Thiên Cơ Nhãn

Chương 25: Cô Bé Bán Rau

Đăng: 19/06/2026 17:17 1,354 từ 4 lượt đọc

Cuộc sống trong miếu trở nên nhẹ nhàng và thanh thản hơn sau chuyến đi núi Linh Địa. Mỗi ngày, Tần Sở và Ngọc đều đặn đón tiếp những người dân đến nhờ giúp đỡ. Có người đến vì hay gặp ác mộng, có người vì con cái quấy khóc lạ thường, cũng có người chỉ đơn giản đến xin một lá bùa bình an. Họ không bao giờ từ chối ai, và cũng chẳng bao giờ đặt nặng chuyện lễ vật.

Một buổi chiều đầu đông, trời rét căm căm. Tần Sở đang ngồi bên bàn trà trong sân thì một cô bé chừng tám tuổi rụt rè bước vào. Em xách một chiếc rổ rau nhỏ, người run lên bần bật vì cái lạnh. Cô bé mặc bộ đồ cũ kỹ, chiếc áo mỏng không đủ ấm, đôi chân nhỏ đi đôi dép nhựa đã mòn vẹt.

Tần Sở vội đứng dậy ra đón, giọng ôn tồn: “Em tìm ai thế?”

“Thưa chú, mẹ em bảo mang rau đến biếu chú ạ. Mẹ bảo cảm ơn chú vì đã giúp nhà em hôm nọ.”

Hắn nhận lấy chiếc rổ, bên trong có mớ rau muống hơi héo vì gió lạnh, vài quả cà chua chín mọng và một nắm hành tươi. Hắn định mời cô bé vào nhà sưởi ấm, nhưng em lắc đầu:

“Cháu phải về ngay ạ. Mẹ dặn phải về trước khi trời tối.”

Tần Sở không ép, hắn vào trong lấy một ít bánh kẹo mà khách đến lễ để lại, bỏ vào túi đưa cho cô bé: “Cầm lấy, dọc đường về ăn cho ấm bụng.”

Cô bé ngần ngừ một lát rồi nhận lấy, đôi mắt sáng lên: “Cháu cảm ơn chú nhiều ạ!”

Nhìn bóng dáng nhỏ bé của em chạy đi, mái tóc đen bay lòa xòa trong gió, Tần Sở bỗng thấy một điều lạ. Qua Thiên Nhãn, hắn thấy xung quanh cô bé có một vệt khí màu trắng mờ. Đó không phải âm khí đen đặc, cũng chẳng phải linh khí của người tu luyện. Nó giống như một quầng hào quang dịu nhẹ bao bọc lấy em, mang lại cảm giác rất bình yên và ấm áp.

Ngọc từ trong nhà bước ra, đứng bên cạnh hắn: “Em bé nào thế anh?”

“Con gái của người phụ nữ chúng ta giúp tuần trước đấy. Người mẹ bị ốm, anh chỉ đưa lá bùa điều hòa khí huyết. Hôm nay cô bé mang rau đến cảm ơn.”

Tần Sở trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Em có thấy em bé đó có gì đặc biệt không?”

Ngọc nhìn theo hướng em bé vừa khuất, lắc đầu: “Em chỉ thấy thương thôi, trông con bé nhỏ thó quá. Có chuyện gì sao anh?”

Tần Sở gật đầu: “Xung quanh em có một luồng bảo hộ vô hình. Có lẽ là linh căn bẩm sinh.”

Ngọc ngạc nhiên: “Em nghe bố kể, có những người sinh ra đã mang linh tính thiên bẩm, họ có thể cảm nhận được thế giới tâm linh mà không cần qua tập luyện. Chẳng lẽ cô bé này cũng vậy?”

“Để chắc chắn, chiều mai mình qua thăm nhà em ấy một chuyến.”

Sáng hôm sau, họ tìm đến căn hẻm nhỏ nơi cô bé sinh sống. Đó là một ngôi nhà mái tôn rỉ sét, cửa gỗ ọp ẹp nằm sâu trong góc tối. Người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, dáng người gầy guộc đang ngồi thái rau trước cửa, thấy hai người liền vội vàng đứng dậy:

“Thưa thầy, quý hóa quá! Tôi chưa kịp ra miếu tạ ơn, mong thầy lượng thứ. Thân thể tôi vẫn còn hơi yếu…”

“Chị đừng khách sáo. Hôm nay tôi tiện đường nên ghé qua xem sức khỏe của chị và thăm cháu bé.”

Người phụ nữ mời họ vào căn nhà chật hẹp nhưng ngăn nắp. Cô bé đang ngồi trên sàn, mải mê vẽ lên một tờ giấy vụn. Thấy Tần Sở, em reo lên: “Chú kẹo! Chú đến chơi với em ạ!”

Tần Sở cười, ngồi xuống cạnh em: “Em đang vẽ gì thế?”

“Em vẽ con mèo ạ. Có con mèo đen cứ ngồi ngoài tường kia kìa, nhưng mẹ bảo em nói dối.”

Tần Sở nhìn ra bờ tường ngoài sân qua Thiên Nhãn. Quả nhiên, có một linh thể mèo đen đang ngồi đó. Nó không phải mèo thật, mà là một linh hồn nhỏ vẫn còn quanh quẩn vì lưu luyến. Điều đặc biệt là con mèo này cũng được bao phủ bởi luồng sáng trắng giống như cô bé.

“Em có hay thấy nó không?”

“Dạ có, nó hiền lắm, cứ nhìn em rồi kêu ‘meo meo’ thôi.”

Người mẹ nghe vậy thì mặt tái nhợt: “Trời đất… con bé lại thấy nó rồi sao? Con mèo đó chết từ hai năm trước rồi mà.”

Tần Sở nhẹ nhàng trấn an: “Chị đừng sợ. Đó là linh thể của con mèo cũ, nó về vì thương em bé thôi, không có hại gì đâu. Bé nhà mình có ‘mắt âm’ bẩm sinh, có thể nhìn thấy những điều mà người thường không thấy.”

Người mẹ rớm nước mắt: “Vậy bệnh hay sốt và nói mớ của cháu có phải do cái ‘mắt’ đó không thầy?”

“Không phải đâu. Cháu sốt là do thể trạng yếu và thiếu dinh dưỡng thôi. Chị hãy chăm sóc cháu tốt hơn, lá bùa lần trước sẽ giúp không khí trong nhà thanh sạch, cháu sẽ dần khỏe lại. Còn chuyện cháu thấy linh thể, đó là cái duyên, chị không nên ép cháu phải sợ hãi hay trốn tránh.”

Rời khỏi căn nhà nhỏ, Ngọc hỏi Tần Sở: “Anh định sau này sẽ dạy cô bé đó chứ?”

“Có thể. Nhưng giờ em ấy còn quá nhỏ. Cứ để em lớn lên tự nhiên đã. Khi nào đủ duyên, nếu em ấy muốn theo con đường này, mình sẽ dẫn dắt.”

Tối đó, Diệp lão và Ly lại ghé miếu chơi. Nghe kể về cô bé, Diệp lão cười sảng khoái: “Lại một thiên căn xuất hiện. Đúng là trời không phụ người có tâm. Sở à, con đừng vội vàng. Để em bé được sống đời bình thường là cách bảo vệ tốt nhất lúc này.”

Ly cũng tiếp lời: “Để thỉnh thoảng ta ghé qua chơi với nó. Ta biết vài mẹo nhỏ để giúp trẻ nhỏ giữ cân bằng âm dương, không bị ảnh hưởng bởi những thứ dơ bẩn.”

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng lạ thường. Ngoài trời, cơn mưa đông bắt đầu lất phất rơi, tí tách trên mái miếu. Bên trong, ngọn lửa từ bếp hồng tỏa ra ánh sáng vàng dịu.

“Con có dự định gì dài hơi hơn không?” Diệp lão bất ngờ hỏi.

Tần Sở ngừng đũa, nhìn mọi người rồi chậm rãi nói: “Con muốn sau này mở rộng ngôi miếu này một chút. Con muốn có một không gian để dạy cho những đứa trẻ có linh căn như cô bé kia. Không phải để đào tạo họ thành thầy cúng hay đạo sĩ, mà để họ hiểu và chung sống hòa hợp với cả hai thế giới. Để họ không còn sợ hãi chính khả năng của mình.”

Diệp lão hài lòng gật đầu: “Làm thầy không chỉ truyền nghề, mà còn phải truyền đạo. Con hiểu được như vậy, ta rất mừng.”

Ly mỉm cười, rót thêm chút rượu ấm cho hai người đàn ông. Tiếng cười nói vang lên hòa cùng tiếng mưa, xua đi cái lạnh lẽo của mùa đông phương Bắc.

Tần Sở nhìn những giọt mưa lăn dài trên cửa sổ, lòng tràn đầy cảm giác bình yên. Từ một kẻ lang thang không nhà, giờ đây hắn đã có một gia đình, một lý tưởng và những người đồng hành đáng tin cậy. Hắn biết, hành trình phía trước vẫn còn dài, vẫn còn nhiều uẩn khúc và những linh hồn cần được cứu rỗi, nhưng hắn đã sẵn sàng.

0