Chương 1: Xuyên Không Làm Tạp Dịch, Ta Có Thọ Mệnh Vô Tận
Ánh nắng chiều tà uể oải hắt xuống phiến đá xanh rêu phong nơi hậu sơn Thanh Vân Tông, trải dài cái bóng đơn độc của một thiếu niên. Tiếng chổi trúc "xoèn xoẹt" đều đặn vang lên, xua đi những chiếc lá khô rụng lả tả trong gió thu lạnh lẽo.
Trần An ngáp dài một cái, thong thả đưa chổi gom lá thành từng đống nhỏ. Năm nay hắn vừa tròn hai mươi tuổi, khuôn mặt thanh tú mang theo nét thư sinh vô hại, và có lẽ dung mạo này sẽ vĩnh viễn lưu lại ở khoảnh khắc hai mươi tuổi ấy, bề ngoài không bao giờ già đi.
Bởi vì hắn không thuộc về thế giới này, và hắn sở hữu một "bàn tay vàng" mà bất kỳ vị đại năng tu tiên nào cũng phải thèm khát đến đỏ mắt: Thọ mệnh vô tận, bất lão bất tử.
Thế nhưng, có thọ vĩnh cửu không có nghĩa là đao thương bất nhập, vạn độc bất xâm. Ở cái bối cảnh Phàm Nhân Giới - Cửu U Đại Lục này , nơi mà linh khí thiên địa khô cạn đến mức đáng thương, tu sĩ vô cùng tàn nhẫn và sẵn sàng chém giết lẫn nhau không từ thủ đoạn chỉ vì chút ít tài nguyên. Để tiến thêm một bước trên con đường trường sinh giả dối của bọn họ, nhân mạng nơi đây rẻ mạt hơn cả cỏ rác.
Trần An rất rõ ràng vị trí của mình. Hắn hiện tại đang làm đệ tử tạp dịch quét rác ở hậu sơn của Thanh Vân Tông. Tu vi của hắn chỉ lẹt đẹt ở mức Tụ Huyết Cảnh sơ kỳ, vô cùng yếu ớt. Hệ thống cảnh giới tu luyện ở thế giới này cực kỳ khắc nghiệt, bắt đầu từ Tụ Huyết Cảnh, tiến lên Tẩy Tủy Cảnh, Khai Mạch Cảnh, Tụ Thọ Cảnh, và cuối cùng là Niết Bàn Cảnh. Mỗi một cảnh giới lớn lại chia thành bốn cấp bậc nhỏ: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ và Viên mãn.
Với tu vi Tụ Huyết Cảnh sơ kỳ, ném vào giữa đám đệ tử Thanh Vân Tông, Trần An chẳng khác nào một con kiến hôi, kẻ khác tiện tay cũng có thể bóp chết. Cho nên, triết lý sống của hắn được rèn giũa vô cùng kiên định: Cực kỳ cẩn trọng, tuyệt đối không quản chuyện bao đồng, tuyệt đối không đứng mũi chịu sào. Cứ giả vờ hèn nhát một chút, ẩn nhẫn một chút, mạng dài mới là chân lý. Đánh nhau trực diện là việc của kẻ não tàn; sở trường của hắn là dùng độc, bố trí trận pháp, sử dụng bùa chú và chơi ám khí đánh lén từ xa cơ. Đáng tiếc, hiện tại hắn quá nghèo để trang bị những thứ đó.
Đang mải mê suy nghĩ về nhân sinh, một tiếng nổ lớn chát chúa vang lên từ phía quảng trường ngoại môn cách đó không xa, cắt ngang dòng suy tưởng của Trần An.
"Ầm! Ầm!"
Tiếng binh khí va chạm keng két, tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng kêu la thảm thiết hòa quyện vào nhau tạo thành một bản nhạc tử vong quen thuộc của Cửu U Đại Lục.
Trần An lười biếng chống cằm lên cán chổi, híp mắt nhìn về hướng phát ra tiếng động. Xuyên qua màn sương chiều mỏng, hắn thấy rõ mười mấy tên đệ tử ngoại môn đang lao vào hỗn chiến. Đao quang kiếm ảnh lóe lên liên tục, máu tươi văng tung tóe nhuộm đỏ cả một khoảng sân lát đá. Cánh tay của một tên đệ tử bay vút lên không trung, mang theo vệt máu dài ướt át. Một tên khác thì bị một kiếm xuyên thủng đùi, ngã gục xuống đất nhưng vẫn điên cuồng cắn răng vung đao chém trả.
Mà mục tiêu của trận huyết chiến sứt đầu mẻ trán, tàn khốc đến mức không màng sống chết này, nực cười thay, chỉ là để tranh giành một viên Hạ phẩm Linh thạch lấp lánh ánh sáng nhạt nằm lăn lóc giữa vũng máu.
"Chậc chậc, hà tất phải khổ như vậy?" Trần An tặc lưỡi lắc đầu, lẩm bẩm ném ánh mắt thương hại về phía đám người. "Chỉ vì một hòn đá chứa chút linh khí mỏng dính mà đánh đổi cả tay chân, khí huyết suy huyết, tổn thọ vài chục năm. Thanh xuân ngắn ngủi, chi bằng cứ an nhàn hít thở linh khí trời đất, từ từ mà sống có phải tốt hơn không?"
Tất nhiên, hắn chỉ dám lẩm bẩm trong bụng. Bọn họ làm gì có cái đặc quyền sống lâu cắn thuốc vô hạn như hắn để mà thong dong?
Đột nhiên, "Phịch!" một tiếng chát chúa.
Một đạo nhân ảnh từ chiến trường bay vút ra như diều đứt dây, đâm sầm vào gốc cây cổ thụ cách chỗ Trần An đứng chưa đầy ba trượng. Lực va đập mạnh đến mức khiến thân cây rung lên bần bật, lá rụng rào rào trút xuống đầu kẻ xui xẻo kia.
Người vừa văng tới là Trương Cuồng, một đệ tử ngoại môn nổi danh ngạo mạn. Lúc này, trên người Trương Cuồng đầy rẫy vết thương sâu hoắm, y phục rách tơi tả, khóe miệng rỉ máu tươi. Trong tay hắn vẫn gắt gao nắm chặt thanh trường kiếm đã mẻ vài chỗ. Hắn vừa bị ba tên đồng môn hợp lực đánh bật ra ngoài, để mất viên Hạ phẩm Linh thạch ngay trong gang tấc.
Sự phẫn nộ cùng cực làm gương mặt Trương Cuồng méo mó, vặn vẹo như ác quỷ. Hắn vừa lồm cồm bò dậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ngẩng đầu lên thì lập tức bắt gặp ánh mắt đang "chiêm ngưỡng" của Trần An.
Một tên tạp dịch đê tiện? Một con kiến hôi Tụ Huyết Cảnh sơ kỳ rác rưởi dám đứng nhìn lén hắn chịu nhục?
Lửa giận không có chỗ phát tiết, sát cơ trong mắt Trương Cuồng bùng lên ngùn ngụt. Hắn cần phải giết một kẻ nào đó để xả đi cục tức nghẹn ở cổ họng này, nếu không tâm ma sẽ sinh ra cắn trả tu vi của hắn mất.
"Tên tạp dịch cẩu tạp chủng! Mày dám dùng ánh mắt đó nhìn lão tử? Đi chết đi cho bớt xui xẻo!"
Trương Cuồng gầm lên một tiếng thú rống, nhấc thanh trường kiếm nhuốm máu, loạng choạng lao về phía Trần An. Lưỡi kiếm xé gió mang theo kình phong sắc lẹm, chém thẳng về phía cổ tên tạp dịch hòng lấy mạng ngay lập tức. Với tu vi Tụ Huyết Cảnh hậu kỳ của hắn, dù đang trọng thương, chém chết một tên tạp dịch sơ kỳ cũng chỉ tốn một cái vung tay.
Sát khí lạnh lẽo ập thẳng vào mặt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bộ não của Trần An hoạt động với công suất tối đa. Đánh trả? Không thể nào, khoảng cách thực lực hiện tại là tuyệt đối, hơn nữa trên người hắn chưa chuẩn bị độc hay bùa nổ. Tránh né? Cũng không xong.
Vậy chỉ còn một cách. Kích hoạt bản năng sinh tồn tối thượng của phái Cẩu Đạo!
"Bịch!"
Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách cổ họng ba tấc, Trần An đột ngột quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối nện mạnh xuống phiến đá tạo ra tiếng vang khô khốc. Hai tay hắn chắp lại phía trước, nước mắt nước mũi không biết từ đâu trào ra như đê vỡ, giàn giụa trên khuôn mặt hoảng loạn tột độ. Lớp vỏ bọc hèn nhát bên ngoài được hắn diễn xuất xuất thần.
"Trương sư huynh! Trương sư huynh anh minh thần võ, uy chấn bát phương, xin tha mạng! Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân mù lòa không thấy Thái Sơn! Xin sư huynh nương tay tha cho cái mạng chó rách rưới của tiểu nhân!" Trần An khóc rống lên thảm thiết, thanh âm thê lương đến mức khiến mấy con chim sẻ trên cành cũng rùng mình vỗ cánh bay mất.
Cú quỳ gối quá đột ngột cùng tiếng khóc lóc ỉ ôi của Trần An làm Trương Cuồng khựng lại. Lưỡi kiếm dừng lại giữa không trung, lưỡng lự. Hắn chưa từng thấy kẻ nào quỳ gối dập đầu dứt khoát và vô liêm sỉ đến như vậy. Cảm giác thượng đẳng khi đạp kẻ yếu dưới chân khiến cơn giận phừng phừng của Trương Cuồng dịu đi đôi chút.
Thấy Trương Cuồng dừng tay, Trần An biết mình đã cược đúng. Thâm tâm hắn hoàn toàn bình lặng nhưng bề ngoài vẫn run rẩy thò tay vào trong ngực áo, lôi ra nửa cái bánh bao thịt đã cắn dở, nhào lộn dính chút bụi bặm, hai tay cung kính dâng lên qua đỉnh đầu.
"Tiểu nhân... tiểu nhân không có bảo vật gì cống nạp, chỉ có nửa cái bánh bao này vừa mới ăn dở, thịt... thịt vẫn còn rất thơm... Tự tay tiểu nhân dâng lên cho sư huynh bồi bổ thân thể. Xin sư huynh rộng lượng tha cho con kiến hôi là tiểu nhân!" Trần An nức nở, bộ dạng hèn mọn, run lẩy bẩy tột cùng.
Trương Cuồng nhìn nửa cái bánh bao nham nhở dấu răng, khóe miệng giật giật. Một sự khinh bỉ tột độ trào dâng trong lòng hắn. Giết một tên phế vật hèn nhát tột cùng thế này, hắn chợt cảm thấy bẩn cả thanh kiếm của mình.
"Phi!"
Trương Cuồng vung tay giật lấy nửa cái bánh bao, hung hăng nhổ một bãi nước bọt đặc sệt xuống đỉnh đầu Trần An, khinh khỉnh mắng: "Đồ rác rưởi vô dụng! Chỉ bằng mớ rác rưởi cặn bã của nhà ngươi mà cũng xứng để tao bẩn tay sao? Cút!"
Nói xong, hắn bóp nát nửa cái bánh bao rồi vứt toẹt xuống đất, chống kiếm xoay người, khập khiễng lê bước rời đi, bóng lưng đầy vẻ ngạo mạn và khinh miệt. Cục tức trong lòng đã tan đi hoàn toàn nhờ việc sỉ nhục tên tạp dịch.
Trần An cứ quỳ mọp ở đó, toàn thân vẫn run rẩy theo từng nhịp thở, đầu cúi gầm xuống đất nhẫn nhịn. Tiếng bước chân của Trương Cuồng xa dần, cho đến khi hoàn toàn mất hút sau góc rẽ. Hậu sơn lại chìm vào không khí vắng vẻ, lạnh lẽo vốn có.
Đột nhiên, tiếng nức nở đình chỉ. Thân hình đang run lẩy bẩy bỗng chốc cứng lại rồi nhẹ nhàng giãn ra.
Trần An bình thản đứng thẳng người dậy. Hắn vươn tay vỗ vỗ, ưu nhã phủi đi đám bụi bặm dính trên hai đầu gối và lọn tóc. Chút mếu máo, sợ hãi, hèn mọn trên khuôn mặt ban nãy bốc hơi không còn một mảnh, thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười trào phúng, thâm trầm đầy tính toán. Đôi mắt hắn phẳng lặng như mặt hồ nước chết, không chút gợn sóng nhìn về hướng Trương Cuồng vừa khuất bóng.
Sự tàn nhẫn và vô sỉ ẩn sâu bên trong con người hắn giờ đây mới thực sự bộc lộ. Liều mạng đánh nhau làm gì cho mệt? Bị nhổ nước bọt thì đã sao? Một chút khuất nhục bề ngoài chẳng thể đổi lấy nửa sợi lông tơ của hắn. Hắn tuyệt đối không nóng vội tìm cách trả thù ngay lập tức như những kẻ xốc nổi. Bởi vì, hắn nắm giữ thứ vũ khí tàn độc nhất thế gian: Thời gian.
Trần An thò tay vào tay áo, cẩn thận lấy ra một bảo vật của riêng mình: Một quyển sổ nhỏ bìa da đã sờn cũ. Trên bìa sổ, ba chữ "Sổ Thù Vặt" được viết bằng chu sa đỏ tươi như máu chói lọi.
Hắn rút từ trong ngực ra một cây bút lông nho nhỏ, lật mở quyển sổ ra. Bên trong đã ghi chú chi chít dăm ba cái tên. Trần An nhẹ nhàng, nắn nót viết từng nét một xuống trang giấy mới tinh:
Trương Cuồng. Đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông.
Tu vi: Tụ Huyết Cảnh hậu kỳ.
Tội trạng: Đắc tội với ta, dọa giết ta, nhổ nước bọt khinh bỉ và phá hỏng nửa cái bánh bao thịt của ta.
Hình phạt: Chờ hắn chết già.
Viết xong, Trần An hài lòng thổi thổi cho khô mực, miệng lẩm bẩm tính toán thọ mệnh của kẻ thù.
"Trương Cuồng... năm nay cốt linh chắc khoảng chừng hai mươi lăm tuổi. Kẻ này tính tình nóng nảy ngạo mạn, tu luyện khinh suất lại hay tranh giành, chắc chắn sẽ tự chuốc lấy nhiều tổn thương ám tật. Cứ cho là hắn mạng lớn không bị ai chém chết giữa đường đi, lấy tuổi thọ trung bình của Tụ Huyết Cảnh, nhiều nhất sống được sáu mươi năm nữa là thọ nguyên cạn kiệt, bạo tệ mà chết..."
Trần An mỉm cười, cất "Sổ Thù Vặt" lại vào trong ngực áo cẩn thận, ánh mắt nhìn về phương xa tràn đầy vẻ mong chờ trìu mến.
"Sáu mươi năm... Thật ra nhắm mắt mở mắt là qua thôi. Trương sư huynh, ngươi cứ từ từ mà sống. Sáu mươi năm nữa, tiểu đệ hứa sẽ mua một xấp tiền vàng xịn nhất, đến tận phần mộ của ngươi, tận tâm khóc tang tiễn kẻ thù đi bán muối... À, còn phải tiện thể tưới cho nấm mồ của ngươi một bãi nước tiểu để sòng phẳng món nợ bãi nước bọt hôm nay nữa chứ."
Nói rồi, nét mặt Trần An khôi phục lại vẻ lười biếng thường ngày. Hắn thong thả cầm chổi trúc lên, tiếp tục chậm rãi quét từng đống lá rụng ở hậu sơn.
Tiếng chổi "xoèn xoẹt" lại vang lên, đều đặn, nhẫn nại và vĩnh cửu. Giữa đất trời bao la, chỉ có hắn và quyển sổ thù vặt đang âm thầm đếm ngược thời gian tử vong của những kẻ đã trót đắc tội với một tên tạp dịch có thọ mệnh vô tận.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.