Chương 8: Đêm Đầu Tiên
Thứ Hai, Nhã đi làm với ba tiếng ngủ.
Không phải ba tiếng liên tục. Ba tiếng bị cắt thành nhiều mảnh, xen giữa những khung hình lặp đi lặp lại: bàn tay bốn ngón, vòng tay phát sáng, lớp rung trầm nằm dưới tiếng gió.
Ở Vietcom Tech, cậu ngồi trước màn hình, mở datasheet RF front-end, đọc cùng một đoạn ba lần mà vẫn không nhớ mình vừa đọc gì. Register 0x2A điều khiển gain stage thứ hai. Bit 4 enable calibration loop. Bit 5 reserved. Bit 6...
Cậu chớp mắt.
Bit 6 là gì?
"Nhã."
Trung đứng bên cạnh bàn, tay cầm bo mạch prototype.
"Phần init sequence hôm thứ Sáu em push đó, anh chạy thì có lúc chip không lên. Có cần delay sau reset không?"
Nhã kéo mình về màn hình. "Có. Datasheet ghi minimum 20ms, nhưng nên để 50ms cho chắc. Em thêm chưa?"
"Thấy em để 10ms."
Cậu nhìn code. Đúng là 10ms.
"Em sửa."
Trung nhìn cậu thêm một nhịp. "Ổn không?"
"Ổn. Thiếu ngủ thôi."
Câu này dạo gần đây dùng nhiều đến mức gần như thành câu chào.
Tối đó, Nhã không sang bên kia.
Cậu lục ngăn kéo.
Webcam USB cũ. Camera hành trình rẻ tiền, chân đế gãy. Hai power bank. Một thẻ nhớ 64GB. Dây micro USB. Một hộp nhựa trong suốt từng dùng đựng điện trở. Băng keo đen. Băng keo giấy. Vài miếng foam. Một túi zip lớn.
Đống đồ nhìn không giống thiết bị nghiên cứu. Nó giống một mớ linh kiện của người hay mua đồ về rồi bỏ dở.
Nhưng đó là thứ cậu có.
Nhã chọn camera hành trình. Nó có pin riêng, khe thẻ nhớ, chế độ ghi vòng lặp, góc quay rộng. Nhược điểm: có đèn LED đỏ rất lộ khi ghi hình.
Cậu tháo vỏ.
Bên trong đơn giản hơn cậu nghĩ: main nhỏ, module camera, pin Li-ion phồng nhẹ ở mép, dây nối màn hình. Đèn LED nằm ngay cạnh nút nguồn. Cậu dùng băng keo đen che LED, rồi thấy ánh đỏ vẫn lọt qua khe vỏ.
"Không được."
Cậu tháo hẳn LED ra khỏi mạch.
Camera vẫn chạy.
Ít nhất là chạy trên bàn.
Cậu đặt nó vào hộp nhựa, khoét một lỗ nhỏ cho lens. Vấn đề mới xuất hiện: hộp nhựa làm âm thanh bị nghẹt, hình bị phản chiếu ở mép lỗ, và máy nóng lên sau mười lăm phút.
"Tệ. Nhưng sửa được."
Cậu nói, rồi cắt rộng lỗ hơn, dán foam quanh lens, khoét thêm hai khe thông khí nhỏ ở mặt dưới hộp.
Đến gần một giờ sáng, camera có thể ghi liên tục khoảng bốn mươi phút trước khi nóng quá mức. Nếu gắn power bank, có thể lâu hơn, nhưng hộp càng nóng.
Không hoàn hảo.
Chấp nhận được để thử.
Thứ Ba, Nhã test camera trong căn hộ.
Đặt trên giá sách, quay ra bàn làm việc. Để một tiếng. File đầu tiên ổn. File thứ hai lỗi âm thanh. File thứ ba bị chia đoạn sai vì thẻ nhớ cũ.
Cậu format thẻ. Test lại.
Ổn hơn.
Tối thứ Ba, cậu mang camera sang thế giới bên kia nhưng chỉ đặt gần miệng hang.
Lần test này không nhằm quan sát K-01/K-02. Chỉ để xem thiết bị Trái Đất chịu được môi trường bên kia không.
Cậu đặt camera trên một tảng đá gần lối ra, hướng về phía rừng. Ngụy trang bằng vài mảnh vỏ cây rơi và đá nhỏ. Vẫn lộ.
"Nghiệp dư quá."
Cậu lẩm bẩm.
Nhưng nếu đặt quá kỹ, cậu sẽ không tìm lại được.
Cậu để camera chạy, quay về căn hộ, chờ mười phút Trái Đất rồi sang lấy. Theo tỉ lệ thời gian, bên kia đã qua hơn ba giờ.
Camera vẫn còn.
Pin tụt nhanh. Hộp ẩm nhẹ. File ghi được, nhưng màu vàng bị cháy, contrast tệ, âm thanh toàn tiếng gió và phiến đỏ.
Tệ.
Nhưng hoạt động.
Thứ Tư, cậu định test lần nữa vào buổi tối Trái Đất.
Cậu về nhà muộn hơn thường lệ vì phải sửa bug delay trong RF driver. Ăn vội, tắm, kiểm tra camera, rồi sang bên kia lúc gần mười giờ đêm theo đồng hồ Sài Gòn.
Cậu nghĩ bên kia sẽ vẫn là ban ngày, hoặc ít nhất là ánh sáng vàng quen thuộc.
Không phải.
Hang động tối như mọi lần, nhưng khi cậu đi ra lối phải, không có vệt sáng vàng ở cuối đường đá.
Chỉ có một vùng xám rất nhạt.
Nhã dừng lại.
Cậu bật đèn pin, đi chậm hơn.
Miệng hang mở ra một thế giới đã đổi trạng thái.
Bầu trời bên ngoài không còn vàng. Nó tối sâu, gần như tím đen, nhưng không hoàn toàn đen. Có những điểm sáng mờ rải trên cao — sao, hoặc thứ gì đó tương tự sao. Mặt đất trước hang chìm trong ánh sáng rất yếu. Rừng tím đỏ ban ngày giờ trở thành những mảng đen chồng lên nhau.
Và thảm xanh lam dưới chân phát sáng.
Không mạnh. Chỉ là một lớp lân quang mờ, như ánh sáng nằm dưới bề mặt chứ không phát ra ngoài. Những chỗ cậu dẫm lên sáng hơn trong vài giây rồi tắt dần.
Nhã đứng ở miệng hang, quên cả việc thở.
"Đêm."
Cậu nói rất khẽ.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy đêm ở thế giới bên kia.
Rừng ban đêm không im lặng.
Ban ngày, âm thanh chính là phiến đỏ va vào nhau trong gió. Ban đêm, phiến đỏ đã hạ xuống hoặc khép bớt, không còn gõ liên tục nữa. Thay vào đó là các âm thấp hơn, thưa hơn. Có tiếng gì đó như rung từ dưới đất. Có tiếng lách tách rất nhỏ từ các thân cây. Có những chấm sáng xanh lục di chuyển chậm trên vỏ tím.
Nhã không đi xa.
Cậu chỉ đứng cách miệng hang vài mét, đèn pin tắt, mắt cố thích nghi. Gió lạnh hơn ban ngày. Mùi khoáng chất rõ hơn, và có thêm mùi hăng nhẹ cậu chưa từng ghi nhận.
Cậu nhìn đồng hồ.
22:14 theo giờ Trái Đất.
Nếu tỉ lệ 1 giờ Trái Đất bằng 20 giờ bên kia đúng, thì chỉ vài giờ lệch giờ đi qua cổng cũng có thể đưa cậu đến một pha hoàn toàn khác của ngày.
Nhưng cậu nhận ra mình chưa biết một điều rất cơ bản.
Một ngày ở bên kia dài bao nhiêu?
Cậu đã đo được chênh lệch thời gian giữa hai phía: một giờ ở Trái Đất tương ứng khoảng hai mươi giờ bên kia. Nhưng hai mươi giờ đó có phải một chu kỳ sáng-tối hoàn chỉnh không? Hay chỉ là một con số gần trùng với "ngày" mà cậu đang tự gán?
Cậu chưa từng theo dõi từ sáng đến tối rồi lại sáng.
Cậu chưa biết.
Nhã đứng trong bóng tối, nhìn rừng phát sáng mờ dưới chân, và cảm thấy hơi xấu hổ.
Cậu đã thấy sinh vật thông minh, đã đặt mã K-01, đã phân tích waveform, nhưng vẫn chưa biết ngày đêm ở đây vận hành thế nào.
"Cần time-lapse."
Câu đó gần như tự bật ra.
Cậu không đặt camera sâu trong rừng đêm đó.
Quá nguy hiểm.
Thay vào đó, cậu đặt camera ngay trong miệng hang, hướng ra ngoài, nơi có thể ghi được bầu trời và rìa rừng nhưng vẫn đủ gần để lấy lại nhanh. Cậu chỉnh góc, kiểm tra máy đang chạy, rồi quay về căn hộ.
Mười lăm phút Trái Đất sau, cậu sang lại.
Bên kia đã trôi qua khoảng năm giờ.
Bầu trời sáng hơn một chút ở đường chân trời.
Không phải bình minh hoàn toàn, nhưng có một dải vàng rất mỏng đang hiện ra sau rừng. Thảm xanh lam dưới chân bớt phát sáng. Các phiến đỏ trên cây bắt đầu mở ra, chậm, như một hệ thống cơ học khổng lồ vừa nhận tín hiệu.
Camera vẫn chạy, nóng nhưng chưa tắt.
Nhã đứng nhìn dải vàng đó trong vài phút.
Nếu đây là gần cuối đêm, và năm giờ trước vẫn là đêm sâu, cậu cần nhiều dữ liệu hơn. Rất nhiều.
Cậu lấy camera về.
Về căn hộ, cậu mở file ngay.
Video xấu. Rất xấu. Noise đầy khung hình. Cân bằng trắng của camera hành trình hoàn toàn không hiểu bầu trời tím đen và ánh lân quang xanh lam. Nhưng vẫn thấy được một điều: ánh sáng tăng dần ở đường chân trời, phiến đỏ mở dần theo ánh sáng, thảm xanh lam tắt dần.
Dữ liệu chưa đủ để tính ngày dài bao nhiêu.
Nhưng đủ để mở một câu hỏi mới.
Nhã viết vào sổ:
"Chưa biết chu kỳ sáng-tối. Không được mặc định 20h = 1 ngày chỉ vì phép đo time dilation. Cần ghi liên tục ít nhất một chu kỳ."
Cậu nhìn câu đó, rồi thêm:
"Camera cố định: mục tiêu kép — chu kỳ sáng-tối + quan sát K-01/K-02."
Đây không còn là chuyện chỉ nhìn lén sinh vật bên kia nữa.
Cậu cần hiểu cả nhịp của thế giới đó.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.