Chương 6: Ba Nhịp Ngắn
Sáng Chủ Nhật, Nhã thức dậy trước chuông báo thức.
Cậu nằm im trên giường vài phút, nghe tiếng thành phố ngoài cửa sổ. Sài Gòn cuối tuần không yên tĩnh, nhưng nó ồn theo một kiểu dễ chịu hơn ngày thường. Ít tiếng còi xe hơn. Nhiều tiếng người gọi nhau dưới sân hơn. Từ quán ăn góc phố vọng lên mùi nước dùng, hành phi, khói xe và hơi nóng đầu ngày.
Một buổi sáng rất bình thường, nếu bỏ qua chuyện hôm qua cậu đã dành gần một ngày ở một khu rừng không thuộc Trái Đất và mang về một file âm thanh không giống gió.
Trên bàn làm việc, miếng gương đen nằm cạnh balo đã được mở sẵn từ tối qua. Bên cạnh nó là cuốn sổ đang mở ở trang pattern_01.
Nhã ngồi dậy.
Cậu không vội. Hôm nay không có Vietcom Tech, không có Jira, không có RF driver. Cậu có cả ngày Trái Đất — nghĩa là nếu tính theo thời gian bên kia, cậu có nhiều hơn thế rất nhiều. Chính vì vậy mà cậu càng phải chậm.
Cậu pha cà phê phin, đứng chờ từng giọt rơi xuống ly. Trong lúc chờ, cậu mở sổ, đọc lại ghi chú cuối cùng của tối hôm qua.
"pattern_01 — phát hiện trong rừng, phía bên kia dòng nước, hướng sâu hơn khỏi hang. Chưa điều tra. Không rõ nguồn."
Ngay bên dưới là dòng cậu đã viết sau khi nghe lại file âm thanh lần thứ mấy không nhớ:
"Không đi theo âm thanh khi chỉ có một mình và chưa chuẩn bị thêm."
Và dưới nữa, cũng chính tay cậu viết:
"Nhưng cần quay lại."
Nhã nhìn ba dòng đó, thở ra.
"Mâu thuẫn nội bộ rõ ràng."
Cà phê nhỏ xong. Cậu uống chậm, ăn phần bánh mì còn lại từ hôm qua, rồi bắt đầu kiểm tra đồ.
Đèn pin chính. Đèn dự phòng. Pin. Hai chai nước. Bốn thanh protein. Sổ nhỏ. Bút. Điện thoại đã sạc đầy. Hai chiếc Casio. Túi zip. Dao rọc giấy nhỏ. Một cuộn băng keo giấy. Khẩu trang y tế — không biết có tác dụng gì ở bên kia, nhưng mang vẫn hơn không. Áo khoác mỏng. Găng tay cao su loại dùng rửa chén.
Cậu nhìn đôi găng tay một lúc.
Không chuyên nghiệp. Không đủ bảo vệ. Nhưng tốt hơn tay trần.
Cậu bỏ tất cả vào balo, đeo thử lên vai. Không quá nặng ở Trái Đất. Bên kia sẽ nặng hơn.
Trước khi đi, cậu mở điện thoại, bật chế độ quay video, kiểm tra dung lượng trống. Còn đủ hơn ba tiếng quay. Pin đầy. Cậu chuyển sang chế độ máy bay để tiết kiệm pin, rồi bỏ vào túi ngực.
Nhã đứng trước bàn, nhìn miếng gương đen.
"Đi chậm. Không đuổi theo thứ gì. Thấy nguy hiểm thì quay về."
Cậu nói rõ từng câu.
Rồi cậu cầm miếng gương lên, đặt ngón trỏ lên mặt B.
Hang động hiện ra cùng cái lạnh quen thuộc.
Nhã đứng yên vài giây, để cơ thể nhớ lại trọng lực. Vai nặng xuống. Đầu gối nhận thêm tải. Balo sau lưng như tăng thêm vài ký.
Cậu bật đèn, kiểm tra điểm mốc. Tờ băng keo vẫn còn trên vách. Bản đồ trong sổ khớp với trí nhớ. Không có dấu hiệu gì thay đổi trong hang.
Cậu đi ra lối phải.
Ánh sáng vàng mở ra ở cuối đường đá. Như mọi lần, khoảnh khắc bước qua miệng hang vẫn làm cậu khựng lại. Bầu trời vàng cam, rừng tím đỏ, thảm xanh lam dưới chân. Đẹp một cách không thân thiện. Lộng lẫy, nhưng không dành cho cậu.
Nhã lấy điện thoại, bắt đầu quay video.
"Chủ Nhật. Chuyến khảo sát theo hướng pattern_01. Xuất phát từ miệng hang. Mục tiêu: đi theo hướng dòng nước, xác định nguồn âm thanh nếu có thể. Không tiếp xúc sinh vật lạ. Không đi quá xa nếu mất mốc quay về."
Cậu tắt ghi âm, cất điện thoại vào túi ngực nhưng để camera hướng ra ngoài.
Trước tiên, cậu kiểm tra mốc.
Miệng hang phía sau. Cây tím số 1 phía trước trái. Tảng đá phẳng số 2 bên phải. Mép rừng số 3. Dòng nước cách khoảng hai trăm bước theo hướng giữa cây số 1 và cụm đá thấp.
Cậu đi.
Buổi sáng ở thế giới bên kia không giống sáng ở Trái Đất.
Ánh sáng không đổi nhanh. Mặt trời lớn hơn, mờ hơn, treo trên bầu trời vàng như một con mắt bị phủ lớp bụi mịn. Không có chim. Không có tiếng côn trùng râm ran. Thứ âm thanh thường trực nhất là tiếng các phiến đỏ trên tán cây va vào nhau mỗi khi gió thổi qua.
Lách tách. Lách tách.
Khô, mảnh, đều.
Nhã đi tới dòng nước. Dừng lại uống một ngụm nước mang theo. Cậu không uống nước bên đây. Ngay cả việc đứng gần dòng chảy có mùi sulfur cũng khiến cậu muốn lùi lại một chút.
Hôm nay cậu men theo bờ suối về phía âm thanh tối qua.
Dòng nước chảy chậm giữa đá xám và thảm xanh lam. Có đoạn nó lộ ra, có đoạn chui xuống dưới lớp rêu rồi hiện lên cách đó vài mét. Những cây tím gần nước mọc dày hơn, rễ trải ngang như dây cáp, có chỗ bám chặt vào đá, có chỗ thả xuống mặt nước.
Cậu vừa đi vừa đánh dấu đường bằng băng keo giấy trên các thân cây dễ nhìn. Băng keo màu trắng nổi bật trên vỏ tím, nhưng cậu không dám dán quá nhiều. Nếu ở đây có sinh vật thông minh, dấu vết nhân tạo quá rõ ràng có thể là vấn đề.
Sau khoảng ba mươi phút theo đồng hồ bên kia, cậu dừng lại kiểm tra phía sau.
Miệng hang không còn thấy nữa.
Điều đó làm bụng cậu hơi thắt lại.
Cậu mở sổ, đánh dấu: "Điểm A — mất visual với hang. Vẫn còn nghe tiếng dòng nước. Có ba mốc băng keo phía sau."
Rồi cậu tiếp tục.
Rừng sâu hơn không dày như cậu tưởng, nhưng phức tạp hơn.
Thân cây không mọc thẳng. Nhiều cây nghiêng, rồi chia làm hai hoặc ba nhánh lớn gần gốc, tạo thành những khung hình kỳ lạ như xương sườn. Phiến đỏ trên cao dài hơn ở rìa rừng, màu cũng sẫm hơn, gần như đỏ nâu. Thảm xanh lam dưới chân chuyển sang xanh đen ở những vùng thiếu sáng.
Sinh vật nhỏ xuất hiện nhiều hơn.
Loài vàng cam hôm trước bò thành từng nhóm ba hoặc bốn con trên vỏ cây. Loài tròn như hạt đậu lăn chậm trên rêu, thỉnh thoảng dừng lại và co cứng khi bóng cậu phủ lên. Có một thứ giống dải lụa mỏng màu xám bám dưới mặt đá, khi đèn pin quét qua thì co rút vào khe nứt.
Nhã quay video, nhưng không dừng lâu.
Hôm nay mục tiêu không phải lấy mẫu.
Cậu đi theo dòng nước thêm một đoạn. Mặt đất bắt đầu dốc xuống. Tiếng phiến đỏ trên cao bớt đều, thay bằng một âm trầm rất nhẹ — như gió chạy qua các khe đá lớn.
Rồi cậu nghe thấy nó.
Ba nhịp ngắn.
Dừng.
Hai nhịp dài.
Nhã đứng khựng lại.
Âm thanh đến từ phía trước, lệch phải. Gần hơn tối qua rất nhiều.
Cậu cúi người theo bản năng, lùi vào sau một thân cây tím lớn. Tim đập mạnh, nhưng đầu cậu lại lạnh đi. Cậu rút điện thoại, kiểm tra camera vẫn đang quay, rồi chuyển sang chế độ ghi âm riêng.
Âm thanh lặp lại.
Lần này rõ hơn. Không giống tiếng kêu động vật. Có một cấu trúc nào đó trong nó — không đủ để gọi là ngôn ngữ, nhưng đủ để khiến cậu không muốn coi là ngẫu nhiên.
Sau đó là một tiếng khác.
Trầm hơn. Ngắn hơn.
Nhã nín thở.
Không phải một nguồn âm. Ít nhất hai.
Cậu không đi tiếp ngay. Cậu chờ. Một phút. Hai phút. Ba phút.
Không có chuyển động gần đó.
Cậu cúi thấp người, bước chậm về phía trước, mỗi bước đặt xuống rêu xanh thật nhẹ. Dưới trọng lực cao, việc đi nhẹ khó hơn. Cậu phải kiểm soát cả đầu gối lẫn hơi thở.
Khoảng hai mươi bước sau, rừng mở ra.
Không phải khoảng trống lớn. Chỉ là một vùng cây thưa, nơi dòng nước chảy qua một mặt đá phẳng rồi đổ xuống thấp hơn. Ánh sáng vàng rơi xuống không bị tán cây che hết, làm mọi thứ sáng hơn.
Và ở đó có người.
Không.
Không phải người.
Nhã ép lưng vào thân cây, mắt không rời khỏi sinh vật đang đứng bên dòng nước.
Nó cao khoảng một mét rưỡi. Thân hình gần giống người, nhưng chắc hơn, thấp trọng tâm hơn, như cơ thể được xây để chịu trọng lực cao. Da xám xanh, hơi ngả tím ở vai và cổ. Đầu không có tóc. Thay vào đó là những cấu trúc mảnh như gai mềm hoặc vây nhỏ chạy từ trán ra sau gáy, khẽ động theo từng cử động.
Mắt lớn, tối, không thấy lòng trắng.
Không có mũi.
Hai bên cổ, thấp gần xương đòn, có các khe thở đóng mở rất nhẹ.
Bàn tay có bốn ngón.
Nhã nhìn bàn tay đó, rồi trong đầu bật lên hình ảnh bốn vết cào trên vách đá nhánh trái.
"Không kết luận vội."
Cậu thì thầm gần như không thành tiếng.
Sinh vật kia không trần trụi. Nó mặc một bộ đồ ôm sát thân, màu xám sẫm, có các mảng cứng ở ngực, vai và hông. Trên lưng là một khối thiết bị nhỏ như balo dẹt. Từ khối đó, hai ống mềm chạy vòng lên cổ, nối vào một cụm thiết bị ôm quanh hai khe thở.
Một bộ hô hấp.
Ít nhất trông giống vậy.
Ở cổ tay trái của nó có một vòng thiết bị phát ánh sáng xanh nhạt. Sinh vật kia đưa tay qua lại phía trên mặt nước, ánh sáng từ vòng tay quét thành một lớp mỏng, rồi hiện lên những vệt ký hiệu mà Nhã không hiểu. Không phải màn hình phẳng như điện thoại. Ánh sáng nổi lên trong không khí, mờ nhưng ổn định, như một giao diện được chiếu trực tiếp.
Công nghệ.
Không phải đồ đá. Không phải sinh vật hoang dã.
Công nghệ.
Nhã cảm thấy da đầu tê đi.
Một âm thanh vang lên từ bên trái khoảng trống.
Sinh vật thứ hai bước ra từ sau cụm cây.
Nhã gần như ngừng thở.
Con thứ hai thấp hơn một chút, mang bộ đồ tương tự nhưng trên vai có thêm một dải sáng cam mờ. Nó cầm một vật dài khoảng nửa mét, không rõ là công cụ hay vũ khí. Đầu vật đó có ba chấu mảnh, giữa các chấu thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng nhạt.
Hai sinh vật trao đổi âm thanh.
Ba nhịp ngắn. Một tiếng rung thấp. Hai nhịp dài hơn. Nhưng lần này, Nhã nhận ra âm thanh không chỉ phát ra từ miệng — nếu chúng có miệng theo nghĩa của cậu. Ngực và cổ chúng cũng rung rất nhẹ, tạo một lớp âm trầm dưới các tiếng ngắn.
Ngôn ngữ kép.
Âm thanh và rung động.
Cậu không hiểu gì, nhưng cấu trúc quá rõ để là tiếng kêu bản năng.
Sinh vật thứ nhất cúi xuống, lấy một ống nhỏ từ thắt lưng, chạm đầu ống vào dòng nước. Vòng tay sáng lên. Các ký hiệu đổi màu.
Sinh vật thứ hai quay đầu, nhìn về phía rừng.
Nhã rút người sát hơn vào thân cây.
Mắt nó quét qua khu vực cậu đang nấp.
Một giây.
Hai giây.
Cậu không dám thở mạnh.
Rồi nó quay đi.
Nhã cảm thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng, lạnh ngắt.
Cậu chưa bao giờ nhận ra mình có thể sợ đến vậy mà vẫn đứng yên.
Hai sinh vật ở lại bên dòng nước khoảng mười lăm phút.
Ít nhất theo đồng hồ bên kia là vậy. Với Nhã, mười lăm phút đó dài hơn cả một giờ.
Chúng không có vẻ săn mồi. Không tìm kiếm cậu. Chúng đo đạc, lấy mẫu, trao đổi bằng những chuỗi âm ngắn và rung trầm. Có lúc sinh vật thứ nhất mở một khoang nhỏ trên balo, lấy ra một vật mỏng như tấm phim, đặt lên mặt đá. Tấm đó tự bám xuống, đổi màu từ xám sang vàng nhạt, rồi trong suốt gần như biến mất.
Nhã không hiểu nó là gì.
Cảm giác của cậu lúc đó rất kỳ lạ. Một phần trong cậu muốn tiến lại gần, hỏi, nhìn rõ, chạm vào những thiết bị kia, hiểu cách chúng hoạt động. Phần còn lại — phần tỉnh táo hơn — chỉ muốn quay về hang ngay lập tức.
Cậu chọn phần tỉnh táo.
Nhưng chưa thể đi. Nếu cậu di chuyển khi chúng còn ở đó, tiếng rêu dưới chân, tiếng balo, một cành cây gãy — bất cứ thứ gì cũng có thể làm cậu bị phát hiện.
Vậy nên cậu chờ.
Cuối cùng, sinh vật thứ hai phát ra một chuỗi âm ngắn. Sinh vật thứ nhất thu thiết bị, đứng dậy. Cả hai đi theo dòng nước xuống thấp hơn, về phía rừng sâu. Chúng di chuyển chắc chắn, quen thuộc với trọng lực, bước nhẹ hơn cậu rất nhiều dù mang trang bị.
Khi bóng chúng khuất sau các thân cây tím, Nhã vẫn không nhúc nhích.
Cậu đếm đến ba trăm.
Rồi đếm thêm một lần nữa.
Sau đó mới lùi lại.
Đường về dài hơn đường đi.
Không phải vì khoảng cách thay đổi. Vì bây giờ mỗi thân cây đều có thể che một thứ gì đó. Mỗi tiếng phiến đỏ gõ vào nhau đều có thể là bước chân. Mỗi vùng bóng dưới tán cây đều có thể có một đôi mắt lớn không lòng trắng đang nhìn cậu.
Nhã đi theo các mốc băng keo, chậm đến mức bực mình. Nhưng cậu không tăng tốc. Chạy trong trọng lực 1.3g với balo trên lưng, ở một khu rừng xa lạ, là cách nhanh nhất để tự giết mình.
Cậu dừng ở điểm A, uống nước. Tay hơi run.
"Bình tĩnh. Vẫn còn đường về. Mốc còn đủ. Không bị phát hiện."
Cậu nói nhỏ, từng câu một.
Khi miệng hang hiện ra giữa các thân cây, cậu có cảm giác như nhìn thấy cửa nhà sau một chuyến đi quá dài.
Vào hang. Qua lối đá. Đến khoang chính. Tờ băng keo trên vách vẫn còn đó.
Cậu đặt tay lên mặt A.
Căn hộ.
Ánh đèn bàn.
Tiếng máy lạnh.
Sài Gòn.
Nhã đứng giữa phòng, balo vẫn trên lưng, miếng gương trong tay. Cậu không cử động trong vài giây. Sau đó cậu đặt miếng gương xuống bàn rất cẩn thận, như thể đặt một vật dễ vỡ.
Đồng hồ Trái Đất chỉ 09:41 sáng.
Cậu đã rời đi lúc hơn bảy giờ.
Ở bên kia, cậu đã đi gần hai ngày theo cảm giác thời gian đo được — hoặc ít nhất đủ lâu để chân cậu mỏi rã rời và cổ họng khô khốc.
Cậu tháo balo, ngồi xuống ghế.
Rồi cậu mở điện thoại.
Video vẫn còn.
Tim cậu đập mạnh trở lại khi thấy file ghi hình trong bộ nhớ. Cậu bấm play.
Đoạn đầu rung, toàn rừng và tiếng thở của cậu. Rồi khoảng trống bên dòng nước hiện ra. Hình hơi xa, bị thân cây che một phần, nhưng vẫn thấy rõ.
Sinh vật xám xanh.
Bộ đồ ôm sát.
Thiết bị ở cổ.
Vòng tay phát sáng.
Sinh vật thứ hai bước vào khung hình, cầm vật dài có ba chấu.
Nhã dừng video.
Cậu ngồi rất lâu, nhìn màn hình bất động.
Không còn cách nào tự thuyết phục rằng thế giới bên kia chỉ là một nơi hoang dã kỳ lạ.
Ở đó có sinh vật thông minh.
Có ngôn ngữ.
Có công cụ.
Có công nghệ vượt xa những gì cậu từng thấy.
Và chúng có thể đã đi qua khu vực gần cổng.
Cậu mở sổ, viết tiêu đề trang mới:
"Sinh vật giống người — lần quan sát đầu tiên."
Dưới đó, cậu ghi từng dòng một, chậm hơn mọi khi vì tay vẫn còn run.
"Cao khoảng 1.4-1.6m. Thân chắc. Da xám xanh/tím nhạt. Mắt lớn, không thấy lòng trắng. Không có mũi. Khe thở hai bên cổ/ngực. Bàn tay bốn ngón. Không có tóc, có cấu trúc cảm biến/gai mềm trên đầu."
Cậu dừng lại, tua lại video, nhìn kỹ phần cổ.
"Có thiết bị hô hấp gắn vào khe thở. Balo dẹt sau lưng, ống nối lên cổ. Có thể cần thiết bị để đi trong khu vực quanh hang?"
Câu hỏi đó làm cậu lạnh người.
Nếu chúng cần thiết bị hô hấp ở đó, nghĩa là môi trường quanh hang không bình thường đối với chúng.
Nhưng cậu thở được.
Nhã nhìn dòng chữ rất lâu.
Thế giới bên kia vừa trở nên phức tạp hơn nhiều.
Đến trưa, cậu vẫn chưa ăn.
Cậu ngồi trước máy tính, copy video sang laptop, lưu ba bản: một bản gốc, một bản cắt đoạn sinh vật, một bản chỉ lấy âm thanh. Cậu đặt tên file cẩn thận, theo ngày và lần quan sát. Rồi cậu mở waveform của đoạn âm thanh.
Các nhịp âm hiện thành những cụm rõ ràng.
Không đều như máy móc. Nhưng cũng không ngẫu nhiên.
Cậu nghe đi nghe lại bằng tai nghe.
Ba nhịp ngắn. Một rung trầm. Hai nhịp dài. Một chuỗi nhanh hơn từ sinh vật thứ hai. Rồi khoảng dừng.
Nhã không hiểu gì. Nhưng lần đầu tiên, cậu có dữ liệu của một ngôn ngữ không thuộc Trái Đất.
Cậu tháo tai nghe, ngả người ra ghế.
Căn hộ nhỏ của cậu bỗng trở nên quá chật. Giá sách, bàn làm việc, bếp, giường — tất cả vẫn ở đây, nhưng không còn chứa nổi những gì cậu vừa thấy.
Cậu nghĩ đến việc báo cho ai đó.
Rồi lập tức gạt đi.
Báo cho ai? Công an phường? Một giáo sư vật lý nào đó mà cậu chưa từng gặp? NASA? Một diễn đàn Reddit?
Không có bằng chứng nào đủ an toàn để đưa ra ngoài mà không kéo theo những hệ quả cậu không kiểm soát được. Một video mờ quay qua thân cây có thể bị coi là fake. Nhưng nếu có ai tin, hậu quả còn tệ hơn.
Cổng nằm trong nhà cậu.
Sau giá sách của cậu.
Nếu chuyện này lộ ra, cậu sẽ mất quyền kiểm soát ngay lập tức.
Nhã nhìn miếng gương đen trên bàn.
"Chưa."
Cậu nói nhỏ.
"Chưa nói với ai. Quan sát thêm đã."
Câu đó nghe hợp lý. Nhưng cậu biết trong đó cũng có phần ích kỷ.
Cậu không muốn mất nó.
Chiều, Nhã ngủ một giấc ngắn trên ghế và mơ thấy đôi mắt lớn không lòng trắng nhìn thẳng vào mình.
Cậu tỉnh dậy lúc gần bốn giờ, cổ cứng, áo dính mồ hôi. Màn hình laptop vẫn mở ở khung hình sinh vật thứ nhất đang cúi xuống lấy mẫu nước.
Trong ánh sáng căn hộ buổi chiều, hình ảnh đó trông còn phi thực hơn.
Cậu đứng dậy rửa mặt. Nước máy lạnh trên da kéo cậu về Sài Gòn một chút. Dưới đường có tiếng người bán hàng rong rao gì đó, tiếng trẻ con cười, tiếng xe máy đề không nổ.
Thế giới này vẫn tiếp tục.
Thế giới kia cũng vậy.
Và cậu đang đứng giữa hai cái.
Tối hôm đó, Nhã không sang lại.
Cậu ngồi ở bàn, mở một trang mới trong sổ:
"Nguyên tắc sau quan sát sinh vật thông minh."
Cậu viết chậm, từng dòng.
"1. Không tiếp xúc trực tiếp."
"2. Không để bị phát hiện."
"3. Không để lại dấu vết nhân tạo rõ ràng gần khu vực chúng hoạt động."
"4. Không lấy mẫu từ thiết bị hoặc khu vực chúng đang khảo sát."
"5. Luôn giữ đường về trong tầm kiểm soát."
"6. Nếu bị phát hiện: quay về ngay, không giải thích, không giao tiếp."
Cậu nhìn dòng cuối.
Nếu bị phát hiện, liệu cậu có kịp quay về không?
Cậu không biết.
Nhã đóng sổ.
Miếng gương đen vẫn nằm yên dưới ánh đèn.
Hôm qua, nó là cánh cửa đến một thế giới lạ.
Hôm nay, nó là cánh cửa đến một thế giới có người khác ở bên kia.
Và điều đó thay đổi mọi thứ.
Đêm xuống. Sài Gòn ngoài cửa sổ sáng đèn, ồn ào, quen thuộc.
Nhã nằm trên giường, không ngủ ngay. Cậu nghĩ về hai sinh vật bên dòng nước. Về vòng tay phát sáng. Về thiết bị hô hấp gắn vào cổ. Về bốn ngón tay. Về vết cào trong nhánh hang trái.
Một câu hỏi cứ quay đi quay lại trong đầu:
"Nếu họ đã đến gần hang, họ có biết cổng tồn tại không?"
Không có câu trả lời.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi tìm thấy miếng gương đen, sự tò mò của Nhã có thêm một thứ đi kèm rõ ràng.
Sợ.
Không phải nỗi sợ khiến cậu muốn bỏ chạy.
Là nỗi sợ khiến cậu hiểu rằng từ giờ, mỗi bước sang bên kia đều phải trả giá bằng sự cẩn trọng.
Cậu nhắm mắt.
Trong bóng tối sau mí mắt, vòng tay xanh nhạt lại sáng lên bên dòng nước đục.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.