Chương 24: Lửa Trời Và Sự Giải Thoát
Đỉnh núi Linh Địa không giống những gì Tần Sở tưởng tượng. Không có ngọn lửa rực cháy, không có dung nham đỏ như máu. Trước mặt họ là một khoảng sân bằng đá phẳng lặng, ở giữa là một hố tròn nhỏ sâu hun hút. Dưới đáy hố tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh màu lam, nhẹ nhàng nhưng ấm áp.
Ngọc cúi xuống nhìn, khẽ thì thầm: “Đó có phải Lửa Trời không anh?”
Tần Sở mở Thiên Nhãn. Ngọn lửa lam bên dưới không bốc cháy hừng hực, nhưng tỏa ra một thứ năng lượng tinh khiết, một luồng sáng có khả năng làm tan biến mọi bóng tối xung quanh. Xung quanh hố, trên mặt đá là những vòng tròn khắc chìm, tựa như một trận pháp cổ xưa.
[Hệ thống thôi diễn: Lửa Trời là ngọn lửa của sự thanh tẩy, chỉ thiêu rụi những gì đã chết, oán khí và tà linh. Vật chất sống sẽ không bị tổn hại. Để tiêu hủy thanh kiếm, cần đặt nó vào tâm hố và đọc chú giải phong ấn.]
Tần Sở trầm ngâm. Thanh kiếm đang bị phong ấn dưới gốc cây đa, nếu nhấc nó lên, phong ấn sẽ vỡ và oán khí sẽ thoát ra ngay lập tức. Nhưng ngọn lửa này cũng không thể mang xuống núi. Làm thế nào đây?
Ngọc ngồi xuống bên cạnh, lo lắng hỏi: “Anh có cách nào không?”
Hắn lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Chúng ta không thể bỏ cuộc ở đây.”
Đúng lúc đó, bóng đen của người đàn ông giữ thử thách thứ ba hiện ra trên một tảng đá gần đó. Hắn ta không còn dáng vẻ hung dữ, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng: “Các ngươi đã vượt qua thử thách, nhưng chưa hiểu hết sức mạnh của nơi này. Lửa Trời không chỉ để đốt, mà còn để kết nối. Nó có thể truyền năng lượng qua bất kỳ vật gì có linh tính.”
Tần Sở chợt hiểu ra. Hắn lấy từ túi vải của Diệp lão ra lọ mực chu sa đặc biệt và tấm bùa Ngũ Hành của dòng họ Ngọc.
“Chúng ta sẽ vẽ một bùa dẫn lửa, đưa năng lượng từ đỉnh núi xuống gốc cây đa mà không cần dịch chuyển thanh kiếm.”
Ngọc sáng mắt: “Em sẽ giúp anh!”
Họ bắt tay vào việc. Tần Sở dùng bút lông họa lên mặt đá một trận pháp phức tạp, kết nối hố lửa với tấm bùa Ngũ Hành. Ngọc tập trung đọc thần chú duy trì kết nối. Ánh sáng lam từ hố bắt đầu chạy dọc theo những đường vẽ chu sa, lan đến tấm bùa, khiến nó sáng rực lên như một viên ngọc lam quý giá.
Khi hoàn tất, Tần Sở dặn dò: “Bây giờ em ở đây giữ trận pháp. Anh phải mang bùa xuống núi ngay.”
“Em không thể đi cùng anh sao?” Ngọc lo lắng.
“Em phải ở lại. Nếu trận pháp đứt đoạn, lửa trời sẽ tắt và chúng ta sẽ mất cơ hội duy nhất. Anh tin em làm được!”
Ngọc gật đầu, đôi mắt ánh lên quyết tâm: “Anh đi đi. Em sẽ giữ vững trận pháp bằng mọi giá.”
Tần Sở chạy như bay xuống núi. Nhờ trận pháp đã kích hoạt, những chướng ngại vật dường như lùi bước, nhường đường cho hắn. Tay hắn nắm chặt tấm bùa đang tỏa ra hơi ấm kỳ lạ.
Đến chân núi, hắn gặp Diệp lão và Ly đang đứng đợi. Diệp lão vuốt râu: “Nghe tin từ ông Mừng, ta biết con sẽ cần giúp đỡ.”
“Thầy, con cần đặt bùa này lên gốc cây đa. Lửa Trời sẽ theo đó tiêu hủy thanh kiếm.”
Diệp lão nhìn tấm bùa, ngạc nhiên: “Trận pháp này tinh vi lắm, là ai vẽ?”
“Là Ngọc ạ. Cô ấy đang giữ trận ở đỉnh núi.”
Diệp lão cười, mắt rưng rưng: “Con bé khá thật. Được rồi, làm đi con!”
Ngay khi Tần Sở đặt tấm bùa lên gốc cây đa, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một luồng ánh sáng lam xuyên thẳng xuống lòng đất. Tiếng rống thê lương từ dưới sâu vọng lên, khói đen cuộn xoáy như muốn chống cự sự thanh tẩy.
Diệp lão vung phất trần, Ly giơ tay phát ra luồng sáng xanh hộ pháp. Họ cùng Tần Sở hợp lực niệm chú. Lửa Trời bắt đầu thiêu đốt oán khí tích tụ hàng trăm năm. Những bóng đen trồi lên, nhưng không còn kêu gào đau đớn mà như đang thở phào vì được giải thoát. Một người phụ nữ mặc áo dài cổ xưa mỉm cười với Tần Sở rồi tan biến vào hư không.
Gần một giờ sau, mọi thứ tĩnh lặng trở lại. Cây đa vẫn đứng đó, nhưng vết nứt hôi thối ở gốc đã lành lặn hoàn toàn. Thanh kiếm oán độc đã hư ảo thành tro bụi.
Ông Mừng chạy ra, ôm chầm lấy Tần Sở: “Cảm ơn con, ơn đức này dân làng không bao giờ quên!”
Tần Sở thở phào, nhưng mắt vẫn hướng về đỉnh núi. Đúng lúc đó, bóng dáng nhỏ nhắn của Ngọc xuất hiện ở cuối con đường. Cô chạy nhanh về phía hắn: “Anh Tần! Em làm được rồi!”
Tần Sở không kìm được, chạy đến ôm chầm lấy cô. Ngọc nép vào lòng hắn, cả hai cùng lắng nghe nhịp tim hồi hộp dần bình ổn lại.
Diệp lão nhìn cảnh đó, thì thầm với Ly: “Nhìn chúng nó, tôi lại nhớ chúng ta ngày xưa.”
Ly đỏ mặt, đẩy nhẹ ông: “Ai thèm như ông chứ.”
Tối đó, nhà ông Mừng mở tiệc linh đình. Tiếng cười nói vang vọng khắp bản làng đã lâu rồi mới bình yên đến thế. Bên bếp lửa, Ngọc tựa đầu vào vai Tần Sở: “Lúc một mình trên đỉnh núi, em đã rất sợ...”
Tần Sở hôn nhẹ lên trán cô: “Nhưng em đã mạnh mẽ hơn tất cả. Em đã giữ được ngọn lửa trời.”
Mấy ngày sau, họ trở về ngôi miếu nhỏ. Công việc sửa sang đã hoàn thành, những chậu cúc vàng rực rỡ đón nắng trước sân. Trong bữa cơm ấm cúng có đủ bốn người, Tần Sở nâng chén nước:
“Con xin nâng chén này cảm ơn thầy, cô Ly và đặc biệt là Ngọc. Con không biết tương lai ra sao, nhưng con biết mình sẽ không bao giờ cô đơn nữa.”
Diệp lão mắt đỏ hoe: “Con trưởng thành thật rồi.”
Tiếng chén va nhau lanh lảnh, báo hiệu một khởi đầu mới đầy hy vọng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.