Thọ Mệnh Ta Vô Tận, Đành Tiễn Kẻ Thù Đi Bán Muối

Chương 60: Thay đổi thân phận lần hai, lặng lẽ rời đi tìm Động phủ mới

Đăng: 15/05/2026 15:55 2,118 từ 3 lượt đọc

Đóng sầm cánh cửa phòng chữ "Đinh" số 44 lại phía sau lưng, Trần Bình Cẩu (Trần An) lập tức biến thành một cỗ máy dọn dẹp hoạt động với công suất tối đa.

Đã thu hồi xong ba ngàn lớp trận pháp phòng ngự, nhưng đối với một kẻ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) về sự an toàn như hắn, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để gọi là "xóa dấu vết".

"Lão Trưởng lão Khai Mạch Cảnh kia mất đi bầy chó săn, chắc chắn sẽ lật tung cái Phường thị này lên. Pháp thuật truy tông của Khai Mạch Cảnh rất quỷ dị, đôi khi chỉ cần một sợi tóc hay một hơi thở sót lại cũng đủ để bọn chúng lần ra nhân quả!"

Trần Bình Cẩu lầm bầm, hai tay kết ấn. Hắn không dùng chổi, mà vận chuyển linh lực Tẩy Tủy Cảnh tạo thành một luồng xoáy chân không siêu nhỏ. Hắn tỉ mỉ rà soát từng tấc sàn nhà, từng khe nứt trên ván ép. Bất kỳ một sợi tóc rụng, một mảnh da chết, hay một hạt bụi nào có dính hơi người của hắn đều bị hút sạch sành sanh vào một cái hũ ngọc, sau đó dùng hỏa hỏa thiêu rụi thành hư vô.

Tiếp đó, hắn kích hoạt ba tấm "Thủy Thanh Phù" và "Tịnh Khí Phù", rửa trôi toàn bộ mùi cơ thể, mùi nấm mốc và cả mùi rác rưởi đặc trưng của mình.

Chỉ trong chừng nửa nén nhang, căn phòng ổ chuột bốc mùi ngày nào đã trở nên trống trơn, sạch sẽ và tinh khiết đến mức vi khuẩn bò vào cũng phải khóc thét vì không có gì để ăn.

Trần Bình Cẩu đứng giữa phòng, gật gù hài lòng: "Bây giờ có đem chó nghiệp vụ của chó nghiệp vụ đến đây ngửi cũng chỉ thấy mùi gỗ mục mà thôi. Tốt! Chuẩn bị chuồn!"

Hắn phân tích tình hình hiện tại với cái đầu lạnh tanh: "Đám chó săn chết trong miếu hoang, Đưa Tin Ngọc Bài mất kết nối, lão Trưởng lão kia ắt hẳn đã nhận ra điềm báo. Giờ này, cổng chính Phường thị chắc chắn đã bắt đầu bị phong tỏa. Bầu trời có trận pháp, lòng đất có thể có cấm chế dò xét, lẻn đi lúc nửa đêm là hành động 'lạy ông tôi ở bụi này'."

"Cách an toàn nhất để giấu một cái cây là nhét nó vào giữa khu rừng. Ta sẽ đi bằng cửa chính, dưới ánh sáng mặt trời, một cách đường hoàng và hợp pháp nhất!"

Nghĩ là làm, Trần Bình Cẩu lật tấm ván sàn lên, chui tọt xuống đường cống ngầm hôi thối rồi đóng khít ván lại như cũ.

Đứng giữa bóng tối của đường cống, bí thuật "Thiên Biến Vạn Hóa" một lần nữa được Cẩu Đạo Vương thi triển.

Lần này không phải là hóa thân thành Ma tu khổng lồ tàn bạo, mà là một sự lột xác mang tính "đời thường" vô cùng lố bịch.

"Răng rắc... rộp rộp..."

Cơ nhục và xương cốt của lão già Trần Bình Cẩu ốm yếu, gù lưng bắt đầu xê dịch. Khung xương của hắn co ngắn lại một chút, nhưng bề ngang lại phình to ra. Lớp mỡ dưới da được linh lực ép phát triển điên cuồng, biến một kẻ gầy gò thành một gã mập mạp, bụng phệ xệ xuống tận cạp quần. Làn da sạm vàng biến thành trắng ởn, bóng nhẫy dầu mỡ. Râu ria được thu vào tận lỗ chân lông, nhẵn thín.

Hắn lột bộ đồ vải đay rách rưới ném xuống cống, thay vào đó là một bộ đạo bào bằng lụa sặc sỡ, màu xanh nõn chuối thêu hoa văn kim tiền lố lăng — chiến lợi phẩm lấy từ một tên trọc phú nào đó ở Thanh Vân Tông năm xưa. Mười ngón tay hắn đeo chật ních những chiếc nhẫn ngọc bích (toàn là hàng giả hoặc rẻ tiền để lòe thiên hạ).

Chưa hết, để đánh lừa thần thức của cao thủ, hắn chủ động giải trừ một phần "Quy Tức Công", đẩy bốc khí tức từ Tụ Huyết Cảnh Sơ Kỳ (của Trần Bình Cẩu) lên mức Tụ Huyết Cảnh Trung Kỳ.

Chỉ mười phút trôi qua, thế gian không còn lão ăn mày Trần Bình Cẩu, cũng chẳng còn gã Ma tu râu xồm sát thủ. Dưới đường cống lúc này chỉ có một gã thương nhân Tán tu mập mạp, thô bỉ, sặc mùi trọc phú.

"Từ giờ phút này, lão tử tên là Vương Phú Quý!"

Gã mập mạp vuốt cái bụng phệ, cười hắc hắc, sau đó men theo đường cống ngầm, đi vòng qua khu vực dân cư, tìm một cái giếng cạn ở tít đầu kia của Phường thị để trồi lên, hoàn toàn hòa nhập vào dòng người đang lục đục thức dậy.

Rạng sáng.

Đúng như dự đoán của Cẩu Đạo Vương, Phường thị Thanh Ngưu đã rơi vào trạng thái thiết quân luật. Cửa chính được làm bằng gỗ lim khổng lồ đóng chặt. Hàng chục tên Chấp sự mặc áo giáp sáng loáng, lăm lăm pháp khí đứng dàn hàng ngang, khuôn mặt đằng đằng sát khí chặn đứng mọi lối ra.

Phía trước cổng, hàng ngàn Tán tu, thương nhân đang ùn ứ, nhốn nháo, xôn xao bàn tán không hiểu chuyện gì xảy ra.

Đột nhiên, một luồng uy áp nặng nề như chì giáng từ trên trời xuống, khiến toàn bộ đám đông ngạt thở, đầu gối run rẩy. Trên không trung, lơ lửng một lão giả mặc trường bào màu xám xịt, ánh mắt như diều hâu nhìn xuống bầy kiến hôi bên dưới.

Đó chính là vị Trưởng lão Khai Mạch Cảnh — kẻ đứng sau giật dây Hắc Lang Bang! Lão ta đang tức điên lên vì bầy chó săn cưng của mình bị diệt gọn gàng mà không để lại chút manh mối nào.

"Tất cả xếp thành hàng! Lần lượt bước qua cổng kiểm tra! Kẻ nào có hành tung khả nghi, mang trên người đan dược lạ, hay che giấu tu vi, giết không tha!" Lão Trưởng lão gầm lên, âm thanh mang theo linh lực chấn động màng nhĩ mọi người.

Đồng thời, một luồng Thần thức khổng lồ và lạnh lẽo tựa như những chiếc vòi bạch tuộc vô hình vươn ra, liên tục quét qua từng người trong đám đông. Lão đang tìm kiếm một lão già Tán tu có khí tức Sơ Kỳ (Trần Bình Cẩu - người từng ở trọ cạnh con nợ), hoặc một gã Ma tu hung hãn (theo vài tin đồn chắp vá lão vừa thu thập được).

Giữa đám đông đang run như cầy sấy ấy, "Vương Phú Quý" (Trần An) đang chen chúc ở hàng giữa.

Hắn vận dụng kỹ năng diễn xuất cấp Tông sư của mình. Không hề tỏ ra rụt rè hay che giấu, Vương Phú Quý lấy cái bụng mỡ giả hích văng một gã Tán tu ốm nhom bên cạnh, miệng chửi đổng ồn ào:

"Mẹ kiếp! Tránh ra cho lão tử nhờ! Phong với chả tỏa, bắt bớ cái rắm gì mà kẹt cứng thế này? Lão tử còn phải ra ngoài đi mua thịt heo về hầm canh! Muộn giờ thịt heo ươn thì đứa nào đền cho lão tử?!"

Vừa chửi, gã mập mạp sặc sỡ vừa thản nhiên thò ngón tay út béo múp míp vào lỗ mũi, ngoáy lấy ngoáy để, sau đó búng "tách" một cục cứt mũi bay thẳng vào vạt áo của tên tu sĩ đứng trước. Một bộ dạng vô văn hóa, thô bỉ, tục tằn đến mức chó cũng phải chê!

Chính cái sự ồn ào, thô bỉ và tỏa ra khí tức Tụ Huyết Cảnh Trung Kỳ ổn định đó đã biến hắn thành một "cá thể bình thường nhất" trong mắt kẻ soi mói.

Luồng Thần thức của lão Trưởng lão Khai Mạch Cảnh quét qua người Vương Phú Quý.

Khí tức? Trung Kỳ, rất ổn định, không có dấu hiệu che giấu. Cốt cách? Mập mạp, nhiều mỡ, xương cốt lỏng lẻo. Hành vi? Đang ngoáy mũi và chửi thề đòi đi mua thịt heo.

"Một tên trọc phú hạ cấp vô học." Thần thức của vị Trưởng lão mang theo sự khinh bỉ tột độ, lướt qua Vương Phú Quý chỉ trong một phần mười cái chớp mắt, không thèm dừng lại kiểm tra thêm lấy một lần.

Mọi sự phẫn nộ và chú ý của lão Trưởng lão lúc này đang được mật báo dồn về phía khu ổ chuột — nơi có một gã thanh niên tên Tiểu Lục vừa điên cuồng vác một đống đan dược lạ đi rêu rao chiếm địa bàn của Hắc Lang Bang, tự xưng là tay sai của "Ma Tôn". Kẻ chết thay hoàn hảo đã thu hút toàn bộ hỏa lực!

Nhờ vậy, quá trình kiểm tra diễn ra vô cùng thuận lợi với Vương Phú Quý.

Khi bước đến cổng, hắn quẳng cho tên Chấp sự hai khối Hạ phẩm linh thạch (bằng thái độ rất hào phóng), phàn nàn thêm vài câu về chất lượng thịt heo ở Phường thị dạo này, rồi lạch bạch bước qua cánh cổng gỗ lim khổng lồ một cách hợp pháp và trơn tru nhất.

Mặt trời lên cao, xua tan làn sương mù.

Vương Phú Quý vác cái tay nải béo ụ sau lưng, đi dọc theo con đường mòn rời khỏi Phường thị. Hắn đi một mạch không nghỉ suốt mười dặm đường.

Đến khi đứng trên một ngọn đồi cao rợp bóng cây cổ thụ, đảm bảo đã vượt khỏi tầm kiểm soát của bất kỳ trận pháp hay thần thức nào, hắn mới dừng lại.

Trần An trong lớp vỏ Vương Phú Quý quay đầu nhìn lại thung lũng sương mù xa xăm — nơi Phường thị Thanh Ngưu đang chìm trong cơn bão máu do sự phẫn nộ của lão Trưởng lão và sự vùng vẫy của tấm bia đỡ đạn Tiểu Lục.

Hắn vỗ vỗ cái bụng mỡ rung bần bật, nhếch miệng cười hắc hắc, nụ cười chứa đựng sự vô sỉ và đắc ý tột cùng của một kẻ vừa lừa cả thế giới.

"Làm tốt lắm Tiểu Lục, chúc ngươi may mắn dưới cơn thịnh nộ của Khai Mạch Cảnh. Nếu ngươi sống sót, chứng tỏ mạng ngươi lớn. Nếu ngươi chết, yên tâm, lão tử hứa sẽ đốt cho ngươi vài tờ giấy tiền vàng mã vào dịp Thanh Minh."

Hắn nhún vai, chẳng mảy may có chút cắn rứt lương tâm nào, bởi giang hồ vốn dĩ là nơi cá lớn nuốt cá bé, lừa lọc lẫn nhau.

"Giang hồ hiểm ác, hở ra là bị đại năng dòm ngó. Đánh một vố, kiếm một mớ linh thạch, ném lại một mớ rắc rối rồi đổi một map mới, đó mới là chân lý trường tồn!"

Trần An dang rộng hai tay, hít một hơi bầu không khí tự do, phóng tầm mắt về phía chân trời vô tận.

"Cảm ơn Phường thị Thanh Ngưu đã tài trợ linh thạch và kinh nghiệm cho chương trình này. Tân thủ thôn chơi thế là đủ rồi."

Trong tay đã rủng rỉnh tiền lẻ, trong quần giấu một núi tiền chẵn, Trần An quay mặt đi, sải những bước chân vững chãi hướng về phương Bắc. Nghe nói ở đó có những Tiên Thành khổng lồ, nơi Tụ Huyết Cảnh nhiều như chó, Khai Mạch Cảnh chạy đầy đường. Ở một nơi vĩ đại và đông đúc như thế, hắn chỉ là một hạt cát bé nhỏ, tha hồ mà lẩn trốn.

Trong lòng Vua ve chai lúc này đã bắt đầu ấp ủ một kế hoạch vĩ đại hơn: Dùng số tiền cướp được, đến Tiên Thành vung tiền mua (hoặc thuê một góc thật khuất để tự đào) một cái Động phủ VIP thực sự an toàn. Một nơi có linh mạch tuôn chảy, có trận pháp cấp cao bảo vệ, để hắn có thể an tâm nhai đan rác, củng cố tu vi, và tiếp tục sự nghiệp trường sinh bất tử của mình.

Gió thổi phần phật tà áo đạo bào xanh nõn chuối. Chặng đường đầu tiên khi bước ra giang hồ của Cẩu Đạo Vương đã khép lại vô cùng viên mãn, mở ra một chân trời mới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng thừa thãi sự hài hước ở phía trước. Khối cốt truyện thứ 6 đang chờ được lật giở!

0