cứ như vậy tùy tiện nhận quà của bọn họ, tuy nói là lòng tốt nhưng vẫn là có chút dính vào nhân quả.
- "Cái gì chứ? Cầm lấy! Sư huynh so với ngươi càng cao hơn một tiểu cảnh. Tất nhiên là hiệu dụng trong lúc nguy cấp cũng sẽ không lợi bằng đệ rồi. Cứ cầm lấy, chỉ tổn thất một phù bảo, Cơ Hậu này về sau không quá khó để tìm lại một phù bảo khác. So với Trúc Cơ kì, phù bảo từ tay Kết Đan tiền bối luyện thành cũng có thể gọi là chí bảo."
- "Nhưng..." – Huyền Đông thần sắc không thay đổi, âm giọng có vài phần chần chừ nhìn cả ba người lưỡng gia kia. Quan sát một lúc, nhân cơ hội Sâm Thành ít đệ tử qua lại. Tay hắn mới chậm rãi lấy từ trong túi trữ vật ra hơn mười lá phù khác với kích cỡ tương đương.
- "Đây...?" – Cơ Phát chấn kinh. Trước những thứ phù bảo của Huyền Đông sư đệ quả thực càng nghi vấn lai lịch của hắn.
- "Đệ không phải nói chưa từng chứng kiến qua uy lực của phù bảo sao...?" – Cơ Hậu nói không thành tiếng, thần sắc cứng đờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Huyền Đông thu lại mười lá phù vào trong, ánh mắt đơn thuần: "Là chưa từng chứng kiến qua uy lực của phù bảo, chứ ta không phải nói bản thân mình không sở hữu được phù bảo."
Hai tiểu tử Cơ gia trố mắt nhìn nhau, không ai bảo ai liền sinh ra những cử chỉ run rẩy đầy nghi ngờ. Âm phong giữa đêm thổi qua càng làm Cơ Hậu rợn sau gáy. Hắn che miệng, tay run run chỉ về phía Huyền Đông.
- "Đệ... Đệ đừng nói mới tuổi này đã học cái thói giết người diệt khẩu, sau đó hung tợn đoạt bảo đó chứ!?" – Cơ Hậu trừng mắt, không ngừng chất vấn vẻ mặt thản nhiên của Huyền Đông.
- "Hồ đồ!" – Trần Thanh Nhã nghe thấy lời nói của Cơ Hậu, đột nhiên ngưng trọng thần sắc, khẽ quát.
Đứng một bên quan sát, Trần sư huynh vô cùng để tâm. Tận sâu suy nghĩ không khỏi lóe lên vài tia chấn động.
Mục quang sâu thẳm của Thanh Nhã co rút lại, tay khoan thai thâu vào vạt áo trầm ngâm. Huyền Đông căn bản lấy thực lực Trúc Cơ sơ kì không thể nào vọng động, hơn nữa mấy lão Kết Đan Bạch Vân Tông kia cũng chẳng hào phóng đến mức bí mật tặng cho Huyền sư đệ một kiện pháp bảo đại uy như vậy. Thần thức cường đại vượt quá một tu sĩ Trúc Cơ, pháp bảo bốn lần luyện khí, giờ lại thâm tàng bất lộ có ngay phù bảo nhiều đến thế. Lẽ nào sư phụ của Huyền sư đệ chân chính là một Nguyên Anh lão quái...
Nghĩ đến đây mi tâm Trần thiếu gia vị này khẽ dao động, tràn đầy sự thán mộ nhìn vào thân ảnh nam tử thư sinh đối diện. Kẻ mà hắn gọi là sư đệ, rốt cuộc còn có thể ngọa hổ tàng long đến bậc nào?
- "Nguyên Anh tu vi... Nguyên Anh kì..." – Thanh Nhã lẩm bẩm.
- "Sư huynh, cái gì mà lại nhắc đến Nguyên Anh lão quái thế? Cẩn thận chút." – Cơ Phát chạy đến, vỗ vai trấn tĩnh Trần sư huynh từ sâu ảo cảnh.
- "Không sao, không sao." – Thanh Nhã ấp úng, âm thanh đứt quãng.
Cơ Hậu phóng khoáng thốt ra mấy lời: "Nguyên Anh? Lẽ nào Trần lão gia sắp Kết Anh rồi?
Huyền Đông nghe thấy lời đó, bất giác từ trong suy nghĩ bí ẩn xuất hiện viễn cảnh thiên địa dẫn động dị tượng. Một tòa cự đảo hơn trăm dặm biến động, nguyên anh có dáng vẻ ấu long cũng mờ nhạt hiện ra. Kim quang muôn dặm mạnh mẽ hội tụ, giáng xuống tòa động phủ to lớn giữ cự đảo, nơi một nam tử bí ẩn đang kết thành nguyên anh ấu long đó. Huyền Đông trong vô thức nói: "Nếu Kết Anh thực sự dễ dàng đến thế, nhân gian này tất sẽ đại loạn..."
- "Đệ...?" – Cơ Hậu nghiêng đầu khó hiểu.
Dáng vẻ thư sinh chậm rãi đi đi lại lại, giọng nói âm lãnh tiếp tục nói: "Kim đan vỡ nát, sinh ra nguyên anh, vốn là nội tại kinh khủng nhất của những kẻ được mệnh danh là đệ nhất cường giả tại Đông phương Hạ du này. Việc này không chỉ đòi hỏi kim đan bên trong thể nội của tu sĩ phải thực sự được tẩy rửa hoàn mĩ để tôi luyện nguyên anh, tạo ra bản tôn, mà còn phải vượt qua kiếp nạn bị Nguyên Anh phản phệ. Nếu có thể chân chính đột phá Nguyên Anh, so với Kết Đan đại viên mãn tu sĩ đích thị một trời một vực! Huống hồ Trần lão tổ hiện tại vẫn chưa đạt đến viên mãn cảnh giới Kết Đan, đừng nói là muốn Kết Anh, e rằng cho dù đã thực sự viên mãn kim đan cũng rất khó chạm đến được bước đó." - Nói đến câu cuối cùng, Huyền Đông nhìn lên sắc mặt Trần Thanh Nhã có chút kiêng dè.
- "Đệ ấy nói rất đúng... thể chất Địa linh căn, thái gia gia của ta đã Kết Đan hậu kì hơn năm mươi năm trước, nhưng mãi vẫn không thể đạt đến viên mãn Kết Đan. Phần là vì e sợ dẫm phải vết xe đổ của vị thái tổ Trần gia đời trước, phần còn vì không muốn tiếp tục mạo hiểm gia tốc tu luyện để gia tộc suy kiệt tài nguyên. Nguyên Anh cảnh giới, vốn là lực lượng mà chúng ta không thể tùy ý như vậy. Muốn sở hữu thần thông Nguyên Anh, cửu tử nhất sinh!"
Trần Thanh Nhã trầm mặc. Khuôn nhan phong trần phảng phấc một chút nuối tiếc khó tả. Trên đại đạo cầu lộ, tất nhiên gia tăng thực lực là điều tất yếu thậm chí quyết sinh quyết tử của tu sĩ. Nhưng cơ duyên của thiên đạo há nào lại dễ dàng đoạt lấy đến thế.
- "Được rồi. Hiện tại cũng không phải chuyện gì quá hệ trọng, sao lại nhắc đến Trần gia của ta rồi?" – Thanh Nhã đột nhiên thay đổi sắc mặt, đơn thuần nói.
- "Haiz, đi, chúng ta đến tiểu quán của lão Ngũ ăn cá nướng!" – Thanh âm Cơ Hậu cất lên, sau đó liền chạy đến khoác tay cùng lúc cả ba người tiến về trung tâm Sâm Thành cách đó không xa
Sâm Thành nhộn nhịp nhất trong đêm, hai bên hàng quán đều đã được thắp đỏ đèn, hoa đăng giăng sáng một phạm vi hơn năm dặm. Huyền Đông lần đầu tiên trông thấy thứ gọi là thú vui đó. Một bên hai huynh đệ Cơ gia kia hăm hở với kẹo đường hồ lô, tay vẫn đem theo mấy xiên cá nướng, hương thơm ngào ngạt lan rộng.
Bên còn lại, sự chú ý của Huyền Đông ngược lại không phải là hàng quán sầm uất kia. Chỉ cách đây hơn mười trượng, trước mắt hắn là những gốc dược liệu đang được trải dàn ra nền đất, nhu hương thanh lọc tỏa ra không ngừng.
Một lão nho sam, áo quần giản dị thậm chí có phần rách nát, đầu đội một chiếc nón lá, chễm chệ ngồi giữa những gốc dược liệu kia.
- "Công tử, không biết người đã hứng thú với thứ nào?" – Thanh âm lão giả có phần yếu ớt lúc này cất lên, hướng về phía dáng vẻ thư sinh cách đây hơn mười trượng mà hỏi.
Mà Huyền Đông sau khi nghe tiếng gọi cũng tiến đến.
Trần Thanh Nhã thấy thế, y trang cũng chậm rãi lại gần sạp hàng dược liệu kia: "Đệ muốn mua thảo dược? Đệ biết luyện đan sao?"
- "Không hẳn, chỉ là có một chút thích thú thôi." – "Tiền bối, gốc Tử Kim Nguyên trăm năm này bán như thế nào?"
Huyền Đông chỉ tay vào một nhánh rễ cây màu tím đang ánh lên kim quang.
- "Công tử có mắt nhìn thật. Chắc hẳn cũng từng là người từng tiếp xúc qua dược tài. Tử Kim Nguyên này bằng hai khối linh thạch hạ phẩm, hoặc là vật phẩm có giá trị tương đương." – Lão già bán dược liệu đáp.
- "Tiểu bối kì thực cũng có chút am hiểu dược liệu."
- "Vậy Hóa Vân Thảo này?" – "Cũng là hai linh thạch."
Huyền Đông trầm ngâm trước mấy gốc thảo dược kia. Hắn ngồi xuống, tay di chuyển chậm rãi, vận pháp kiểm tra độ tốt của thảo dược.
Phẩm giai rất không tồi, đám linh thảo trăm năm này nếu lấy ra luyện đan, dược tính đến Trúc Cơ hậu kì tu sĩ vẫn sẽ là vật cực kì đại bổ.
Chỉ không biết rằng tại sao lão nhân gia này lại sở hữu nhiều loại linh thảo mà vốn chỉ bên trong các đại tông phái mới có.
Nhưng kì thực, số linh thạch mà Huyền Đông có cũng không quá nhiều đến vậy.
- "Sư đệ, nếu đệ cần dược liệu cứ nói với ta là được... Lão sư ta Diệp Vân trưởng lão cũng rất có giao hảo với mấy lão đầu kia ở đan phòng." – Trần Thanh Nhã phóng khoáng đề nghị.
Nghe thấy vậy, lão già áo quần rách nát này mới khẽ ngước mặt lên, tuyệt nhiên vẫn để vành nón che hết nửa nhân diện tối sầm lại: "Nguyên lai là Bạch Vân Tông các hạ... Haha, yên tâm, lão hủ cũng từng là người trông coi dược viên nội môn hơn hai mươi lăm năm. Những gốc dược liệu này, hoàn toàn chất lượng. Lão hủ có thể lấy chín năm thọ nguyên còn lại của mình để đảm bảo. Toàn bộ Sâm Thành này, cũng chỉ có lão già này bán giá mềm." – Lão nói đến những lời về cuối càng hạ giọng.
- "Giá mềm?" - Trần sư huynh nghe lão nhân nói như vậy thì miệng há hốc.
Huyền Đông cười đáp lễ, thói quen vẫn ngắm nghía mấy gốc dược liệu kia của lão ta.
Bất giác một tia cảm ứng của hắn lóe lên, từ tận sâu túi trữ vật, một quyển công pháp thôi thúc hắn.
Tất nhiên về điều này, Huyền Đông không hề hay biết.
Tay hắn chậm rãi sờ soạn tấm vải da đặt dưới dược liệu đang phủ trên nền đá. Bất giác có một vật nhỏ nhô lên.
- "Thứ này..." – Huyền Đông đưa vật nhỏ đó lên xem xét. Vật này chỉ nhỏ bằng một ngón tay, trên thân hoàn toàn bao bọc bởi một lớp bụi mịn, trông không khác gì một viên đá nhẵn bóng vô dụng.
- "Sư huynh, chúng ta đến tửu lâu chơi chút đi." – Đột nhiên, tiếng Cơ Hậu bát nháo xen ngang.
- "Đừng náo." – Trần sư huynh kịp thời ngắt lời Cơ Hậu, thẳng thừng đưa cho hắn một túi bạc. Tay làm hành động xua xua. Ngụ ý bảo hắn tránh lúc này.
Cơ Hậu trơ mắt nhìn túi bạc nặng trên tay, miệng nở nụ cười. Đúng là đại thiếu Trần gia, vung tay lại phóng khoáng đến thế! Sau đó, Cơ Hậu mon men đến chỗ đại ca của hắn, cả hai không khỏi đồng thanh lên rất to: "Sư huynh thật lợi hại!", sau đó tự giác quấn quít nhau đi đến một tửu lâu gần đó.
Lão giả nho sam chậm rãi quan sát hình bóng Huyền Đông cầm vật nhỏ, an tĩnh một lúc liền nói: "Thứ này... Đích thực lão phu cũng chưa từng biết qua. Chỉ biết rằng lão bằng hữu của ta đã nhặt được nó trong đất đá. Xem qua có chút hứng thú, nên đã tặng cho ta. Về hiệu dụng... Lão phu cũng không phân tích ra được."
- "Bạch Vân Tông các hạ, nếu hứng thú với vật này, lão hủ có thể tặng cho ngươi mà không lấy tiền."
Tác giả: Đông Đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.