Quyển 1: Nhồi Nhét
Chương 28: Ba Trăm Mét
Một tuần.
Nhã phát câu nguỵ trang mỗi tối trước khi ngủ. Nằm trên giường, đèn tắt, actuator trên cổ, loa tắt — chỉ rung, không phát âm, để hàng xóm không nghe. #7 + "hỏng" + "nói" + #14. Nhịp 400-200-400-200-400-200-400. Bảy đoạn rung, bốn đoạn im. Cậu đếm trong đầu cho đến khi mẫu thành phản xạ — ngón tay không cần nhấn nút, chỉ cần nghĩ và actuator rung đúng. Chưa được. Vẫn phải nhấn. Nhưng nhanh hơn.
Chạy bộ mỗi tối. Ba mươi lăm phút bây giờ — dài hơn trước năm phút. Squat với balo sáu ký — thêm hai ký. Đùi quen. Lưng quen. Cơ thể đang thay đổi theo hướng cậu bắt nó đi — không phải cơ thể kỹ sư ngồi bàn tám giờ, mà cơ thể ai đó chuẩn bị cho trọng lực 1.3g và ba trăm mét đất trống.
Ở công ty, cậu làm xong board nhiệt. Minh kiểm tra, gật, nói: "Nhanh nhỉ."
"Dạ, spec đơn giản."
Minh nhìn cậu thêm một giây — kiểu Minh nhìn khi nghĩ gì đó mà chưa nói. Rồi quay lại màn hình. "Tuần sau nghỉ lễ. Mày có về quê không?"
"Chưa biết anh."
"Ừ. Bà già mày chắc nhớ."
Cậu không trả lời. Minh cũng không hỏi thêm.
Thứ Năm tối, mẹ gọi. Không nhắn — gọi.
"Con ơi, cuối tuần về không? Út nó nhờ con mua sữa cho bé, ở dưới này không có loại đó."
"Loại gì mẹ?"
Mẹ nói tên. Sữa công thức, hiệu ngoại, bán ở Thành Phố Hồ Chí Minh chứ dưới Cà Mau không có. Cậu ghi lại.
"Con mua gửi xe về cho mẹ được không?"
"Dạ, cuối tuần con mua."
"Sao không về luôn con? Cháu nó lớn nhanh lắm, bữa trước biết cười rồi."
"Con bận mẹ. Để tuần sau."
Im lặng. Mẹ im — kiểu im mà cậu biết. Không giận. Không trách. Chỉ buồn. Mẹ buồn mà không nói.
"Mẹ khỏe không?"
"Khỏe. Ba mày cũng khỏe. Mày lo cho mày đi."
"Dạ."
Cúp máy. Cậu ngồi nhìn điện thoại. Mẹ nói "mày lo cho mày đi" — câu mà mẹ nói mỗi khi muốn nói "mẹ nhớ con" mà không muốn làm cậu áy náy. Cậu biết. Cậu biết từ nhỏ. Và cậu vẫn không về.
Thứ Sáu, cậu đặt mua sữa online, gửi xe về Cà Mau. Mẹ sẽ nhận thứ Hai. Cậu gửi tin nhắn: "Con gửi rồi mẹ. Thứ Hai nhận nghen."
Mẹ: "Ừ. Cảm ơn con."
Ba chữ. Cậu nhìn ba chữ. Mẹ cảm ơn con trai vì mua hộp sữa. Có gì đó sai ở đây — sai ở chỗ mẹ phải cảm ơn, sai ở chỗ cậu gửi sữa thay vì về nhà, sai ở chỗ cậu đang dùng thời gian cuối tuần để bước vào một khu dân cư trên hành tinh khác thay vì ẵm cháu gái.
Cậu đặt điện thoại xuống. Mở sổ. Đọc lại bản đồ.
Thứ Bảy. Ba trăm mét.
Thứ Bảy. Năm giờ rưỡi sáng.
Suit. Checklist. Mười hai mục, mười hai tick. Vòng tay trong túi hông. Actuator tắt chế độ lặp. Loa tắt — chỉ bật khi cần phát. Cảm biến CO₂: 0.4% — khí phòng, bình thường. Cảm biến H₂S: 0. Khối hô hấp đầy — soda lime mới, pin mới.
Cậu đứng trước giá sách. Nhìn gương nhỏ nằm trong lòng giá — sáng nhẹ, mờ, không phản chiếu. Cậu đã chạm vào gương này hàng chục lần. Mỗi lần đều khác — không phải vì gương khác, mà vì cậu khác. Lần đầu tiên cậu hoảng sợ. Lần thứ hai cậu tò mò. Lần thứ mười cậu quen. Lần này cậu sợ — nhưng khác. Không phải sợ bên kia. Sợ bản thân mình ở bên kia.
Chạm gương.
Hang đón cậu bằng cái tối quen thuộc và sức nặng 1.3g đổ xuống vai. Cậu bật đèn pin, đi hết lòng hang trong năm phút, rồi ra tới cửa — ánh sáng vàng cam, rừng tím đỏ, tất cả đã quen đến mức không còn làm cậu chậm bước.
Và hôm nay cậu không cho phép mình dừng ở đâu cả. Không ở cửa hang, không ở rìa rừng, không ở cái hốc đá cũ nơi cậu từng nấp. Cậu đi thẳng một mạch — bước ngắn, phẳng, trọng tâm thấp, đúng nhịp đã thành phản xạ — qua từng điểm mốc quen thuộc như thể chúng chỉ là cột cây số. Mười phút, rìa rừng quen ở lại phía sau. Mười lăm phút, cây đã thưa và bụi thấp hiện ra. Hai mươi phút, cậu tới rìa bụi cuối cùng.
Cậu dừng. Hít sâu qua mặt nạ. Cảm biến CO₂: 1.8%. H₂S: >12.000 ppm. Thời gian bên kia: hai mươi phút. Còn khoảng 25–35 phút.
Trước mặt: ba trăm mét đất trống. Phía bên kia: khu dân cư. Nhà xám, mái cong, cửa hẹp. Người di chuyển. Vòng tay sáng.
Cậu mở túi hông. Lấy vòng tay. Đeo vào cổ tay trái. Vòng tay sáng — xanh nhạt, rung nhẹ, chế độ thụ động. Mạnh hơn tuần trước — gần hơn? Hay lúc này nhiều người hơn?
Cậu đứng dậy. Nhìn ba trăm mét.
Rồi bước.
Bước đầu tiên ra khỏi bụi cuối cùng. Đất phẳng dưới chân — cứng, nén, vết giày chằng chịt. Ánh sáng vàng cam không bị tán bởi lá cây nữa — chiếu thẳng xuống, không bóng râm. Cậu là một hình dáng xám trên nền đất xám, dưới bầu trời vàng.
Năm mươi mét. Bước ngắn, phẳng, đều. Không nhanh. Không chậm. Tốc độ của người đi bộ bình thường trong 1.3g — cậu đã tập, đã đếm, đã đo bằng bản ghi hình. Mỗi bước khoảng 45 centi mét. Ngắn hơn bước Trái Đất một phần ba.
Không nhìn ngang. Nhìn thẳng. Nhìn vào khu dân cư như thể đó là nơi cậu đang đi về. Vì đúng là vậy — trong cover, cậu đang đi về. Khảo sát viên quay về sau chuyến đi. Bình thường. Bước bình thường. Thở bình thường.
Tim không bình thường. Tim đập nhanh — cậu cảm nhận ở ngực, ở cổ, ở thái dương. Nhưng mặt cậu ở sau kính tối và mặt nạ. Không ai thấy mặt cậu. Không ai thấy mồ hôi chảy trong mặt nạ. Không ai nghe nhịp tim.
Một trăm mét. Cậu thấy rõ hơn. Nhà gần hơn — tường xám, mịn, có vết ố nhạt ở chân tường. Mái cong — vật liệu giống tường nhưng sẫm hơn. Cửa hẹp — không có cánh cửa, chỉ có rèm, hoặc tấm gì đó mỏng, hơi trong, treo ở lối vào. Có nhà rèm mở, có nhà rèm buông.
Hai trăm mét. Cậu nghe. Qua mặt nạ — yếu, biến dạng, nhưng có. Âm thanh. Tiếng bước chân — nhiều, nhẹ, đều, nhanh hơn bước cậu. Tiếng nói — nghèn nghẹt, nhưng cậu nhận ra cấu trúc: ngắn, sắc, nhịp, kèm rung. Tiếng gì đó va chạm — kim loại? Đá? Công cụ? Tiếng sinh hoạt. Tiếng cuộc sống.
Actuator trên cổ rung nhẹ — nhận rung từ mặt đất, từ không khí, từ người. Cậu không tắt. Cậu cần cảm nhận rung xung quanh — nếu ai đó nói với cậu, actuator sẽ nhận trước tai.
Hai trăm năm mươi mét. Gần. Nhà đầu tiên cách năm mươi mét. Cậu thấy một người đi ra từ nhà bên trái — mặc đồ xám nhạt, nhẹ, dáng nhỏ, vòng tay sáng. Đi nhanh, không nhìn về phía cậu. Rẽ phải vào đường giữa hai dãy nhà. Mất hút.
Không nhìn cậu. Không quan tâm. Chỉ là một người đi ra khỏi nhà, có việc, đi.
Ba trăm mét.
Cậu đặt chân lên rìa khu dân cư. Đường đất nén — phẳng hơn vùng trống, có rãnh nông hai bên. Nhà hai bên — gần, cách ba bốn mét mỗi bên. Tường xám nhìn gần: có vân, có kết cấu, không trơn như cậu tưởng từ xa. Giống bề mặt san hô — lỗ nhỏ li ti, đều, như thể vật liệu được nuôi chứ không đúc. Công nghệ sinh học? Hybrid?
Cửa nhà bên phải — rèm mở. Cậu liếc nhanh khi đi qua — bên trong tối hơn bên ngoài, ánh sáng nhạt hơi xanh ở sâu bên trong, hình dáng đồ đạc mà cậu không nhận ra. Cậu không dừng. Không nhìn lâu. Đi qua.
Mùi — cảm biến VOC nhấp nháy mạnh hơn. Khu dân cư có mùi. Mùi cậu không bao giờ ngửi được.
Cậu đi dọc rìa ngoài khu dân cư. Không vào sâu — chỉ men theo dãy nhà ngoài cùng, hướng bên phải, cùng chiều với dòng người cậu thấy từ xa tuần trước. Đi cùng chiều = ít nổi bật. Đi ngược chiều = bị nhìn.
Đường đất nén phẳng dưới chân, khác đất trống — mịn hơn, gần như láng, giống nền nhà. Rãnh hai bên đường — bây giờ gần, cậu thấy rõ: rãnh nông, rộng bằng ba ngón tay, đáy có chất lỏng — ít, đặc, màu nâu sẫm, chảy chậm. Không giống nước. Giống dầu loãng hoặc dung dịch hữu cơ. Mùi — cậu không ngửi, nhưng cảm biến VOC nhấp nháy mỗi khi cậu đi gần rãnh.
Hai bên đường, giữa các nhà: khoảng trống nhỏ, hẹp, có thứ gì đó mọc — giống cây nhưng thấp, chỉ đến đầu gối, thân mập, lá dày. Trồng? Hay tự mọc? Cậu không biết — nhưng chúng được cắt tỉa đều, giống hàng rào hoặc cây kiểng. Ai đó chăm sóc chúng. Ai đó sống ở đây đủ lâu để trồng cây trước nhà.
Khu dân cư không giống doanh trại. Không giống khu công nghiệp. Nó giống… khu phố. Khu phố bình thường, với nhà, đường, cây, rãnh nước, và người đi lại. Bình thường — từ đó làm cậu sợ hơn là nếu nó trông lạ. Lạ thì cậu chuẩn bị tinh thần. Bình thường thì cậu không biết chuẩn bị cho cái gì.
Năm mươi mét. Đi qua bốn nhà. Không ai nhìn cậu. Có ba người đi cùng hướng, cách cậu khoảng mười mét phía trước — hai người đi cạnh nhau, nói chuyện, một người đi sau, im. Cậu giữ khoảng cách. Đi sau họ. Nhìn lưng họ.
Lưng — da xám xanh ở cổ, hở giữa vải và đầu. Lỗ thở hai bên cổ — mở khép nhịp nhàng, như mang cá. Cậu từng thấy ở rìa rừng, nhưng lần này gần hơn — tám mét. Lỗ thở hơi đỏ ở mép, ẩm. Đầu — không tóc, cấu trúc cảm biến ngắn, mỏng, nghiêng nhẹ theo hướng đi. Vai rộng so với chiều cao. Tay — bốn ngón, dài, khớp linh hoạt, cử động nhiều hơn tay người Trái Đất. Một người đang nói — tay cậu ta chuyển động theo nhịp, không phải vẫy mà giống… điều phối, như nhạc trưởng, rung cơ thể tạo nghĩa và tay bổ sung.
Cậu nhìn chân họ. Bước ngắn, phẳng, trọng tâm thấp. Đúng. Đúng kiểu cậu đã tập. Nhưng mượt hơn — không cứng, không gượng, không nghĩ. Họ bước vì bước, giống cậu thở vì thở. Cậu bước vì tập. Khác.
Bảy mươi mét. Sáu nhà. Có nhà có người ngồi trước cửa — ngồi trên gì đó thấp, giống ghế nhưng không có chân, đặt sát đất. Một người ngồi, cầm gì đó nhỏ trong tay, nhìn xuống. Không nhìn lên khi cậu đi qua.
Tám mươi mét. Một ngã rẽ nhỏ — đường hẹp hơn xẻ vào giữa hai dãy nhà. Cậu liếc vào — đường hẹp, tối hơn, có người đi qua ở cuối. Không rẽ. Đi thẳng.
Chín mươi mét.
Người ngồi trước cửa nhà bên phải — một người, dáng trung bình, ngồi trên ghế thấp cạnh cửa, đang sắp xếp gì đó — nhiều vật nhỏ trên một tấm phẳng, giống khay. Cậu đi qua.
Người đó ngẩng lên. Nhìn cậu.
Nói.
Một câu. Ngắn. Ba đơn vị âm — cậu nhận ra cấu trúc ngay lập tức vì actuator trên cổ rung theo. Đơn vị đầu: giống #7 nhưng hơi khác — ngắn hơn, sắc hơn, rung nhẹ hơn. Biến thể? Dạng câu hỏi? Hai đơn vị sau cậu không nhận ra.
Giọng bình thường. Rung nhẹ — không đe dọa, không gấp, không lạ. Giống câu người ta hỏi khi thấy ai đi qua nhà mình. Giống "Về hả?" hoặc "Từ đâu vậy?" hoặc bất kỳ câu hỏi xã giao nào mà người ta hỏi mà không thật sự cần câu trả lời.
Nhưng cậu phải trả lời. Im lặng = bất thường. Đi luôn = bất lịch sự. Bất thường + bất lịch sự = bị nhớ. Bị nhớ = nguy hiểm.
Cậu dừng bước. Quay nhẹ — xoay cả khối, không xoay riêng đầu, kiểu người bên kia. Mặt hướng về người đó.
Người đó nhìn cậu. Mắt lớn, tối, không lòng trắng. Khoảng cách: ba mét. Gần nhất cậu từng ở cạnh một Kinge sống. Cậu thấy rõ — da xám xanh, có vân mờ ở má, lỗ thở mở khép chậm, cấu trúc cảm biến trên đầu hơi nghiêng về phía cậu. Vòng tay sáng trên cổ tay.
Cậu bật loa. Ấn nút bên hông — nhỏ, nút bấm cậu hàn từ Arduino, nằm trong túi hông, tay phải với qua bụng, kẹp bằng ngón cái giả và ngón trỏ, nhấn.
Phát.
#7 + "hỏng" + "nói" + #14.
Rung theo nhịp: 400 mili giây rung, 200 mili giây im. Bốn đoạn rung. Ba đoạn im. Loa phát âm — nhỏ, sắc, đúng tần số. Actuator trên cổ rung — phẳng. Không cảm xúc. Không sắc thái. Phẳng như mặt nước không gió.
Câu ra khỏi suit. Câu cậu ghép. Câu không ai từng nói.
Người đó nhìn cậu.
Một giây.
Cậu không thở. Cảm biến CO₂ nhảy — 2.6%, 2.8%. Cậu không quan tâm. Cậu đang nhìn vào mắt tối không lòng trắng của một sinh vật cách loài cậu một khoảng không đo nổi, và chờ.
Hai giây.
Người đó gật. Nhẹ. Đầu nghiêng xuống khoảng mười lăm độ rồi về lại. Gật kiểu Kinge — cậu chưa từng thấy gật, nhưng cậu nhận ra đó là gật. Cử chỉ đồng ý. Cử chỉ "hiểu rồi". Cử chỉ "ừ".
Rồi người đó nói thêm. Ngắn. Hai đơn vị. Rung yếu — phẳng, gần phẳng. Giống "ừ" hoặc "được" hoặc "thôi được". Giọng không quan tâm. Giọng của người nghe câu trả lời không thú vị và chấp nhận nó.
Quay lại khay. Tiếp tục sắp xếp. Không nhìn cậu nữa.
Cậu đi tiếp.
Chân bước. Bước ngắn, phẳng. Tự động. Cơ thể bước, đầu trống.
Cậu vừa nói câu đầu tiên với một người Kinge. Câu cậu tự ghép. Câu không ai gật. Và người đó gật.
Gật — không phải vì câu đúng hoàn hảo. Gật vì câu đủ. Đủ để không cần hỏi thêm. Đủ để quay lại công việc. Câu cover hoạt động — ít nhất ở mức giao tiếp xã giao, ít nhất với một người không nghi ngờ, ít nhất trong ba giây.
Mười mét sau nhà đó, cậu thở ra. Cảm biến CO₂ giảm: 2.8%, 2.5%, 2.3%. Cậu thở chậm, đều, ba giây hít ba giây thở.
Tay run. Bên trong găng bốn ngón, năm ngón tay cậu run. Nhưng bên ngoài, găng cứng, không ai thấy.
Cậu đi thêm hai mươi mét. Đến cuối dãy nhà ngoài cùng. Dừng. Nhìn: phía trước là dãy nhà tiếp theo, sâu hơn, đông hơn. Đường chính — rộng hơn, nhiều người hơn. Cậu thấy dòng người di chuyển, vòng tay sáng, tiếng nói lẫn rung.
Không vào sâu hơn. Đủ rồi. Hôm nay đủ rồi.
Cậu quay lại. Đi ngược — men dãy nhà ngoài cùng, qua nhà người hỏi (người đó vẫn ngồi, vẫn sắp khay, không nhìn lên), ra rìa khu dân cư, bước vào ba trăm mét đất trống.
Đi. Bước ngắn. Phẳng. Không chạy. Chạy sẽ lộ. Đi bình thường. Đi như khảo sát viên quay ra bãi đậu, quay ra khu làm việc, quay ra bất cứ đâu.
Một trăm mét. Hai trăm mét. Ba trăm mét. Bụi thấp. Rừng. Cây dày. Bóng râm.
Cậu dừng. Đứng giữa rừng. Tháo vòng tay — cất vào túi hông. Tối. Im.
Rồi cậu đi tiếp. Rừng. Hang. Đá. Bóng tối. Gương.
Chạm.
Sàn gạch. 1g. Trái Đất.
Nhã nằm xuống sàn. Lần này nằm ngửa — mặt mặt nạ hướng lên trần. Thở. Cảm biến CO₂ giảm dần — 2.0%, 1.5%, rồi cậu tháo mặt nạ, thở không khí phòng, và CO₂ không còn là vấn đề nữa.
Cậu nằm năm phút. Nhìn trần nhà. Quạt trần quay. Bóng cánh quạt xoay trên tường.
Cậu vừa nói chuyện với một người Kinge. Người đó gật. Rồi quay lại sắp khay. Không la. Không chạy. Không gọi ai. Không kiểm tra vòng tay. Không hỏi thêm.
Bình thường. Tương tác đó — ba câu, hai người, ba giây — bình thường. Giống hai người hàng xóm chào nhau ở cầu thang. "Về hả?" "Ừ." Xong. Không ai nhớ. Không ai kể lại.
Cậu ngồi dậy. Tháo suit. Chậm — tay run, găng cứng, cậu mất lâu hơn bình thường. Mười hai phút tháo thay vì bảy. Xong. Suit gấp trên sàn. Cậu không treo lên — ngồi cạnh suit, mở sổ, viết.
Lần 1 vào khu dân cư Tầng 3:
Thời gian bên kia: 41 phút (cải thiện từ 38).
Tuyến: hang → rừng → bụi → 300m đất trống → rìa khu dân cư → đi dọc ~110m → quay về.
Tương tác: 1 người hỏi 1 câu (3 đơn vị âm, giống câu hỏi xã giao). Đáp bằng câu cover (#7 + "hỏng" + "nói" + #14). Người đó gật, nói "ừ" (2 đơn vị, rung phẳng), quay lại công việc. Không hỏi thêm.
Cậu dừng. Nhìn những gì vừa viết. Rồi viết tiếp.
Phân tích:
1. Câu cover HOẠT ĐỘNG — ít nhất ở mức xã giao ngắn. Người đó không nhíu mày, không nghiêng đầu, không lặp lại câu hỏi. Chấp nhận ngay.
2. Rung phẳng KHÔNG BỊ NGHI — phát hiện quan trọng. Câu cover nói "hỏng nói" → rung phẳng hợp lý. Người bị thương, bị hỏng cơ quan rung → tự nhiên rung phẳng. Đây có thể là điểm mạnh thay vì điểm yếu: rung phẳng giải thích cho mọi thiếu sót ngôn ngữ.
3. Suit hòa vào — từ bên ngoài, suit giống đồ làm việc vùng rìa. Không nổi bật. Không ai nhìn lâu.
4. Vòng tay sáng liên tục, giống mọi người khác — chế độ thụ động ở gần là bình thường.
Rủi ro vẫn còn:
- Chỉ có 4 câu. Nếu ai hỏi câu thứ 2, chỉ còn "Đúng", "Không", "Xin lỗi". Cần thêm câu. - Chưa biết tương tác dài trông như thế nào. Mua đồ? Hỏi đường? Bị kiểm tra? Chưa biết. - Log vòng tay đang ghi. Tuyến hôm nay: từ rìa rừng vào khu dân cư, đi dọc 110m, rồi quay ra rừng. Bất thường nếu ai đọc — nhưng chưa biết ai đọc và khi nào. - Người đó — người hỏi — có nhớ cậu không? Mặt giống mọi người (suit che), dáng giống mọi người, vòng tay giống. Nhưng: câu trả lời phẳng, ngắn, không bình thường. Nếu người đó kể cho ai: "Có thằng đi ngang, nói lạ" — thì lần sau cậu đi qua sẽ bị để ý.
Cậu nhìn dòng cuối. Lần sau. Cậu đang nghĩ đến lần sau. Lần đầu tiên, cậu không nghĩ "nên hay không nên" mà nghĩ "lần sau khi nào".
Cậu đã bước qua một ranh giới. Không phải ba trăm mét đất trống. Ranh giới khác — ranh giới giữa người quan sát và người tham gia. Trước hôm nay, cậu ở ngoài nhìn vào. Bây giờ cậu đã ở trong — dù chỉ 110 mét, dù chỉ ba giây nói chuyện, dù chỉ một cái gật.
Cậu viết thêm:
Phát hiện bất ngờ: rung phẳng = lợi thế. Cover "hỏng nói" không chỉ giải thích vì sao nói ít — nó giải thích vì sao rung sai. Vì sao phẳng. Vì sao không có cảm xúc trong giọng. Người bị thương cơ quan rung → tất cả sai sót ngôn ngữ đều hợp lý.
Cover hoạt động không phải vì nó hoàn hảo. Cover hoạt động vì người ta không nghi. Người ta không nghi vì họ không có lý do nghi. Không ai nghĩ: "Có thể đây là sinh vật từ hành tinh khác giả làm Kinge." Ý nghĩ đó không tồn tại trong đầu họ. Chưa bao giờ có ai làm điều cậu đang làm. Chưa bao giờ.
Đó là tấm khiên lớn nhất: điều không thể nghĩ tới.
Cậu gập sổ. Đứng dậy. Đi tắm.
Lần này nước ấm, không lạnh — cậu không cần cái lạnh để tỉnh nữa, chỉ cần gột đi lớp mồ hôi đọng trong suit. Dưới làn nước, cậu lật bàn tay phải lên xem, cái bàn tay nửa giờ trước đã ấn nút phát ra câu nói đầu tiên của cậu trước mặt một người Kinge — và đã nhận về một cái gật. Năm ngón, da trắng, gân xanh, không có gì đổi khác. Vậy mà cậu có cảm giác nó vừa vượt qua một thứ gì đó lớn hơn nhiều so với ba giây và ba đơn vị âm. Nó sẽ còn phải vượt qua nhiều lần nữa, cậu biết vậy, và lần nào cũng chỉ một mình.
Cậu tắt vòi, lau người, và trở ra phòng vẫn còn nghe tiếng nước nhỏ giọt sau lưng. Điện thoại sáng — tin nhắn mẹ, kèm ảnh hộp sữa: "Nhận rồi con. Cảm ơn."
Cậu nhìn ảnh. Hộp sữa trên bàn gỗ cũ, bên cạnh nôi, góc ảnh thấy một bàn tay nhỏ xíu — cháu gái.
Cậu trả lời: "Dạ."
Rồi cậu nhìn suit gấp trên sàn. Rồi nhìn điện thoại. Rồi nhìn suit.
Ba trăm mét bên kia. Ba trăm cây số về Cà Mau. Cậu đã đi được ba trăm mét đầu tiên. Ba trăm cây số thì vẫn chưa.
Cậu tắt đèn. Nằm xuống. Nhắm mắt.
Trong bóng tối, cậu nghe lại cái gật. Không phải nghe bằng tai — nghe bằng nhớ. Đầu nghiêng xuống mười lăm độ, rồi về lại. Mắt tối không lòng trắng nhìn cậu hai giây. Rồi quay đi.
Ba câu. Ba giây. Một cái gật.
Chưa đủ. Nhưng đã bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.