Chương 7: Cái Bẫy Và Cơn Thịnh Nộ Của Núi Lửa
Hẻm núi phía Tây hiện ra trước mắt họ như một vết sẹo dài ngoằn ngoèo trên mặt hoang mạc. Hai bên vách đá bazan dựng đứng, cao đến mức ánh sáng đỏ rực từ bầu trời cũng không chiếu tới được đáy. Những tảng đá lởm chởm nhô ra như hàm răng của một con quái thú khổng lồ đang há miệng chờ mồi. Gió nóng từ sâu trong hẻm núi thổi ra, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ âm thanh rít gào kỳ quái.
Lâm Phong dừng lại ở cửa hẻm núi, ngước nhìn lên vách đá. Hắn đưa tay sờ vào bề mặt đá, những ngón tay lần theo từng đường vân nứt nẻ. Ký ức từ kiếp trước hiện về rõ mồn một. Chính tại nơi này, một game thủ vô danh đã vô tình kích hoạt một cái bẫy địa chất mà chính đội ngũ thiết kế Linh Mạng cũng không ngờ tới. Những vách đá ở đây được lập trình với độ bền thấp hơn phần còn lại của bản đồ, và nếu chịu đủ sát thương dồn vào một điểm, toàn bộ hẻm núi sẽ sập xuống, chôn vùi bất cứ thứ gì bên dưới.
“Ngươi định làm gì?” Cơ Nguyệt Đồng hỏi, giọng vẫn lạnh tanh nhưng ánh mắt không giấu được vẻ tò mò khi thấy hắn mân mê vách đá như một nhà địa chất.
“Nhìn thấy vết nứt này không?” Lâm Phong chỉ vào một đường rãnh dài chạy dọc theo vách đá, nơi lớp bazan đen bóng loáng lên dưới ánh sáng đỏ. “Đây là điểm yếu của toàn bộ hẻm núi. Nếu dồn đủ sát thương vào đúng chỗ này, cả hai bên vách sẽ đổ ập xuống. Con boss kia to gấp đôi cái hẻm núi này, nên nó sẽ không thể tránh kịp.”
Cơ Nguyệt Đồng đưa mắt đánh giá vết nứt, rồi quay sang nhìn hắn. “Ngươi biết điều này từ đâu?”
“Tôi đọc wiki.” Hắn đáp tỉnh queo.
“Wiki game mới ra được ba ngày mà có thông tin boss ẩn sao?”
“Thì tôi đọc wiki ở... một phiên bản khác.”
Nàng lắc đầu, không thèm hỏi thêm. Càng nói chuyện với hắn, nàng càng nhận ra rằng những câu trả lời nửa đùa nửa thật của hắn tốt nhất là không nên đào sâu. Đằng nào hắn cũng sẽ không nói thật.
Tiếng gầm của Viêm Nham Cự Thú vang lên từ phía xa, gần hơn trước rất nhiều. Mặt đất dưới chân họ rung lên theo từng bước chân của con quái vật khổng lồ. Những cột đá bazan gần đó lung lay, mấy tảng đá nhỏ lăn từ trên vách xuống, đập vỡ tan tành dưới đáy hẻm.
“Nó sắp đến rồi.” Cơ Nguyệt Đồng siết chặt chuôi kiếm. “Kế hoạch cụ thể thế nào?”
Lâm Phong ngồi xổm xuống, dùng đầu gậy phép vẽ lên mặt đất một sơ đồ nhanh. “Rất đơn giản. Tôi sẽ đứng ở vị trí này, ngay dưới chân vách đá có vết nứt. Khi con boss tiến vào hẻm núi, nó sẽ phải cúi xuống để tấn công tôi. Đúng khoảnh khắc đó, tôi sẽ dùng Hỏa Diễm Phong Bạo đánh thẳng vào vết nứt. Sức nóng từ kỹ năng cấp A sẽ làm đá nở ra và vỡ tung. Toàn bộ vách đá sẽ đổ sập xuống đầu nó.”
“Còn ta?”
“Nàng đứng trên đỉnh vách bên kia.” Hắn chỉ tay lên một mỏm đá nhô ra phía trên. “Khi vách đá bắt đầu đổ, nàng sẽ dùng kỹ năng mạnh nhất của mình đánh thẳng vào đầu con boss, không cho nó có cơ hội lùi lại. Chúng ta phải giữ nó ở đúng vị trí này cho đến khi đá đổ hoàn toàn.”
Cơ Nguyệt Đồng nhíu mày. “Còn ngươi? Ngươi đứng ngay dưới vách đá sắp sập, làm sao thoát ra?”
“Tôi sẽ dịch chuyển.”
“Ngươi có kỹ năng dịch chuyển sao?”
“Không.” Hắn cười. “Nhưng tôi có Tiểu Bạch.”
“Bíp!” Tiểu Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt pixel lấp lánh tự hào.
“Nó có thể xuyên qua màn hình. Nghĩa là trong game này, nó có thể di chuyển qua vật thể. Khi vách đá bắt đầu đổ, nó sẽ kéo tôi xuyên qua lớp đá và đưa tôi ra ngoài.”
Nàng im lặng một lúc, cân nhắc rủi ro. “Điều đó có nghĩa là nếu con pet của ngươi không kịp, ngươi sẽ bị chôn sống.”
“Chính xác.”
“Và ngươi vẫn muốn làm?”
“Không phải muốn. Mà là phải làm.” Hắn đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối. “Nếu chúng ta không hạ con boss này trước khi sự kiện kết thúc, tất cả công sức vừa rồi đều vô nghĩa. Hơn nữa, tôi tin Tiểu Bạch.”
“Bíp bíp!” Tiểu Bạch nhảy cẫng lên, rồi phóng khỏi vai hắn, bay lơ lửng trước mặt Cơ Nguyệt Đồng. Nó xoay một vòng, rồi há miệng nhả ra một mảnh vỡ linh khí nhỏ, đặt vào lòng bàn tay nàng như một lời hứa.
Cơ Nguyệt Đồng nhìn mảnh vỡ lấp lánh trong tay, rồi nhìn con pet bé nhỏ đang bay lơ lửng trước mặt. Khóe môi nàng thoáng giãn ra một chút, gần như là một nụ cười, nhưng rất nhanh đã biến mất.
“Được rồi. Nhưng nếu ngươi chết, ta sẽ không đến cứu đâu.”
“Yên tâm. Tôi chưa có ý định chết.”
Viêm Nham Cự Thú tiến vào hẻm núi nhanh hơn dự kiến.
Con boss cao năm mươi mét cúi mình len qua cửa hẻm, hai bên vai bằng đá đen cọ vào vách đá tạo ra những tia lửa xanh lét. Mỗi bước chân của nó là một trận động đất nhỏ, khiến những tảng đá trên cao thi nhau rơi xuống. Đôi mắt rực lửa của nó quét dọc hẻm núi, cho đến khi dừng lại ở bóng dáng nhỏ bé đang đứng ngay dưới chân vách đá.
Lâm Phong.
Hắn đứng đó, một mình, áo choàng Pháp Sư tung bay trong gió nóng, cây gậy phép trong tay phát ra ánh sáng đỏ rực. So với con quái vật khổng lồ trước mặt, hắn nhỏ bé như một con kiến đang đối diện với một con trâu rừng.
“Này! Tao ở đây này!” Hắn hét lên, giơ cao gậy phép. Một quả cầu lửa bắn thẳng vào mặt con boss, nổ tung trên má nó như một bông pháo hoa nhỏ.
-50 HP.
Con số sát thương hiện lên chỉ như một vết muỗi đốt trên thân thể đồ sộ. Nhưng nó đủ để thu hút sự chú ý.
Viêm Nham Cự Thú gầm lên giận dữ. Nó cúi xuống, há miệng, và một luồng dung nham nóng bỏng phun thẳng về phía Lâm Phong.
Hắn lao sang bên trái, lưng áo suýt bị dung nham quét trúng. Nơi hắn vừa đứng giờ là một vũng đá nóng chảy sôi sùng sục. Nhiệt độ trong hẻm núi tăng lên chóng mặt, không khí trở nên đặc quánh như nhựa đường.
“Tiểu Bạch, bây giờ chưa phải lúc! Chờ tín hiệu của tao!”
“Bíp!” Tiểu Bạch đáp từ trên vai hắn, toàn thân run lên vì phấn khích hoặc sợ hãi, hoặc cả hai.
Con boss lại cúi xuống, lần này thấp hơn. Nó muốn nghiền nát con mồi nhỏ bé này trong một đòn duy nhất. Bàn tay đá khổng lồ giơ lên, che khuất cả bầu trời đỏ, rồi giáng xuống.
Lâm Phong không né. Hắn đứng im, mắt dán chặt vào bàn tay đang lao xuống, tính toán từng mili giây.
Ba mét. Hai mét. Một mét.
“Bây giờ!”
Hắn lăn sang phải, bàn tay đá đập xuống mặt đất ngay sát bên cạnh, tạo ra một hố sâu hoắm. Sức ép từ cú đập khiến hắn bị hất văng ra xa, thanh máu tụt mất một phần năm. Nhưng hắn đã đứng đúng vị trí.
Ngay dưới vết nứt.
“Thánh nữ! Chuẩn bị!”
Từ trên đỉnh vách đá, Cơ Nguyệt Đồng đã vào vị trí. Nàng đứng trên mỏm đá cheo leo, mái tóc bạc tung bay như cờ, thanh kiếm trong tay đã được bao phủ bởi một lớp băng mỏng lấp lánh. Đó là kỹ năng mạnh nhất mà nàng học được sau khi được gỡ lỗi tâm linh: Băng Phách Kiếm, cấp B.
“Chờ lệnh của ngươi!” Nàng đáp, giọng vang vọng từ trên cao.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu. Hắn giơ gậy phép lên, nhắm thẳng vào vết nứt trên vách đá. Không khí xung quanh hắn bắt đầu xoáy tròn, những tia lửa bắn ra từ đầu gậy, quấn quanh cánh tay hắn như một con rắn lửa.
“Hỏa Diễm Phong Bạo!”
Cơn lốc lửa bùng nổ.
Nhưng không nhắm vào con boss. Nó nhắm thẳng vào vết nứt.
Sức nóng khủng khiếp từ kỹ năng cấp A dội thẳng vào vách đá, khiến lớp bazan đen bắt đầu nở ra. Vết nứt dài ra, rộng thêm, lan lên cao với tốc độ chóng mặt. Những mảnh đá nhỏ bắt đầu rơi xuống, rồi đến những tảng lớn hơn. Cả vách đá rung lên dữ dội.
Viêm Nham Cự Thú nhận ra nguy hiểm. Nó gầm lên, định lùi lại.
“Ngay bây giờ!” Lâm Phong hét lên.
Cơ Nguyệt Đồng lao xuống từ trên cao.
Băng Phách Kiếm vẽ ra một đường cắt sáng loáng trong không trung, đập thẳng vào đỉnh đầu con boss. Một lớp băng dày phủ lên đôi mắt rực lửa của nó, tạm thời làm nó mù. Con boss lảo đảo, hai chân sau lùi lại theo phản xạ, nhưng không kịp nữa.
Toàn bộ vách đá bên trái đổ ập xuống.
Hàng ngàn tấn đá bazan đổ xuống đầu con boss như một cơn mưa đá khổng lồ. Viêm Nham Cự Thú gầm lên đau đớn, cố gắng chống đỡ bằng hai cánh tay, nhưng sức nặng quá lớn. Nó khuỵu xuống, toàn thân bị chôn vùi dưới lớp đá dày hàng chục mét. Thanh máu của nó tụt xuống với tốc độ kinh hoàng.
HP: 50.000 → 35.000 → 20.000 → 5.000.
Nhưng ngay khi tưởng chừng mọi thứ đã kết thúc, con boss bất ngờ vùng dậy.
Từ dưới đống đá đổ nát, một luồng dung nham phun trào lên như núi lửa thức giấc. Những tảng đá bị hất văng ra xa, và Viêm Nham Cự Thú trồi lên, toàn thân nứt toác, dung nham chảy ra từ mọi kẽ hở, nhưng vẫn còn sống. Nó quét đôi mắt mù lòa về phía trước, và nhận ra kẻ đã gây ra tất cả.
Lâm Phong.
Hắn vẫn đứng dưới chân vách đá, nơi những tảng đá vẫn đang tiếp tục rơi xuống. Hắn chưa kịp dịch chuyển.
“Tiểu Bạch! Đưa tao ra khỏi đây!”
“Bíp!”
Tiểu Bạch phóng khỏi vai hắn, toàn thân bừng sáng. Nó há miệng cắn vào cổ áo hắn, rồi cả hai bắt đầu tan thành một luồng sáng xanh. Nhưng quá trình này cần thời gian. Và con boss đã giơ bàn tay khổng lồ lên, nhắm thẳng vào hắn.
Một giây. Chỉ cần một giây nữa thôi.
Nhưng một giây đó là quá đủ để con boss kết liễu hắn.
Bàn tay đá giáng xuống.
Và rồi một bóng trắng lao đến.
Cơ Nguyệt Đồng đứng chắn trước mặt hắn, thanh kiếm giơ ngang. Nàng không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt tím lạnh lùng nhìn thẳng vào bàn tay đá đang lao xuống. Một mình nàng, cấp 3, đối diện với boss cấp 20.
“Nàng làm cái quái gì vậy?” Lâm Phong hét lên. “Chạy đi!”
Nàng không trả lời. Nàng chỉ siết chặt chuôi kiếm.
Bàn tay đá đập xuống.
Một tiếng động khủng khiếp vang lên. Mặt đất nứt toác. Bụi đá tung mù mịt.
Khi bụi tan đi, Lâm Phong thấy mình đang đứng ở phía bên kia hẻm núi. Tiểu Bạch đã kịp kéo hắn ra. Nhưng Cơ Nguyệt Đồng thì không.
Trên mặt đất, ngay dưới vị trí bàn tay đá vừa đập xuống, thanh máu của nàng hiện lên một con số duy nhất.
HP: 1/250.
Nàng sống sót. Nhờ lớp khiên dữ liệu mỏng manh mà Tiểu Bạch đã kịp thời phủ lên người nàng trước khi lao đi cứu hắn. Nhưng nàng không thể cử động được nữa. Chân trái của nàng bị đá đè lên, thanh máu nhấp nháy ở mức báo động.
“Ngốc thật đấy.” Lâm Phong lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn con boss.
Viêm Nham Cự Thú đã kiệt sức. Đòn vừa rồi là tất cả những gì nó còn lại. Toàn thân nó vỡ vụn, dung nham chảy thành sông, đôi mắt rực lửa đã tắt ngấm. Nó đứng im như một pho tượng, và thanh máu của nó chỉ còn đúng 100 điểm.
Lâm Phong không do dự. Hắn giơ gậy phép lên, dồn toàn bộ MP còn lại vào một quả cầu lửa cuối cùng.
“Chết đi.”
Quả cầu lửa lao thẳng vào vết nứt lớn nhất trên ngực con boss.
-100 HP.
Viêm Nham Cự Thú gầm lên lần cuối cùng. Toàn thân nó vỡ tung thành hàng ngàn mảnh đá nhỏ, rồi tan thành những hạt sáng rực rỡ, bay lên bầu trời đỏ như một trận mưa sao băng.
Im lặng tuyệt đối.
Rồi bảng xếp hạng trên bầu trời bắt đầu nhảy số.
Lâm Phong Số Hóa: +10.000 điểm.
Tổng điểm: 12.940 điểm. Hạng 1.
Phần thưởng đặc biệt: Kỹ năng cấp S – Lôi Đình Chi Nộ.
Một luồng sét tím ngắt từ trên trời giáng xuống, xuyên thẳng vào ngực Lâm Phong. Hắn cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt, mọi thớ cơ, mọi đường kinh mạch trong game đều run lên dữ dội. Kỹ năng cấp S đang được khắc trực tiếp vào nhân vật của hắn.
Nhưng hắn không quan tâm đến điều đó.
Hắn chạy về phía Cơ Nguyệt Đồng, nơi nàng vẫn đang nằm dưới tảng đá, thanh máu chỉ còn một vạch đỏ mỏng manh. Hắn dùng cả hai tay đẩy tảng đá ra, mặc cho MP đã cạn kiệt, mặc cho cơ thể trong game đang rã rời.
“Nàng điên rồi sao?” Hắn thở hổn hển, ngồi phịch xuống bên cạnh nàng. “Tôi đã bảo nàng bỏ chạy rồi mà!”
Cơ Nguyệt Đồng từ từ mở mắt. Gương mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt tím vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng cố hữu. Nàng nhìn hắn một lúc, rồi nói, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng.
“Ngươi quên rồi sao? Ta nợ ngươi một lần ra tay.”
“Đó là ở ngoài đời thực! Còn đây là trong game! Trong game chết thì có mất gì đâu!”
“Nhưng nếu ngươi chết, ngươi sẽ mất điểm. Mất cơ hội lấy kỹ năng cấp S. Mất tất cả những gì ngươi đã chuẩn bị.” Nàng nhắm mắt lại. “Ta không thích nợ ai.”
Lâm Phong im lặng. Hắn nhìn nàng, rồi nhìn Tiểu Bạch đang nằm thở hổn hển bên cạnh, toàn thân xỉn màu vì đã dùng quá nhiều năng lượng. Rồi hắn bật cười.
“Nàng đúng là người kỳ lạ nhất mà tôi từng gặp đấy.”
“Cảm ơn.” Nàng đáp, giọng vẫn lạnh tanh. “Ngươi cũng vậy.”
Khi ánh sáng dịch chuyển bao phủ lấy toàn bộ đấu trường, báo hiệu sự kiện Tân Thủ Tranh Bá kết thúc, Lâm Phong đứng dậy. Hắn đỡ Cơ Nguyệt Đồng dậy, để nàng dựa vào vai mình.
Bảng xếp hạng cuối cùng hiện ra trên bầu trời, tên hắn đứng ở vị trí số một với số điểm gần mười ba ngàn, bỏ xa người thứ hai đến gần chín ngàn điểm. Hàng trăm người chơi còn sống sót đều nhìn lên bảng xếp hạng với ánh mắt kinh ngạc và ghen tị.
Nhưng Lâm Phong không nhìn bảng xếp hạng. Hắn đang nhìn dòng thông báo mới vừa hiện ra trước mắt mình.
Chúc mừng người chơi Lâm Phong Số Hóa đã tiêu diệt boss ẩn Viêm Nham Cự Thú.
Phần thưởng bổ sung: 10.000 điểm linh khí thực thể. Linh khí sẽ được chuyển về tài khoản hiện thực của người chơi trong vòng 24 giờ.
Mắt hắn mở to.
Mười ngàn điểm linh khí thực thể. Đó là con số mà hắn chưa từng dám mơ tới. Với lượng linh khí này, hắn có thể tải Hỏa Diễm Phong Bạo về hiện thực ngay lập tức. Không chỉ vậy, hắn còn có thể tải thêm nhiều kỹ năng khác nữa.
Nhưng ngay khi niềm vui vừa lóe lên, một dòng thông báo khác đã dập tắt tất cả.
Cảnh báo: Phát hiện dao động linh khí bất thường từ tài khoản của người chơi. Hệ thống Linh Mạng đã tự động đánh dấu tài khoản của bạn để theo dõi.
Lưu ý: Những tài khoản bị đánh dấu sẽ được giám sát đặc biệt bởi đội ngũ quản trị viên của Linh Mạng.
Lâm Phong cảm thấy máu trong người lạnh đi vài độ.
Quản trị viên của Linh Mạng. Đó không phải là NPC. Đó là những Tu Sĩ Giác Tỉnh thực thụ, những người đứng sau toàn bộ hệ thống Linh Mạng. Và không phải tất cả bọn họ đều đứng về phía nhân loại.
Ở kiếp trước, chính một bộ phận quản trị viên đã cấu kết với các thế lực phản diện, sử dụng Linh Mạng như một công cụ để thao túng người chơi. Hắn không biết cụ thể bọn họ là ai. Nhưng hắn biết rằng, một khi đã bị bọn họ chú ý, mọi bước đi của hắn từ nay sẽ không còn là bí mật nữa.
“Ngươi sao vậy?” Cơ Nguyệt Đồng hỏi khi thấy sắc mặt hắn thay đổi.
“Không có gì.” Hắn lắc đầu, cố nở một nụ cười. “Chỉ là tôi vừa nhận ra một điều thôi.”
“Điều gì?”
“Rằng trò chơi này còn nguy hiểm hơn tôi tưởng rất nhiều.”
Hắn ngước lên nhìn bầu trời đỏ của đấu trường, nơi những hạt sáng từ xác con boss vẫn đang bay lên như một trận mưa sao băng. Đẹp đẽ, nhưng cũng đầy chết chóc.
Phía sau vẻ đẹp đó, một thế lực vô hình đang bắt đầu dõi theo hắn.
Cùng lúc đó, ở một nơi rất xa, bên ngoài thế giới Linh Mạng.
Một căn phòng tối om, không có cửa sổ. Hàng chục màn hình lớn treo trên tường, hiển thị dữ liệu từ hàng triệu tài khoản người chơi. Những dòng code chạy liên tục, những con số nhấp nháy không ngừng.
Một người đàn ông ngồi trước màn hình chính, bàn tay thon dài gõ nhẹ lên bàn phím ảo. Ông ta mặc một chiếc áo khoác đen dài, gương mặt góc cạnh ẩn hiện dưới ánh sáng xanh từ màn hình. Đôi mắt ông ta hẹp dài, sắc như dao cạo.
Trên màn hình trước mặt ông ta là thông tin về một tài khoản vừa bị hệ thống đánh dấu.
Tài khoản: Lâm Phong Số Hóa
Cấp độ: 8
Class: Pháp Sư
Sự kiện đặc biệt: Tiêu diệt boss ẩn cấp 20 một mình (có hỗ trợ từ đồng đội).
Bất thường: Sở hữu kỹ năng cấp A vào ngày thứ hai của game. Sở hữu pet không xác định chủng loại. Phát hiện dao động linh khí vượt ngưỡng cho phép.
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào màn hình. Rồi ông ta mỉm cười. Một nụ cười mỏng như lưỡi dao lam.
“Lâm Phong Số Hóa... Cuối cùng thì mày cũng xuất hiện.”
Ông ta với tay lấy một thiết bị liên lạc nhỏ trên bàn, bấm một dãy số.
“Chuẩn bị đội giám sát. Chúng ta có một mục tiêu mới cần theo dõi sát sao.”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói méo mó. “Có cần can thiệp không, thưa ngài?”
“Chưa. Cứ để nó chơi đùa thêm một thời gian.” Người đàn ông ngả lưng vào ghế, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. “Ta muốn xem thử con kiến này có thể bò được bao xa trước khi bị nghiền nát.”
Màn hình trước mặt ông ta nhấp nháy. Dòng dữ liệu về Lâm Phong Số Hóa tiếp tục chạy, từng con số, từng ký tự, như những sợi dây vô hình đang dần siết chặt lấy con mồi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.