Chương 13: Khởi Nguyên Phạm Gia Trang
Sáng
hôm sau, khi màn sương mù dày đặc và độc hại của Hắc Ám Sâm Lâm vừa chớm tản đi
dưới ánh bình minh yếu ớt, không khí lạnh lẽo của vùng biên thùy vẫn còn bao
trùm vạn vật. Phạm Thiên Hà đã khoác lên mình chiếc hắc bào quen thuộc, sải bước
dài rời khỏi trang viên để đi đón Tần Mộc Vũ.
Lúc
hai người gặp lại nhau ở bìa rừng, nhìn thấy Tần Mộc Vũ vẫn gầy gò, lưng giắt
thanh Thừa Ảnh Kiếm gọn gàng nhưng hai tay lại đang cẩn thận ôm hai chú hổ nhỏ,
Thiên Hà không khỏi nở một nụ cười hào sảng. Bản thân Mộc Vũ lúc này cũng có
chút ngạc nhiên khi thấy đại ca tự mình đến đón, lại nghe sơ qua về việc thu
mua người từ chợ đen đêm qua, ánh mắt y khẽ động, nhưng không hỏi nhiều, chỉ im
lặng bước đi theo sau Thiên Hà.
Hai
huynh đệ mỗi người ôm lấy một con hổ nhỏ. Tiểu Bạch và Mặc Uyên nằm ngoan ngoãn
trong lồng ngực ấm áp của hai vị sát thần, đôi mắt tròn xoe hiếu kỳ nhìn ngó
xung quanh. Chúng dường như cảm nhận được khí cơ quen thuộc nên không hề sợ
hãi, thỉnh thoảng lại há cái miệng nhỏ "gầm" lên những tiếng non nớt
vô hại, cọ cọ cái đầu lông xù vào lớp vải thô.
Khi
Thiên Hà dẫn Tần Mộc Vũ bước qua cánh cổng lớn của trang viên, trước mắt hai
người là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với vẻ hoang phế, u ám của vài
ngày trước. Dưới sự chỉ đạo của Long Tử Hiên, toàn thể ba trăm hai mươi chín
con người vừa được cứu thoát khỏi địa ngục trần gian đã đồng lòng, dốc toàn lực
bắt tay vào một cuộc đại cải tạo chưa từng có.
Khí
thế lao động ngút trời hừng hực suốt ngày đêm, xua tan đi cái lạnh lẽo vốn có của
vùng đất sát ranh giới tử thần. Tiền viện vốn đầy cỏ dại mọc lút đầu người và
những bức tường đổ nát nhanh chóng được hàng trăm bàn tay dọn sạch. Đá tảng được
đập vỡ, san phẳng, thay vào đó là một khoảng sân rộng lớn lát đá xanh vững
chãi, thô ráp làm nơi tập võ. Chính giữa cổng đại môn, một tấm bảng hiệu bằng gỗ
hắc đàn nặng nề, đen bóng, có khắc ba chữ rồng bay phượng múa "Phạm Gia
Trang" do chính tay Thiên Hà dùng đao khí sắc bén khắc thành được treo lên
đầy uy nghiêm.
Khu
vực hậu cần được quy hoạch lại vô cùng rõ ràng và khoa học. Kho chứa lương thực
và linh dược được xây dựng kiên cố bằng gạch đá, phong tỏa bằng một trận pháp
cách ẩm, cách nhiệt đơn giản. Đặc biệt, ở sâu dưới lòng đất của chủ viện, mọi
người đã đào sâu thêm mười trượng, xây dựng nên một mật thất rộng lớn. Tường đá
nơi đây dày tới ba thước, bên trong bố trí Tụ Linh Trận và Cách Âm Trận cấp thấp,
trở thành tổng đàn tối mật, nơi lưu trữ những bí mật cốt lõi và là nơi tu luyện
của các vị trang chủ Phạm Gia Trang.
Trong
khi nhóm người phàm đông đảo lo liệu việc xây dựng và hậu cần, thì khu vực bãi
đá hoang vu phía sau trang viên lại biến thành một thao trường rèn luyện vô
cùng nghiêm khắc đối với hai mươi đứa trẻ có linh căn và hai mươi sáu vị thiếu
niên trai tráng độ tuổi từ mười hai đến mười lăm tình nguyện ở lại gầy dựng sự
nghiệp. Nhị trang chủ Long Tử Hiên đứng đó trong chiếc áo bào trắng tay cầm chiếc
quạt ngọc khẽ phẩy, ánh mắt mang theo sự nghiêm nghị tột cùng đứng giám sát.
Quy trình huấn luyện mà hắn đề ra vô cùng khắc nghiệt, thử thách tối đa giới hạn
chịu đựng của con người.
Từ
lúc canh năm khi gà chưa gáy, màn đêm còn đặc quánh, tất cả đã phải bật dậy. Để
phù hợp với thể trạng, Long Tử Hiên phân chia mức tạ rất rõ ràng: hai mươi sáu
vị thiếu niên buộc hai thanh chì nặng tổng cộng ba mươi cân vào chân, còn hai
mươi đứa trẻ có linh căn thì đeo mức tạ mười cân nhẹ hơn. Tất cả bắt đầu cuộc
chạy dọc theo bìa rừng Hắc Ám mười vòng liên tục.
Thao
trường không có chỗ cho sự lười biếng. Có những lúc đôi chân mỏi nhừ, lồng ngực
đau thắt như muốn vỡ tung, vài thiếu niên hoặc hài đồng kiệt sức ngã quỵ xuống
đất cát. Thế nhưng, chỉ cần nhìn vào tấm gương của những người xung quanh, nghe
tiếng bước chân rầm rập vang lên bên tai, họ lại cắn chặt răng, dùng chút sức
tàn cuối cùng để gượng đứng dậy, tiếp tục lao về phía trước. Ý chí kiên cường ẩn
sâu bên trong những cơ thể gầy gò ấy được khơi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Sau
khi chạy bộ rã rời gân cốt là đến bài tập đứng tấn dưới "Thác Lôi
Đình" suốt hai canh giờ liền. Đến chiều, họ phải dùng đôi tay không của
mình đấm liên tục vào các bao cát trộn lẫn mảnh đá vụn sắc nhọn để kích phát tối
đa độ cứng cáp của cơ thể từ sâu trong xương tủy.
Riêng
đối với hai trăm tám mươi đứa trẻ dưới mười tuổi không có tư chất võ đạo, Long
Tử Hiên không cho chúng tham gia các bài tập bạo liệt này. Do xương cốt còn quá
non nớt, chúng chỉ phải rèn luyện các bước thối thể cơ bản như chạy bộ nhẹ
nhàng, tập thở và kéo dãn gân cốt để đặt nền móng sức khỏe vững chắc cho tương
lai.
Giữa
những giờ phút rèn luyện gian khổ đến cùng cực ấy, Phạm Thiên Hà thường xuyên
bước xuống bãi tập, đứng trước mặt tất cả mọi người mà trầm giọng động viên:
"Ta
biết các ngươi đang rất đau, rất mệt. Nhưng hãy nhớ lại những ngày tháng bị
giam cầm, bị coi như súc vật ở chợ đen kia. Ở Phạm Gia Trang này, mồ hôi và máu
các ngươi đổ xuống là để tự nắm giữ vận mệnh của chính mình, để không ai có thể
dẫm đạp lên các ngươi một lần nữa! Chỉ cần trụ lại được, các ngươi chính là những
cường giả hàng đầu thiên hạ!"
Lời
nói trầm hùng của Đại trang chủ như ngọn lửa sưởi ấm và thắp sáng tâm can của từng
người. Tất cả mọi người, dù vất vả gian khổ, nhưng đều có thể nhìn thấy ánh
sáng hy vọng rõ ràng ở phía trước. Họ cảm nhận được bản thân đang tiến bộ lên từng
ngày, cơ thể săn chắc hơn, tinh thần kiên định hơn. So với lúc bị bắt làm nô lệ,
số phận của họ hiện tại đã hoàn toàn thay đổi, bước sang một trang mới đầy tự
do và tôn nghiêm. Chính vì vậy, từ sâu trong thâm tâm, ai ai cũng trân trọng và
biết ơn cơ hội này, không một ai nảy sinh ý định bỏ cuộc.
Tối
đến, khi màn đêm buông xuống, mỗi người được phát cho một bát sữa yêu thú man
ngưu ấm nóng. Sữa này được vắt trực tiếp từ những con cái của loài man ngưu cấp
hai, chứa đựng linh lực tự nhiên vô cùng nồng đậm nhưng cũng rất bạo liệt. Vừa
uống vào, toàn thân bọn họ liền như có luồng hỏa khí thiêu đốt gân cốt để tẩy tủy
phạt cốt, ép ra từng giọt tạp chất đen búa. Tiếng rên rỉ vì đớn đau vang lên khắp
sân bãi, nhưng tất cả đều nghiến răng chịu đựng, âm thầm hấp thụ nguồn năng lượng
quý giá này.
Thực
phẩm nuôi sống toàn bộ trang viên chủ yếu dựa vào nguồn thịt yêu thú dồi dào do
Phạm Thiên Hà và Tần Mộc Vũ không ngừng chém giết từ sâu trong Hắc Ám Sâm Lâm
mang về. Nguồn huyết nhục chứa linh khí này chính là gốc rễ giúp thể phách của
đám trẻ và thanh niên chịu đựng được cường độ huấn luyện điên cuồng mà không bị
suy kiệt.
Trái
ngược hoàn toàn với sự thô bạo và đầy tiếng thét gào ở bãi tập phía sau, tại một
gian phòng yên tĩnh đầy mùi thảo dược thơm ngát ở khu đông, Diệp Thanh Tuyết lại
đang thể hiện một thiên phú đan đạo và y lý kinh người khiến ngay cả một kẻ
bách nghệ tinh thông như Long Tử Hiên cũng phải thầm kinh ngạc. Nàng thức thâu
đêm suốt sáng bên ánh đèn dầu tù mù, đôi mắt trong vắt, tĩnh lặng chăm chú đọc
và nghiền ngẫm những điển tịch y lý cổ xưa, những ghi chép về thảo dược mà Tử
Hiên đưa cho.
Nhờ
sở hữu Vô Cực Đan Nguyên Thể, Thanh Tuyết chỉ cần ngửi qua một ngọn cỏ là có thể
phân biệt chính xác dược tính, hiểu rõ cách dung hòa linh khí của chúng mà
không cần qua trường lớp đào tạo nào. Nhiệm vụ chăm sóc hai tiểu hổ cũng được
nàng hoàn thành xuất sắc bằng sự dịu dàng của mình. Mỗi khi nàng ngồi phối dược,
hai tiểu hổ lại ngoan ngoãn nằm rạp bên cạnh, dùng chiếc mũi nhạy cảm của loài
linh thú giúp nàng tìm ra những góc dược liệu bị biến chất hay ẩm mốc. Sự chăm
chỉ, nghiêm túc và thầm lặng của nàng khiến bất kỳ ai trong trang viên nhìn vào
cũng phải sinh lòng nể phục.
Bản
thân là những người đứng đầu thế lực, Phạm Thiên Hà và Tần Mộc Vũ lại càng khắc
khổ tu luyện hơn ai hết. Họ không cho phép mình dừng lại dù chỉ một giây. Hàng ngày,
hai bóng người 1 người mặc bộ bạch y to lớn vạm vỡ mang theo trọng đao quấn vải
đen sau lưng, một người gầy gò sắc lẹm cầm Thừa Ảnh Kiếm, lặng lẽ tiến sâu vào
khu vực nguy hiểm của Hắc Ám Sâm Lâm để săn giết yêu thú.
Đây
vừa là quá trình lịch duyệt, mài giũa sát kỹ giữa ranh giới sinh tử tàn khốc, vừa
là nguồn cung cấp tài nguyên, huyết nhục khổng lồ cho toàn bộ trang viên. Thanh
trọng đao bá đạo, mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch của Thiên Hà phối hợp
hoàn mỹ cùng những đường kiếm biến hóa khôn lường, nhanh như chớp giật và đầy
tính sát thương của Thừa Ảnh Kiếm trong tay Mộc Vũ đã trở thành cơn ác mộng thực
sự của những con Nhất giai, Nhị giai yêu thú trong khu rừng này.
Lượng
thịt linh thú săn được qua mỗi ngày nhiều vô kể, chất cao như núi trong kho. Ăn
không hết, Lục Hàn — lúc này đã được bổ nhiệm làm Tổng quản sự của Phạm Gia
Trang nhờ đầu óc nhạy bén, trung thành và am hiểu sự đời — liền lập tức sắp xếp
nhân thủ khai thác nguồn lợi này. Lão chọn ra Trần Đại, một thiếu niên tuy mới
mười lăm tuổi nhưng nhờ có thân hình lực lưỡng, trời sinh sức dài vai rộng lại
phi thường thật thà, trung hậu. Trần Đại được phong làm Hậu cần quản sự, chuyên
trách việc dẫn theo một nhóm người mang thịt yêu thú đã qua sơ chế, cải trang
thành thợ săn bản địa, đi vào các khu chợ phàm nhân phồn hoa trong Hà Thành để
bán.
Đối
với phàm nhân, thịt yêu thú là thứ đại bổ vô giá, chứa đựng tinh hoa đất trời
giúp kéo dài tuổi thọ, cường gân tráng cốt, nên được các phú hộ, quan lại tranh
nhau mua bằng tiền đồng và bạc trắng với giá trên trời. Số tiền vàng bạc khổng
lồ này được Lục Hàn quản lý vô cùng chặt chẽ, lão dùng nó để thu mua một lượng
lớn gạo ngon, vải vóc, dầu muối, than củi và các nhu yếu phẩm hàng ngày cho các
phàm nhân trong trang viên. Nhìn những chuyến xe ngựa thô sơ chở đầy hàng hóa
nươm nượp ra vào mỗi tuần, Phạm Gia Trang càng ngày càng bừng lên một sức sống
mãnh liệt, trù phú, hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của một sơn trại hoang tàn.
Thấm
thoắt, sáu tháng thời gian đằng đẵng trôi qua trong tiếng mồ hôi rơi và không
ít lần máu đổ. Cục diện của Phạm Gia Trang đã có một bước chuyển mình long trời
lở đất, đặt những viên gạch đầu tiên cho một thế lực khổng lồ trong tương lai.
Ba
vị trang chủ dẫn đầu với sự tiến bộ vượt bậc về thực lực cá nhân: Phạm Thiên Hà
dốc lòng tu luyện không ngừng nghỉ, thực lực từ Luyện Khí tầng năm đã vững vàng
đột phá lên Luyện Khí tầng thứ sáu, bá đạo chi khí và vũ kỹ, thân pháp của hắn
càng thêm thâm trầm, nội liễm nhưng khi bộc phát lại càng thêm cuồng bạo; Tần Mộc
Vũ nhờ vào thể chất nghịch thiên và ngộ tính kiếm đạo vô song của mình, từ Trúc
Cơ tầng một đã tiến thẳng lên Trúc Cơ tầng thứ ba, kiếm lực tiến bộ vượt bậc,
mơ hồ đã chạm tới một tầng kiếm ý cao hơn; Long Tử Hiên sau thời gian dài dưỡng
thương bằng linh dược và điều hòa khí huyết tận gốc cũng đã thuận lợi khôi phục
đến Luyện Khí tầng thứ sáu nhưng đáng sợ nhất là kinh nghiệm, trí tuệ và thủ đoạn
của hắn.
Về
phía đám người mới, những thiếu niên và hài đồng tham gia vào khóa huấn luyện địa
ngục sau nửa năm chịu đựng những cực hình tàn khốc đã hoàn toàn lột xác. Da thịt
bọn họ bị nắng gió và sương độc nhuộm thành một màu đen sạm khỏe khoắn, cơ bắp
cuồn cuộn, săn chắc như sắt thép, ánh mắt nhìn người sắc bén, lạnh lùng như
chim ưng rình mồi. Tuy lúc này họ chưa có một chút tu vi linh lực nào trong người,
nhưng chỉ riêng thể phách mạnh mẽ, tốc độ bộc phát và sức bền bỉ của họ đã có
thể dễ dàng đánh gục một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng một nếu để họ tiếp cận và cận
chiến.
Vào
một đêm trăng khuyết, nhìn các thành viên đứng thẳng tắp như những ngọn giáo ở
hàng đầu tiên trên sân tập lát đá xanh, Phạm Thiên Hà bước từng bước chạm rãi
đi xuống bục cao.
Đêm
nay không chỉ là đêm ban công pháp, mà là đêm khai sinh ra bộ khung lực lượng tối
cao của Phạm Gia Trang. Để tối ưu hóa sức mạnh và tính chuyên môn, Phạm Gia
Trang chính thức thiết lập Tứ Đại Đường Khẩu, giao cho bốn vị thiếu niên xuất sắc
nhất làm Đường chủ, tự mình lựa chọn và quản lý thành viên có thuộc tính phù hợp
trong số những người đã qua huấn luyện.
Phạm
Thiên Hà chậm rãi đi đến trước mặt từng người, tự tay truyền thụ công pháp Địa
cấp thượng phẩm phù hợp nhất cho họ:
Đầu
tiên, hắn dừng lại trước mặt Tiêu Viêm, vị thiếu niên mang Ẩn Linh Căn hệ Lôi
biến dị, trời sinh phù hợp với sự bạo liệt của sấm sét.
Tiêu
Viêm được phong làm Thanh Long Đường chủ, thống lĩnh Thanh Long Đường mũi nhọn
tấn công chính diện, tiên phong phá trận của trang viên. Bộ công pháp được truyền
thụ là 《Cửu
Thiên Lôi Động Quyết》, giúp thành viên trong đường luyện ra linh lực hóa
lôi, một khi xung phong sẽ như thiên lôi giáng thế, không gì cản nổi.
Tiếp
theo, hắn bước đến trước mặt Lục Tuyết Kỳ, thiếu nữ sở hữu Đơn Linh Căn hệ
Phong, thân pháp nhẹ nhàng và phản xạ thần tốc.
Nàng
đảm nhận chức vị Bạch Hổ Đường chủ, quản lý Bạch Hổ Đường lực lượng cơ động,
chuyên trách việc ám sát, quấy rối, trinh sát ngoại vi. Nàng cùng các thành
viên được truyền thụ bộ 《Tật Phong Yên Diệt Kiếm Điển》, giúp
kết hợp bộ pháp tự nhiên cực nhanh với kiếm chiêu hệ Phong, một khi xuất kiếm sẽ
vô ảnh vô tung, quỷ thần khó tra.
Hắn
quay sang nhìn Hàn Lập, vị thiếu niên gầy gò nhưng mang Dị Linh Căn hệ Thổ biến
dị (Nham thạch), tâm tính trầm ổn chịu gian khổ giỏi nhất.
Hàn
Lập được bổ nhiệm làm Huyền Vũ Đường chủ, dẫn dắt Huyền Vũ Đường đội quân phòng
ngự kiên cố nhất của trang viên, chịu trách nhiệm hộ vệ tổng đàn và làm tấm
khiên thép chắn đứng mọi đòn tấn công của kẻ thù. Công pháp truyền cho Huyền Vũ
Đường là 《Đại Địa
Kim Cang Thân》, giúp
tu luyện đến cực hạn thân thể hóa thạch vạn pháp bất xâm, mỗi một quyền đánh ra
đều mang theo trọng lực của núi cao sông dài, đè bẹp mọi chướng ngại.
Cuối
cùng, hắn đứng trước Lý Quảng, người sở hữu Ẩn Linh Căn hệ Ám và đôi mắt U Minh
Nhãn đặc dị nhìn thấu đêm tối. Lý Quảng chính thức trở thành Chu Tước Đường chủ,
làm chủ Chu Tước Đường đội quân tình báo ngầm, chuyên ẩn nấp trong bóng tối,
thu thập tin tức và thực hiện những vụ ám sát tầm xa trong đêm. Bộ 《U Minh
Ám Ảnh Tiễn Pháp》 được trao cho Chu Tước Đường, giúp lấy bóng tối làm mồi
nhắm, linh lực hệ Ám hóa tiễn, một mũi tên bắn ra từ khoảng cách xa cũng có thể
đoạt mạng kẻ thù trong vô thanh vô thức.
Phạm
Thiên Hà nhìn bốn vị tân Đường chủ cùng các thành viên bên dưới, giọng nói trầm
thấp bỗng chốc trở nên nghiêm lệ, sát khí ngập trời:
"Các
ngươi từ nay là xương sống của Phạm Gia Trang, tự mình chọn quân, lập trận. Hãy
dùng sức mạnh này để chứng minh các ngươi xứng đáng với sự tự do ngày hôm
nay!"
"Thề
chết trung thành với Đại trang chủ! Thề chết bảo vệ Phạm Gia Trang!" — Bốn
tiếng hô vang dội từ bốn vị Đường chủ cùng tiếng gầm thét hưởng ứng của các
thành viên đồng thanh rống lên làm chấn động cả trời đêm, vang vọng vào sâu
trong Hắc Ám Sâm Lâm như một lời tuyên cáo.
Ngay
cả những người phàm được phân công học tập các lĩnh vực khác trong trang viên
cũng có sự tiến bộ rõ rệt đến không ngờ. Đội ngũ kế toán nhỏ tuổi gồm hai mươi
tám đứa trẻ dưới mười tuổi không có tư chất võ đạo, dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc
và tận tình của Lục Hàn, nay đã biết tính toán sổ sách làu làu, bắt đầu tiếp quản
và luân chuyển các công việc kinh doanh nhỏ lẻ của trang viên.
Nhóm
phàm nhân đông đảo còn lại thì chăm chỉ học tập canh tác, biến những mảnh đất cằn
cỗi, đầy sỏi đá xung quanh trang viên thành những luống linh dược thấp cấp xanh
mướt, tươi tốt dưới sự hướng dẫn y lý và phân phối hạt giống của Diệp Thanh Tuyết.
Một số khác chịu trách nhiệm chăn nuôi các yêu thú lấy
sữa cấp 1 cấp 2 đã bị phong bế tu vi.
Dù
xét về tổng thể chiến lực và quy mô lúc này, Phạm Gia Trang vẫn còn quá non trẻ,
chưa thể so sánh với các gia tộc tu chân hay các tông môn nhỏ, nhưng một bộ
khung thế lực hắc ám, đoàn kết một lòng từ trên xuống dưới, chia tách phòng vệ
rõ ràng, phát triển một cách âm thầm, mạnh mẽ và tràn đầy dã tâm điên cuồng đã
chính thức đóng rễ sâu sắc tại bìa Hắc Ám Sâm Lâm này, lặng lẽ tích lũy sức mạnh,
chờ đợi ngày vùng lên làm điên đảo cả thiên hạ đại cục.
Lời
cảm ơn từ Tác giả:
Thân gửi các vị bằng hữu và bạn đọc,
Cảm
ơn các bạn rất nhiều vì đã dành thời gian quý báu để theo dõi và đồng hành cùng
chương truyện này. Sự ủng hộ, những lượt đọc và từng lời góp ý, bình luận tỉ mỉ
của mọi người chính là nguồn động lực lớn nhất để tác giả tiếp tục hoàn thiện
tác phẩm, sửa đổi những sai sót để mang đến một thế giới tu chân hoàn mỹ nhất.
Chặng
đường phía trước của ba huynh đệ Phạm Thiên Hà còn rất nhiều sóng gió, âm mưu
và những diễn biến hấp dẫn, hoành tráng đang chờ đón tại Hà Thành và Kinh Thành
Đại Nam. Rất mong sẽ tiếp tục nhận được sự yêu mến, đồng hành và ủng hộ của các
bạn ở những chương tiếp theo!
Nếu yêu thích câu chuyện, đừng quên để lại một bình luận
hoặc tương tác để tiếp thêm động lực cho tác giả nhé! Chúc các bạn có những
giây phút đọc truyện thật thư giãn và thoải mái!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.