Thế Giới Bên Kia Bức Màn

Chương 3: Ngưỡng Cửa

Đăng: 28/05/2026 17:59 4,548 từ 1 lượt đọc

Sáng Chủ Nhật. Mới bảy giờ rưỡi, Nhã đã tỉnh giấc. Ý nghĩ đầu tiên lướt qua tâm trí cậu là về vật thể kỳ lạ kia.

Không mảy may lo lắng hay sợ hãi, mà thuần túy là sự tò mò. Cái tò mò đặc trưng của một gã kỹ sư khi bắt gặp thứ gì đó vận hành trái với logic thông thường. Cậu nhặt được nó tối qua, một khối chữ nhật nhỏ xíu, sẫm màu, hút cạn mọi tia sáng, nằm lọt thỏm sau chồng sách cũ trên giá. Và cậu khao khát muốn biết thực chất nó là cái gì.

Bật dậy khỏi giường, Nhã tự pha cho mình một ly cà phê rồi mang ra bàn.

Vật thể vẫn nằm im lìm dưới ánh đèn. Trong ánh ban mai, nó trông hệt như một vết thủng cắt ngang mặt bàn gỗ — một vùng tối đặc quánh, không chi tiết, không chiều sâu.

Nhã nhấc nó lên. Nhẹ hơn cậu tưởng — chừng 40-50 gram, nhưng cảm giác cầm trên tay lại vơi bớt đi vài phần. Bề mặt nhẵn thín, lạnh lẽo, không chút gợn. Chẳng có cổng kết nối, không nút bấm, cũng chẳng có bất kỳ dấu hiệu nào gợi ý về công năng.

Cậu xoay lật nó liên tục. Hai mặt giống nhau như đúc: cùng một sắc tối thẫm, cùng một độ nhẵn bóng. Nhưng khi nhìn thật sát, khẽ nghiêng khối chữ nhật dưới ánh đèn, Nhã lờ mờ nhận ra một điểm khác biệt vô cùng vi tế. Một mặt trơn nhẵn đồng nhất. Mặt còn lại mang một kết cấu cực kỳ tinh xảo — tựa như mặt hồ tĩnh lặng, khác hẳn với cảm giác trơn tuột của mặt kính dù chung một màu sắc.

Cậu xé một mẩu băng keo nhỏ, dán lên mép cạnh để đánh dấu cái mặt có kết cấu kia — tạm gọi là mặt B.

Kế tiếp, cậu thực hiện một phép thử đơn giản nhất: chạm tay vào.

Mặt A trước. Ngón trỏ miết lên, giữ yên vài giây. Chẳng có gì xảy ra. Chỉ là một bề mặt trơn nhẵn, lạnh ngắt và câm lặng.

Cậu lật vật thể lại, áp ngón trỏ lên mặt B.

Phản ứng xuất hiện tức thì — một luồng rung động cực nhẹ, tụ lại ngay tại điểm tiếp xúc. Không đau đớn, chẳng nóng ran, chỉ là một sự hiện diện rất đỗi mong manh, râm ran như tĩnh điện nhưng tuyệt nhiên không phải tĩnh điện.

Nhã rụt tay lại. Cúi nhìn đầu ngón tay. Chẳng có dấu vết gì.

Thử chạm lần nữa. Vẫn cảm giác ấy. Khẽ rung lên rồi thoảng qua.

Hai mặt hoàn toàn khác nhau.

Cậu ngồi thừ ra, nghiền ngẫm về phát hiện đó một chốc. Rồi cậu nảy ra một ý: nếu chạm lướt có phản ứng, vậy nếu giữ thật lâu thì sao?

Cậu ấn ngón trỏ lên mặt B. Lần này, không rút tay về nữa. Giữ nguyên. Miệng nhẩm đếm.

Một. Hai. Ba. Cảm giác rung vẫn hiện hữu, không hề tiêu tán.

Bốn. Năm. Sáu. Nhịp rung đều đặn, tựa như tiếng vo ve của một cỗ máy điện tử.

Bảy. Tám. Chín. Mười.

Tới giây thứ mười, độ rung đột ngột tăng lên. Dù không mạnh, nhưng rành rành cảm nhận được.

Mười một. Mười hai. Cơn rung chấn lan từ đầu ngón tay bao trùm khắp cả bàn tay.

Mười ba. Mười bốn. Mười lăm.

Đúng giây thứ mười lăm, một ranh giới bị phá vỡ.

Không có âm thanh chớp loè. Không có ánh sáng chói mắt. Đó chỉ là khoảnh khắc mà không gian quanh cậu đột ngột suy sụp đi một chiều nào đó, và thế giới phía bên kia chẳng còn là căn phòng quen thuộc nữa.

Căn phòng đã hoàn toàn bốc hơi.

Bóng tối bao trùm.

Không phải cái tối mờ mờ khi tắt đèn, mà là sự tăm tối tuyệt đối. Nhã không nhìn thấy gì, kể cả bàn tay mình, vật thể kia hay bất kỳ thứ gì xung quanh.

Cậu nhận ra mình đang quỳ trên một mặt sàn đá lạnh buốt. Cậu chẳng nhớ mình đã ngã khuỵu hay tự quỳ xuống từ lúc nào. Hai tay chống chặt xuống sàn, cơ thể bỗng chốc nặng trĩu — không phải cảm giác mỏi mệt mông lung, mà là sức nặng đè nén thực sự, y như ai đó vứt thêm một bao tải mười ký lên vai cậu.

Bầu không khí cũng đổi khác. Cậu hít một hơi — phổi vẫn co giãn bình thường, không vướng víu. Nhưng luồng khí này khác hẳn cái ngột ngạt của Sài Gòn. Nó mát mẻ hơn, thoảng mùi khoáng chất ngai ngái, pha lẫn một thứ mùi hương vô cùng xa lạ.

Tĩnh lặng. Bặt vô âm tín tiếng xe cộ, tiếng máy lạnh rì rầm, hay những thanh âm của phố thị. Xung quanh chỉ còn lại tiếng thở dốc của chính cậu, dội lại từ những vách đá kề bên.

Hang động. Cậu đang ở trong một hang động.

Mình đang ở cái xó nào thế này?

Bàn tay phải vẫn nắm chặt vật thể. Nhã cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của nó — nhẹ hều, trơn láng và quen thuộc. Ngón trỏ vẫn áp chặt lên mặt B.

Cậu nhấc ngón tay ra. Cơn rung bặt dứt.

Ngồi bó gối trong bóng đêm đặc quánh, cậu gắng sức điều hòa nhịp thở, tự nhủ lòng không được hoảng loạn.

Não bộ đang vắt óc xử lý thông tin: mới một giây trước còn ở nhà, giây tiếp theo đã văng đến... một nơi vô định. Không ánh sáng, không manh mối, chỉ có trọng lượng cơ thể đang trì kéo và tiếng thở vọng lại từ vách đá.

Cậu phải quay về.

Nhã xoay khối chữ nhật trong tay. Mẩu băng dính đâu rồi? Cậu miết ngón tay dọc theo rìa, tìm thấy nó. Mặt B đây rồi. Vậy mặt đối diện là mặt A.

Cậu lật nó lại, dí ngón trỏ vào mặt A.

Ánh đèn bàn rực sáng. Màn hình máy tính. Giá sách ngổn ngang.

Nhã đang ngồi bệt trên sàn gỗ, lưng tựa vào chân bàn làm việc. Cậu chẳng nhớ mình tự ngồi xuống hay ngã oạch ra nữa — chỉ biết rằng mình đang ở đây, ngay trong căn hộ của mình, và ánh sáng đèn bàn chói lóa đến mức màng nhĩ vừa quen với bóng tối tuyệt đối trong ba mươi giây qua bắt cậu phải nhắm nghiền mắt lại.

Cậu ngồi bất động. Mắt nhắm tịt. Thở sâu.

Một lát sau, hé mắt ra, cậu lướt nhìn màn hình điện thoại trên bàn — 08:17. Cậu bắt đầu thử nghiệm vào khoảng 08:15. Vừa vặn hai phút trôi qua.

Nhưng cậu thừa biết mình đã ở trong cái hang đó lâu hơn hai phút. Chắc chắn là vậy.

Cậu lảo đảo đứng lên, đôi chân hãy còn run rẩy. Thả người xuống ghế. Dán mắt vào vật thể trên tay.

Thứ này vừa lôi mình đi đâu đó. Và lôi mình về.

Đặt nó xuống bàn, Nhã đăm đăm nhìn hồi lâu.

Lại vồ lấy điện thoại, kiểm tra giờ giấc lần nữa. 08:18. Vẫn thế. Không tin nhắn, chẳng cuộc gọi nhỡ. Thế giới ngoài kia vẫn quay đều.

Nhưng cậu thì vừa dạo bước qua một thế giới khác. Cậu đinh ninh như vậy.

Mười phút trôi qua, cậu cứ ngồi đó nhấm nháp thực tại kinh hoàng ấy. Não bộ đang xoay vần — không hoảng loạn, không chối bỏ, mà đang vận hành theo cơ chế quen thuộc: tiếp nhận dữ kiện mới và vật lộn để nhét nó vào hệ thống kiến thức hiện có.

Chỉ là, mô hình kiến thức của cậu chẳng chừa chỗ cho một sự phi lý nhường này.

Nhưng dữ liệu rành rành trước mắt: chạm vào mặt B, giữ đủ lâu, và bị dịch chuyển đến một chiều không gian khác. Chạm vào mặt A, ngay lập tức quay về.

Vật thể này là một cổng dịch chuyển.

Cậu vơ lấy tờ giấy, nắn nót viết dòng chữ ấy. Dừng lại, nhìn ngắm, rồi đọc lại.

Kế đó, cậu viết tiếp: "Mặt B = đi. Mặt A = về. Cần xác nhận. Cần ánh sáng."

Mười phút sau, Nhã hạ quyết tâm.

Không thể để yên chuyện này. Cậu phải biết đó là nơi nào. Cậu phải tận mắt nhìn thấy nó.

Nhã lôi từ ngăn kéo ra một chiếc đèn pin LED loại cầm tay, nhỏ gọn nhưng siêu sáng. Bật thử. Sáng rực.

Tay trái cầm đèn, tay phải nắm vật thể, cậu đứng thẳng giữa phòng.

Lần này có sự chuẩn bị đàng hoàng.

Cậu bật đèn pin trước. Ép ngón trỏ phải lên mặt B. Giữ nguyên. Bắt đầu đếm.

Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười. Mười một. Mười hai. Mười ba. Mười bốn. Mười lăm.

Ngưỡng cửa mở ra.

Vẫn là màn đêm. Nhưng không còn mù mịt nữa — chùm sáng trắng sắc lẹm từ chiếc đèn pin trong tay trái đã xé toạc bóng tối.

Nhã đứng chôn chân vững chãi — lần này đã chuẩn bị sẵn tinh thần nên không mảy may chới với. Khi đế giày chạm sàn đá, cơ thể lập tức nặng trịch, nhưng cậu đã lường trước điều đó. Cậu điều chỉnh tư thế, hạ thấp trọng tâm xuống.

Cậu lia đèn quét một vòng.

Hang động rộng hơn cậu tưởng.

Luồng sáng rạch không gian được chừng mười lăm mét rồi bị bóng đêm nuốt chửng. Trần đá khá cao — áng chừng phải bốn đến năm mét. Vách đá xám xịt, phủ kín một lớp rêu sẫm màu — không phải sắc xanh của rêu Trái Đất, mà là một màu tím ngắt gần như đen đúa, bám víu thành từng mảng dày đặc. Sàn đá khá bằng phẳng, ít ra là phẳng hơn những gì cậu mường tượng từ lần trước, đủ để sải bước.

Nhã đứng yên vị, phóng tầm mắt khắp chốn. Trí óc cậu như một cỗ máy ghi hình, lưu giữ từng chi tiết: quy mô hang, sắc rêu, nhiệt độ không khí (se lạnh, chừng hai mươi độ C), và trọng lực cao hơn bình thường (cậu ước chừng khoảng 1.3-1.4 lần Trái Đất).

Và quan trọng nhất: cậu thở rất khoan khoái. Không khí nơi đây hoàn toàn tương thích.

Cậu bắt đầu cất bước. Chậm rãi. Từng bước một. Cơ thể nặng nề ép cậu phải thay đổi dáng đi — sải bước ngắn lại, bám đất chắc hơn.

Ánh đèn quét theo đường vòng cung. Hang động có hình thù méo mó — phình to ở giữa và thắt lại ở hai đầu. Nhã nhẩm đếm: từ chỗ cậu đứng đến vách tường gần nhất chừng tám mét; đến vách xa nhất tầm hai mươi mét.

Có hai lối rẽ.

Lối bên trái hẹp và thấp, ngoằn ngoèo cắm sâu vào bóng tối. Đèn pin soi vào chỉ thấy đá, rêu tím và màn đêm thăm thẳm. Chẳng có gì đặc sắc.

Lối bên phải rộng rãi hơn, trần cao vút. Và ở tít tắp mịt mờ cuối con đường ấy, lọt thỏm một vệt sáng.

Không phải ánh đèn. Không phải ánh phản quang. Đó là thứ ánh sáng tự nhiên tinh khôi, hắt vào từ thế giới bên ngoài.

Nhã chôn chân nhìn vệt sáng ấy hồi lâu.

Lối ra.

Cậu kìm bước, không tiến đến đó vội — chưa phải lúc này. Cậu cần quay về, cần thời gian để phán đoán và chuẩn bị kỹ càng hơn.

Dù vậy, cậu đã có lời giải: nơi này không chỉ là một cái hang mù mịt. Nó có lối ra. Và phía ngoài kia là một thế giới có ánh sáng tự nhiên rọi chiếu.

Cậu quay gót về điểm xuất phát. Rút vật thể ra. Lật mặt A lên. Đặt ngón tay vào.

Vẫn căn hộ cũ. Ánh đèn bàn. Mùi ngai ngái của khói bụi Sài Gòn.

Nhã ngó điện thoại: 08:33.

Chuyến đi thứ hai bắt đầu lúc 08:28. Nghĩa là mới năm phút trôi qua trên Trái Đất.

Nhưng cậu nhẩm tính mình đã lúi húi trong hang bét nhất cũng mười phút, có khi mười lăm phút.

Dòng thời gian ở hai nơi chảy với tốc độ khác nhau.

Kéo ghế ngồi xuống, cậu với lấy giấy bút, vạch nhanh:

"Lần 1: ~30 giây ở hang, ~2 phút ở Trái Đất? Không chắc lắm — bị hoảng, không đếm chuẩn."

"Lần 2: ~10-15 phút ở hang (ước lượng), ~5 phút ở Trái Đất (đồng hồ). Tỉ lệ: ~2-3:1. Thời gian ở Trái Đất trôi nhanh hơn."

Nhìn chằm chằm vào những con số, tuy chưa thật sự chuẩn xác — cần thêm máy móc để đo lường — nhưng quy luật đã quá rõ ràng: thời gian không hề đồng bộ.

Cậu hí hoáy viết tiếp:

"Hang động: quy mô lớn, trần cao ~4-5m, vách phủ rêu tím, sàn đá tương đối phẳng. Hai ngã rẽ. Ngã bên phải le lói ánh sáng tự nhiên ở cuối đường — lối ra?"

"Không khí: hô hấp bình thường. Nhiệt độ: ~20°C. Trọng lực: nhỉnh hơn Trái Đất, ước chừng ~1.3-1.4g."

"Kết luận: Nơi này tuyệt đối không phải Trái Đất. Một hành tinh khác chăng? Vật thể X chính là cánh cổng dịch chuyển không gian."

Đọc lại những dòng chữ vừa viết. Cậu gác bút, phóng mắt ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài kia, Sài Gòn vẫn đang thở nhịp sống thường nhật — tiếng xe máy bình bịch, tiếng còi xe, mùi bơ tỏi từ chiếc xe bánh mì dưới ngõ. Mọi thứ vẫn bình phàm như bao sáng Chủ Nhật khác.

Còn Nhã, cậu vừa phượt sang một hành tinh khác và trở về an toàn chỉ trong chưa đầy mười lăm phút.

Cậu đắm chìm trong dòng suy tưởng ấy một lát. Rồi hình ảnh vệt sáng le lói cuối đường hầm lại bóp nghẹt tâm trí cậu.

Bên ngoài cái hang đó rốt cuộc có thứ gì?

Câu hỏi cào xé ấy nhất định không chịu buông tha cậu.

Buổi chiều, Nhã cứ bồn chồn đi lại như gà mắc tóc.

Cậu đã thử vùi đầu vào công việc — giở sổ tay vật lý, lật lại mấy tài liệu nghiên cứu về entropy rối lượng tử. Nhưng vô ích. Trí óc cậu đã lạc trôi vào hang đá, dán chặt vào vệt sáng cuối đường hầm kia rồi.

Bên ngoài có thứ gì?

Gấp phăng cuốn sổ. Cậu đứng phắt dậy, bước vào bếp pha cà phê. Đứng dựa cửa sổ chực chờ nước sôi.

Cậu vừa đào được một cánh cổng thông sang hành tinh khác. Rành rành là thế — lực hút khác biệt, không khí khác biệt, đến cả mảng rêu tím lịm kia cũng làm gì có trên Trái Đất. Và cậu có thể ra vào tùy thích bất cứ lúc nào.

Giờ không phải lúc đắn đo "có nên đi hay không", mà là "khi nào thì đi".

Và câu trả lời bật ra trong đầu cậu ngay tắp lự: Ngay bây giờ.

Cậu phải biết. Phải tận mắt chứng kiến thế giới ngoài kia. Nếu không đi, đêm nay xác định thức trắng.

Nốc cạn ly cà phê vừa pha, cậu hối hả chuẩn bị.

Lần này phải tươm tất hơn. Đèn pin — kiểm tra pin, đầy ự. Điện thoại — đút gọn vào túi quần để canh giờ. Chai nước suối — nhét vào túi áo. Giày thể thao đế bệt — thay cho đôi dép lê. Áo khoác tay dài — phòng hờ nhiệt độ bên đó tụt giảm.

Soi mình trong gương, trông cậu chẳng khác nào một gã đi trekking dịp cuối tuần.

Tay nắm vật thể, tay bật đèn pin, ngón trỏ đặt sẵn lên mặt B.

Hang động. Tăm tối. Ánh đèn pin rạch ngang.

Nhã đứng tấn vững vàng, thân thể đã điều chỉnh thích nghi với lực hút gia tăng. Lần thứ ba rồi, chẳng còn bỡ ngỡ nữa.

Không phí lấy một giây. Cậu nhắm thẳng lối rẽ bên phải — nơi có luồng sáng rọi vào — rồi sải bước.

Lối đi rộng chừng ba mét, trần vòm cao hơn so với gian chính. Mặt sàn hơi lài dốc lên trên. Rêu tím ken đặc hai bên vách đá, bám thành từng mảng liền tù tì, rậm rạp hơn.

Cậu rón rén từng bước thật đầm, thật chắc. Lực hút mạnh buộc cậu phải dồn cao độ tập trung.

Đi chừng hai mươi mét, hành lang bẻ ngoặt sang phải. Nguồn sáng phía trước rực rỡ hẳn lên — không còn là vệt sáng mờ ảo mà là một quầng sáng rạng rỡ thực sự, vàng ươm, tuôn trào từ thế giới bên ngoài.

Sắc rêu trên vách cũng phai dần — từ tím thẫm chuyển sang tím nhạt, rồi ngả sang một màu xanh lam ngả tím ma mị khi tới sát cửa hang.

Cửa hầm thắt lại đôi chút — khoảng chừng hai mét — rồi đột ngột mở toang.

Nhã sững lại nơi ngưỡng cửa.

Ánh sáng mơn man da thịt. Không hề chói chang — nó ấm áp, dịu nhẹ và thấm đẫm sắc màu. Cậu tắt phụt đèn pin, nheo mắt để làm quen với độ sáng mới.

Rồi cậu chậm rãi bước ra khỏi vòm hang.

Bầu trời trên đỉnh đầu không phải màu xanh.

Nhã đứng ngay cửa hang, ngửa mặt nhìn lên. Bầu trời vàng rực — không phải sắc vàng vọt của buổi tà dương, mà là một màu vàng ươm, đặc quánh và ổn định, hệt như tông màu mặc định của nơi này. Càng lên cao, sắc màu càng quánh lại thành màu cam cháy. Còn sát đường chân trời lại loãng ra, dìu dịu như màu vàng chanh.

Mặt trời ngự trị ở khoảng một phần ba bầu trời — một khối cầu sáng bợt bạt, nhỉnh hơn mặt trời của Trái Đất đôi chút.

Nhã đứng như trời trồng, ngửa mặt chiêm ngưỡng vòm trời ấy trọn mười giây đồng hồ mà chẳng làm gì khác.

Rồi cậu cúi nhìn xuống đất.

Cách vòm hang chừng mười lăm mét là bìa của một khu rừng. Những thân cây mang sắc tím lịm, nhẵn bóng và hơi trơn trượt. Chúng lùn tịt — cây vươn cao nhất cũng chỉ chừng tám mét. Cành lá đâm ngang phè phè, đan vào nhau thành những tán vòm thấp tè, rộng thùng thình. Và mọc trên những cành cây ấy — những phiến mỏng đỏ bầm, xếp lớp lên nhau y hệt vảy cá, nhất loạt nghiêng mình chầu về hướng mặt trời.

Phủ phục dưới mặt đất là một loài thực vật hao hao giống rêu nhưng mang sắc xanh lam sẫm, trải dài thành một tấm thảm bất tận.

Nhã đứng trân trân nhìn khu rừng, cảm nhận não bộ đang vật lộn phân loại những kỳ quan trước mắt vào các tệp dữ liệu quen thuộc — cây cối, lá mầm, rêu phong, đất đai — để rồi liên tục vấp phải bế tắc.

Cậu sải bước khỏi cửa hang. Bước chân đầu tiên in dấu lên dải đất của một tinh cầu xa lạ.

Lớp rêu xanh lam dưới đế giày có độ đàn hồi kỳ lạ. Cậu khựng lại, dán mắt xuống chân. Thảm rêu không hề dập nát — nó bung nảy lại nguyên hình ngay khi cậu dỡ bước đi.

Cậu tiến lại gần khu rừng. Không xa lắm — chỉ năm mét thôi, đủ để thu gọn mọi thứ vào tầm mắt.

Đến gần, cậu mới vỡ lẽ thân cây không nhẵn thín hoàn toàn — nó hằn lên những thớ vân dọc mờ ảo, đều tăm tắp. Cậu đưa tay sờ nhẹ vào thân cây. Rất cứng. Và lạnh hơn cả nhiệt độ không khí bên ngoài.

Một cơn gió nhẹ ùa qua. Những phiến đỏ trên cành khẽ lay động, va đập vào nhau tạo nên một chuỗi âm thanh lách cách — không giống tiếng lá xào xạc cọ xát, mà ròn rã, khô khốc và đều nhịp. Vọng từ xa nghe hệt như một dàn chuông gió tí hon ngân vang.

Nhã chôn chân dưới tán cây, lắng tai nghe. Ngửa mặt ngắm nhìn bầu trời ươm vàng lấp ló qua kẽ lá vảy cá.

Cậu đang hiên ngang đứng trên một hành tinh không phải Trái Đất, tắm mình dưới bầu trời vàng ươm, nghe tiếng những phiến lá đỏ gõ nhịp hòa ca trong gió.

Cái cảm giác ấy thật vô danh. Chẳng phải hân hoan, cũng chẳng phải sợ hãi. Nó vĩ đại hơn tất thảy những xúc cảm phàm tục ấy gộp lại.

Cậu thả hồn trôi theo khoảnh khắc ấy một lúc lâu.

Rồi cậu giật mình ngó đồng hồ điện thoại: 14:23. Cậu bắt đầu chuyến đi thứ ba lúc 14:15. Vỏn vẹn tám phút trôi qua nơi quê nhà.

Mình đã ở đây bao lâu rồi? Cậu nhẩm tính bét nhất cũng phải hai mươi phút — luồn lách qua hang, bước ra ngoài, rồi thơ thẩn khám phá xung quanh.

Thời gian ở đây trôi tuột đi nhanh hơn ở Trái Đất.

Phải quay về thôi. Cần phải ghi chép lại. Cần phải suy nghĩ tường tận hơn.

Cậu quay ngoắt lại cửa hầm, men theo hành lang, trở về gian chính của hang động.

Lấy vật thể ra. Lật ngửa mặt A. Dí ngón tay vào.

Về đến nhà. 14:24.

Chín phút ở Trái Đất. Bằng khoảng hai mươi lăm phút ở hành tinh kia.

Tỉ lệ: 25/9 ≈ 2.8:1.

Nhã kéo ghế ngồi xuống, vồ lấy giấy bút, thoăn thoắt ghi chép:

"Lần 3: ~25 phút bên đó, ~9 phút ở Trái Đất. Tỉ lệ: ~2.8:1."

"Bên ngoài hang. Bầu trời vàng/cam. Mặt trời to hơn ở Trái Đất. Cây thân tím, lá đỏ (không phải lá — dạng phiến phẳng). Rêu xanh lam dưới đất. Không khí thở tốt."

"Kết luận: Hành tinh có sự sống. Tồn tại hệ thực vật (hoặc thứ gì đó tương đương). Có khí quyển để thở. Trọng lực ~1.3-1.4g. Độ lệch thời gian (time dilation) ~3:1."

Đọc lại một lượt. Rồi cậu nắn nót viết thêm:

"Câu hỏi đặt ra: Đây là hành tinh nào? Cách Trái Đất bao xa? Vì sao lại tồn tại cánh cổng này? Kẻ nào đã tạo ra nó?"

Nhìn chằm chằm vào loạt câu hỏi bế tắc ấy. Hoàn toàn không có lời giải.

Nhưng cậu đang nắm trong tay dữ liệu. Có những quan sát thực tế. Và trên hết, cậu có đặc quyền quay lại đó bất cứ lúc nào.

Buổi tối. Nhã xắn tay vào bếp nấu một bữa tử tế — nấu ăn thực sự chứ không úp mì qua loa. Cơm trắng, thịt kho tàu, đĩa rau muống luộc. Bưng ra bàn bếp ăn ngon lành, không mở laptop múa phím, cũng chẳng màng đọc tài liệu nghiên cứu.

Trí óc cậu đang mải miết xử lý thông tin.

Chỉ trong một ngày, cậu đã ba lần "bay" sang một hành tinh khác. Mắt thấy bầu trời vàng, cây tím, lá đỏ. Mũi hít bầu không khí của một thế giới xa lạ và bình an trở về.

Điều điên rồ nhất là: chẳng một ai hay biết. Thế giới ngoài kia vẫn tẻ nhạt quay. Sài Gòn vẫn ồn ã sau khung cửa sổ. Đám đồng nghiệp vẫn đang lăn lộn ở nhà xả hơi ngày Chủ Nhật. Bố mẹ ở tuốt dưới Cà Mau đương nhiên chẳng thể mường tượng thằng quý tử vừa làm ra trò trống gì.

Chỉ riêng cậu ôm trọn bí mật tày trời này.

Cơm nước xong xuôi, cậu ngồi thừ bên bàn làm việc. Mắt dán chặt vào khối chữ nhật nhỏ xíu sậm màu đang nằm tĩnh lặng dưới ánh đèn.

Cậu nhớ lại bốn năm ròng rã qua. Tối nào cũng vùi đầu vào đống tài liệu, nháp kín đặc các phương trình, mòn mỏi đi tìm lời giải cho cấu trúc cốt lõi của không-thời gian. Bốn năm ngõ cụt.

Và giờ đây, nằm gọn trong lòng bàn tay cậu là chiếc cổng không gian mở ra một thế giới khác.

Chẳng biết hai thứ đó có móc nối gì với nhau không — hay liệu có sự liên đới nào chăng. Nhưng cậu thừa biết một điều: thế giới này vừa phình to ra gấp vạn lần so với những gì cậu hằng tin vào sáng nay.

Cậu lôi ra một cuốn sổ mới cáu — không phải cuốn sổ ghi chép vật lý thường ngày. Nắn nót viết lên trang đầu tiên: "Thế giới bên kia."

Rồi cậu cắm cúi viết, tuôn trào mọi hình ảnh đã khắc sâu vào võng mạc — cái hang sâu, lối mòn, bầu trời nhuộm vàng, cây tím, lá đỏ, lớp rêu lam, cả thứ thanh âm lách cách của gió lùa qua tán lá.

Say sưa viết suốt một tiếng đồng hồ. Viết xong, cậu cẩn thận dò lại từ đầu.

Đây chắc chắn là tài liệu quan trọng nhất cậu từng chắp bút.

Gấp sổ lại. Nhìn vật thể.

Tuần tới cậu sẽ trở lại. Lần này sẽ nán lại lâu hơn. Bổ sung thêm máy móc đo đạc. Vạch ra một kế hoạch tác chiến hẳn hoi.

Cậu khát khao muốn đo xem cánh rừng kia trải rộng đến nhường nào. Cậu tò mò không biết nơi ấy còn sinh vật nào khác ẩn náu hay không. Cậu muốn lột trần thân phận của hành tinh đó, xem nó nằm ở xó xỉnh nào trong vũ trụ, và cớ làm sao lại có một lối đi bí mật cắm thẳng vào căn hộ của cậu ở tít quận Bình Thạnh.

Nhưng đêm nay, cậu đành thỏa hiệp với một sự thật rành rành, đơn giản: cậu vừa du hành đến một tinh cầu khác và đã quay về.

Và ngày mai là thứ Hai. Lại xách mông lên Vietcom Tech. Lại họp kế hoạch Sprint. Lại sấp mặt viết driver cho module RF front-end.

Vòng quay cuộc sống thường nhật sẽ tiếp diễn. Chỉ là, giờ đây cậu đang ấp ủ một bí mật động trời.

Mười một giờ khuya. Nhã ngả lưng xuống giường, trân trân nhìn trần nhà chìm trong bóng tối.

Trí óc vẫn vấn vương bầu trời màu vàng ươm. Về những phiến lá vảy đỏ thi nhau gõ nhịp trong gió. Về cái cảm giác choáng ngợp khi đặt chân lên nền đất của một hành tinh lạ hoắc.

Cậu vẫn mù tịt về hành tinh ấy. Không biết nó ở đâu. Chẳng hiểu vì sao lại có cánh cổng này.

Nhưng cậu thề sẽ tìm ra lời giải.

Giấc ngủ bỗng ập đến nhanh hơn thường lệ — cứ như thể cơ thể cậu đã rã rời sau một ngày vắt kiệt sức lực cho những trải nghiệm vô tiền khoáng hậu.

0