Chương 4: Hai Chiếc Đồng Hồ
Chuông báo thức reo lúc sáu giờ mười lăm.
Nhã tắt chuông, nằm im thêm vài giây. Cậu không buồn ngủ. Đầu óc đã tỉnh từ trước đó, và thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu là bầu trời màu vàng.
Không phải giấc mơ. Không phải ảo giác. Cậu đã đứng dưới bầu trời đó chiều hôm qua, đã chạm tay vào thân cây tím lạnh, đã nghe tiếng những phiến đỏ va vào nhau trong gió.
Cậu ngồi dậy, đặt chân xuống sàn.
Căn hộ vẫn như mọi sáng: bàn làm việc, hai màn hình, bếp nhỏ, giường đơn, giá sách. Mọi thứ đứng nguyên vị trí cũ, bình thường đến mức gần như vô lý.
Chỉ có cậu là không còn bình thường nữa.
Nhã bước đến bàn. Miếng gương đen nằm cạnh cuốn sổ mới, dưới ánh đèn bàn đã tắt. Nhỏ, mỏng, im lặng. Nếu không biết trước, không ai nghĩ nó có thể mở ra một nơi khác.
Cậu nhìn nó một lúc rồi quay đi.
Bảy giờ. Tắm. Mặc đồ. Pha Nescafé gói đen, không đường. Uống đứng ở bếp trong khi điện thoại mở arXiv theo thói quen. Có một paper mới về causal dynamical triangulations — một hướng tiếp cận quantum gravity dùng các khối đơn hình để xây dựng không-thời gian rời rạc.
Bình thường cậu sẽ đọc abstract ngay.
Sáng nay cậu chỉ bookmark lại.
"Tối đọc. Nếu tối còn đầu óc mà đọc."
Cậu nói rất khẽ, chủ yếu là nói với chính mình.
Bảy giờ hai mươi. Cậu khóa cửa, xuống bãi xe.
Sài Gòn sáng thứ Hai kẹt như mọi sáng thứ Hai.
Đường Nguyễn Hữu Cảnh nóng từ sớm, xe máy xếp kín thành từng lớp. Nhã đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang, luồn qua giữa taxi, xe buýt và những người cũng đang cố đến chỗ làm đúng giờ. Bình thường cậu ghét đoạn này. Hôm nay cậu gần như không để ý.
Trong đầu cậu là ba lần đi qua cổng hôm Chủ Nhật.
Lần đầu: tối đen, nền đá, hoảng nhưng quay về được.
Lần hai: đèn pin, hang lớn, hai lối đi.
Lần ba: ra khỏi hang, bầu trời vàng, rừng tím, thảm xanh lam.
Và một chuyện nữa: thời gian.
Các con số hôm qua quá thô. Cậu chỉ đếm bằng cảm giác, mà cảm giác trong một nơi xa lạ thì không đáng tin. Nhưng dù sai số lớn đến đâu, vẫn có một điều rõ ràng: thời gian ở hai bên không khớp.
Cậu cần đo lại bằng đồng hồ.
Vietcom Tech, tầng sáu.
Nhã quẹt thẻ, đi thẳng về bàn ở góc phòng. Bo mạch prototype vẫn nằm cạnh oscilloscope. Bug interrupt handler hôm trước đã xong. Task mới trong sprint này là viết driver tầng thấp cho module RF front-end — MIMO 4x4, chip Qualcomm, datasheet bốn trăm trang.
Cậu bật máy, mở terminal, mở datasheet.
Đọc được nửa trang thì dừng.
Mắt nhìn dòng chữ, nhưng não không nhận. Register map, SPI timing, gain control loop — toàn những thứ cậu làm được bằng trí nhớ cơ bắp. Còn phần não thật sự đang bận hình dung lại khoang hang, vị trí lối phải, lối trái, khoảng cách từ điểm xuất hiện đến vách đá.
"Nhã."
Cậu ngẩng lên.
Minh đứng bên cạnh, tay cầm ly Highlands, vẻ mặt như người đã nói câu này sáng thứ Hai nào cũng nói.
"Hôm nay bắt đầu RF driver nha. Sprint này mình cần xong firmware cho module anten mới. Em làm phần thấp, Trung làm phần cao. Có gì blocker thì báo sớm."
"Dạ."
Minh nhìn cậu thêm một nhịp.
"Em ổn không? Trông mắt hơi thâm."
Nhã chớp mắt. "Em mất ngủ chút thôi."
"Lại thức khuya đọc paper vật lý hả?" Minh cười. "Anh nói thật, em mà nghiêm túc vụ đó thì học tiếp đi. Chứ vừa làm firmware vừa đọc mấy thứ đó hoài dễ tẩu hoả lắm."
Nhã cũng cười nhẹ cho qua.
"Dạ, em biết."
Minh gật đầu rồi đi sang bàn Trung.
Nhã nhìn lại màn hình. Cậu không nói dối hoàn toàn. Cậu đúng là mất ngủ. Chỉ là không phải vì paper.
Cậu vừa phát hiện một cánh cửa dẫn sang thế giới khác và sáng nay vẫn phải viết driver như không có gì xảy ra.
Giờ nghỉ trưa, Nhã xuống canteen tầng hai.
Cơm tấm sườn bì chả, canh cua, trà đá. Cậu ngồi bàn góc, vừa ăn vừa cầm điện thoại. Ban đầu định mở paper, nhưng tay lại bấm vào TikTok.
Cậu không xem TikTok nhiều. Thường chỉ lướt vài video linh tinh khi não mệt. Hôm nay thuật toán đẩy lên một clip về kinh tế.
Một người trẻ mặc vest đứng trước Bitexco, nói nhanh qua nền nhạc hơi ồn:
"Sau hai năm dịch bệnh, kinh tế Việt Nam đang phục hồi mạnh. Du lịch nội địa bắt đầu bùng nổ trở lại, sân bay Tân Sơn Nhất đông như trước dịch, nhiều địa phương tung chương trình kích cầu..."
Nhã lướt qua.
Video tiếp theo là một infographic đỏ xanh về gói phục hồi kinh tế.
"Gói hỗ trợ phục hồi gần 350 nghìn tỷ đồng, bao gồm hỗ trợ lãi suất hai phần trăm cho doanh nghiệp, giảm thuế VAT, đầu tư hạ tầng, gia hạn thuế và tiền thuê đất..."
Cậu lại lướt.
Một bài báo hiện lên trong feed: hàng quán mở lại, du lịch hè dự báo tăng mạnh, doanh nghiệp tuyển dụng sau thời gian dài cắt giảm.
Nhã không dừng lâu ở video nào. Cậu chỉ ghi nhận chúng như tiếng nền của thời điểm này: tháng ba năm 2022, sau dịch. Thành phố đang cố trở lại nhịp cũ. Người ta nói về phục hồi, mở cửa, bình thường mới.
Cậu đặt điện thoại xuống, ăn tiếp miếng cơm.
"Bình thường mới," cậu nghĩ, rồi tự thấy cụm từ đó buồn cười.
Bình thường mới của người khác là đi làm lại, đi du lịch lại, ăn quán lại.
Bình thường mới của cậu là sau giờ làm có thể bước sang một thế giới khác.
Chiều trôi qua trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Nhã vẫn làm được việc. Cậu configure SPI interface, viết phần init sequence cho chip RF, thêm mấy đoạn delay đúng theo datasheet. Nhưng thỉnh thoảng cậu phải dừng lại, nhìn vào màn hình vài giây để nhớ mình đang làm đến đâu.
Năm giờ, cậu commit phần code tạm, ghi note trên Jira, tắt máy.
Trên đường về, cậu ghé cửa hàng tiện lợi dưới chung cư mua hai viên pin AAA, một chai nước, hai thanh protein bar và một cuộn băng keo giấy. Thu ngân hỏi có lấy hóa đơn không. Cậu lắc đầu.
Về đến nhà, cậu tắm nhanh, hâm lại cơm nguội với thịt kho. Ăn xong, cậu dọn bàn làm việc.
Sáu giờ ba mươi.
Cậu lấy trong ngăn kéo ra hai chiếc Casio điện tử cũ — loại rẻ tiền, màn hình xám, dây nhựa đen. Hồi trước cậu mua để làm một project đo thời gian phản hồi mạch, rồi bỏ đó.
Cậu đặt hai chiếc cạnh nhau, mở điện thoại, đồng bộ giờ theo internet, rồi chỉnh cả hai về cùng thời điểm.
18:33:00.
Một chiếc đeo trên tay trái. Một chiếc để lại trên bàn, cạnh miếng gương đen.
Nhã nhìn hai đồng hồ, rồi nhìn miếng gương.
"Được rồi. Lần này đo cho đàng hoàng."
Cậu cầm miếng gương lên, đặt ngón trỏ lên mặt B.
Một. Hai. Ba. Bốn. Năm.
Cảm giác rung quen thuộc bắt đầu chạy dưới da.
Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười.
Rung mạnh hơn.
Mười một. Mười hai. Mười ba. Mười bốn. Mười lăm.
Ngưỡng bật.
Hang động đón cậu bằng bóng tối và cái lạnh quen thuộc.
Nhã đứng vững hơn hôm qua. Cơ thể vẫn nặng xuống ngay lập tức, nhưng lần này cậu đã biết phải hơi khuỵu gối, hạ trọng tâm, đừng đứng thẳng quá.
Cậu bật đèn pin, nhìn đồng hồ trên tay.
18:33.
Cậu đặt balo xuống. Trong balo có đèn dự phòng, chai nước, protein bar, sổ tay và băng keo giấy. Cậu lấy một mảnh băng keo, dán lên vách đá gần điểm xuất hiện. Trên đó cậu đã viết sẵn: "Nhã — lần 4 — 18:33."
Không phải để ai đọc. Chỉ để đánh dấu.
Rồi cậu ngồi xuống, lưng tựa vào vách đá.
Lần này cậu không đi đâu cả.
Nhiệm vụ duy nhất là chờ.
Một tiếng trong hang động dài hơn cậu tưởng. Không có sóng điện thoại, không có tiếng xe, không có máy lạnh, không có âm thanh nào quen thuộc để bám vào. Chỉ có tiếng thở, tiếng đá thỉnh thoảng rơi rất nhỏ ở đâu đó xa xa, và cảm giác cơ thể nặng hơn bình thường.
Sau mười phút, đầu gối bắt đầu khó chịu.
Sau hai mươi phút, lưng cậu mỏi.
Sau bốn mươi phút, cậu bắt đầu hiểu rằng trọng lực cao hơn không phải chi tiết nhỏ. Nó âm thầm lấy sức, giống như đeo ba lô nặng cả ngày.
Cậu nhìn đồng hồ liên tục, dù biết nhìn cũng không làm thời gian nhanh hơn.
19:33.
Một tiếng.
Nhã đứng dậy, phủi tay, lấy miếng gương ra. Mặt A hướng lên.
Cậu chạm vào.
Căn hộ hiện ra.
Ánh đèn bàn. Màn hình máy tính. Giá sách.
Đồng hồ trên tay cậu: 19:33.
Đồng hồ để trên bàn: 18:36.
Nhã đứng im vài giây.
Rồi cậu ngồi xuống ghế, kéo cả hai đồng hồ lại gần nhau, nhìn lần nữa cho chắc.
Không nhầm.
Ở bên kia, một tiếng đã trôi qua. Ở đây, khoảng ba phút.
Cậu mở sổ, viết:
"Lần 4. Đồng hồ mang theo: 18:33 -> 19:33. Đồng hồ để lại: 18:33 -> 18:36. Tỉ lệ khoảng 20:1."
Cậu dừng bút.
Hai mươi lần.
Một giờ ở Trái Đất bằng khoảng hai mươi giờ bên kia. Gần một ngày.
Con số quá lớn để bỏ qua, nhưng chưa đủ đẹp để cậu tin ngay. Có thể cậu set giờ chưa đủ chuẩn. Có thể lúc chuyển đổi có sai số vài chục giây. Có thể đồng hồ rẻ tiền lệch nhau.
Cậu cần lặp lại.
Nhưng dù sai số thế nào, một điều đã rõ: thời gian bên kia chạy nhanh hơn rất nhiều.
Nhã tựa lưng vào ghế. Trong đầu cậu, một loạt khái niệm vật lý bật lên theo phản xạ: time dilation, metric, reference frame, gravitational potential. Nhưng những khái niệm đó không khớp hoàn toàn. Không có hố đen nào trong căn hộ Bình Thạnh. Không có vận tốc gần ánh sáng. Không có lý do nào để hai phía của một cánh cửa có tốc độ thời gian khác nhau như vậy.
"Không đủ dữ liệu. Đừng kết luận sớm."
Cậu nói thành tiếng, như tự kéo mình lại.
Rồi cậu viết thêm:
"Cần đo lần 2. Sync giờ kỹ hơn."
Tối thứ Ba, cậu làm lại.
Lần này cậu chỉnh hai đồng hồ bằng điện thoại, nhìn từng giây để giảm sai số. 18:30:00, cậu kích hoạt mặt B. Sang hang, ngồi đúng một tiếng theo đồng hồ đeo tay. Không đi đâu. Không khảo sát. Chỉ đo.
Khi quay về, đồng hồ trên bàn chỉ 18:33.
Ba phút.
Lại là khoảng hai mươi lần.
Nhã không nhảy dựng lên. Cậu cũng không reo lên. Cậu chỉ ngồi xuống, ghi số liệu vào bảng, rồi khoanh tròn kết quả.
Lặp lại được.
Vậy đây không phải lỗi đo đơn giản.
Có thể tỉ lệ thực tế là 20:1. Cũng có thể gần 24:1 và các lần đo bị sai lệch do thao tác. Dù là con số nào, bản chất vẫn như nhau: một buổi tối ngắn ở Sài Gòn có thể đổi thành gần một ngày bên kia.
Điều đó làm cậu vừa phấn khích vừa lạnh gáy.
Nhiều thời gian hơn nghĩa là cậu có thể khám phá nhiều hơn.
Nhưng cũng nghĩa là nếu mắc sai lầm, cậu có thể bị kẹt trong đó rất lâu trước khi thế giới này kịp nhận ra cậu biến mất.
Thứ Tư, cậu quyết định không chỉ đo nữa.
Sau giờ làm, cậu ăn nhanh, chuẩn bị balo rồi sang hang. Lần này mục tiêu là lối bên trái — lối hẹp mà cậu đã thấy hôm Chủ Nhật nhưng chưa đi vào.
Hang vẫn tối, lạnh, có mùi khoáng chất. Tờ băng keo dán trên vách vẫn còn đó, hơi cong mép nhưng chưa rơi.
Nhã bật đèn, quay về phía lối trái.
Lối này thấp hơn lối ra ngoài. Sàn không còn phẳng, nhiều đá vụn hơn, rêu tím trên vách cũng thưa dần. Cậu đi chậm, vừa bước vừa đếm khoảng cách.
Mười mét.
Hai mươi mét.
Ba mươi mét.
Cậu dừng lại.
Trên vách đá bên phải có bốn đường xước song song.
Nhã đưa đèn lại gần.
Không giống vết nứt tự nhiên. Cũng không giống nước chảy mòn đá. Bốn đường gần như đều nhau, dài khoảng mười lăm centimet, sâu chừng vài milimet. Như có thứ gì đó cào qua.
Cậu chạm nhẹ vào mép vết. Cạnh vẫn sắc.
Độ cao khoảng một mét tính từ nền hang.
Nhã đứng yên, ánh đèn cố định trên bốn vệt xước.
"Bốn ngón?"
Cậu thì thầm, rồi tự lắc đầu.
Quá sớm để kết luận. Bốn đường song song không tự động nghĩa là bốn ngón tay. Có thể là móng, là dụng cụ, là cạnh thiết bị, là bất cứ thứ gì.
Nhưng nó không giống tự nhiên.
Cậu chụp ảnh bằng điện thoại. Flash lóe lên, vách đá hiện rõ trong màn hình. Sau đó cậu đi tiếp thêm một đoạn.
Lối hẹp dần. Trần thấp xuống. Cuối cùng, nó kết thúc bằng một bức tường đá đặc.
Ngõ cụt.
Nhã quay lại chỗ vết cào, nhìn thêm một lần nữa rồi mới rời đi.
Tối đó về nhà, cậu phóng to ảnh trên điện thoại nhiều lần. Bốn đường. Gần đều. Nằm ở độ cao quá thuận tiện để bỏ qua.
Cậu chưa có kết luận.
Nhưng cậu có thêm một câu hỏi.
Thứ Năm, cậu không đi xa.
Cậu sang hang với một mục tiêu đơn giản: vẽ bản đồ.
Cậu ngồi ngay khoang chính, mở sổ, bắt đầu phác layout. Điểm xuất hiện ở gần trung tâm lệch về phía sau. Lối phải dẫn ra ngoài, rộng hơn, có ánh sáng tự nhiên. Lối trái hẹp, đi khoảng bốn mươi mét thì cụt, có vết cào trên vách ở khoảng mét thứ ba mươi.
Cậu không có thước đo laser, không có compa, không có thiết bị khảo sát. Chỉ có bước chân, mắt, trí nhớ và một cây bút bi. Bản đồ vì vậy chắc chắn sai. Nhưng sai có hệ thống vẫn tốt hơn là không có gì.
Cậu đánh dấu điểm xuất hiện bằng một vòng tròn nhỏ, ghi bên cạnh: "cổng".
Rồi dừng bút.
Từ "cổng" nhìn rất kỳ lạ trên giấy.
Không phải trong một bài báo khoa học viễn tưởng. Không phải trong game. Trong sổ tay của cậu. Ngay dưới bản đồ một hang động mà cậu thật sự đã đi vào.
Nhã nhìn chữ đó một lúc, rồi tiếp tục vẽ.
Khi quay về căn hộ, cậu vẫn nghĩ về vết cào.
Thứ Sáu, cậu không sang.
Cơ thể không cho phép.
Từ sáng, lưng dưới đã âm ỉ. Đầu gối hơi căng mỗi khi đứng dậy. Vai mỏi dù cậu không mang gì nặng trong ngày. Cảm giác giống sau một buổi tập gym quá sức, nhưng kéo dài hơn.
Minh đi ngang qua bàn cậu lúc gần bốn giờ chiều, nhìn cậu một cái.
"Mặt em nhìn tệ thật đó. Ốm hả?"
"Không. Chắc thiếu ngủ."
"Cuối tuần nghỉ đi. Đừng ôm việc."
"Dạ."
Nhã nói vậy, nhưng cả hai đều biết cuối tuần cậu thường không ôm việc công ty.
Cậu ôm thứ khác.
Tối đó về nhà, Nhã ăn cơm, tắm, rồi nằm xuống sớm. Miếng gương đen vẫn nằm trên bàn, nhưng cậu không đụng vào.
Cậu cần thừa nhận một chuyện: trọng lực bên kia không phải chi tiết phụ. Chỉ đi lại vài tiếng đã đủ làm cơ thể cậu phản ứng. Nếu muốn ở lâu hơn, cậu phải chuẩn bị nghiêm túc.
Cậu mở sổ, viết một checklist ngắn.
"Tập thể lực: squat, plank, cardio nhẹ."
"Nước uống: luôn mang từ Trái Đất. Không uống nước bên kia khi chưa phân tích."
"Thức ăn: protein bar, kẹo, đồ nhẹ nhiều năng lượng."
"Thiết bị: đồng hồ, đèn dự phòng, pin, nhiệt kế, máy đo khí nếu mua được."
"Ghi chép: sổ, bút, bản đồ."
Cậu nhìn danh sách. Nó trông giống chuẩn bị đi trekking hơn là chuẩn bị sang một thế giới khác.
Nhưng hiện tại, đó là tất cả những gì cậu có.
Sáng thứ Bảy, Nhã thức dậy lúc bảy giờ mà không cần chuông.
Lưng vẫn hơi đau, nhưng đỡ hơn hôm qua. Cậu ngồi dậy, xoay vai, duỗi chân. Cơ thể phản đối nhẹ, nhưng không còn đến mức bắt cậu nằm yên.
Cậu pha cà phê phin, đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường. Sài Gòn cuối tuần có nhịp khác: ít tiếng còi hơn, nhiều tiếng trẻ con hơn, mùi phở từ quán góc phố bốc lên lẫn với mùi khói xe.
Một thành phố đang trở lại sau dịch.
Một ngày thứ Bảy bình thường.
Nhã quay lại bàn.
Miếng gương đen nằm cạnh hai chiếc Casio và cuốn sổ bản đồ. Cậu nhìn nó, rồi nhìn balo đã chuẩn bị sẵn dưới chân bàn.
Hôm nay cậu không phải đi làm. Nếu ở Trái Đất cậu dùng một tiếng, bên kia có thể là gần một ngày. Nếu dùng hai tiếng, có thể là gần hai ngày.
Quá nhiều thời gian để bỏ phí.
Cũng quá nhiều thời gian để mắc lỗi.
Cậu mở bản đồ, nhìn lối phải dẫn ra ngoài hang, rồi nhìn dấu vết cào ở lối trái.
Câu hỏi vẫn còn đó.
Bên ngoài khu rừng rộng tới đâu?
Vết cào kia do cái gì để lại?
Và nếu ở đó có thứ biết để lại dấu vết trên đá, thì cậu có đang bước vào lãnh thổ của ai đó không?
Nhã đóng sổ lại.
"Đi chậm thôi. Quan sát trước. Không làm liều."
Cậu nói khẽ, như đặt luật cho chính mình.
Rồi cậu kéo balo lên bàn, bắt đầu kiểm tra từng món một.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.