Chương 11: Ba Nhịp, Hai Nhịp
Vòng tay không đợi cậu.
Đường xanh chạy dọc theo mép nó một lần, tắt, rồi chạy lại. Sau đó mặt bàn gỗ cộng hưởng ba nhịp rung ngắn, một khoảng lặng, và hai nhịp rung dài hơn.
Nhã ngồi yên.
Tiếng ù của máy lạnh lọt vào tai cậu như thể phòng đang cố tình lấp đầy khoảng trống mà cậu không tạo ra được. Mùi cà phê đã nguội, mùi khăn giấy ẩm, mùi sunfat mờ từ cái cục hô hấp cậu không dám mở. Căn hộ ở Thành Phố Hồ Chí Minh vẫn là căn hộ của cậu. Nhưng vòng tay nằm trên khăn giấy trắng kia đã bước sang một trạng thái mà cậu không có từ vựng để gọi.
Cậu không chạm vào nó.
Cậu thậm chí không thở mạnh.
Tay cậu chậm rãi kéo laptop lại gần, mở sổ tay ra một trang mới, đặt bút cạnh dòng kẻ thẳng. Rồi cậu dùng điện thoại chụp toàn cảnh bàn làm việc. Hình chụp thứ hai. Hình chụp thứ ba. Lần lượt từng góc. Từng món đồ.
Ba nhịp. Hai nhịp.
"Đừng dừng."
Cậu nói nhỏ, không rõ nói với vòng tay hay với chính mình.
Nếu nó dừng, cậu sẽ phải bắt đầu. Mà bắt đầu lúc này thì cậu không biết bắt đầu từ đâu.
Nó không dừng.
Sau khoảng mười hai giây, mẫu tín hiệu lặp lại. Ba nhịp ngắn. Hai nhịp dài. Khoảng nghỉ giữa các xung gần như bằng nhau. Chu kỳ lặp lại ổn định đến mức nếu cậu thay bất kỳ linh kiện điện tử nào cậu từng debug vào đây, cậu sẽ nghĩ đến một bộ đếm cứng chạy trên thạch anh.
Nhã ghi vào sổ:
17:43 — vòng tay kích hoạt. Ánh xanh mép ngoài. Mẫu: 3 ngắn + 2 dài. Chu kỳ ~12 giây.
Dòng chữ run nhẹ ở phần "17:43". Cậu nhìn bút mình một lúc, rồi viết thêm:
Không chạm. Không đo. Chỉ nhìn.
Cậu đặt bút xuống, hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng, đếm bốn nhịp, đếm thêm bốn nhịp nữa. Khi cậu nhìn lại vòng tay, nó vẫn đang phát. Vẫn đúng chu kỳ. Vẫn im lặng ngoài ba nhịp và hai nhịp.
Không ai ở thế giới bên kia cần biết cậu đang xem.
Chưa ai.
Nửa tiếng trôi qua trước khi cậu dám làm bất cứ điều gì ngoài nhìn.
Cậu ngồi trên ghế, lưng tựa thẳng, hai tay đặt trên đùi, như một học sinh bị phạt ngồi im. Mắt cứ vài phút lại quay về vòng tay. Đầu cứ vài phút lại hỏi một câu mới.
Cậu đã thấy ánh sáng phát ra từ cổ tay người bên kia trong video chương 7. Một đường mỏng. Nhưng lúc đó là thiết bị đang hoạt động trên cơ thể chủ nhân. Bây giờ là thiết bị đang hoạt động trên bàn gỗ của cậu, sau khi chủ nhân của nó đã nằm yên trong một cái hang ở thế giới khác.
Cậu đã thấy nhịp rung của thiết bị bên kia ở chương 9. Lớp âm trầm. Giọng bốn ngón. Nhưng đó là rung truyền qua không khí và vật liệu, do cơ thể chủ nhân phát ra. Không phải do một thiết bị nhỏ bằng hai đốt ngón tay tự phát sau khi đã nằm yên nhiều giờ.
Sự khác biệt này quan trọng.
Nó có nghĩa vòng tay không chỉ là một thiết bị thụ động nhận lệnh từ người đeo. Nó có một phần nội tại. Một nguồn. Một chương trình.
Nhã ghi:
Thiết bị có nguồn nội tại, không chỉ thụ động theo chủ thể. Có thể còn nhiều trạng thái chưa kích hoạt.
Cậu đặt ngòi bút vào dấu chấm cuối cùng.
Rồi cậu nhìn hộp dẹt.
Hộp dẹt nằm im.
Nhã cầm bút, vẽ một sơ đồ nhanh trên giấy. Vòng tay ở giữa. Hộp dẹt cách mười lăm centimet. Khối hô hấp ở góc, vẫn nằm trong hộp nhựa trong. Miếng gương đen ở mép bàn.
"Thử một thứ."
Cậu nói, chủ yếu để tự nghe giọng mình.
Cậu dùng đầu bút đẩy nhẹ hộp dẹt ra xa thêm mười centimet.
Vòng tay rung sớm hơn chu kỳ dự kiến đúng nửa nhịp.
Cậu nhìn đồng hồ trên laptop.
Cậu đẩy hộp dẹt ra xa thêm.
Lần này vòng tay không rung.
Im lặng.
Nhã đếm trong đầu. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười.
Vòng tay vẫn im.
Cậu kéo hộp dẹt về lại gần. Từng centimet. Từng centimet.
Khi hộp dẹt ở khoảng cách cũ, vòng tay sáng lại. Mẫu tín hiệu lặp lại từ đầu. Ba nhịp. Hai nhịp. Chu kỳ mười hai giây.
"Liên quan đến hộp dẹt."
Cậu nói thành tiếng.
Trong những ngày ở Vietcom Tech, nếu cậu debug một cảm biến có hai mô-đun, cậu sẽ nghĩ đến việc ghép nối giữa chúng. Cảm biến chính không phát tín hiệu khi mất ghép nối. Cảm biến chính quay lại chu kỳ mặc định khi ghép nối phục hồi.
Cậu không biết khái niệm "ghép nối" có còn đúng với thiết bị này hay không.
Nhưng mẫu tín hiệu giống.
Nhã viết:
Khi đẩy hộp dẹt ra xa ~25cm: vòng tay im. Khi kéo lại gần ~15cm: vòng tay lặp lại mẫu tín hiệu. Có thể là liên hệ gần. Chưa rõ cơ chế (cảm ứng, điện từ, rung, ánh sáng).
Cậu dừng bút, nhìn hai món đồ nằm cách nhau mười lăm centimet.
Trên một hành tinh khác, hai thiết bị này có lẽ cùng thuộc về một người. Chúng nằm cùng nhau trên người đó, hoạt động cùng nhau, báo cáo cùng nhau. Bây giờ người đó đã chết, nhưng hai thiết bị vẫn tìm nhau khi bị tách ra.
Điều đó vừa bình thường vừa không bình thường.
Bình thường vì thiết bị điện tử thường hoạt động theo cặp.
Không bình thường vì đây không phải đồ Trái Đất.
Cậu không biết quy tắc ở đây là gì.
Sau đó cậu làm một việc tồi tệ hơn.
Cậu cầm hộp dẹt lên, xoay mặt, tìm chỗ hở. Cậu không dùng tuốc-nơ-vít. Cậu dùng đầu nhíp. Cậu cũng không biết tại sao mình chọn đầu nhíp. Có lẽ vì nó nhỏ. Có lẽ vì nó không phải vũ khí.
Hộp dẹt không có ốc. Không có đường nứt. Không có nắp trượt mà cậu thấy rõ. Nhưng khi cậu ấn đầu nhíp vào một góc, mặt hộp nóng lên.
Cậu buông tay.
Hộp dẹt rơi xuống khăn giấy với một tiếng bịch nhỏ.
Nhã nhìn ngón tay mình qua găng cao su. Không đỏ. Không rát. Chỉ nóng. Như vừa chạm vào một cục pin bị đoản mạch.
Hộp dẹt nằm im. Vòng tay nằm im. Cả hai đều không phát ra gì.
"Được rồi."
Cậu nói, giọng thấp hơn bình thường.
"Không cạy."
Cậu ghi vào sổ:
Ấn đầu nhíp vào góc hộp dẹt: hộp nóng. Có thể là phản ứng cơ học → nhiệt → cảnh báo. Không cố mở tiếp. Có thể là cơ chế bảo vệ.
Rồi cậu thêm:
Mình quên rồi. Đây không phải thiết bị Trái Đất. Có thể tự phản ứng. Có thể có cơ chế "cảm biến bị cạy". Có thể có chủ sở hữu khác.
Cậu dừng lại nhìn chữ "chủ sở hữu khác" một lúc.
Có ai đó ở thế giới bên kia sở hữu hộp dẹt này không? Nếu vòng tay vừa là thiết bị cá nhân, vừa là thiết bị cặp với hộp dẹt, thì hộp dẹt có thể là thiết bị cặp với người chủ sở hữu khác. Có thể là đồng nghiệp. Có thể là người thân. Có thể là cơ quan giám sát.
Hoặc cũng có thể đơn giản là hộp dẹt là thiết bị hỗ trợ cá nhân, và khi cảm ứng thấy lực cơ học lạ, nó tự bảo vệ.
Cậu không đủ dữ liệu để kết luận.
Cậu chỉ biết rằng cậu vừa làm một việc ngu ngốc.
Cậu bước ra khỏi bàn, đi vào bếp, uống nửa cốc nước. Nước lạnh đọng trên thành cốc. Cậu nhìn tay mình. Cậu đang đeo găng rửa chén. Cậu tháo găng ra. Rửa tay. Lau khô. Đeo găng mới.
Quay lại bàn.
Vòng tay vẫn im.
Hộp dẹt vẫn im.
Cậu ngồi xuống. Nhìn đồng hồ. 17:56. Ba phút kể từ lần cuối cùng vòng tay rung.
Cậu đẩy hộp dẹt ra xa thêm năm centimet. Không phản ứng. Cậu đẩy ra xa thêm. Không phản ứng.
Khoảng cách quan trọng hơn lúc đầu.
Cậu kéo lại gần. Không phản ứng.
Kéo sát hơn. Gần chạm.
Vòng tay rung lại.
Cậu viết:
Sau khi bị tác động cơ học: phạm vi hoạt động bị thu hẹp. Cần khoảng cách gần hơn để kích hoạt. Có thể cảm biến bị hỏng nhẹ. Có thể cơ chế tự bảo vệ giảm công suất. Chưa chắc.
Cậu gạch chân "Chưa chắc" hai lần.
Ngoài cửa sổ, một chiếc xe rác chạy qua. Cậu nghe thấy tiếng xích va vào thùng, tiếng người la hét, tiếng gió. Thành Phố Hồ Chí Minh chiều Chủ Nhật đang tiếp tục sống. Cậu ước mình cũng đang ở ngoài kia, đang cãi nhau với mẹ vì chuyện ăn sáng, đang chửi Minh vì hôm qua hứa trả tiền cà phê mà quên.
Cậu thở dài.
Rồi cậu ghi tiếp:
Phải thận trọng. Thiết bị không cho phép mình sai lần thứ hai.
Đến khoảng 18:20, cậu bắt đầu thử nghiệm cẩn thận hơn.
Cậu dùng tay đeo găng đặt vòng tay gần hộp dẹt, rồi xa dần, rồi lại gần. Mỗi lần, cậu đợi hai chu kỳ để chắc chắn phản ứng là ổn định.
Khoảng cách phát hiện giờ là khoảng tám đến mười centimet. Trước đó là mười lăm.
Suy giảm khoảng một phần ba.
Nếu cậu tiếp tục sai, có thể sẽ bằng không.
Cậu đặt vòng tay lại vị trí ban đầu. Nhìn nó. Nhìn hộp dẹt. Nhìn đường xanh mờ chạy dọc mép vòng tay mỗi khi nó phát tín hiệu.
Trong bất kỳ thiết kế nào, một thiết bị có đèn báo và đèn báo phải có nguồn điện. Đèn LED trên thiết bị Trái Đất thường ăn dòng rất nhỏ. Nhưng thiết bị này đã chạy liên tục nhiều giờ. Có thể nhiều ngày. Có thể nhiều tháng, nếu nó hoạt động liên tục trên cổ tay người chết.
Nguồn năng lượng ở đây là gì?
Nhã mở sổ ra trang mới, vẽ sơ đồ nguồn.
Cậu không có dữ liệu. Cậu chỉ có giả thuyết.
1. Pin hóa học như Trái Đất — ít khả năng, vì sao lại chạy quá lâu?
2. Pin sinh học — sạc qua cơ thể? Sau khi tháo ra thì vẫn chạy? Có thể còn năng lượng tích trữ.
3. Thu năng lượng môi trường — ánh sáng, rung động, nhiệt? Trong phòng có ít cả ba.
4. Tự duy trì bằng cách nào đó mà mình không hiểu.
Cậu gạch chân số 4.
Rồi cậu viết thêm:
Nếu mình không hiểu được nguồn năng lượng, mình cũng sẽ không hiểu được cách tắt nó.
Ý nghĩ này khiến cậu lạnh sống lưng.
Nếu thiết bị này hoạt động mãi, nếu nó đang phát tín hiệu, và nếu cậu vẫn chưa biết tín hiệu đó đi đến đâu, thì cậu đang giữ trong nhà một thứ mà cậu không có cách nào kiểm soát.
Cậu nhìn miếng gương đen ở mép bàn.
Nó vẫn đen. Vẫn im. Vẫn không phản chiếu gì.
Nhưng nó là một cổng. Cậu đã đi qua nó. Cậu đã quay lại. Cậu biết nó hoạt động.
Nếu vòng tay phát tín hiệu qua cổng, thì ai đó ở thế giới bên kia có thể đang nghe.
Cậu viết nhanh:
Nếu vòng tay đang phát tín hiệu → có người bên kia có thể nghe thấy. Nếu cổng là hai chiều → tín hiệu có thể đi từ Trái Đất sang thế giới bên kia. Cần xác định cổng có phải ăng-ten không.
Cậu dừng bút.
"Thế giới bên kia."
Cậu nói khẽ.
Cái tên đó vẫn quá mơ hồ. Nó không phải tên một hành tinh, không phải tên một địa điểm, không phải thứ có thể ghi vào báo cáo khoa học mà không thấy xấu hổ. Nhưng ít nhất nó trung thực.
Cậu chưa biết nơi kia là đâu.
Chưa biết nó có phải một hành tinh nào đó từng nằm trong danh mục thiên văn hay không. Chưa biết khoảng cách. Chưa biết tọa độ. Chưa biết liệu từ "hành tinh" có đủ chính xác không.
Gọi tên nó lúc này chỉ là một cách tự lừa mình rằng cậu hiểu hơn thực tế.
Cậu chỉ ghi thêm:
Cổng: chưa rõ ăng-ten hay không. Nếu vòng tay phát tín hiệu, có thể bị phát hiện. Nguy cơ an toàn. Cần tìm cách chặn.
Cách chặn.
Cậu nhìn quanh căn hộ.
Laptop có vỏ nhôm. Điện thoại có case nhôm. Nồi inox trong bếp. Cậu có thể dùng nồi để úp lên vòng tay. Nhưng úp nồi là cách làm của người hoang tưởng, không phải cách làm của kỹ sư.
Cậu vẫn ghi vào sổ:
Có thể dùng vật liệu dẫn điện để chắn sóng. Cần xác định loại sóng trước.
Mẹ gọi lúc 18:47.
Nhã nhìn tên hiện trên màn hình điện thoại. Nhìn vòng tay trên bàn. Nhìn màn hình. Nhìn vòng tay.
Cậu không bắt máy.
Tin nhắn nhảy vào:
Con ơi ăn cơm chưa.
Nhã nhìn tin nhắn.
Cậu nhớ lần cuối cùng cậu gọi cho mẹ. Có lẽ là thứ Bảy. Có lẽ là thứ Sáu. Cậu không nhớ rõ. Mẹ ở Cà Mau. Mẹ thức dậy lúc năm giờ sáng. Mẹ sẽ lo nếu cậu không trả lời.
Cậu gõ:
Con ăn rồi. Con đang bận xíu. Tối con gọi lại.
Cậu gửi.
Rồi cậu nhìn vòng tay.
Mẹ cậu không biết về thế giới bên kia. Mẹ cậu không biết về cái hang. Mẹ cậu không biết về bàn tay bốn ngón. Mẹ cậu chỉ biết rằng con trai bà đang ở Thành Phố Hồ Chí Minh, đang đi làm, đang ăn cơm hay chưa.
Cậu muốn kể cho mẹ. Cậu muốn nói rằng thế giới rộng hơn cậu tưởng. Cậu muốn nói rằng có lẽ có những thứ mà cả đời bà không cần biết, nhưng nếu bà biết, bà sẽ không giận vì cậu lâu không gọi.
Cậu không nói.
Cậu chỉ ghi vào sổ:
Mẹ gọi. Không trả lời chi tiết. Trả lời qua tin nhắn.
Rồi cậu bỏ điện thoại úp xuống bàn.
Đến 19:30, Nhã quyết định thử một thứ khác.
Cậu không chạm vào thiết bị. Cậu chạm vào mình.
Cậu đưa mu bàn tay, không phải lòng bàn tay, lại gần vòng tay. Mu bàn tay có ít mạch máu hơn. Cậu không muốn tạo ra tiếp xúc da đầy đủ. Cậu chỉ muốn thử xem thiết bị có phản ứng với cơ thể người hay không.
Cách mười centimet. Không phản ứng.
Cách bảy centimet. Vòng tay rung nhẹ hơn. Chu kỳ không đều. Ánh xanh mờ đi.
Cách năm centimet. Vòng tay rung mạnh hơn. Ánh xanh đậm hơn. Có lẽ.
Cậu không chắc.
Cậu rút tay lại.
Ghi:
Khi tay người ở gần vòng tay: tín hiệu thay đổi. Có thể do nhiệt, do điện dung, do trường gì đó. Nếu thật sự phản ứng với cơ thể người, vòng tay này có thể đang tìm chủ thể.
Cậu viết từ "tìm chủ thể" rồi dừng lại.
Nếu vòng tay đang tìm chủ thể, và chủ thể đã chết, thì nó đang tìm một người không tồn tại.
Cậu tự hỏi nó sẽ tìm bao lâu.
Cậu tự hỏi nếu nó không tìm thấy, nó sẽ làm gì.
Cậu làm việc đến 21:00.
Trong ba tiếng rưỡi tiếp theo, cậu không thử gì mới. Cậu chỉ quan sát.
Cậu vẽ sơ đồ chu kỳ phát tín hiệu của vòng tay.
Cậu ghi nhận nhiệt độ bề mặt hộp dẹt bằng cách chạm nhẹ qua găng.
Cậu chụp thêm ảnh.
Cậu đếm số lần vòng tay phát.
Trong ba tiếng rưỡi, vòng tay phát 982 lần. Mỗi lần đúng ba nhịp ngắn và hai nhịp dài. Không có ngoại lệ. Không có biến thể. Không có thêm bất cứ thứ gì.
Cậu ghi:
982 chu kỳ. Không biến thể. Có thể là chế độ mặc định khi mất kết nối với hộp dẹt (?). Hoặc là một chế độ "chờ" chưa rõ chức năng.
Cậu không ghi "báo lỗi". Cậu cũng không ghi "gọi ai đó". Cậu không đủ thông tin.
Cậu chỉ ghi: chế độ chờ.
Trong kỹ thuật Trái Đất, một thiết bị mất ghép nối sẽ chuyển sang chế độ chờ. Nó sẽ tiếp tục phát tín hiệu cầu nối cho đến khi hết pin. Đó là thiết kế an toàn. Đó là cách mà một thiết bị ngoan ngoãn hoạt động.
Nhưng thiết bị này không phải của cậu. Nó không phải Trái Đất. Nó đang ở trong nhà cậu.
Và cậu không có cách nào tắt nó.
Cậu ghi thêm:
Không biết cách tắt. Không biết có nên cố tắt. Có thể an toàn nhất là để nguyên, ghi nhận, không tác động. Cần thêm công cụ đo đạc.
Cậu dừng bút.
Cậu cần một máy hiện sóng. Cậu cần một máy phân tích phổ. Cậu cần một cách đo tín hiệu chính xác hơn camera điện thoại. Nhưng cậu đang ở nhà. Và cậu chỉ có laptop, điện thoại, và một bộ não đang bắt đầu mệt.
Cậu đứng dậy, duỗi lưng, đi vòng quanh phòng.
Cậu mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc khăn tắm cũ. Cậu phủ chiếc khăn lên vòng tay. Ánh xanh lờ đi. Âm thanh ù đi.
"Không tắt được, nhưng giảm được tiếng ồn."
Cậu nói.
Cậu biết đây không phải giải pháp. Nhưng lúc này, ít nhất cậu có thể ngủ mà không nghe ba nhịp hai nhịp liên tục trong đầu.
Cậu quay lại bàn, ghi thêm một dòng cuối cùng trong ngày:
Hôm nay: xác nhận vòng tay + hộp dẹt có liên hệ. Vòng tay tự phát khi hộp ở gần. Khoảng cách kích hoạt giảm sau khi cố cạy hộp. Có thể do mình gây hỏng. Vòng tay có thể phản ứng với cơ thể người. Cần thêm dụng cụ. Cần thêm thời gian. Cần thêm dữ liệu.
Cậu đóng sổ.
Tắt đèn bàn.
Bật đèn ngủ.
Nằm xuống.
Và lắng nghe.
Qua lớp khăn, tiếng ù vẫn lọt vào. Cậu nằm nghe. Đếm từng chu kỳ. Một. Hai. Ba. Bốn.
Cậu tự nhủ rằng đây là dữ liệu.
Cậu không thành công.
Ba giờ sáng, Nhã dậy.
Không phải vì tiếng động. Vì im lặng.
Vòng tay không rung nữa.
Cậu ngồi dậy, đi chân trần đến bàn. Kéo khăn ra.
Vòng tay nằm im. Ánh xanh tắt.
Cậu cầm lên.
Không nóng. Không lạnh. Nhẹ. Rất nhẹ.
Cậu xoay nó, nhìn mặt trong, thấy vùng vật liệu khác màu. Cậu đặt xuống. Cậu nhìn hộp dẹt.
Hộp dẹt vẫn nằm im.
Cậu viết, ngay trên mặt bàn, bằng bút bi:
3:02 — vòng tay ngừng. Sau bao lâu? Tính từ 17:43. Khoảng 9 tiếng 19 phút.
Lý do? Pin? Chế độ chờ? Mất tín hiệu từ hộp dẹt? Mất nguồn? Nhiệt? Không biết.
Hành động tiếp theo: ghi nhận. Không tác động. Đợi.
Cậu ngồi lại lên giường, không bật đèn.
Cậu nhìn bàn trong bóng tối.
Một vòng tay. Một hộp dẹt. Một miếng gương đen. Một sổ tay.
Và cậu, một kỹ sư phần cứng hai mươi chín tuổi, đang ngồi giữa Thành Phố Hồ Chí Minh lúc ba giờ sáng, không biết mình vừa mở thứ gì.
Cậu nhắm mắt.
Không ngủ lại được.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.