Thần Thoại Số Hóa: Ta Đem Kỹ Năng Game Về Hiện Thực

Chương 9: Dưới Lòng Đất Và Lời Đe Doạ Từ Bóng Tối

Đăng: 30/05/2026 22:16 3,257 từ 1 lượt đọc

Tiệm Đồ Cổ Lão Vương nằm khuất sau chợ đêm đã tắt đèn từ lâu. Con hẻm nhỏ dẫn vào tiệm tối om, chỉ le lói ánh sáng vàng vọt hắt ra từ khe cửa sắt đã xuống cấp. Lâm Phong đứng trước cửa, ba lô trên vai, Tiểu Bạch cuộn tròn trong cổ áo hắn như một chiếc khăn quàng phát sáng yếu ớt. Hắn đưa tay gõ ba tiếng, khoảng cách đều nhau, theo đúng ám hiệu mà ông lão đã dặn lần trước.

Một lúc lâu, cánh cửa hé mở. Khe hở chỉ vừa đủ để ánh mắt sắc lạnh của ông lão quét ra ngoài. Thấy Lâm Phong, ông không hỏi gì, chỉ đẩy cửa rộng hơn rồi ra hiệu bước vào. Tiếng chuông gió leng keng vang lên rồi tắt lịm trong không gian chật chội của tiệm đồ cổ.

“Nhìn mặt cậu là biết có chuyện rồi.” Ông lão nói, giọng khàn khàn nhưng tỉnh táo đến bất ngờ so với giờ này đêm đã quá khuya. Ông khóa cửa sau lưng Lâm Phong, kéo then sắt ngang một cái rầm nhẹ.

“Có kẻ đột nhập vào phòng cháu.” Lâm Phong đáp, không vòng vo. “Ba tên. Trên cổ có hình xăm con mắt với vết nứt đỏ.”

Bàn tay ông lão đang với lấy chiếc ấm trà bỗng khựng lại giữa không trung. Ông quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt không còn vẻ mệt mỏi của một chủ tiệm đồ cổ nữa, mà là sự sắc bén của một người đã từng trải qua những điều kinh khủng.

“Hư Không Giáo.” Ông buông một câu, giọng trầm hẳn. “Chúng tìm đến cậu nhanh vậy sao?”

“Bác biết về bọn chúng?” Lâm Phong hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào.

“Biết. Và không muốn nhớ.” Ông lão đặt ấm trà xuống, ngồi phịch vào chiếc ghế gỗ ọp ẹp sau quầy. “Ngồi đi, cậu thanh niên. Đêm nay dài lắm.”

Lâm Phong kéo một chiếc ghế đẩu đến ngồi đối diện ông. Tiểu Bạch từ trong cổ áo hắn chui ra, bay lơ lửng giữa hai người, đôi mắt pixel chớp chớp tò mò. Ông lão nhìn con pet một cái, khóe môi nhếch lên nửa như cười nửa như thở dài.

“Con pet này cũng là một phần lý do bọn chúng tìm cậu đấy. Nó không phải thứ nên tồn tại trong game, cũng không phải thứ nên tồn tại ngoài đời. Nó là bug, là lỗ hổng giữa hai thế giới. Mà Hư Không Giáo thì luôn khao khát những lỗ hổng như vậy.”

“Bác nói như thể bác biết rất rõ về bọn chúng.”

Ông lão im lặng một lúc. Tay ông xoay xoay chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón áp út, đôi mắt nhìn xa xăm về phía tấm rèm che khuất cửa hậu. Rồi ông nói, giọng chậm rãi như lật từng trang của một cuốn sách đã bám bụi quá lâu.

“Ba mươi năm trước, ta là đệ tử của Tử Tiêu Thánh Địa. Không phải đệ tử bình thường đâu, mà là một trong mười đệ tử chân truyền của Tử Tiêu Chân Nhân. Khi đó, người phát hiện ra những dao động kỳ lạ từ Vết Nứt Hư Không và cử ta đi điều tra. Những gì ta tìm thấy… không phải là điều mà một kẻ trẻ tuổi và ngây thơ như ta lúc đó có thể chịu đựng.”

Ông ngừng lại, hớp một ngụm trà nguội.

“Hư Không Giáo không phải là một giáo phái mới nổi. Chúng đã tồn tại từ rất lâu, có lẽ còn lâu hơn cả Linh Mạng. Chúng tin rằng Vết Nứt Hư Không không phải là thảm họa, mà là cánh cổng dẫn đến một thế giới cao hơn. Và để mở rộng cánh cổng đó, chúng cần năng lượng. Linh khí từ game, linh hồn từ người chơi, và những sinh vật đặc biệt như con pet của cậu.”

“Vậy bác đã làm gì?”

“Ta báo cáo lại với Tử Tiêu Chân Nhân. Nhưng trước khi người kịp hành động, chúng đã tấn công vào chính Tử Tiêu Thánh Địa. Không phải tấn công trực diện, mà là từ bên trong. Một đệ tử khác, kẻ mà ta từng gọi là sư huynh, đã phản bội. Hắn đầu độc nguồn nước linh tuyền, khiến hàng chục đệ tử mất mạng. Ta may mắn sống sót, nhưng không còn mặt mũi nào ở lại. Ta rời đi, mở tiệm đồ cổ này, và tự hứa sẽ không bao giờ dính dáng đến chuyện của thế giới tu chân nữa.”

Ông lão ngước lên nhìn Lâm Phong.

“Vậy mà cậu lại xuất hiện, mang theo con pet đó, và kéo theo cả Hư Không Giáo đến tận cửa tiệm của ta.”

Lâm Phong im lặng. Hắn không biết phải nói gì. Mọi thứ đang dần sáng tỏ, nhưng cũng đồng thời trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Hắn chỉ định trùng sinh để cứu lấy mạng mình, để không phải chết như một con kiến trước lũ quái vật. Nhưng giờ đây, hắn đã bị cuốn vào một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến mà hắn chưa từng biết đến ở kiếp trước.

“Cháu không định kéo bác vào chuyện này.” Hắn nói, giọng chân thành. “Cháu chỉ cần một nơi trú tạm qua đêm. Sáng mai cháu sẽ rời đi.”

“Rời đi đâu?” Ông lão hỏi thẳng. “Với cái đà này, bọn chúng sẽ tìm ra cậu ở bất cứ đâu trong thành phố. Cậu có biết Hư Không Giáo có bao nhiêu tay sai không? Chúng không chỉ là những kẻ cuồng tín mặc áo choàng đen. Chúng là doanh nhân, là chính trị gia, là quản trị viên của Linh Mạng. Chúng ở khắp mọi nơi.”

“Quản trị viên của Linh Mạng.” Lâm Phong lặp lại, mắt nheo lại. “Cháu đã nghi ngờ điều này. Tài khoản của cháu bị đánh dấu theo dõi ngay sau khi cháu thắng sự kiện Tân Thủ Tranh Bá.”

“Vậy thì cậu hiểu rồi đấy. Chúng không chỉ muốn bắt cậu. Chúng muốn biết tại sao cậu có thể làm được những điều mà người khác không làm được. Tại sao cậu có kỹ năng cấp A vào ngày thứ hai. Tại sao con pet của cậu có thể hút linh khí từ quái vật. Và tại sao cậu lại biết trước về con boss ẩn trong đấu trường.”

Ông lão đứng dậy, bước về phía tủ kính lớn ở góc tiệm. Ông mở khóa, lấy ra một vật nhỏ bọc trong tấm vải nhung đỏ, rồi đặt lên bàn trước mặt Lâm Phong.

“Đây là thứ duy nhất ta giữ lại từ những ngày còn ở Tử Tiêu Thánh Địa.”

Lâm Phong cúi xuống nhìn. Đó là một mảnh gương vỡ, to bằng lòng bàn tay, viền bạc đã xỉn màu. Nhưng điều kỳ lạ là mặt gương không phản chiếu khuôn mặt hắn. Thay vào đó, nó hiển thị những đường xoáy mờ ảo, như thể có một lớp sương mù vĩnh viễn bao phủ bên trong.

“Hư Không Kính.” Ông lão nói. “Một mảnh vỡ thôi, nhưng đủ để phát hiện ra năng lượng từ Vết Nứt. Nếu cậu nhìn vào nó ở gần một Vết Nứt, mặt gương sẽ chuyển sang màu đỏ. Càng gần, màu càng đậm.”

Ông đẩy mảnh gương về phía Lâm Phong.

“Ta tặng cậu đấy. Dù sao ta cũng đã quá già để dùng nó rồi.”

“Cháu không thể nhận thứ quý giá thế này.”

“Cậu không có lựa chọn đâu.” Ông lão cười, nụ cười mệt mỏi nhưng không thiếu phần ấm áp. “Nếu cậu thực sự là người có thể thay đổi mọi thứ, như cách cậu đã thay đổi kết quả của Tân Thủ Tranh Bá, thì cậu sẽ cần nó. Còn nếu cậu không phải, thì dù sao nó cũng chỉ là một mảnh gương vô dụng.”

Lâm Phong cầm mảnh gương lên. Nó mát lạnh trong lòng bàn tay hắn, và hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt chạy qua từ mặt gương. Hắn bỏ nó vào túi áo trong, nơi đã có tấm thiệp mời của Tử Tiêu Thánh Địa.

“Cảm ơn bác.”

“Đừng cảm ơn vội. Ta còn một thứ nữa cho cậu.”

Ông lão bước về phía tấm thảm cũ kỹ trải giữa sàn tiệm, dùng chân đẩy nó sang một bên. Bên dưới tấm thảm là một cánh cửa sắt nhỏ, vừa đủ một người chui xuống. Ông lão lấy trong túi áo ra một chiếc chìa khóa han gỉ, tra vào ổ, vặn mạnh. Cánh cửa mở ra với một tiếng rít chói tai.

“Đây là hầm trú ẩn mà ta đã xây từ nhiều năm trước. Dưới đó có đủ lương thực, nước uống, và một chiếc giường cũ. Không sang trọng gì, nhưng an toàn. Cậu có thể ở đó bao lâu tùy thích.”

Lâm Phong nhìn xuống cái hố tối om bên dưới, rồi quay sang nhìn ông lão. “Còn bác thì sao?”

“Ta á? Ta sẽ đóng cửa tiệm vài ngày, sang nhà người quen ở tạm. Đừng lo cho ta. Ta đã sống sót qua bao nhiêu chuyện rồi, có thêm một lần nữa cũng chẳng sao.”

Ông lão đặt chiếc chìa khóa vào tay Lâm Phong.

“Khóa từ bên trong. Đừng mở cho bất kỳ ai, trừ khi đó là ta hoặc là cô gái tóc bạc mà cậu đi cùng hôm trước.”

Lâm Phong khựng lại. “Bác biết Cơ Nguyệt Đồng?”

“Biết chứ. Con bé đó là niềm tự hào cuối cùng của Tử Tiêu Thánh Địa. Nếu nó tin tưởng cậu, thì có lẽ cậu cũng xứng đáng để ta tin tưởng.”

Không nói thêm gì, ông lão quay lưng bước ra phía sau quầy, bắt đầu thu dọn những món đồ lặt vặt trên bàn. Dáng ông còng xuống, mái tóc bạc lòa xòa trước trán, trông không khác gì một ông già bình thường đang chuẩn bị đi ngủ. Nhưng Lâm Phong biết, đằng sau vẻ ngoài đó là một người đã từng là đệ tử chân truyền của Tử Tiêu Thánh Địa, một người đã từng đối mặt với Hư Không Giáo và sống sót.

Hắn cầm chìa khóa, chui xuống hầm, rồi kéo cánh cửa sắt đóng lại phía trên. Tiếng “cạch” của ổ khóa vang lên khô khốc trong không gian chật hẹp.

Căn hầm nhỏ hơn hắn tưởng, chỉ rộng chừng mười mét vuông, nhưng được sắp xếp gọn gàng. Một chiếc giường sắt đơn đặt sát tường, bên cạnh là mấy thùng gỗ đựng đồ khô và nước uống. Một chiếc đèn dầu nhỏ treo trên vách đá, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp. Trên mặt bàn gỗ ọp ẹp ở góc phòng, một cuốn sổ cũ kỹ nằm mở ra, những dòng chữ viết tay đã phai mờ theo năm tháng.

Lâm Phong đặt ba lô xuống, ngồi phịch lên giường. Tiểu Bạch bay khỏi vai hắn, lượn một vòng quanh căn hầm như một con đom đóm xanh, rồi đáp xuống gối, cuộn tròn lại.

Hắn rút mảnh Hư Không Kính ra khỏi túi áo. Mặt gương vẫn phản chiếu những đường xoáy mờ ảo, không có dấu hiệu gì của màu đỏ. Điều đó có nghĩa là không có Vết Nứt Hư Không nào ở gần đây. Tốt.

Hắn cất mảnh gương đi, rồi nằm dài xuống giường, mắt nhìn lên trần hầm bằng đá. Những sự kiện của đêm nay vẫn quay cuồng trong đầu hắn. Hư Không Giáo, quản trị viên phản bội, ông lão từng là đệ tử Tử Tiêu Thánh Địa, và mảnh Hư Không Kính có thể phát hiện Vết Nứt. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn mà hắn vẫn chưa thể nhìn thấy toàn cảnh.

[Đinh! Ký chủ đã trải qua một ngày dài. Đề xuất: Đi ngủ. Cơ thể cấp G dù đã được nâng cấp lên Tu Sĩ Giác Tỉnh sơ cấp vẫn cần nghỉ ngơi. Đừng có thức đêm suy nghĩ lung tung rồi sáng mai gục trong game.]

“Mày luôn biết cách phá hỏng những khoảnh khắc nghiêm túc của tao đấy.” Lâm Phong lẩm bẩm, nhưng khóe môi hắn đã giãn ra một chút.

[Đó là trách nhiệm của ta. Ngủ đi.]

Hắn nhắm mắt, nhưng giấc ngủ không đến dễ dàng. Những hình ảnh của kiếp trước lại hiện về, lần này rõ nét hơn. Khuôn mặt của những người đã chết, tiếng gầm của lũ quái vật từ Vết Nứt, và cảm giác tuyệt vọng khi nhận ra tất cả những gì mình có trong game đều vô nghĩa.

Nhưng lần này, có một sự khác biệt.

Hắn không còn là kẻ vô danh chỉ biết chơi game nữa. Hắn đã có linh khí thực sự. Hắn đã có kỹ năng thực sự. Và hắn đã có những đồng minh mà kiếp trước hắn chưa từng có.

Tử Tiêu Chân Nhân. Cơ Nguyệt Đồng. Ông lão chủ tiệm đồ cổ. Và cả Tiểu Bạch.

Hắn sẽ không để họ chết như kiếp trước.

Với suy nghĩ đó, hắn chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Lâm Phong thức dậy với tiếng “bíp bíp” the thé của Tiểu Bạch ngay bên tai. Con pet đã hồi phục hoàn toàn sau giấc ngủ dài, bộ lông trắng muốt của nó lại lấp lánh những đường code xanh lam, đôi mắt pixel long lanh đầy năng lượng. Nó bay lơ lửng trước mặt hắn, cái đuôi ngắn ngủn ve vẩy như một chiếc cần gạt nước tí hon.

“Mày khỏe lại rồi à?”

“Bíp bíp!” Nó xoay một vòng, rồi há miệng nhả ra một viên đá nhỏ màu xanh lam, to bằng hạt đậu, đặt vào lòng bàn tay hắn.

[Đinh! Tiểu Bạch đã thu thập thêm một mảnh vỡ linh khí trong lúc ký chủ ngủ. Linh khí hiện tại: 9.982/10.032. Đã tiêu hao 50 điểm cho Hỏa Diễm Phong Bạo và 10 điểm cho trận chiến tối qua.]

“Giỏi lắm.” Hắn xoa đầu Tiểu Bạch, rồi đứng dậy.

Hắn ăn vội một gói lương khô trong thùng đồ của ông lão, uống vài ngụm nước, rồi đeo Vòng Đeo Linh Hồn lên cổ tay. Còn nhiều việc phải làm. Trước hết, hắn phải vào game gặp Tử Tiêu Chân Nhân để báo cáo về Hư Không Giáo và những gì ông lão đã tiết lộ. Sau đó, hắn phải tìm Cơ Nguyệt Đồng và cảnh báo nàng rằng có thể có nội gián trong chính Tử Tiêu Thánh Địa.

Nhưng khi hắn vừa đăng nhập vào Linh Mạng, một dòng thông báo đỏ thẫm đập thẳng vào mắt.

Cảnh báo: Tài khoản của bạn đã bị truy cập trái phép từ một thiết bị lạ. Thời gian truy cập: 03:47 sáng nay.

Một tin nhắn đã được để lại trong hòm thư của bạn.

Lâm Phong cảm thấy máu trong người lạnh đi. Hắn mở hòm thư.

Tin nhắn chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ màu đỏ, không có tên người gửi, không có tiêu đề.

“Mày không thể trốn mãi được đâu, Lâm Phong.”

Bên dưới dòng chữ là một biểu tượng nhỏ: con mắt với đồng tử là vết nứt đỏ.

Hư Không Giáo đã xâm nhập được vào tài khoản của hắn. Không chỉ ngoài đời thực, mà ngay trong chính Linh Mạng, bọn chúng cũng đang dõi theo từng bước đi của hắn.

“Tiểu Bạch.” Hắn gọi, giọng trầm xuống.

“Bíp?”

“Từ giờ trở đi, mọi hoạt động của chúng ta trong game đều có thể bị theo dõi. Mày có thể kiểm tra xem có ai đang giám sát tài khoản của tao không?”

Tiểu Bạch nghiêng đầu, đôi mắt pixel nhắm lại như đang tập trung. Một lúc sau, nó mở mắt ra, và lần đầu tiên kể từ khi gặp nó, Lâm Phong thấy trong đôi mắt pixel ấy một tia sợ hãi.

“Bíp… bíp bíp…”

Nó không thể kiểm tra. Có một bức tường lửa mà ngay cả nó cũng không thể vượt qua.

“Được rồi.” Hắn hít một hơi thật sâu. “Vậy thì chúng ta sẽ chơi theo cách của chúng.”

Hắn mở bản đồ, đánh dấu vị trí Tử Tiêu Thánh Địa. Nhưng trước khi kịp dịch chuyển, một tin nhắn khác hiện ra, lần này là từ Cơ Nguyệt Đồng.

“Có chuyện quan trọng. Gặp ta ở Động Thiên Phúc Địa ngay. Đừng nói với ai.”

Tim hắn đập nhanh hơn. Có chuyện gì đó đã xảy ra. Và từ giọng điệu của nàng, đó không phải là chuyện tốt.

Hắn không chần chừ. Dịch chuyển đến Tử Tiêu Sơn, bước qua cổng thánh địa, và đi thẳng về phía Động Thiên Phúc Địa. Những đệ tử đứng gác không ngăn cản hắn. Có lẽ Tử Tiêu Chân Nhân đã dặn dò từ trước.

Khi hắn bước vào thung lũng linh khí, Cơ Nguyệt Đồng đã đứng đợi sẵn bên bờ suối Linh Tuyền. Gương mặt nàng tái nhợt hơn bình thường, đôi mắt tím không còn vẻ lạnh lùng thường trực mà thay vào đó là một nỗi lo lắng khó che giấu.

“Có chuyện gì vậy?” Hắn hỏi ngay khi đến gần.

Nàng không trả lời. Thay vào đó, nàng rút từ trong tay áo ra một phong thư, đưa cho hắn. Trên phong thư không có tên người gửi, chỉ có một biểu tượng quen thuộc.

Con mắt với vết nứt đỏ.

Lâm Phong mở phong thư. Bên trong là một tờ giấy trắng, trên đó viết bằng mực đỏ thẫm, nét chữ run rẩy như thể người viết đang rất vội vàng hoặc rất sợ hãi.

“Nội gián đang ở trong Tử Tiêu Thánh Địa. Hắn biết tất cả về ngươi, về Lâm Phong, và về những gì chưởng môn đã hứa. Hãy cẩn thận. Bước tiếp theo của bọn chúng sẽ là nhắm vào Động Thiên Phúc Địa.”

Lâm Phong gấp tờ giấy lại, ngước lên nhìn Cơ Nguyệt Đồng.

“Ai đưa cho nàng lá thư này?”

“Ta không biết.” Nàng lắc đầu. “Sáng nay ta thức dậy thì nó đã nằm trên bàn trong phòng riêng của ta rồi. Không ai trong thánh địa thừa nhận đã đặt nó ở đó. Cửa phòng ta khóa từ bên trong.”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Phong. Hư Không Giáo không chỉ theo dõi hắn. Chúng đã thâm nhập vào tận nơi an toàn nhất của Tử Tiêu Thánh Địa, vào tận phòng riêng của thánh nữ, mà không để lại dấu vết gì.

Hoặc tệ hơn, kẻ đặt lá thư đó chính là người mà nàng tin tưởng.

Hắn nhìn quanh thung lũng Động Thiên Phúc Địa. Những dòng suối linh khí vẫn chảy róc rách, những cây cổ thụ vẫn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, những đám mây ngũ sắc vẫn lơ lửng trên bầu trời. Khung cảnh yên bình đến mức khó tin rằng ngay trong chính nơi này, một mối nguy hiểm chết người đang rình rập.

“Nàng có tin tưởng tất cả mọi người trong thánh địa không?” Hắn hỏi.

Cơ Nguyệt Đồng im lặng một lúc. Rồi nàng trả lời, giọng nhỏ như gió thoảng.

“Trước đây thì có. Nhưng giờ thì ta không chắc nữa.”

0