Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 49: Trúc Cơ Giao Phong (Hạ)

Đăng: 05/08/2026 21:28 2,141 từ 1 lượt đọc

- “Linh dịch trăm năm! Thứ này trân quý đến vậy… Tiểu tử này, chẳng lẽ là thái gia gia đích thân ban cho hắn?”

Cơ Phát tay chỉ trỏ liên tục hít một hơi lạnh, trong lòng không khỏi chấn động.

Huyền Đông ở đối diện cũng đã phát giác dị biến.

Mi tâm thư sinh biến đổi, hai tay căng chặt dây cung, linh lực chảy ngầm trong kinh mạch không ngừng vận chuyển. Mục quang chăm chú khóa chặt từng cử động nhỏ nhất của Cơ sư huynh, không dám lơi lỏng dù chỉ nửa phần.

Cư nhiên thần thức mạnh mẽ lặng lẽ khuếch tán, như tơ vô hình bao phủ phạm vi này. Trong cảm nhận của thư sinh họ Huyền, khí tức của Cơ Hậu chẳng những không suy yếu, mà còn dần trở nên vững chắc, trầm ổn hơn trước.

Huyền Đông trong lòng khẽ trầm xuống. Một ý niệm âm lãnh thoáng qua trong đầu hắn:

- "Linh dịch trăm năm sao...? Cơ gia... quả nhiên!"

Tịch mịch lạnh lẽo, chúng đệ tử cơ hồ chỉ thấy linh lực va chạm làm hai thân ảnh tu sĩ kia trở nên mơ hồ.

Dư chấn này dao động mãnh liệt, thậm chí còn truyền đến Vọng Yêu Đài mà Trần gia lão tổ đang trấn tọa cũng không khỏi cảm ít nhiều ứng được.

Trần Thanh Nhã nét mặt âm u, cùng Cơ Phát âm thầm quan sát, hai tay đã mơ hồ thi ấn, tùy thời đều có thể xuất thủ.

Huyền Đông dứt khoát đảo mắt, liền thu lại hình dáng Cơ sư huynh không chút do dự.

Đột nhiên, Cơ Hậu vung tay, bắn lên trời một đóa lục sắc hỏa diễm, cao hơn mười trượng. Lục sắc hảo diễm quỷ dị, tạo thành một hỏa lưu liên tục bùng lên, tỏa ra sự nóng bức len lỏi. Loại hỏa lưu này gào rít dữ dội, phạm vi xung quanh năm, bảy trượng cơ hồ đều cảm ứng được.

Huyền Đông nheo mắt. Hai tay hắn siết chặt tơ cung. Cư nhiên song nhãn vẫn lạnh lẽo, không hề dao động..

Uỳnh.

Linh lực toàn thân trong nháy mắt bị rút đi hơn phân nửa. Một thanh tiễn dần dần hiện hình giữa không trung, thân tiễn mảnh dài, quang mang lạnh lẽo như băng sương, quanh thân quấn lấy từng tia nguyệt lực nhàn nhạt. Khí tức hắn trong khoảnh khắc trầm xuống, như nước lặng dưới vực sâu.

Tiễn rời dây.

Tiếng xé gió vang lên chói tai. Hàn tiễn này hóa thành một đạo quang bạc, bắn trực tiếp về lục sắc hỏa lưu của Cơ Hậu.

Cơ Hậu hoàn toàn thấy được hàn tiễn quỷ dị xé gió kia chỉ nhếch mép một cái. Lục sắc hỏa lưu lúc này cơ hồ phát sinh dị biến.

- "Uy áp này... Kết Đan pháp bảo...!?" – Trần Thanh Nhã song đồng hóa tứ cảm ứng được, thần sắc chấn kinh.

Lúc này, lục sắc hỏa lưu bất ngờ hội tụ, sau đó hiện ra một sợi lục sắc lông vũ dài hơn một trượng, uy áp rất lớn liền tỏa ra, dội ngược hàn tiễn của Huyền Đông rồi đánh tan ngay lập tức.

- "Phong Hỏa Bích Vũ Phù... Tiểu tử này... Đệ dám làm càn!" – Cơ Phát quát lớn, tay chỉ về phía Cơ Hậu.

Cơ Hậu thản nhiên, song chỉ đưa lên đang trấn nhiếp một tấm lục sắc phù bảo có vẽ vô số hoa văn. Trảo thủ nhanh nhẹn kết ấn, đem đại lượng linh lực rót vào tấm phù.

Linh lực vừa rót vào, hóa thân phù bảo là một sợi lông vũ liền xuất hiện uy năng.

Pháp bảo ở dạng một tấm linh phù, tu vi Kết Đan mới có thể tế luyện, tâm sức vô cùng gian khổ mới có thể đem một phần uy lực của mình khắc vào linh phù. Hơn nữa, tuy số lần sử dụng loại pháp bảo có hạn, nhưng mỗi một lần bộc phá cũng đều phải khiến pháp bảo thường quy lui về một bước. Lần này của Cơ Hậu, e rằng muốn thắng với Huyền Đông một trận lớn!

- "Sư đệ. Thắng thua đã rõ. Sư huynh cũng không thể miễn cưỡng thi triển loại pháp bảo này quá lâu. Nếu đệ nếu đồng ý chịu thua, sư huynh ngay lập tức sẽ thu lại Phong Hỏa Bích Vũ Phù này! Xem như chấp nhận là một lần hao tổn." – Cơ Hậu dõng dạc, trảo thủ kết ấn điều khiển lục sắc linh phù trên tay, cái lông vũ kia di chuyển, lại một lần bạo phát uy áp.

- "Hạ thế thượng phong...? Sư huynh, đây cũng không hẳn là phong cách của ta chút nào?"

Huyền Đông vốn không hề nhượng bộ.

Lấy một đợt uy áp từ phù bảo kia đánh tới đã khiến hắn cẩn thận phải lùi về ba bước, hơn nữa hàn tiễn kia còn bị chấn nát, linh lực thất tán tứ phương.

Một kích này, Cơ Hậu e đã có thể dùng toàn lực bằng với một Trúc Cơ hậu kì tu vi.

Uỳnh.

- "Cơ Hậu! Đệ dám!" – Thanh Nhã quát lớn.

Cơ Hậu bất mãn trước hồi đáp của Huyền Đông, lập tức vung tay. Phong Hỏa Bích Vũ Phù lại mạnh mẽ đánh ra một luồng uy áp, trấn thành ba đạo lưu quang lên người Huyền Đông.

Phong lực gào thét hòa lẫn sức nóng đủ để thiêu đốt da thịt từ lục sắc hỏa diễm tỏa ra.

Huyền Đông trước uy lực kinh hồn này từ phù bảo không khỏi khuỵu xuống. Tứ chi vô lực, khó có thể động thủ. Cái lông vũ kia càng tiến gần, mặt đất nơi đó hơn năm trượng bán kính không khỏi cháy lên từng ngọn lửa, cỏ cây rệu rã, Huyền Đông càng chật vật chống đỡ.

- "Tiểu tử kia ngươi làm gì vậy...? Hắn mà mất đi một sợi tóc, Cơ gia ta e là lĩnh phạt của thánh tông! Mau dừng lại!" - Cơ Phát nóng ruột, bên trong suy nghĩ không khỏi dự cảm một điềm không lành. Từ túi trữ vật liền lấy ra một mảnh Minh Sa Tệ đã hoen rỉ, ý định xuất thủ.

- "Bình tĩnh... Huyền Đông sẽ không sao." – Trần Thanh Nhã trấn an, tay đưa lên ngăn cản hành động Cơ Phát.

- "Phong Hỏa Bích Vũ Phù, bổn dĩ là phù bảo của một vị Kết Đan tiền bối luyện thành từ lông vũ trên thân xác của một đầu đỉnh phong Tam giai linh thú Phong Bích Hạc đang hấp hối... Tộc Phong Bích Hạc sống trên đỉnh Phong Luân Sơn ngàn năm sớm đã nhuần nhuyễn khống chế phong thuộc tính, lại thêm đan hỏa của vị tiền bối kia được tôi vào trong quá trình luyện bảo. Uy lực... Cho dù là tu sĩ vừa mới Kết Đan cũng phải kiêng nể. Huyền Đông tiểu tử đó làm sao có thể...?" - Thanh âm Cơ Phát đầy nghi kị.

Uy áp phong lực len lỏi thổi bay tóc sương, hơi đêm nương theo, hơi nóng thoát ra càng làm không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.

Cơ Phát lòng như nhiễu động, đôi tay hắn cứ bấu chặt lại. Ngày trước hắn quả thực đã chứng kiến được sự ưu ái hết mực của Bạch Vân Tông đối với Huyền sư đệ, hoàn toàn nhận thức được món quà này không phải đưa không.

- "Sư đệ, sư huynh không khách sáo đâu!" – Cơ Hậu kết ấn, hướng về phía Huyền Đông quát lớn.

Phì.

Lục sắc hỏa diễm từ sợi lông vũ kia lại bộc phát. Tốc độ của không còn chậm, ngược lại càng nhanh hơn. Vỏn vẹn ba hơi thở đã tiến đến cách Huyền Đông chỉ còn năm, sáu bước. Áp lực càng nặng nề. Hơi thở càng yếu ớt.

Mục quang Huyền Đông lúc này nhẹ đảo. Song chỉ cố tình lấy ra một sơi kim quang, truyền thẳng vào túi trữ vật.

Uỳnh.

Một cỗ năng lượng khủng bố trỗi dậy, lấn át hoàn toàn uy áp từ món phù bảo kia. Chỉ trong nháy mắt đã đẩy lui tấm phù bảo, Phong Hỏa Bích Vũ Phù của Cơ Hậu như vậy là lại bị đánh tan, linh quang rơi vụn vặt xuống đất.

- "Lẽ nào là..."

- "Làm sao có thể!?" – Cơ Hậu chấn kinh, trong gang tấc bị một cỗ uy áp đánh bật ra xa.

Thanh Nhã đạo tâm dao động kịch liệt. Thiên địa dị tượng từ hư không kéo đến, bao trùm toàn bộ hơn nửa phạm vi Sâm Thành. Biên vực hỗn loạn, chim chóc khiếp đảm bay tứ phương, từng tảng đá lớn rung chuyển rồi nứt gãy.

Thông Thiên Tán hiện thế.

Kim sắc linh lực hội tụ lại thành một cơn lốc xen lẫn mấy cột lôi đình đánh nát đất đai. Hàng trăm đệ tử phía dưới dần tháo chạy, duy chỉ vài kẻ đủ thực lực vẫn gắng sức trụ lại quan sát thế trận.

Cách đó gần ba dặm, trên Vọng Yêu Đài, uy chấn mạnh mẽ quá dễ dàng lan đến kinh động hai vị lão tổ lưỡng gia.

Trần Hạ Thiên hoảng hốt, song đồng hóa tứ hướng về nơi kim quang mãnh liệt kia cảm thán.

- "Kim quang lưu chuyển, xuyên thấu bầu trời, đẳng cấp này... không phải tu vi Kết Đan, càng không thể nào là Trúc Cơ tiểu bối! – "Lẽ nào... Là pháp bảo?" – Cơ Hoàng trông thấy huyễn ảnh của Thông Thiên Tán đang tỏa ra cỗ lực lượng khủng bố.

Cơ Phát và Trần Thanh Nhã đích thị đã từng nghe Mộc chưởng môn nói qua thứ này. Bốn lần luyện khí, kiện pháp bảo đại năng đó của tên Huyền Đông tiểu tử này thi triển có sức mạnh ngang với một kích của Nguyên Anh sơ kì!

Trước uy áp như gió bão đủ để nghiền nát đất đá, Thanh Nhã và Cơ Phát tay kết ấn, đồng loạt hộ thuẫn trước thân chống chọi một cách miễn cưỡng.

- "Tiểu tử đó... lấy đâu ra đủ linh lực để khống chế một Nguyên Anh pháp bảo chứ..." – Cơ Hậu run rẩy, hai chân vì uy áp mà lún hẳn xuống nền đất cứng. Tay muốn gãy ra thành từng đoạn.

- "Sư huynh... Huynh cũng cứng cựa thật."

Kim quang lúc này thu về sau ba hơi thở. Thông Thiên Tán vừa lấy ra đã lập tức thu về.

Huyền Đông thân thể mệt mỏi, hơi thở gấp gáp, thân trữ nhanh nhẹn tiến đến áp sát Cơ sư huynh. Lấy một lực ở trảo thủ đánh tới, Huyền Đông đã trấn áp hoàn toàn Cơ Hậu.

- "Tới đây là đủ rồi!"

Cơ Hậu nằm dưới mặt đất, toàn thân vô lực, vẻ mặt lúc này hờn dỗi quay về phía Huyền Đông chất vấn: “Sư đệ, đệ có cần lấy thứ đó ra để đối phó với huynh không chứ!?”

Cơ Phát nhanh chóng lấy lại tinh thần, lao đến đỡ lấy đệ đệ. Mà Cơ Hậu thì lại khóc lớn, gục vào vai Cơ Phát rồi đấm một cái vào mặt hắn.

Huyền Đông run rẩy bước chân, thể nội cạn kiệt năm phần. Ánh mắt hắn lúc này quét qua, trong một thời khắc liền nhìn thấy vẻ mặt khó tả của Trần Thanh Nhã vị sư huynh gần đó.

Không gian yên tĩnh dần, khí tức oanh tạc mãnh liệt kia hoàn toàn biến mất.

- "Sư huynh..." – Huyền Đông tiến về phía Cơ Hậu, đôi tay đưa đến.

Cơ Hậu đầu tóc đã rối bù. Hắn ngước lên Huyền sư đệ mình. Dưới nguyệt quang mờ ảo phảng phất qua một ánh mắt xanh thẳm trên khuôn mặt thanh tú.

Sau đó, họ Cơ này mới đẩy Cơ Phát qua một bên, tiến đến Huyền Đông ôm chặt một cái: "Đã quá! Nữa đi! Loại giao phong này đích thị là lần đầu sư huynh được trải nghiệm! Uy áp của pháp bảo luyện khí bốn lần, thật là khiến người ta thán mộ!"

Mà lúc này, thân ảnh thư sinh họ Trần liền đi đến, đưa tay tách hai người này ra, ánh mắt thoáng qua một nét âm hàn khó chịu: "Hai người giữ thể thống một chút..."

- "Đệ muốn đánh thì cứ nói, sư huynh có thể vứt bỏ liêm sỉ một lần để van nài lão sư tổ xuất thủ."

- "Sư tổ? Là Nguyên Anh hàng thật giá thật! Không không! Huynh nghĩ cũng đừng nghĩ!" - Cơ Hậu lúc này nghe thấy liền kinh hãi, mặt không còn một giọt máu liền đứt quãng từ chối Trần sư huynh.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.