Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 21: Trần Thanh Nhã

Đăng: 01/08/2026 22:28 2,715 từ 1 lượt đọc

Trước sức mạnh khủng bố trong huyễn cảnh linh hồn Tinh Túc Công, Cốt Văn tuyệt diệu khi cũng không tự chủ được mà lần lượt khởi động.

Kim sắc văn tự, hằng hà vô số, nhẹ nhàng nhưng đầy cương khí hiện lên trong cốt tủy của tiểu tử thư sinh họ Huyền này, phụ trợ cho hắn hấp thụ năng lượng dư thừa từ bạch sắc tinh cầu kia đang tàn phá nhục thân.

Chỉ trông thoáng chốc, thân thể hắn đã lành lặn, những vết nứt trên da thịt và cả trên linh hồn đều đã biến mất hoàn toàn nhờ vào sự cường đại của thứ gọi là Cốt Văn.

Tất nhiên, đối với thứ này Huyền Đông vẫn chưa thể biết rõ.

- "Tới Huyền gia ta rồi!"

Huyền Đông được Cốt Văn gia trì, sau đó liền đứng thẳng người dậy, bỏ qua tầng uy áp kinh khủng từ bạch sắc tinh cầu kia đang đàn áp.

Thân thể hắn lao đến nhưng bất lực, đành dậm từng bước chân nặng nề, chậm rãi tiến đến bạch sắc tinh cầu kia, không ngừng hấp thu tinh vân chi lực.

Huyền Đông tay vung áo bào, bất giác xuất hiện một đạo lục sắc ấn kí lóe lên giữa trán.

Sau đó, hắn rút ra một tia linh lực từ đạo ấn kí, chỉ trong nháy mắt đã biến tia linh lực đó thành một thủ ấn rất to.

Thư sinh họ Huyền này bắt đầu chuyển mình, noãn thủ thức thời vung xuống đã điều khiển thủ ấn to lớn kia đánh tới bạch sắc tinh cầu.

Thủ ấn đó hóa lớn ra ba trượng, chạm vào tinh cầu, cả hai thứ này cũng bắt đầu sinh ra bài xích.

Dư chấn từ bài xích gây ra đã quét ngang qua một vùng không gian tăm tối vô định, tạo ra vô số đợt tinh vân chứa hàn khí khiến hàng trăm cột cự thạch xung quanh đều bị kết băng, lạnh lẽo đến mức đủ sức băng phong cả đan điền!

Khí thế này, quả nhiên là Thiên Hà Thập Đại Bí Pháp!

Nếu không có Cốt Văn đang ẩn hiện gia trì, hộ thuẫn đan điền của Huyền Đông khiến hắn một chút đau đớn cũng không cảm nhận được thì chắc chắn hắn đã tử vong.

Sau một trận bài xích kịch liệt giữa hai cỗ năng lượng, mồ hôi lạnh trên trán Huyền Đông đã kết băng toàn bộ. Hơi thở hắn cũng có phần mệt mỏi, tinh cầu to lớn kia rốt cuộc cũng chịu khuất phục dần.

Bạch sắc tinh cầu vậy mà lại nhỏ dần, nằm gọn trong lòng bàn tay của Huyền Đông: "Nhận!"

Huyền Đông thâu lại noãn thủ, ho khan vào hơi lấy lại sức lực.

- "Chỉ bước đầu thu nhận Tinh Túc Công đã tiêu hao linh lực quá mức như vậy!" - Huyền Đông tay chân lạnh cứng, thần sắc cũng không còn hồng hào.

Huyền Đông nhìn ngắm tiểu tinh cầu trong lòng bàn tay mình, một tiểu tinh cầu không ngừng tỏa ra tinh vân chi lực sáng rực vô cùng tinh khiết.

Đột nhiên tiểu tinh cầu này lại tan ra thành một đám bạch vụ.

Bạch vụ ấy bay lên không trung, từ từ biến hóa thành mười hai văn tự bạch sắc lấp lánh. Chúng nó cứ thoáng hiện rồi lại tan dần. Trong đó, nổi bật nhất bảy chữ: "Nguyên từ, Không lực, Tinh vân, Hàn lưu, Quảng đẩu, Kim ngân, Băng phách?"

- "Nguyên từ dẫn hải. Không lực phá hư. Tinh vân hóa tượng. Hàn lưu diệt mang. Quảng đẩu khai trần. Kim ngân hợp cực. Băng phách chiếu thiên. Tinh Túc khai đạo... Thì ra là vậy. Bí pháp này vậy mà lại là trấn cung chí pháp của Thiên cổ tu sĩ, có khả năng nâng cao pháp lực!"

Một tia quyết đoán lóe lên trong đầu, Huyền Đông khẽ nhếch mép cười, trong lòng như mở hội.

Hắn di chuyển đến trung tâm của huyễn cảnh linh hồn, nơi các cột đá được dựng lên.

Huyền Đông an tọa trên bệ đá lớn nhất, xung quanh hắn cơ hồ như đã bắt đầu tỏa ra một cỗ tinh lực thuần túy lạnh lẽo nào đó.

Hắn dùng tay kết ấn thiền định, mi tâm thả lỏng, thần thức vẫn mạnh mẽ, cố gắng lĩnh ngộ những dòng văn tự hư ảo kia từ bạch vụ.

Mà lúc này, bên ngoài Trúc phong kể từ khi Huyền Đông bế quan cũng đã hơn ba tháng thời gian, mọi sự tình cứ thế diễn ra như một vòng lặp, các đệ tử hạch tâm cứ thế sinh hoạt, học tập và lịch luyện trong một không gian trùng điệp của Trúc phong.

Một phần là vì không nơi nào thuận lợi hơn cả, phần là vì để Bạch Vân tông bí mật nuôi dưỡng các tiên mầm, tránh sự dòm ngó của các thế lực ở phía Đông Hạ du này.

Lại một ngày trôi qua, Cơ Hậu cùng với Cơ Phát lại tiếp tục đọ sức với nhau, thay phiên nhau là các thiên kiêu Trúc Cơ khác của Thánh tông cũng chờ đến lực. Thực lực ai cũng đều là Trúc Cơ trung kì, xem chừng cũng phải gần trăm kẻ. Nếu đem đội hình này tùy ý đặt ở các nơi e rằng cũng dư sức trở thành một đại bản doanh to lớn!

- "A Phát, đỡ một chiêu của lão tử rồi nói tiếp." - Cơ Hậu trên đài đấu vô cùng mạnh miệng, đao quang lục sắc liên tục đánh tới phía một tu sĩ Trúc Cơ to cao.

Trường thương trên tay, Cơ Phát nhẹ nhàng đánh tan ba đạo đao quang lục sắc của sư đệ, thanh âm đầy khẩu khí cũng quát lớn: "So tài với đại ca à? Còn lâu!"

Cả hai người này suốt ngày chỉ hăng say mấy trận giao hữu, dưới sự cổ vũ của các đệ tử hạch tâm khác.

Cơ Hậu trước mặt Cơ Phát chưa bao giờ hết tỏ vẻ ngạo nghễ, tay hắn vung mạnh Liệp Thanh Đao to lớn kia, đem một mảng đài đấu bị xẻ đôi, đánh thẳng về phía Cơ Phát đang đứng.

Tiểu tử Cơ Phát kia cũng rất nhanh nhẹn, trường thương cũng vung tới đánh vỡ tảng đá kia.

Trước sức mạnh công kích của Cơ Hậu, Cơ Phát cũng nhanh chóng phóng thích thương quang, lập tức phân ra thành ba đạo huyễn thương với kích thước nhỏ hơn một chút, lao đến Cơ Hậu nhanh như một cơn gió.

Mà Cơ Hậu lúc này cũng có chút biến sắc, miệng chửi lẩm bẩm tên Cơ Phát kia, tay liền triệu hoán từ trong túi trữ vật ra một kiện mộc điêu, mạnh mẽ ngăn chặn ba đạo thương quang của Cơ Phát đang công kích.

Mộc điêu và thương quang đang bài xích nhau, lập tức bị một đợt linh lực vô hình chấn tới, vô hiệu hóa toàn bộ.

Uy áp này....

Hai tiểu tử Cơ gia này ngưng trọng, bọn họ cùng lúc thu lại pháp khí và pháp bảo của chính mình. Mắt mở to, thận trọng quan sát về một nơi nào đó cách đài đấu này không xa.

Không chỉ hai anh em họ Cơ này, mà các đệ tử khác cũng bắt đầu chú ý!

- "Linh lực...?" - Cơ Phát cảm nhận được vô số linh lực đang phán tán từ một nơi nào đó.

Ở một tòa động phủ đã yên ắng rất lâu bên trong Trúc phong bỗng chốc phát động lên một cột bạch sắc quang mang, ẩn chứa linh lực nồng đậm.

Bạch sắc quang mang này đâm thẳng lên trời, tạo thành một trận uy áp bên trong Trúc phong, không ngừng làm trúc lâm nghiêng ngã.

Khí tức mãnh liệt này bùng dậy đột ngột làm tòa động phủ ấy đổ vỡ, vô số linh lực nồng đậm không ngừng tuôn trào ra bên ngoài.

Viễn cảnh này, đối với chúng tu sĩ trong tu chân giới không quá xa lạ!

- "Ai vậy... lại có thể khiến thiên địa dẫn động tới nhiều linh khí đến như thế?" - "Đây không phải dị tượng."

- "Cỗ khí tức này..."

- "Có người xuất quan!" - Cơ Hậu dõi theo cột quang mang tràn đầy linh lực, thanh âm cất lên, cơ hồ đã nhận ra loại khí tức quen thuộc này là ai.

Quang mang bạch sắc đâm vỡ động phủ, kích ngược lên trời trông rất khí thế!

Lúc này, linh lực bạch sắc tan dần, dần xuất hiện một bóng nam tử thanh thoát đang ngự tọa trên thiên khung.

Nam tử này tóc dài đen mượt, mặc một bộ trường bào màu trắng, thân hình vô cùng cân đối.

Mà đôi lúc, nếu nhìn kĩ vào quang mang hư ảo kia còn thấy được một khuôn mặt trú nhan, vô cùng sắc xảo.

Đích thị có thể khẳng định đây cũng là một tuyệt sắc giai nhân!

Nam tử ẩn hiện trong quang mang, tản mạn vung tay áo, phóng thích cỗ khí tức uy chấn một khoảng lặng Trúc phong đang trầm trồ.

Song nhãn tinh tường của tu sĩ giai nhân dần mở ra, hai con ngươi luân chuyển, chớp nhoáng đã quỷ dị hóa thành bốn con ngươi, hai trắng, hai đen rồi hợp nhất.

- "Là... là Trần sư huynh...? Huynh ấy xuất quan rồi."

- "Khí tức này... là Trúc Cơ hậu kì..." - Cơ Phát nhìn kẻ đang đứng ở trên cao, không khỏi ngưỡng mộ.

Thì ra kẻ vừa xuất quan tên họ là Trần Thanh Nhã, có thể nói là một trong những vị sư huynh đứng đầu đám đệ tử hạch tâm của Bạch Vân Tông đó.

Tiếng tăm đồn xa, Trần Thanh Nhã này sở hữu Thiên linh căn, hơn ba mươi năm trước đã được Diệp Vân đại trưởng lão nhận làm đệ tử chân truyền. Đến nay bế quan đã một năm liền thành công chạm đến cảnh giới Trúc Cơ hậu kì, so với việc Kết Đan tu sĩ cũng chỉ là việc sớm muộn.

Phía dưới bóng dáng của Trần Thanh Nhã, gần trăm thiên kiêu đều phải ngưỡng mộ ngước nhìn, thiên phú của kẻ này trong Bạch Vân mà nói đích xác được gọi là quái vật!

Phì.

Không chỉ các đệ tử hạch tâm khác bị kinh động trước sự xuất quan của Trần sư huynh mà ngay cả các lão đầu chưởng sự của Bạch Vân tông cũng chú ý đến.

Nhận thấy một sự dao động linh lực cường đại bên trong Trúc phong nội giới, Phùng Lâm cùng với hai lão già nho sam khác cũng nhanh hóa thành ba tia lưu quang, bay đến quan sát.

Các tiểu đệ tử thấy bóng dáng tam vị trưởng lão đang lao đến cũng không chậm trễ việc thỉnh an.

- "Đồ đệ tốt... Đây đã là Trúc Cơ hậu kì sao? Quả nhiên không phụ thác sự trông chờ của vi sư!" - Lão già họ Diệp được gọi là đại trưởng lão kia vô cùng sảng khoái, vừa nói vừa vuốt râu hài lòng.

- "Sư huynh... năm đó lão phu tấn phong cấp bậc này e rằng cũng không được khí thế như tiểu tử này. Hahaha"

Cả Phùng Lâm và Diệp Vân lão đầu đều rất trọng dụng Trần Thanh Nhã.

Mà Diệp Vân thân là sư tôn của Trần Thanh Nhã, tất nhiên càng có chút đắc ý ra mặt, lão liên tục khen ngợi đệ tử của mình.

Nhưng đích thực, chỉ hơn ba mươi năm tu luyện đã thành tựu Trúc Cơ hậu kì, trên dưới Đông phương Lục phái này cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Trần Thanh Nhã vị sư huynh khi cũng dần hạ thân xuống, tiến đến thỉnh an ba vị trưởng lão này trước.

- "Đệ tử Trần Thanh Nhã bái kiến sư tôn, Phùng sư thúc, Minh sư thúc!"

- "Miễn lễ. Tiểu tử nhà ngươi... đã trùng kích Trúc Cơ hậu kì rồi." - Trưởng lão họ Minh vỗ vai hắn, thanh âm tán thưởng.

- "Sư thúc quá khen. Đều là nhờ công sức sư tôn giáo huấn." - Tiểu tử họ Trần khách khí đáp.

Bên trong Trúc phong rộng lớn hiếm khi lại có thể sôi nổi như thế này!

Trước mặt các đệ tử khác, Thanh Nhã tựa như một huynh trưởng đang đứng ở một vị trí trên cao, khiến bọn họ vô cùng ngưỡng mộ, cơ hồ như đều đang tưởng tượng đến một tương lai cũng có thể tu luyện lên đến Trúc Cơ hậu kì, cũng xem như là vinh quang cho cả một gia tộc tại Vân vực này!

Trần sư huynh, quả nhiên vừa có tài vừa lễ đạo hiền đức.

- "Xem ra, Trần Hạ Thiên lão đầy kia sắp phải mở tiệc lớn rồi." - Phùng Lâm cười khanh khách, ánh mắt đảo qua đảo lại không ngừng.

- "Lão hủ với Trần lão gia cũng xem như quen biết nhiều năm. Chiến sự năm đó, lão phu cũng tham gia cơ mà!... Tiểu tử ngươi nhất định phải nói lão ta chiêu đãi rượu ngon cho lão phu thưởng thức." - Minh Dương vuốt râu, dáng đi không chút khoan thai tiến đến nói nhỏ với Trần Thanh Nhã.

Thanh Nhã lập tức đồng ý: "Nếu được như thế, đệ tử nhất định sẽ gửi lời đến gia tổ phụ."

- "Gia tổ...? Trần sư huynh vậy mà lại là cháu của lão quái vật Trần Hạ Thiên đó sao?" - Nghe đến uy danh Trần Hạ Thiên, dù đã biết trước nhưng đôi lúc vẫn khiến các sư đệ sư muội khác vô cùng kinh ngạc.

- "Bây giờ mới biết sao? Xem ra các đệ sống ở Vân vực này cũng chưa đủ lâu rồi." - Cơ Hậu đắc ý, hai mắt đảo qua, miệng khẽ nhếch buông lời giễu cợt, trông rất ngang bướng.

Chỉ trong vỏn vẹn một ngày mà lại biết được nhiều điều khủng bố đến như vậy, trở thành một đả kích với các đệ tử này cũng không phải là điều quá ngạc nhiên.

Vân Vực là một phạm vi lãnh thổ rộng lớn gần mười ngàn dặm, chiếm đủ một phần chín diện tích Đông hạ du, truyền thừa ngàn năm đã trở thành một trong sáu đại thế lực của Đông phương Lục phái. Nơi này không chỉ bao gồm Bạch Vân Tông, mà rải rác xung quanh còn là một số gia tộc khác, các gia tộc này sớm cũng đã quy thuận Bạch Vân Tông từ thời khắc Vân Thiên lão tổ dựng nên đại nghiệp.

Trong đó có thể kể như Trần gia, Cơ gia, Mộc gia, Ly gia và hàng trăm tiểu môn hạ khác!

Mà Trần gia và Cơ gia là hai gia tộc đứng đầu Vân Vực chỉ sau Bạch Vân Tông!

Thân là hai đại gia tộc sống trong sự bảo hộ của thánh tông Bạch Vân, lưỡng gia bọn họ phụng mệnh, phụ trách việc bảo vệ biên quan Vân Vực, nơi trực tiếp giao lưu chí hung chi địa, Mao Thú Sơn Mạch kia.

Mà lão tổ Trần gia, Trần Hạ Thiên, lão quái vật này sớm đã đạt đến thực lực Kết Đan hậu kì, chủ tu Kiếm công pháp, so với chưởng môn Mộc Tự cũng là kẻ tám lạng người nửa cân. Lão già này nếu đem ra ở phạm vi Vân vực cũng có thể được xem là có sức ảnh hưởng!

Quả nhiên xuất thân thế gia, từ trưởng bối đến tiểu bối, ai cũng đều khủng bố!

Trần Thanh Nhã nhìn sắc mặc của các đệ tử khi nhắc đến gia thế cũng có phần gượng gạo, tính hắn vốn không thích phô trương.

Nhưng chỉ trách hắn không những có thiên phú tu luyện mà lại còn là kẻ có xuất thân hiển hách. Khó bảo, địa vị của một tên đệ tử hạch tâm như Trần Thanh Nhã trong Thánh tông lại được chú ý đến như vậy!


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.