Thiên Cơ Nhãn

Chương 27: Chiếc Hộp Của Người Đàn Ông Lạ

Đăng: 23/06/2026 23:15 1,367 từ 2 lượt đọc

Một buổi sáng cuối hè, khi cơn nắng vẫn còn gắt gỏng, một người đàn ông trẻ tuổi bước vào sân miếu. Gã ta mặc quần jean, áo phông trắng, đeo kính râm, dáng vẻ trông khác hẳn với dân trong phố. Trên tay gã cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo, tỏa ra thứ mùi hương kỳ lạ. Vừa bước vào, gã đã cất tiếng hỏi rằng mình muốn tìm đạo sĩ ở đây vì có người chỉ đường tới. Tần Sở khẽ gật đầu mời gã vào trong. Khi tháo chiếc kính râm ra, người đàn ông để lộ đôi mắt mệt mỏi cùng một vết sẹo dài ngang má. Gã thận trọng đặt chiếc hộp lên bàn rồi mở nắp, bên trong là một cục đá nhỏ màu đen bóng loáng như thủy tinh, nhưng kỳ lạ là sâu trong lòng đá lại có những vệt sáng đỏ tự động di chuyển như mạch máu.

Người đàn ông tự giới thiệu mình tên là Phong, làm nghề buôn bán đồ cổ. Cách đây một tháng, anh ta mua được cục đá này từ một người dân tộc ở vùng núi phía bắc, người bán bảo đây là "mắt của yêu tinh", có thể mang lại may mắn và bảo vệ chủ nhân. Nhưng từ khi đem nó về nhà, gia đình anh ta liên tục xảy ra chuyện lạ; vợ anh ta mất ngủ triền miên, con nhỏ hay khóc thét về đêm, còn bản thân anh ta thì thường xuyên gặp ác mộng kinh hoàng. Tần Sở đưa tay cầm cục đá lên kiểm tra, vừa chạm vào, anh đã giật mình bởi cục đá lạnh buốt như băng, nhưng ẩn sâu bên trong lại có một nhịp đập khẽ khàng, sống động như thể nó là một sinh mệnh thực sự. Lúc này, Ngọc bước tới và mở Thiên Nhãn theo cách Tần Sở đã chỉ dạy để khai mở một phần thị giác linh hồn. Cô liền kinh hãi kêu lên, bảo rằng anh ơi, bên trong cục đá có một bàn tay. Tần Sở tập trung nhìn kỹ, quả nhiên dưới lớp đá đen, một bàn tay người nhỏ nhắn như của trẻ em đang co quắp, những ngón tay khẽ động đậy yếu ớt.

Ngay lập tức, hệ thống thôi diễn kích hoạt và cho biết cục đá này thực chất là một phong ấn cổ của người dân tộc, bên trong giam giữ linh hồn của một đứa trẻ bị hy sinh trong nghi lễ tế thần cách đây hàng trăm năm. Linh hồn này vốn không có oán khí, nhưng do bị nhốt quá lâu nên phát ra năng lượng quá mạnh, làm ảnh hưởng đến những người sống xung quanh. Nếu không sớm giải phóng, linh hồn chịu áp lực lâu ngày sẽ dần biến đổi thành ác linh. Tần Sở đặt cục đá xuống, nghiêm giọng bảo với Phong rằng đây không phải đá may mắn gì cả, mà là một phong ấn giam giữ linh hồn. Nếu muốn gia đình được yên ổn, anh ta nên để anh làm lễ giải phóng cho nó. Phong nghe vậy thì sợ hãi hỏi việc giải phóng có nguy hiểm gì không. Tần Sở trấn an rằng không có gì nguy hiểm, anh chỉ cần làm lễ đưa linh hồn đó về nơi an nghỉ, khuyên anh ta đừng quá lo lắng. Nghe vậy, Phong mới run rẩy gật đầu đồng ý.

Buổi tối hôm đó, Tần Sở chuẩn bị đầy đủ lễ vật gồm nhang đèn, hoa quả và cả một bộ đồ chơi trẻ em mà Ngọc đã chu đáo mua sẵn từ chiều. Anh đặt cục đá lên bàn thờ, thắp nhang rồi bắt đầu trầm giọng đọc kinh. Ngọc ngồi bên cạnh, tay nắm chặt mảnh ngọc bội để tăng cường linh lực hỗ trợ, còn Nguyễn Lam thì đứng ngoài sân, hồi hộp dõi theo từng chuyển động bên trong. Khi bài kinh đọc được một nửa, cục đá đột nhiên nóng rực lên, những vệt đỏ bên trong chuyển động dữ dội rồi một tiếng "tách" vang lên, vết nứt xuất hiện trên bề mặt đá. Từ vết nứt ấy, một luồng sáng trắng bắn ra, khuếch tán rồi ngưng tụ thành hình ảnh một đứa bé gái nhỏ nhắn, tóc đen, khuôn mặt trắng bệch, mặc bộ váy cũ rách. Đứa bé ngơ ngác nhìn Tần Sở, rồi ánh mắt dừng lại ở bộ đồ chơi trên bàn. Em rụt rè bước tới, bàn tay nhỏ nhắn chạm vào con búp bê rồi khẽ mỉm cười. Đây là lần đầu tiên Tần Sở thấy một linh hồn mỉm cười với mình thuần khiết đến vậy. Sau đó, đứa trẻ nhẹ nhàng bay lên, từ từ tan vào không trung và để lại sau lưng những đốm sáng li ti lấp lánh như những vì sao nhỏ. Cục đá trên bàn lúc này cũng vỡ vụn thành tro bụi, không còn để lại chút dấu tích nào.

Phong ngồi ngoài ghế chứng kiến cảnh tượng ấy thì mắt mở to kinh ngạc, lắp bắp hỏi có phải nó đã đi rồi hay không. Tần Sở xác nhận linh hồn đã đi rồi, đồng thời căn dặn Phong về sau đừng tùy tiện mua mấy thứ lai lịch bất rõ như thế này nữa, nếu có đồ cổ nào lạ thì hãy mang đến miếu cho anh xem trước. Phong cảm ơn không ngớt, tôn kính để lại một phong bì tiền tạ lễ rồi vội vã ra về. Khi bóng Phong đã khuất, Nguyễn Lam từ ngoài sân bước vào, đôi mắt sáng rực đầy phấn khích, bảo rằng anh Tần ơi, em vừa thấy em bé đó rất rõ ràng. Tần Sở hơi bất ngờ, nhìn Lam hỏi lại xem có đúng là cô có thể nhìn thấy linh hồn khi chưa dùng bất kỳ phép hỗ trợ nào không. Lam gật đầu xác nhận mình đã thấy đứa trẻ ngay từ lúc nó vừa thoát ra khỏi viên đá, thậm chí từ bé cô đã hay nhìn thấy những thứ như vậy, nhưng vì sợ người ta bảo mình bị điên nên không bao giờ dám kể với ai.

Tần Sở và Ngọc nhìn nhau đầy kinh ngạc. Ngọc hỏi lại để chắc chắn rằng có phải Lam đã nhìn thấy linh hồn từ trước đến nay hay không. Nhận được cái gật đầu của Lam, Tần Sở khẽ mỉm cười bảo rằng cô đang sở hữu một Thiên Nhãn bẩm sinh, thậm chí còn mạnh hơn cả anh và Ngọc. Nếu cô muốn, từ nay anh sẽ dạy cô cách kiểm soát năng lượng ấy. Lam mừng rỡ khôn xiết, rối rít cảm ơn rồi chạy ra ngoài gọi điện khoe với người nhà. Tối muộn, Tần Sở ngồi trước bàn thờ trầm ngâm suy nghĩ thì Ngọc nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, khẽ hỏi anh đang nghĩ gì. Tần Sở nhìn ngọn đèn dầu, chậm rãi đáp rằng thế giới này còn biết bao điều kỳ diệu, mỗi người đều có một năng lực và duyên phận riêng, có khi bản thân họ chỉ là những người dẫn đường để giúp người khác tìm thấy ánh sáng của chính mình. Ngọc dịu dàng nắm lấy tay anh, hỏi ngược lại vậy ai sẽ là người dẫn đường cho anh. Tần Sở quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự nhu hòa và ấm áp, khẽ đáp chính là em, vì từ ngày gặp cô, cuộc đời anh đã hoàn toàn thay đổi. Ngọc đỏ mặt, khẽ tựa đầu vào vai anh. Đêm về sâu, không gian trở nên yên tĩnh lạ thường, trên bàn thờ ngọn đèn dầu vẫn cháy đều đều, bên ngoài tiếng dế kêu hòa cùng tiếng gió nhẹ. Một ngày nữa lại qua, một câu chuyện nữa khép lại, và ngày mai chắc chắn sẽ lại có những câu chuyện mới, những linh hồn mới cùng những bài học mới đang chờ đợi họ. Tần Sở nhắm mắt lại, lòng ngập tràn cảm giác bình an.

0