Lý Thuyết Không Dây

Quyển 2: Mới

Chương 1: Ở Lại

Đăng: 13/07/2026 16:05 4,490 từ 1 lượt đọc

Sáng thứ Hai, bảng mạch trên bàn Nhã chết vì một tụ gốm bị hàn lệch chân. Lỗi nhỏ tới mức phải soi kính phóng đại mới thấy, nhưng đủ kéo sụt đường nguồn mỗi khi khối phát không dây tăng công suất. Rà đầu dò dọc đường nguồn, cậu mới tìm thấy vết hàn mảnh như sợi tóc.

“Con tụ này ai thay?” cậu hỏi.

Trung quay ghế sang, nhìn qua vai cậu. “Tao. Sao?”

“Lệch chân. Nó chạm đường bên cạnh khi nóng.”

“Ủa, vậy thôi hả?”

“Vậy thôi.”

Mười phút sau bảng mạch chạy ổn. Trung cầm nó về bàn, lẩm bẩm chuyện ba ngày sửa chương trình hóa ra thua một hạt bụi thiếc. Minh đứng ở lối đi, cốc cà phê trong tay.

“Về quê một chuyến có khác,” anh nói. “Đầu óc sáng lại.”

“Chắc tại được ăn no.”

“Cá kho hả?”

“Bánh xèo.”

Minh cười. “Còn biết giỡn là được. Chiều thứ Tư chốt bản thiết kế mới cho anh. Đừng có ôm mấy cái paper tới ba giờ sáng rồi mai ngồi đơ.”

“Dạ.”

“Dạ là có ngủ hay dạ là vẫn đọc?”

Nhã không đáp. Minh lắc đầu, bỏ đi.

Khi cúi xuống sơ đồ nguồn, Nhã vẫn thấy mình đứng cách căn phòng một lớp kính. Bên này là hạn chót, tiếng bàn phím và mùi cà phê. Bên kia là một bài toán cũng bắt đầu bằng những thứ nhỏ tới mức dễ bỏ qua: một nhịp rung sai, một mẩu đồ ăn rơi, một cái nhìn kéo dài.

Buổi tối, cậu mở trang sổ đã viết sau chuyến về Cà Mau.

Giai đoạn tới: không phải ghé qua. Là ở lại.

Bên dưới, bốn mục vẫn để trống. Khí. Nước và thức ăn. Ngôn ngữ. Thời gian.

Nhã viết con số đầu tiên: 90 phút Trái Đất.

Theo hai đồng hồ cậu đã đo, đó là khoảng ba mươi giờ bên kia, xấp xỉ một ngày rưỡi theo cách cậu tạm chia thời gian của họ. Kỷ lục hiện tại chỉ hơn bốn mươi phút. Chín mươi phút không đơn giản là gấp đôi. Soda lime nóng dần, độ ẩm tích trong đường thở, pin tụt không đều khi bộ phát rung hoạt động, còn cơ thể dưới trọng lực 1.3g mỏi nhanh hơn mọi phép tính trên giấy. Muốn có chín mươi phút an toàn, cậu phải mang dự phòng cho hai giờ.

Sau giờ làm thứ Ba, Nhã chạy xe tới Nhật Tảo mua hai bình ôxy nhỏ, ống dẫn thực phẩm, van một chiều, túi nước mềm, soda lime và pin dự phòng. Người bán hỏi cậu làm bộ thở cho hồ cá hay máy hàn. Cậu nói làm thử nghiệm kín khí — một câu thật đủ rộng để chứa lời nói dối.

Thức ăn phải ít mùi, không vụn, nuốt nhanh và có thể lấy ra bằng một tay. Cậu chọn hai gói gel năng lượng, một thanh ngũ cốc mềm cắt nhỏ và túi nước ba trăm mili lít.

Trong căn hộ, cậu khâu một túi hẹp vào mặt trong sườn suit. Túi gel ép theo thân người, thanh ngũ cốc vào túi hông phụ, còn túi nước nằm sau lưng với ống hút luồn vào mặt nạ. Đầu nối rò ở lần thử đầu. Sau khi thay vòng đệm và thử ở nhiều tư thế, lần thứ tư mới kín.

Nhưng uống được không có nghĩa là uống dễ. Muốn hút một ngụm, cậu phải nghiêng lưỡi giữ đầu ống, cắn van, hút mạnh hơn bình thường vì túi nước bị ép sau lưng. Muốn ăn, phải đưa túi gel qua một khe nhỏ ở dưới mặt nạ mà vẫn giữ kín đường khí. Khe ấy chỉ mở vào khoang bên trong, được hai lớp van mềm kẹp lại; trên bàn thì dùng được, trong bóng tối và găng bốn ngón thì chưa chắc.

Cậu ghi vào sổ:

Ăn/uống trong suit: khả thi về kỹ thuật.

Rồi thêm ngay:

Rủi ro: tiếng bao; mùi; thao tác lâu; rơi vụn; bị nhìn thấy. Chỉ dùng nơi khuất. Không ăn gần lối đi.

Mục ngôn ngữ giữ cậu thức muộn hơn cả.

Bản ghi cuộc mua bán ở chương trước có ba lượt khách và một lượt của chính cậu. Nhã tách đoạn từ lúc ngón tay chỉ xuống khay tới lúc hai vòng tay cùng sáng. Trong bốn đoạn, một đơn vị ngắn xuất hiện ba lần trước thao tác chạm. Ở lượt còn lại, nó nằm trong một cụm dài hơn. Cậu chồng các đường sóng, giảm tốc, nghe phần âm và cảm nhận phần rung qua bộ phát áp vào cổ.

Đơn vị ấy có thể là “một”, “bao nhiêu” hoặc “lấy”. Vị trí của nó cho phép cả ba, mà dữ liệu không đủ loại bỏ những khả năng sai.

Nhã đặt tên tạm cho nó là #19 — một/giá/lấy (?). Sau gần một giờ chỉnh độ rộng xung, bộ phát mới tái tạo được ba nhịp đủ rõ.

Nhưng cậu không đưa #19 vào danh sách “đã biết”. Nó nằm ở cột bên cạnh: “có thể dùng nếu buộc phải thử”. Danh sách thật vẫn mỏng đến đáng ngại: lời mở #7, lời chào hướng tới người cụ thể #7b, dấu đóng ý #14, Đúng, Không, Xin lỗi, “cái này”, và câu nguỵ trang “hỏng nói”. Sáu bảy viên gạch rời rạc để dựng một con người.

Đêm thứ Sáu, bốn mục dưới dòng “ở lại” đều có dấu gạch. Chúng không phải những ô đã giải quyết, chỉ là những rủi ro đã được gọi tên.

Năm giờ mười hai sáng thứ Bảy, căn hộ im tới mức tiếng kéo khóa suit nghe quá lớn.

Nhã kiểm tra từ trong ra ngoài: áo lót hút ẩm, túi thức ăn bên sườn, túi nước và ống hút; bình chính, bình phụ; khối hô hấp, cục dự phòng, soda lime mới; cảm biến khí, bộ phát âm và rung, pin dự phòng. Vòng tay K-03 nằm trong túi hông, chưa bật. Chiếc gương nhỏ được bọc riêng, vừa tầm tay phải.

Mười sáu mục. Cậu rà hai lượt, rồi quay lại mục thứ sáu vì không nhớ mình đã kiểm van bình phụ hay mới chỉ nhìn nó. Áp suất đúng. Chốt đúng. Dấu sơn cậu kẻ trên van nằm ngang như quy ước.

Trong các chuyến trước, hành lý chỉ là thiết bị. Hôm nay có thêm một bữa ăn. Người đi thăm có thể nhịn; người mang thức ăn dự tính sẽ sống ở nơi đến, dù chỉ chín mươi phút.

Cậu đứng trước giá sách. Không đặt câu hỏi có nên đi nữa. Câu hỏi hôm nay nhỏ hơn và khó hơn: mình đã quên gì?

Không có câu trả lời.

Bàn tay chạm mặt gương.

Sức nặng ập xuống trước, rồi bóng tối của hang khép quanh cậu.

Khối hô hấp chạy đều. Trong ánh đèn pin, đá ẩm lóe lên từng mảng. Chỉ số H₂S gần không, ôxy trong vùng hang vẫn đủ cho một người thở nếu suit hỏng; cái vùng an toàn dị thường này từng là cả thế giới bên kia của cậu. Giờ nó chỉ là điểm đầu tuyến.

Rừng hiện ra tím đỏ dưới bầu trời vàng cam. Không khí bên ngoài làm cảm biến H₂S nhảy vọt. Lá dày cọ nhau khô như giấy ráp. Nhã đi qua các mốc quen tới rìa bụi thấp.

Ba trăm mét đất trống vẫn nằm đó.

Lần đầu, khoảng trống ấy giống một bức tường. Lần này nó thu lại thành đoạn đường giữa hai nơi đã biết. Chân vẫn phải gánh 1.3g, bình khí vẫn kéo vai xuống, mồ hôi vẫn bắt đầu tụ ở lưng sau mười lăm phút. Quen thuộc không làm vật lý nhẹ đi. Nó chỉ lấy bớt phần sợ.

Nhã đeo vòng tay K-03 trước khi ra khỏi bụi. Ánh xanh nhạt thức lên trên cổ tay trái, rung một cái rồi yên. Cậu chờ xem có phản ứng lạ sau giao dịch tuần trước hay không. Không có. Chìa khóa vẫn mở. Quả bom vẫn chưa nổ.

Cậu bước ra nền đất trống.

Người bán cũ ở phía bên phải khu dân cư, vì vậy Nhã đi trái.

Đường này hẹp hơn lối cậu từng qua, rãnh dung dịch nâu chạy sát chân tường. Vài chỗ, chất lỏng nổi màng óng ánh màu tím rồi co lại khi gặp bóng người. Nhà vẫn thấp, mái cong, nhưng càng vào sâu khoảng cách giữa chúng càng nhỏ. Những bề mặt xám có vân li ti trông gần giống da san hô; ở vài mảng bị sứt, lớp bên trong không lộ gạch hay cốt kim loại mà là những thớ trắng đan vào nhau như rễ hóa đá.

Không phải xây. Có lẽ là nuôi.

Giả thuyết khiến cậu muốn dừng lại sờ, cạo một mẫu, đo độ cứng. Cậu đi tiếp. Một khảo sát viên trở về không đứng giữa đường lấy mẫu tường nhà người khác.

Ánh sáng trong các căn nhà không giống bóng đèn. Màu xanh nhạt lan ra từ một lỗ bầu dục, không có điểm phát sáng ở giữa; nhà kế bên lại có ánh vàng cam chạy trong các đường vân như dịch sáng dưới bề mặt.

Nhã thấy người ta sống.

Một người đứng trước cửa, ép cổ tay vào một cột ngắn mọc liền từ tường. Cột sáng. Tấm màng ở lối vào rút sang hai bên như co cơ, người đó bước vào, màng khép lại. Mở cửa? Xác nhận người ở? Ghi vị trí? Không đủ dữ liệu. Cậu chỉ ghi bằng máy quay gắn ở ngực và cố giữ bước đều.

Hai người ngồi đối diện trên những bệ thấp, giữa họ là vật vỏ đen có các thớ tím co duỗi theo bàn tay. Mỗi lần bốn ngón chạm vào, ký hiệu nổi lên như sắc tố đổi màu dưới da. Sinh học và máy móc mọc xuyên vào nhau tới mức cậu không biết phần nào từng sống, phần nào được chế tạo.

Cái kinh ngạc muốn kéo Nhã chậm lại. Nỗi sợ bị để ý đẩy cậu đi. Hai lực giữ nhau, và ở giữa chúng cậu có một tốc độ vừa đủ bình thường.

Con đường đổ vào một lối rộng hơn. Có kẻ mang bó thân cây vàng nhạt; có người kéo một vật thấp trượt sát đất mà không bánh; một nhóm ba người vừa đi vừa nói. Qua lớp mặt nạ, Nhã bắt được #7 ở đầu một câu và #14 đóng câu khác. Phần giữa là cả một đại dương.

Vòng tay K-03 rung thường xuyên hơn. Không mạnh liên tục, mà từng nhịp nhỏ mỗi khi ai đó đi gần, giống chế độ thụ động đã ghi nhận ở rìa rừng. Nhã không biết nó chỉ nhận sự hiện diện hay đang trao đổi những gì. Một lời chào vô hình. Một dấu chấm công vô hình. Hoặc một chuỗi định danh mà mọi người ở đây phát ra không cần nghĩ.

Cậu tránh những cột có người chạm cổ tay, lối quá đông và mọi khuôn mặt có thể bắt gặp ánh nhìn của mình.

Ở một chỗ đường thắt lại, dòng người phía trước tự tách ra quanh một người đứng nép sát tường. Người ấy thấp hơn phần lớn những người khác, mặc lớp áo xám đã sờn ở vai. Không có gì trên cơ thể cho Nhã biết tại sao khoảng trống lại hình thành. Vậy mà từng người đi tới đều đổi hướng sớm hơn cần thiết, để lại một vòng cung trống quanh họ. Một người mang bó cây suýt chạm vai thì giật tay về, cấu trúc trên đầu dựng lên; hai nhịp rung sắc phát ra, ngắn và lạnh. Người nép tường hạ thấp đầu. Không đáp.

Nhã cũng phải chọn hướng.

Nếu đi thẳng, cậu sẽ là người duy nhất không né. Nếu né quá rộng, cử chỉ có thể thành phô trương. Cậu bám theo đường của người đi trước, để lại cùng một khoảng cách, không hơn không kém. Khi lướt qua, đôi mắt tối của người sát tường ngẩng lên một thoáng. Không có lòng trắng để Nhã đọc hướng nhìn, nhưng cậu có cảm giác ánh mắt ấy dừng ở bộ đồ kín của mình — hai kẻ bị giữ ngoài một khoảng trống vì những lý do có thể hoàn toàn khác nhau.

Rồi cậu đã đi qua.

Không đủ dữ liệu, cậu tự nhắc. Có thể người kia bệnh. Có thể vừa gây chuyện. Có thể khoảng trống chỉ là nghi thức cậu không biết. Nhưng phản ứng của đám đông không giống tránh nguy hiểm. Nó giống tránh một thứ người ta không muốn bị nhìn thấy đứng gần.

Cậu không có từ cho điều đó. Trong sổ, sau này, cậu sẽ chỉ vẽ một vòng trống.

Ba mươi bảy phút Trái Đất đã trôi qua, hơn nửa ngày bên kia. Bầu trời gần như không đổi, nhưng lớp áo lót đã ướt và cơ đùi âm ỉ. CO₂ ở 1.9%, pin còn bảy mươi tám phần trăm. Khí không phải vấn đề.

Con người mới là vấn đề.

Trong bốn mươi phút, cậu đã bắt gặp bảy ánh nhìn nấn ná trên mình; hai người đi sát tới mức vòng tay rung mạnh, một người nói gì đó với người bên cạnh đúng lúc cậu bước qua. Có thể không điều nào liên quan tới cậu. Cũng có thể cả ba đều liên quan. Với chuyến mười lăm phút, khả năng bị hỏi còn thấp. Kéo dài tới chín mươi phút, xác suất không còn quan tâm cậu đã chuẩn bị hay chưa.

Nhã rẽ vào một lối nhỏ để giảm mật độ người. Lối này chạy giữa hai bức tường gần tới mức cậu dang tay là chạm cả hai. Ánh sáng xanh thấm ra từ những vân tường. Phía cuối có một khoảng mở, nơi nhiều đường nhỏ gặp nhau quanh một trụ thấp màu đen.

Vòng tay K-03 rung mạnh: ba nhịp, ngừng, rồi hai nhịp dài hơn. Nhã khựng nửa bước rồi ép chân đi tiếp. Cậu từng thấy dạng gần giống trong phần dữ liệu tuyến chưa giải trên thiết bị của người chết.

Trụ đen không sáng. Trên mặt nó chỉ có một ký hiệu trắng: hai nét xiên ôm một chấm lõm lệch xuống dưới. Cùng họ hình dạng với ký hiệu trên thiết bị K-03 — chưa chắc cùng ký hiệu, nhưng đủ gần để cậu nhận ra.

Một người đi trước chạm vòng tay vào trụ. Ánh trắng chạy quanh chấm lệch, rồi tắt. Người đó rẽ vào lối bên phải.

Nhã không chạm. Cậu đi vòng ngoài khoảng mở, mắt chỉ lướt qua như không quan tâm. Vòng tay tiếp tục rung cho tới khi trụ khuất sau tường, rồi trở lại nền rung thụ động.

Cậu ghi nhớ ba lần rẽ để tìm đường về. Trái, phải, qua căn nhà có vân vàng. Trong đầu, bản đồ mới mở ra khỏi đoạn rìa một trăm mười mét, lan vào những đường chưa có tên.

Đến phút thứ năm mươi ba, cơn đói đã thành một dữ liệu không thể gạt đi.

Nhã đã ăn trước khi qua cổng, nhưng cơ thể đang mang thêm gần hai chục ký dưới trọng lực cao. Miệng khô, bụng rỗng; bàn tay hơi run khi cậu cố giữ nhịp bước. Khí và pin đều còn tốt. Nếu bỏ qua nhu cầu này, chuyến đi vẫn có thể đạt chín mươi phút, nhưng những quyết định sau đó sẽ kém đi. Lỗi nhỏ thường xuất hiện đúng lúc người ta tưởng đầu óc mình vẫn tỉnh táo.

Cậu tìm chỗ khuất gần mười phút. Hai hẻm đầu đều không đủ kín; sau cùng, một đoạn tường cong ôm lấy rãnh dung dịch tạo thành góc chết nhìn từ đường chính. Không cửa, không cột vòng tay, không tiếng nói gần. Nhã tựa vai vào tường như một người dừng nghỉ.

Túi gel ở dưới cánh tay trái. Găng bốn ngón làm đầu kéo nhỏ biến mất giữa các khớp cứng. Lần đầu cậu kẹp hụt. Lần thứ hai kéo được túi ra nhưng làm lớp màng sột soạt, âm thanh bé xíu trong căn hộ, ở đây lại vang giữa hai bức tường.

Cậu dừng. Không ai xuất hiện.

Van dưới mặt nạ nằm sát cằm. Ngón tay giả không cảm được mép cao su; cậu phải dò bằng lực, vừa giữ túi gel vừa mở khe. Khi đầu túi lọt qua lớp van thứ nhất, một góc bao mắc lại. Cậu kéo. Bao tuột khỏi tay.

Nhã chụp được trước khi nó rơi xuống rãnh, nhưng một giọt gel màu hổ phách đã bật ra, dính trên nền xám.

Vết nhỏ bằng hạt đậu. Đồ Trái Đất nằm trên nền của thế giới bên kia.

Cậu quỳ xuống, dùng mặt trong cổ tay áo quệt ngay. Gel kéo thành một vệt bóng, không biến mất. Không thể dùng nước bản địa. Không thể để lại khăn giấy. Cuối cùng cậu lấy miếng màng bọc dự phòng, ép xuống, nhấc lớp gel lên từng lần cho tới khi nền chỉ còn ẩm hơn xung quanh một chút.

Có tiếng bước chân.

Từ đầu hẻm bên trái, một người xuất hiện. Dáng chắc, mang một vật dài áp bên sườn. Cấu trúc cảm giác trên đầu hướng về phía Nhã.

Cậu đứng lên quá nhanh. Trọng lực kéo máu xuống chân, tầm nhìn tối lại ở rìa. Túi gel vẫn nằm trong tay trái, lộ nửa ngoài túi hông. Nhã ép nó vào trong bằng khuỷu tay, giữ bàn tay phải cách nút phát một đốt ngón.

Người kia nói.

Bốn đơn vị, có thể năm. Không giống câu hỏi mua bán. Đơn vị đầu là #7b — hướng tới cậu. Sau đó người ấy chỉ về hai đầu hẻm, rồi chỉ vào Nhã. Hỏi đường? Hỏi cậu đi hướng nào? Hay bảo chỗ này không được đứng?

Nhã không biết.

Cậu phát câu nguỵ trang: #7, “hỏng”, “nói”, #14. Rung phẳng chạy qua cổ.

Người kia nghiêng đầu. Nói thêm hai đơn vị, ngắn hơn, và chỉ sang bên phải.

Một hướng. Có thể câu hỏi đã tự cho đáp án: “Đi lối này à?” Hoặc đó là mệnh lệnh: “Ra phía kia.”

Nhã chọn “Đúng”.

Âm và rung phát ra sạch. Sau đó cậu thêm “Xin lỗi”, thứ duy nhất có thể hợp trong đủ nhiều tình huống.

Người kia vẫn nhìn.

Không phải nhìn mặt — kính tối và mặt nạ che hết — mà nhìn xuống cổ, nơi bộ phát rung nằm dưới lớp vỏ. Hai nhịp của câu “Đúng” vừa rồi hẳn quá bằng nhau, quá phẳng. Hoặc dáng cậu đứng dậy quá nhanh. Hoặc cái khuỷu tay ghì túi hông trông vụng. Nửa nhịp kéo dài. Trong nửa nhịp ấy, Nhã nhận ra một câu nguỵ trang có thể giải thích sự im lặng, nhưng không xóa được cái kỳ lạ đã khiến người ta hỏi.

Rồi người kia lặp cử chỉ chỉ sang phải, chậm hơn, như với một người nghe kém.

Nhã gật. Cúi đầu đúng góc đã quan sát. Đi theo hướng ấy.

Cậu không quay lại ngay. Sau mười bước, vòng tay rung một nhịp thụ động khi người kia đi qua phía sau. Sau hai mươi bước, tiếng chân tách sang lối khác. Đến khi rẽ khỏi hẻm, Nhã mới cho phép mình thở sâu.

Gel vẫn nằm trong túi chưa ăn. Miệng còn khô hơn trước.

Cậu đi thêm một đoạn, tìm được khoảng lõm giữa một bức tường chết và rãnh cạn, lần này đứng quay mặt ra lối vào. Không tháo mặt nạ, không quỳ. Túi gel được đưa qua van từng chút một. Vị ngọt đặc tràn vào miệng, ấm vì ép sát người, khó nuốt trong luồng khí khô. Cậu ăn chưa tới nửa gói rồi rút ra, đóng hai lớp van. Một ngụm nước qua ống hút cần ba lần cắn mới mở. Nước có mùi nhựa, nhưng lạnh hơn không khí trong mặt nạ và đủ làm cổ họng dịu xuống.

Bữa ăn đầu tiên bên kia kéo dài bốn phút, để lại một giọt gel suýt thành bằng chứng và một cuộc trò chuyện không hiểu. Xét riêng kỹ thuật, thử nghiệm đã thành công; mọi thứ khác đều tệ hơn dự tính.

Nhã quay về khi đồng hồ chỉ tám mươi tám phút.

Cậu không cố lấy đủ chín mươi chỉ để con số đẹp. Đùi phải đã cứng, CO₂ lên 2.7%, độ ẩm trong mặt nạ làm mép kính mờ mỗi khi thở mạnh. Tuyến rút dài hơn tuyến vào vì cậu tránh con đường có người bán cũ. Khi đất trống mở ra, cơ thể muốn chạy về phía bụi, nhưng một người đang đi phía sau. Cậu giữ bước ngắn, đều.

Chỉ khi cây tím đỏ khép quanh người, Nhã mới tháo vòng tay và tựa một tay vào thân cây. Vỏ cây mềm đi dưới găng rồi co lại, như thịt sống phản ứng với lực. Cậu rút tay, vừa kinh ngạc vừa kiệt sức, và bật cười một tiếng không thành âm trong mặt nạ.

Tám mươi tám phút, gần ba mươi giờ của thế giới này. Cậu đã đi trong phố, tránh một khoảng trống xã hội không hiểu nổi, ăn giấu như làm điều phạm pháp, rồi trả lời một câu mà đến giờ vẫn không biết đúng hay sai.

Hang tối đón cậu sau rừng. Chạm vào mặt gương, Nhã rơi về 1g và phải bước hụt một nhịp vì chân vẫn chờ sức nặng lớn hơn.

Sàn căn hộ lạnh dưới đầu gối.

Lần này cậu không nằm xuống ngay. Bình phụ còn nguyên. Pin còn bốn mươi chín phần trăm. Soda lime chưa chạm ngưỡng. Bài toán khí đã qua, ít nhất với một chuyến. Nhưng khi tháo mặt nạ, tiếng im lặng của căn phòng đập vào tai mạnh tới mức cậu mới hiểu mình đã căng người nghe suốt tám mươi tám phút: nghe bước chân sau lưng, nghe âm rung không hiểu, nghe tiếng bao thức ăn, nghe xem một ánh nhìn có sắp thành câu hỏi hay không.

Mệt không nằm ở cơ đùi. Nó nằm sau mắt.

Sau một chai nước và mười phút ngồi dưới quạt, Nhã mới tháo suit. Mặt trong cổ tay áo còn vệt dính nhỏ của giọt gel đã lau khỏi nền bên kia.

Cậu mở sổ, vẽ bản đồ trước khi trí nhớ nhòe. Rìa cũ. Lối trái. Ba ngã rẽ. Căn nhà có ánh sáng chạy trong vân. Khoảng trống nơi đám đông né một người. Hẻm ăn lén. Trụ thấp màu đen. Ký hiệu hai nét xiên ôm một chấm lõm lệch xuống dưới.

Bên cạnh trụ, cậu ghi:

Vòng K-03 phản ứng: 3 ngắn + 2 dài. Mạnh hơn phản ứng thụ động. Dạng gần giống dữ liệu tuyến trên thiết bị K-03. Không chạm trụ. Người khác chạm rồi rẽ phải.

Dưới bản đồ là các con số:

Thời gian: 88 phút Trái Đất ≈ 29 giờ 20 phút bên kia.

Giới hạn kết thúc: thể lực + CO₂ 2.7% + mờ kính. Không phải hết khí.

Ăn/uống: làm được. Sai lầm: rơi 1 giọt gel; lau mất ~40 giây; suýt bị thấy. Giải pháp hiện tại không dùng được gần lối đi.

Giao dịch: 0. Không tạo thêm vết mua bán.

Cậu dừng ở đó. Vòng tay không chỉ ghi giao dịch. Từ chuỗi 147 xung cũ, cậu đã biết nó giữ tuyến di chuyển. Hôm nay K-03 xuất hiện gần ba mươi giờ ở một khu chưa từng sống, đi sâu qua nhiều đường, tới gần cái trụ khiến vòng phản ứng rồi quay vào rừng. Không mua gì không có nghĩa là không để vết. Cậu chỉ tránh được một loại chữ ký.

Nhã viết tiếp:

Vết vị trí: chắc chắn dày thêm. Chưa biết tần suất ghi / nơi đọc / có phát trực tiếp không.

Rồi đến danh sách những thứ không hiểu. Vì sao cửa cần chạm vòng. Thiết bị đen có thớ tím là gì. Người bị né ở đường hẹp đã làm gì, hay sinh ra là ai. Câu người lạ hỏi. Cử chỉ chỉ sang phải. Trụ đen. Ký hiệu. Chuỗi rung.

Danh sách dài hơn phần phát hiện. Mỗi đường rẽ mở ra ba đường khác; mỗi việc bình thường của họ là cả một hệ thống cậu đứng ngoài. Càng vào sâu, phần chưa biết không thu nhỏ. Nó sinh sôi.

Và có một quy luật rõ hơn tất cả.

Nhã viết ở trang mới:

Ở lại không chỉ là bài toán khí + thức ăn.

Là bài toán mật độ tương tác.

Mười lăm phút ở rìa có thể trôi qua mà không ai bắt chuyện. Bốn mươi phút đã đủ cho một câu hỏi và một giao dịch. Còn tám mươi tám phút đem lại vô số ánh nhìn, một lần bị hỏi ngoài kịch bản, một bữa ăn phải giấu, một nơi không biết có được đứng hay không, một nghi thức né tránh mà cậu buộc phải bắt chước dù không hiểu. Lớp ngụy trang không hỏng theo khoảng cách; nó mòn theo thời gian. Mỗi phút trôi qua là thêm một lần cậu có thể đặt sai tay, nhìn sai hướng, đứng sai chỗ, trả lời “Đúng” cho một câu đáng lẽ phải nói “Không”.

Cậu gạch dưới dòng cuối:

Khí cho phép ở lại 90 phút. Lớp ngụy trang thì chưa.

Ngoài cửa sổ, Thành Phố Hồ Chí Minh vừa thức. Tiếng xe đầu ngày dâng từ con đường phía dưới. Ở đây mới qua chưa đầy hai giờ. Bên kia, K-03 vừa sống thêm hơn một ngày.

Nhã tua lại tín hiệu quanh trụ đen: ba nhịp ngắn, nghỉ, hai nhịp dài. Đường rung không trùng dữ liệu cũ từ thiết bị của người chết, nhưng phần mở đầu gần như khớp.

Trong bản ghi hình, ký hiệu trên trụ nhòe vì máy quay lia quá nhanh. Trên thiết bị K-03 cũng có hình hai nét xiên ôm một chấm lõm lệch xuống dưới.

Có thể chỉ là cùng một hệ chữ, cũng có thể là ký hiệu tuyến đường.

Nhưng vòng tay đã phản ứng trước khi cậu tới gần đủ để nhìn thấy trụ.

Nhã đặt một dấu hỏi lớn ở góc bản đồ, ngay tại chỗ ba lối nhỏ gặp nhau.

Cậu đã chứng minh mình có thể ở lại. Giờ vòng tay của người chết cho cậu lý do quay lại.

0