Lý Thuyết Không Dây

Chương 12: Dấu Vết Của Một Người

Đăng: 05/06/2026 16:25 3,800 từ 1 lượt đọc

Nhã bắt đầu ngày thứ Hai bằng việc không ngủ.

Cậu đã cố. Cậu đã tắt đèn, leo lên giường, kéo chăn lên vai. Cậu đã nằm nghe tiếng máy lạnh chạy đều và tiếng xe máy thỉnh thoảng chạy qua dưới hẻm. Cậu đã đếm đến một trăm linh hai rồi quên mất mình đang đếm đếm cái gì.

Lúc ba giờ mười bảy, cậu bỏ cuộc.

Cậu ngồi dậy, đi chân trần đến bếp, uống nửa cốc nước lạnh. Nước lạnh là một trong số ít những thứ cậu tin tưởng. Nó không có mùi lạ. Nó không rung theo ba nhịp hai nhịp. Nó không đến từ thế giới bên kia.

Cậu đặt cốc xuống, vòng lại phòng khách.

Vòng tay nằm trên khăn giấy, đường xanh tắt. Hộp dẹt nằm im. Miếng gương đen vẫn đen. Cậu nhìn ba món đồ như nhìn ba bệnh nhân đang thở máy — yên tĩnh không có nghĩa là ổn.

Cậu không bật đèn bàn.

Cậu chỉ bật laptop.

Màn hình sáng lên. Cậu gõ vào thanh tìm kiếm một cụm từ rất dài.

thiết bị từ thế giới khác kích hoạt khi mang qua cổng

Trình duyệt trả về tám triệu kết quả. Cậu lướt qua ba trang đầu. Toàn fiction. Toàn cốt truyện thần thoại. Toàn những thứ mà một kỹ sư phần cứng đã thức đến ba giờ sáng sẽ không đọc.

Cậu xóa cụm từ.

Gõ lại.

thiết bị phát tín hiệu cứ mỗi 12 giây ba nhịp hai nhịp

Bốn triệu kết quả. Vẫn toàn fiction.

Cậu ngồi yên một lúc.

"Mình đang làm cái gì vậy."

Câu hỏi thốt ra thành tiếng trong căn hộ tối. Cậu không trả lời. Cậu cũng không buồn trả lời. Cậu chỉ đóng laptop.

Xung quanh cậu, Thành Phố Hồ Chí Minh ngủ. Hẻm của cậu tĩnh lặng. Xe máy đã hết chạy. Tiếng máy lạnh là âm thanh duy nhất.

Cậu nhìn miếng gương đen.

Trước đây nó chỉ là một vật lạ. Bây giờ nó là cổng vào một nơi mà cậu đã đi qua, đã quay lại, đã thấy sinh vật bốn ngón, đã chạm vào cổ tay một người chết, và đã mang về ba món đồ không thuộc về Trái Đất.

Cậu nhìn vòng tay.

Nó không rung nữa. Nhưng cậu biết rằng nếu cậu lại gần, nếu cậu đặt nó cạnh hộp dẹt, nó sẽ lại rung.

Cậu không làm thế.

Cậu đi vào phòng ngủ, leo lên giường, kéo chăn lên vai. Lần này cậu không đếm. Cậu chỉ nhắm mắt. Cậu ngủ lúc gần bốn giờ.

Tiếng chuông báo thức lúc sáu giờ mười lăm kéo cậu lên khỏi giấc ngủ nông.

Cậu tắt chuông. Nằm thêm ba phút. Rồi ngồi dậy vì cơ thể cậu từ chối nằm thêm.

Cậu đi rửa mặt. Nước lạnh hơn bình thường. Ống nước trong nhà cậu vẫn vậy. Cậu cũng vẫn vậy. Nhưng sau giấc ngủ nông, mọi thứ cậu chạm vào đều hơi sắc hơn một chút, như thể cậu đang đi chân trần trên sàn bê tông mới đổ.

Cậu nhìn vào gương nhà tắm. Mặt cậu thiếu ngủ. Mắt cậu hơi sưng. Cậu không nhận ra mình trong nửa giây đầu, rồi nhận ra ngay. Cùng một khuôn mặt. Cùng một cái nhìn mệt mỏi.

Cậu không tắm.

Cậu quay lại bàn làm việc.

Vòng tay vẫn nằm đó. Hộp dẹt vẫn nằm đó. Nhưng cậu nhận ra ngay rằng thứ đã thay đổi không phải vòng tay.

Thứ đã thay đổi là cậu.

Hôm qua cậu còn ngại chạm vào vòng tay. Còn sợ nó nóng lên. Còn ngần ngừ trước khi đeo găng tay.

Sáng nay, cậu đeo găng tay mà không cần nhắc mình.

Cậu không biết đó là tiến bộ hay thói quen xấu.

Cậu dành bốn mươi phút đầu tiên để đo những thứ hôm qua cậu chưa đo.

Cậu dùng thước kẻ đo đường kính vòng tay. Ba phẩy hai centimet. Bề dày chỗ mỏng nhất bốn milimét. Chỗ dày nhất bảy milimét. Vòng tay nặng hai mươi bốn gam, nhẹ hơn cả một chiếc đồng hồ quartz.

Cậu đo hộp dẹt. Dài mười một centimet. Rộng bốn phẩy năm. Dày hai phẩy một. Nặng ba mươi hai gam. Có một khe nhỏ ở cạnh phải mà hôm qua cậu chưa để ý — rất mỏng, đủ để luồn một sợi tóc vào.

Cậu không luồn gì vào.

Cậu viết:

Không mở. Không cạy. Quan sát.

Rồi cậu đo khoảng cách giữa hai món khi vòng tay bắt đầu rung và khi vòng tay tắt. Con số cậu ghi được: mười sáu centimet là kích hoạt. Hai mươi tám centimet là tắt. Nhưng khoảng cách này có thể đã bị thu hẹp vì hôm qua cậu đã cạy hộp dẹt.

Cậu ghi thêm:

Hôm qua mình đã phá một phần phạm vi ghép nối. Không biết. Không thể undo.

Cậu ngồi nhìn hai con số. Mười sáu. Hai mươi tám. Cậu không phải nhà vật lý. Cậu là kỹ sư phần cứng. Cậu biết rằng mười sáu centimet là một con số có nghĩa. Nó cho cậu biết thiết bị phát ở công suất nào. Nó cho cậu biết mức năng lượng. Nó cho cậu biết nếu vòng tay và hộp dẹt cùng hoạt động, khoảng cách phát hiện lẽ ra phải là bao nhiêu.

Cậu không có công cụ để trả lời những câu hỏi đó.

Cậu chỉ có sổ tay, laptop, và một chiếc thước kẻ.

Cậu làm việc từ bảy giờ sáng.

Không phải làm việc ở Vietcom Tech. Làm việc với vòng tay.

Cậu cắm laptop vào sạc. Mở Audacity — phần mềm ghi âm miễn phí, đủ để phân tích dạng sóng. Cậu đặt micro điện thoại cạnh vòng tay, bắt đầu ghi. Cậu chờ.

Một phút. Hai phút. Ba phút.

Không có gì.

Cậu đặt hộp dẹt gần hơn. Mười centimet. Tám centimet. Sáu centimet.

Vòng tay rung lên.

Ba nhịp ngắn. Hai nhịp dài. Rồi im. Rồi lặp.

Cậu ghi lại toàn bộ. Mười lăm phút. Ba mươi phút. Cậu có thể nghe thấy từng nhịp qua loa laptop, nhỏ và khô, như tiếng gõ nhẹ vào mặt bàn.

Khi cậu tua lại và nghe lại, cậu nghe thấy nhịp đầu hơi khác với nhịp sau. Không phải khác về thời lượng. Khác về âm sắc. Nhịp đầu mỏng hơn. Nhịp sau đặc hơn. Có thể vì pin. Có thể vì nhiệt. Có thể vì cậu đang tưởng tượng.

Cậu không loại trừ khả năng thứ ba.

Cậu viết:

Âm sắc thay đổi nhẹ. Mỏng → đặc. Có thể pin. Có thể mình tưởng tượng. Cần so thêm nhiều lần.

Rồi cậu lại làm một việc mà cậu biết mình không nên làm.

Cậu thử tác động cơ học nhẹ vào hộp dẹt.

Không phải cạy. Chỉ gõ nhẹ bằng đầu bút. Cậu thử ba góc khác nhau. Mỗi góc ba lần. Cậu đo khoảng cách trước và sau.

Hai trong ba góc không có gì khác.

Góc thứ ba — góc phía dưới cùng của cạnh trái — khiến hộp dẹt rung nhẹ. Không phải cộng hưởng cơ học. Rung theo một mẫu có cấu trúc.

Cậu gõ thêm hai lần. Cùng một góc. Cùng một lực.

Hộp dẹt rung cùng một mẫu.

"Kích hoạt bằng gõ."

Cậu nói khẽ.

Cậu ghi:

Góc dưới-trái: gõ nhẹ → hộp dẹt rung theo mẫu. Có thể là nút vật lý ẩn. Hoặc cảm biến chạm. Hoặc cái gì khác. CHƯA CẠY.

Cậu viết chữ CHƯA CẠY bằng chữ in hoa vì hôm qua cậu đã cạy một lần và suýt làm hỏng thứ mà cậu chưa hiểu.

Chín giờ bốn mươi, điện thoại Nhã rung.

Minh.

Nhã nhìn tên trên màn hình. Cậu nhìn vòng tay trên bàn. Cậu nhìn lại điện thoại. Cậu bắt máy.

"Alo."

"Mày chết ở đâu rồi?"

Giọng Minh ở đầu dây bên kia lẫn tiếng bàn phím cơ. Cậu biết tiếng bàn phím cơ của Minh. Cậu biết Minh đang ngồi ở bàn làm việc. Cậu biết Minh đang gõ Slack.

"Đau đầu. Tôi xin WFH."

"Hôm qua mày cũng xin. Hai ngày liền. Tao tưởng mày bệnh nặng."

"Không."

"Thế board nguồn sao rồi?"

Nhã im.

Board nguồn. Cái board nguồn mà cậu đã debug cả tuần trước. Con regulator mà cậu đã chọn. Cái deadline ngày thứ Tư.

"Tối nay tôi coi."

"Tối nay mày coi. Mày nói câu đó từ thứ Sáu."

"Ừ."

"Mày có chắc là ổn không? Giọng mày nghe khác."

"Không ngủ được."

"Đàn ông con trai mà không ngủ được. Thế mày có gọi mẹ mày chưa?"

Cậu nhớ tin nhắn. Tin nhắn cậu đã trả lời lúc sáu giờ chiều qua. Con ăn rồi. Con đang bận xíu. Tối con gọi lại. Cậu đã không gọi.

"Chưa."

"Gọi đi. Mẹ mày lo."

"Ừ."

Minh tắt máy. Nhẹ nhàng. Không cằn nhọn. Cậu là kiểu bạn sẽ gọi để hỏi thăm, không phải kiểu bạn sẽ gọi để mắng.

Nhã đặt điện thoại xuống. Nhìn vòng tay.

Mẹ cậu không biết về thế giới bên kia. Mẹ cậu không biết về cái hang. Mẹ cậu không biết về bàn tay bốn ngón. Mẹ cậu chỉ biết rằng con trai bà đang ở Thành Phố Hồ Chí Minh, đang đi làm, đang ăn cơm hay chưa.

Cậu cầm điện thoại lên, bấm gọi.

Mẹ bắt máy sau ba tiếng chuông.

"Con ơi."

"Con ơi. Má khỏe không."

"Khỏe. Con ăn sáng chưa."

"Dạ chưa. Con ăn ngay."

"Lâu quá không gọi má."

"Dạ con bận."

"Đừng có bận quá. Bỏ bữa hoài."

"Dạ."

Má cậu tắt. Nhã cầm điện thoại mười giây.

Rồi cậu quay lại bàn.

Cậu dành phần còn lại của buổi sáng để tìm hiểu về hộp dẹt.

Không phải tìm hiểu bên trong. Tìm hiểu bên ngoài.

Cậu dùng kính lúp soi bề mặt. Cậu thấy những đường vân mà mắt thường không thấy. Có vân dọc. Có vân ngang. Có những đường vân rất ngắn, chỉ vài milimét, xuất hiện ở ba góc dưới. Có lẽ đó là mã sản xuất. Có lẽ là ký tự. Có lẽ là cảm biến.

Cậu chụp ảnh mỗi góc. Cậu đánh dấu bằng bút chì trên bản in ảnh.

Cậu cũng chụp ảnh vòng tay. Bề mặt vòng tay nhẵn hơn hộp dẹt. Nó có một khe ở mặt trong, nơi mà khi đeo vào cổ tay sẽ chạm vào da. Cậu nhìn khe này lâu. Có một đường gờ mỏng chạy dọc theo khe. Có thể là ăng-ten. Có thể là cảm biến.

Cậu không đeo vòng tay lên cổ tay mình.

Cậu đã nghĩ đến chuyện đó. Cậu đã nghĩ rất nhiều lần. Đeo vào để xem nó phản ứng ra sao. Đeo vào để xem có phải nó đang tìm cơ thể người hay không.

Cậu không đeo.

Cậu không phải vì sợ. Cậu sợ, nhưng đó không phải lý do.

Lý do là: cậu không biết vòng tay sẽ làm gì nếu nó chạm vào da người Trái Đất. Cậu không biết nó sẽ gửi tín hiệu đi đâu. Cậu không biết nó sẽ mở khoá cái gì. Cậu chỉ có hai mươi chín tuổi. Cậu chỉ có một cơ thể. Cậu không thể phá nó đi rồi sửa lại.

Cậu viết:

Không đeo. Chưa. Cần thêm dữ liệu trước khi tiếp xúc sinh học.

Cậu ăn trưa lúc một giờ. Cơm nguội để trong tủ lạnh. Cậu hâm trong lò vi sóng. Cậu ăn trong bếp, không ăn trong phòng khách. Cậu không muốn ăn cơm cạnh vòng tay.

Cậu ăn xong, rửa bát, quay lại bàn.

Lần này cậu thử một cách khác.

Cậu đặt hộp dẹt lên một tờ giấy trắng. Cậu dùng bút chì vẽ viền hộp dẹt lên giấy. Cậu vẽ thêm ba đường chéo từ các góc, đánh số 1, 2, 3. Rồi cậu đặt vòng tay ở mỗi vị trí được đánh số, mỗi vị trí ba phút.

Vị trí 1 — vòng tay đặt phía trên hộp dẹt, cách hai centimet. Vòng tay rung. Hộp dẹt rung yếu hơn.

Vị trí 2 — vòng tay đặt bên trái hộp dẹt, cách hai centimet. Vòng tay rung. Hộp dẹt không rung.

Vị trí 3 — vòng tay đặt bên phải hộp dẹt, cách hai centimet. Vòng tay rung. Hộp dẹt rung nhẹ, có thể.

Cậu ghi:

Có hướng. Vòng tay đặt phía trên → hộp dẹt phản ứng mạnh nhất. Có thể đây là "đỉnh" của vòng tay. Có thể ăng-ten hoặc cảm biến hướng lên.

Cậu dừng lại. Nhìn bản vẽ.

Hôm qua cậu đã viết "chưa rõ cơ chế". Hôm nay cậu vẫn chưa rõ. Nhưng cậu có nhiều điểm dữ liệu hơn. Cậu có hướng. Cậu có một vị trí mà phản ứng mạnh hơn vị trí khác.

Đó là tiến bộ. Cậu không biết nó có đủ nhanh không.

Cậu không ngủ trưa.

Cậu ngồi trước bàn đến ba giờ chiều. Cậu lặp lại thí nghiệm góc dưới-trái ba lần nữa. Mỗi lần, hộp dẹt rung cùng một mẫu. Cậu bắt đầu nhận ra mẫu này.

Nó có hai phần. Phần đầu giống nhịp ba ngắn hai dài mà vòng tay đã phát suốt đêm qua. Phần sau thì khác. Phần sau dài hơn, có nhịp thấp hơn, như tiếng gõ rất chậm vào mặt bàn. Cậu đoán phần sau dài khoảng bốn giây. Cậu đo lại. Bốn phẩy hai giây. Cậu đo lại. Bốn phẩy một giây.

Cậu viết:

Phần 1: giống vòng tay. Phần 2: dài hơn, tần số thấp hơn, ~4s. Có thể là "trả lời" của hộp dẹt khi nhận ghép nối.

Rồi cậu dừng lại.

"Trả lời."

Cậu đã dùng từ "trả lời". Cậu đang nghĩ đến thiết bị như đang nghĩ về hai người. Một người nói. Một người trả lời. Cậu biết đó là cách diễn đạt quen thuộc. Cậu cũng biết rằng nếu cậu không cẩn thận, cậu sẽ bắt đầu nghĩ về thiết bị như người. Cậu sẽ bắt đầu nghĩ vòng tay muốn gì. Hộp dẹt muốn gì. Cậu sẽ bắt đầu đặt tên cho chúng. Cậu sẽ bắt đầu nghĩ về chúng như những sinh vật.

Cậu viết thêm:

Đừng nhân hoá. Đây là thiết bị. Mình không biết cơ chế. Đừng nghĩ nó "muốn" gì. Cứ ghi nhận.

Buổi chiều, Nhã lên mạng.

Cậu không tìm kiếm "người ngoài hành tinh" hay "cổng thế giới khác". Cậu tìm kiếm thứ mà một kỹ sư phần cứng tìm kiếm khi cần đo một tín hiệu mà cậu không có công cụ.

Cậu tìm kiếm lọc thông thấp bằng phần mềm.

Cậu tải Audacity. Cậu áp bộ lọc thông thấp lên file âm thanh. Cậu nghe lại.

Các xung ngắn trở nên mờ hơn. Các xung dài trở nên rõ hơn. Cậu nghe thấy một âm thanh nền rất nhỏ, như tiếng ù ở tần số thấp, mà cậu đã bỏ qua khi nghe trực tiếp.

Cậu tua đi. Tua lại. Nghe. Nghe lại.

Âm thanh nền đó lặp lại. Nó không liên tục. Nó chỉ xuất hiện khi vòng tay ở gần hộp dẹt. Nó biến mất khi vòng tay ở xa.

Cậu viết:

Có âm nền tần số thấp, chỉ xuất hiện khi hai thiết bị ở gần nhau. Có thể là sóng mang. Có thể là phản hồi liên tục giữa hai thiết bị. Cần so với nhiễu nền của phòng để chắc.

Cậu ghi âm nền của căn hộ trong ba phút khi không có thiết bị. Cậu nghe. Tiếng máy lạnh. Tiếng quạt laptop. Tiếng ù rất nhỏ của đèn LED.

So với âm thanh nền khi vòng tay ở gần hộp dẹt: khác.

Cậu không chắc khác bao nhiêu. Cậu không có dụng cụ đo chính xác. Nhưng cậu nghe thấy khác.

Cậu viết:

Có tín hiệu liên tục giữa vòng tay và hộp dẹt. Cường độ nhỏ. Tần số thấp. Có thể là sóng mang. Có thể là xung nhịp. Có thể là cái gì khác.

Cậu dừng bút.

Cậu đang nói chuyện với sổ tay. Cậu đang ghi chép như một người sắp viết báo cáo. Cậu đang cố biến một thứ mà cậu không hiểu thành một thứ mà cậu có thể đặt tên.

Đó là cách cậu sống sót. Đó cũng là cách cậu có thể tự lừa mình.

Năm giờ chiều, cậu nghỉ.

Cậu pha cà phê. Cậu uống nửa cốc đen. Cậu ngồi trong bếp nhìn ra cửa sổ nhỏ.

Hẻm. Mấy cái chậu cây. Một con mèo đi qua. Một người đàn ông đứng hút thuốc trước cửa nhà đối diện. Một tiếng loa phường xa xa thông báo giờ giới nghiêm cũ, vẫn còn phát mỗi ngày dù không ai nghe.

Cậu nhớ lần đầu tiên cậu đi qua cổng.

Cậu nhớ mình đã chạm vào miếng gương như thế nào. Cậu nhớ cảm giác mát ở đầu ngón tay. Cậu nhớ lực kéo nhẹ, như thể cổng đã quyết định trước cậu. Cậu nhớ mùi không khí khi cậu lọt qua — mùi khoáng, mùi ẩm, mùi gỗ mục. Cậu nhớ ánh sáng.

Cậu cũng nhớ mình đã quay lại như thế nào. Cậu nhớ mình đã chạm mặt trước miếng gương và thấy mình rút về như rút tay khỏi nước lạnh. Cậu nhớ cảm giác trở về. Cảm giác an toàn. Cảm giác đã thoát.

Bây giờ, khi cậu ngồi uống cà phê đen trong bếp, cậu nhận ra rằng cảm giác an toàn đó có thể là một lời nói dối.

Cổng đã cho cậu vào. Cổng đã cho cậu ra. Cổng làm theo ý cậu.

Nhưng nếu cổng làm theo ý cậu thì tại sao nó lại có ở đây?

Cậu chưa bao giờ tự hỏi câu đó. Cậu đã giả định rằng cổng là ngẫu nhiên. Một bất thường vật lý. Một tai nạn.

Nhưng cậu chưa bao giờ thấy một tai nạn nào hoạt động tử tế như vậy.

Cậu viết vào sổ:

Cổng hoạt động theo một quy tắc. Mình chưa hiểu quy tắc. Mình đang dùng nó như dùng một thứ mà mình tin là "tự nhiên". Có thể nó không tự nhiên. Có thể nó có chủ đích.

Cậu ngừng bút. Nhìn câu vừa viết.

Câu đó nghe như một nhà văn viết tiểu thuyết. Cậu không phải nhà văn. Cậu là kỹ sư phần cứng. Cậu viết báo cáo lỗi. Cậu viết checklist kiểm thử. Cậu không viết "có chủ đích".

Cậu gạch chân câu đó. Rồi xoá gạch chân. Rồi để nguyên.

Cậu quay lại bàn lúc sáu giờ chiều.

Cậu chưa bao giờ làm thí nghiệm này. Cậu không biết tại sao cậu chưa làm.

Cậu đặt hộp dẹt gần miếng gương đen.

Mười centimet. Năm centimet. Ba centimet.

Vòng tay rung.

Cậu nhìn hộp dẹt.

Hộp dẹt rung mạnh hơn ba lần trước.

Cậu ghi:

Đặt hộp dẹt gần cổng → phản ứng mạnh hơn. Có thể cổng phát tín hiệu. Có thể cổng là nguồn năng lượng. Có thể cổng là ăng-ten.

Cậu dừng.

Cậu đang thí nghiệm với thứ mà cậu không hiểu. Cậu đang thí nghiệm với thứ mà cậu biết có thể kết nối cậu với một thế giới mà cậu không có khả năng tồn tại trong đó.

Cậu nhìn miếng gương đen.

Nó đen. Nó luôn đen. Cậu đã từng nghĩ nó như một lỗ đen nhỏ. Bây giờ cậu nghĩ nó như một chiếc cổng sạc. Cắm vào thì thiết bị khác chạy mạnh hơn.

Cậu viết thêm:

Có thể cổng là "trạm sạc". Có thể cổng cấp năng lượng cho thiết bị bên kia. Có thể đây là lý do thiết bị bên kia có thể hoạt động ở Trái Đất. Cần kiểm chứng. Cẩn thận.

Cậu cẩn thận. Cậu rút hộp dẹt ra xa cổng. Cậu đặt vòng tay trở lại vị trí trung tâm. Cậu viết tiếp:

Mình đang dùng cổng như một biến thí nghiệm. Mình không nên dùng cổng. Cổng không phải dụng cụ đo. Cổng là một thứ mà mình chưa hiểu.

Cậu ghi xong thì im lặng một lúc.

Rồi cậu viết thêm một dòng cuối trong ngày:

Mình đang trở nên giống loại người mà mình sợ trở thành. Loại người tò mò đến mức mất kiểm soát.

Cậu không ngủ trước mười một giờ đêm.

Cậu ngồi trong bếp. Cậu đọc lại toàn bộ sổ tay. Từ trang đầu tiên khi cậu ghi "vòng tay kích hoạt" đến trang cuối "mình đang trở nên giống loại người mà mình sợ".

Sáu ngày. Chưa đầy một tuần.

Một tuần trước, cậu là kỹ sư phần cứng ở Vietcom Tech, đang debug board nguồn, đang cãi nhau với Minh về deadline, đang gửi tiền về cho mẹ. Cậu có một giá sách vật lý, một căn hộ nhỏ, một chiếc giường đơn, và một mảng tường trống mà cậu đã định treo ảnh nhưng chưa bao giờ treo.

Bây giờ cậu vẫn là kỹ sư phần cứng ở Vietcom Tech. Cậu vẫn đang debug board nguồn — nhưng cậu vẫn chưa mở board. Cậu vẫn cãi nhau với Minh. Cậu vẫn gửi tiền về cho mẹ. Nhưng giữa tất cả những thứ cũ, cậu đã mang về ba món đồ từ một thế giới khác, đã chạm vào một cổng mà cậu không hiểu, đã ghi nhận những tín hiệu mà cậu không giải thích được.

Cậu không phải người khác.

Cậu chỉ có thêm một bí mật.

Cậu đóng sổ tay. Đặt xuống bàn. Không phải trên bàn làm việc. Trên bàn ăn.

Cậu quyết định rằng từ mai, cậu sẽ có một bàn làm việc và một bàn ăn. Thiết bị ở một bàn. Sổ tay ở một bàn. Cà phê ở một bàn khác. Cậu sẽ không ăn cơm cạnh thiết bị. Cậu sẽ không pha cà phê trong bếp rồi mang ra bàn làm việc. Cậu sẽ không nhìn vòng tay trong lúc uống cà phê. Cậu sẽ tạo khoảng cách.

Không phải vì sợ.

Vì cậu cần một chỗ mà cậu vẫn là chính mình.

Cậu leo lên giường. Tắt đèn. Nằm nghe tiếng máy lạnh.

Đêm nay cậu không ngủ sớm. Nhưng cậu ngủ.

Trước khi ngủ, cậu nghĩ đến ba câu hỏi:

Một. Tín hiệu liên tục giữa vòng tay và hộp dẹt là gì?

Hai. Cổng có phải là nguồn năng lượng cho thiết bị bên kia không?

Ba. Nếu vòng tay và hộp dẹt thuộc về cùng một người, và người đó đã chết, thì tại sao chúng vẫn hoạt động?

Cậu không trả lời được câu nào.

Cậu cũng không buồn trả lời.

Cậu chỉ ngủ.

0