Chương 6: LỚP CHỌN CƠ GIỚI
Sáng thứ Ba. Khu lớp chọn nằm ở tòa nhà phía Đông của trường — nơi mà trước đây Tần Mặc chưa từng đặt chân tới.
Nguyên chủ đã có mười tám năm sống dưới đáy của ngôi trường này. Hắn chưa từng bước qua cánh cổng sắt ngăn cách khu lớp thường và khu lớp chọn, chưa từng nhìn thấy hành lang trải sàn gỗ công nghiệp thay vì gạch men nứt vỡ, chưa từng đứng dưới ánh đèn năng lượng chiếu sáng đầy đủ thay vì những bóng đèn tuýp nhấp nháy như sắp tắt.
Giờ đây, Tần Mặc đang đứng trước cánh cổng đó — cùng với ba người bạn Tầng Đáy của mình.
"Tao... tao không dám vào," Mập Tử lắp bắp, chân như dính chặt xuống đất. "Tao là Chu Đại Phúc, cấp 6, chưa thức tỉnh. Chỗ này là cho quái vật mà."
"Tao cũng sợ," Lưu Tiểu Văn thì thào, mặt xanh như tàu lá. "Trong đó toàn Tinh Anh. Họ sẽ ăn tươi nuốt sống bọn mình."
Tô Khiết im lặng, nhưng bàn tay nắm chặt dây đeo cặp trắng bệch cả khớp ngón tay.
Tần Mặc quay lại nhìn ba người họ. "Nghe tao nói này. Từ hôm nay, tụi mình không còn là Tầng Đáy nữa. Tụi mình là học sinh lớp chọn. Có thể tụi mình yếu hơn họ bây giờ, nhưng đó chỉ là tạm thời. Vào trong đó, cấm ai cúi đầu. Hiểu không?"
Hắn nói bằng giọng bình thản, nhưng có một thứ gì đó trong ánh mắt hắn khiến ba người kia không thể cãi lại. Mập Tử nuốt nước bọt, gật đầu.
"Được rồi. Vào thôi."
Lớp chọn Cơ Giới nằm ở cuối hành lang tầng hai. Cánh cửa trượt bằng kim loại mở ra, và Tần Mặc bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Phòng học rộng gấp ba lần lớp thường. Mười hai bàn thép dài xếp thành hai hàng, mỗi bàn đều có bộ dụng cụ cơ giới riêng: mỏ hàn năng lượng, kính hiển vi quang học, máy cắt plasma mini, và một màn hình chiếu 3D loại mới nhất. Trên tường treo những bản vẽ kỹ thuật phức tạp và những mô hình cơ giới thu nhỏ: drone chiến đấu, giáp tay năng lượng, thậm chí cả một bộ xương ngoài cỡ nhỏ.
Mười tám học sinh đã có mặt — và mười tám ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào bốn kẻ vừa bước vào.
"Tụi nó tới rồi kìa."
"Thằng Tần Mặc đó... nghe nói nó thức tỉnh hạng E."
"Hạng E mà vào lớp chọn? Đùa à?"
"Mấy đứa kia còn chưa thức tỉnh nữa. Tụi nó vào đây làm gì?"
Tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ. Tần Mặc không để tâm. Hắn đảo mắt qua căn phòng, quan sát từng gương mặt, từng bảng trạng thái.
Ngồi dãy đầu, ngay trước bục giảng: Cao Hải Long — Lv17, Cơ Giới Sư hạng B. Hắn ta gật đầu nhẹ với Tần Mặc, rồi quay đi như không có gì.
Ngồi cạnh hắn ta: Phạm Hùng — Lv15, Cơ Giới Sư hạng D+, tay vẫn cầm khẩu súng năng lượng tự chế, mắt híp lại nhìn Tần Mặc với vẻ thích thú. "Lại gặp rồi, người may mắn."
Dãy giữa: một nữ sinh tóc đỏ buộc hai bím, bảng trạng thái hiện Mạc Tiểu Điệp — Lv14 — Cơ Giới Sư hạng C — Năng lực: Linh Cảm Máy Móc. Cô ta nhìn Tần Mặc từ đầu xuống chân, rồi nhếch môi: "Đây là thằng làm Trương Hổ gãy tay à? Trông gầy như que củi vậy."
Dãy cuối: một thiếu niên cao gầy, da xanh xao, mắt sâu, bảng trạng thái *Quỷ Thất — Lv15 — Cơ Giới Sư hạng C+ — Năng lực: Phân Tách Vật Chất*. Hắn ta không nói gì, chỉ nhìn Tần Mặc với ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một mẫu thí nghiệm.
"Tập trung!"
Giọng nói vang lên từ bục giảng. Một người đàn ông trung niên bước vào — cao, gầy, tóc bạc trắng dù gương mặt mới ngoài bốn mươi. Ông ta mặc áo khoác thí nghiệm dài màu xám, tay trái đeo găng kim loại, tay phải để trần với những ngón tay chi chít vết sẹo cũ. Bảng trạng thái trên đầu ông ta khiến cả lớp im bặt:
Chu Hạo Nhiên — Lv48 — Cơ Giới Sư hạng A — Giảng viên trưởng khoa Cơ Giới
Cấp 48. Hạng A. Đây là một trong những Cơ Giới Sư mạnh nhất thành phố Lạc Dương.
"Ta là Chu Hạo Nhiên," ông ta nói, giọng khô và nhanh như máy. "Từ hôm nay, ta là giảng viên phụ trách lớp chọn Cơ Giới. Ai không theo kịp — ra ngoài. Ai không chịu được áp lực — ra ngoài. Ai nghĩ mình vào đây để chơi — ra ngoài ngay bây giờ."
Mắt ông ta quét qua lớp, dừng lại ở bốn người cuối phòng. "Các trò là học sinh mới chuyển vào. Tần Mặc, Chu Đại Phúc, Lưu Tiểu Văn, Tô Khiết. Đứng lên."
Bốn người đồng loạt đứng dậy. Vài tiếng cười khúc khích vang lên từ đám Tinh Anh.
"Ta đã đọc hồ sơ của các trò," Chu Hạo Nhiên nói, mắt dừng lại ở Tần Mặc. "Tần Mặc — cấp 4, vừa thức tỉnh Linh Giác Cơ Giới hạng E. Thành tích thực tế: sống sót sau trận chạm trán với hơn mười lăm Thạch Hạt Trùng, đồng thời góp phần thu thập đá năng lượng cấp D."
Ông ta quay sang ba người còn lại. "Chu Đại Phúc — cấp 6, chưa thức tỉnh. Lưu Tiểu Văn — cấp 4, chưa thức tỉnh. Tô Khiết — cấp 5, chưa thức tỉnh. Các trò... có biết mình đang ở đâu không?"
"Dạ... dạ biết ạ," Mập Tử lắp bắp. "Lớp chọn Cơ Giới."
"Đúng. Mà lớp chọn không phải là nơi dành cho người chưa thức tỉnh. Các trò có lý do gì để ta giữ lại không?"
Im lặng. Lưu Tiểu Văn và Tô Khiết cúi đầu, mặt đỏ bừng. Mập Tử run lẩy bẩy, mồ hôi túa ra đầm đìa trán.
Tần Mặc lên tiếng: "Thưa thầy, ba người họ có tiềm năng."
"Tiềm năng gì?" Chu Hạo Nhiên nhướn mày.
"Tiềm năng mà chỉ khi vào lớp chọn mới phát huy được ạ."
"Đó là câu trả lời chung chung. Ta cần bằng chứng."
Tần Mặc im lặng một lát, rồi nói: "Vậy thầy cho chúng em một tuần. Nếu sau một tuần, ba người họ không theo kịp, chúng em sẽ tự rời đi."
Cả lớp ồ lên. Mạc Tiểu Điệp cười khẩy: "Một tuần? Tụi nó còn chưa sống nổi ba ngày trong này."
"Đồng ý."
Chu Hạo Nhiên gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Một tuần. Ta sẽ theo dõi. Còn bây giờ, vào chỗ ngồi. Tiết học đầu tiên bắt đầu."
Tiết học đầu tiên là "Nguyên Lý Vận Hành Cơ Giới Cấp Cao".
Chu Hạo Nhiên giảng về cách chuyển hóa năng lượng từ đá năng lượng sang mạch điều khiển, về các loại hợp kim dẫn quang, về nguyên lý giảm thiểu thất thoát nhiệt trong hệ thống kín. Ông ta nói nhanh, dùng thuật ngữ chuyên ngành dày đặc, và không dừng lại để giải thích cho ai cả.
Đối với đám học sinh lớp chọn — những đứa đã học cơ giới từ năm lớp 10 — đây là kiến thức cơ bản. Nhưng với ba kẻ Tầng Đáy vừa chuyển vào, đó là một cơn ác mộng.
Mập Tử ghi chép điên cuồng nhưng không hiểu nổi một nửa. Lưu Tiểu Văn cắn bút đến chảy mực. Tô Khiết đẩy kính, mắt đỏ hoe vì căng thẳng.
Còn Tần Mặc thì... thấy nhàm chán.
Trong đầu hắn, những gì Chu Hạo Nhiên đang giảng chỉ là kiến thức sơ cấp — thứ mà kiếp trước hắn đã dạy cho thực tập sinh năm nhất. Hắn biết cách tối ưu mạch dẫn năng lượng để giảm thất thoát tới 40% so với phương pháp tiêu chuẩn. Hắn biết ba loại hợp kim thay thế rẻ hơn nhưng cho hiệu suất tương đương. Hắn biết cách thiết kế một bộ chuyển đổi nhỏ gọn gấp đôi mà vẫn giữ công suất.
Nhưng hắn không thể nói ra. Chưa thể.
Thay vào đó, hắn cúi xuống, ghi chép cẩn thận — nhưng nội dung ghi chép không phải bài giảng, mà là kế hoạch cho ba người bạn.
Giờ nghỉ trưa. Bốn người ngồi dưới gốc cây bàng già ngoài sân.
"Tao... tao không theo kịp," Mập Tử ôm đầu. "Tao không hiểu gì hết. Hợp kim dẫn quang là cái gì? Tại sao năng lượng lại thất thoát? Tao chỉ là thằng bán bánh bao mà..."
"Tao cũng vậy," Lưu Tiểu Văn thở dài. "Có lẽ tụi mình không nên ở đây."
Tô Khiết im lặng, nhưng nước mắt đã lăn dài trên má.
Tần Mặc nhìn ba người họ, rồi rút từ trong cặp ra ba vật nhỏ xíu — ba mảnh cấy ghép sinh học mà hắn đã chế tạo đêm qua. Chúng nhỏ bằng đầu que diêm, màu xám bạc, lấp lánh dưới ánh nắng.
"Cầm lấy. Mỗi đứa một cái."
"Đây là gì?" Mập Tử cầm lên, mắt tròn xoe.
"Bản sao của Linh Giác Cơ Giới. Phiên bản yếu hơn — chỉ tăng cường thị lực và phản xạ cơ bản thôi. Nhưng đủ để tụi mày theo kịp bài giảng."
Ba người nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh.
"Mày... mày chế tạo ra cái này?" Lưu Tiểu Văn lắp bắp. "Sao mày có thể..."
"Tao đã nói rồi. Tao thích nghịch máy móc từ nhỏ." Tần Mặc nhún vai. "Áp nó vào thái dương. Sẽ hơi lạnh một chút, nhưng không đau."
Mập Tử là người đầu tiên thử. Cậu ta áp mảnh cấy ghép vào thái dương, nhắm mắt lại. Một cơn rùng mình chạy qua người. Rồi cậu ta mở mắt — và suýt ngã ngửa ra sau.
"TRỜI ƠI! Tao... tao thấy rõ quá! Tao thấy cả con kiến trên cành cây kia! Tao thấy từng cái lông trên đầu Mập Tử... à không, trên đầu tao!"
Lưu Tiểu Văn và Tô Khiết vội vàng làm theo. Phản ứng của họ cũng tương tự — sững sờ, rồi phấn khích, rồi quay sang nhìn Tần Mặc với ánh mắt gần như sùng bái.
"Nhưng mà..." Tô Khiết đẩy kính, giọng run run. "Cái này... nếu bị phát hiện là công nghệ cấy ghép không qua kiểm định của trường, tụi mình sẽ bị đuổi học. Thậm chí bị Hội Thợ Săn điều tra."
"Cho nên đừng để bị phát hiện," Tần Mặc nói. "Nó không phải năng lực thật, nên sẽ không hiện lên bảng trạng thái. Không ai biết được đâu. Chỉ cần tụi mày đừng khoe khoang."
"Còn mày?" Mập Tử hỏi. "Mày lấy đâu ra mấy thứ này?"
"Tao sẽ nói sau. Bây giờ chưa phải lúc."
Mập Tử nhìn hắn một lúc lâu, rồi gật đầu. "Tao không biết mày đang giấu cái gì. Nhưng tao tin mày."
Lưu Tiểu Văn và Tô Khiết cũng gật đầu.
Tần Mặc cảm thấy một thứ gì đó ấm áp dâng lên trong lồng ngực — thứ mà Tần Vương của kiếp trước chưa từng có. Những đồng đội thực sự.
Buổi chiều. Tiết thực hành Cơ Giới.
Chu Hạo Nhiên giao cho cả lớp một bài tập: "Lắp ráp một bộ chuyển đổi năng lượng cấp E hoàn chỉnh từ linh kiện rời. Thời gian: 45 phút. Ai hoàn thành sớm nhất và đạt hiệu suất trên 70% sẽ được thưởng 100 điểm cống hiến."
Lập tức, đám học sinh bắt tay vào làm. Cao Hải Long thoăn thoắt như một cỗ máy, từng ngón tay di chuyển chính xác đến từng milimet. Phạm Hùng vừa làm vừa huýt sáo. Mạc Tiểu Điệp nhắm mắt, tay lướt trên linh kiện như thể đang cảm nhận chúng bằng trực giác. Quỷ Thất thì chậm rãi, nhưng mỗi thao tác đều gần như hoàn hảo.
Tần Mặc nhìn đống linh kiện trước mặt mình. Một bộ chuyển đổi năng lượng cấp E — thứ mà hắn có thể lắp trong chưa đầy ba phút với hiệu suất 95%. Nhưng hắn không thể làm vậy.
Hắn liếc nhìn Mập Tử, Lưu Tiểu Văn, Tô Khiết. Với thị lực vừa được nâng cấp, ba người họ đã có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ, từng ký hiệu trên linh kiện. Nhưng kiến thức thì vẫn là con số không.
Hắn thì thầm với Mập Tử: "Làm theo tao. Cầm mạch D lên trước. Gắn vào cổng số 3. Đừng gắn vào cổng số 1 — sẽ gây đoản mạch."
Mập Tử gật đầu, tay run run làm theo. Tần Mặc vừa làm vừa hướng dẫn ba người họ từng bước một, giọng thì thầm chỉ đủ cho họ nghe. Hắn cố tình làm chậm lại, thỉnh thoảng còn giả vờ lắp sai để sửa.
Sau 35 phút, Cao Hải Long là người đầu tiên hoàn thành. Bộ chuyển đổi của hắn ta đạt hiệu suất 78% — một con số ấn tượng với học sinh.
Sau 40 phút, Quỷ Thất hoàn thành với hiệu suất 76%.
Sau 42 phút, Mạc Tiểu Điệp đạt 74%.
Rồi đến phút thứ 44, Tần Mặc giơ tay: "Thưa thầy, em xong ạ."
Cả lớp quay lại nhìn. Chu Hạo Nhiên bước tới, kiểm tra bộ chuyển đổi của Tần Mặc. Ông ta cắm nó vào máy đo, chờ đợi.
Màn hình nhảy số: Hiệu suất: 82%.
Cả lớp im lặng. 82% — cao hơn cả Cao Hải Long.
"Cái gì?!" Mạc Tiểu Điệp đứng bật dậy. "Không thể nào! Nó là lính mới!"
"Bình tĩnh," Chu Hạo Nhiên nói, nhưng mắt ông ta cũng ánh lên vẻ ngạc nhiên. Ông ta nhìn Tần Mặc, rồi nhìn bộ chuyển đổi, rồi lại nhìn Tần Mặc.
"Em đã làm thế nào?"
"Thưa thầy, em chỉ làm theo hướng dẫn thôi ạ. Nhưng có lẽ nhờ Linh Giác Cơ Giới — em thấy được vài điểm có thể tối ưu hơn trong sách."
"Vài điểm nào?"
"Dạ... như chỗ mạch D và mạch E, nếu đấu chéo thay vì đấu song song thì giảm được điện trở. Với cả chỗ cuộn cảm, nếu quấn thêm hai vòng thì ổn định hơn ạ."
Chu Hạo Nhiên nhìn hắn thật lâu. Rồi ông ta gật đầu chậm rãi: "Rất tốt. 100 điểm cống hiến cho em. Cả ba người bạn của em cũng hoàn thành đúng hạn — dù hiệu suất chỉ ở mức 60-65%. Nhưng với người mới, vậy là chấp nhận được."
Mập Tử thở phào như vừa trút được tảng đá khỏi ngực. Lưu Tiểu Văn và Tô Khiết nhìn nhau, mắt ánh lên niềm vui khó tả.
Nhưng Tần Mặc thì không vui. Hắn đã phải phô bày quá nhiều. Dù chỉ là kiến thức cơ bản, nhưng với một đứa "mới thức tỉnh hạng E", vậy là quá đủ để gây chú ý.
Hắn liếc nhìn Quỷ Thất. Tên đó vẫn đang nhìn hắn — ánh mắt lạnh lẽo, không phải ngạc nhiên, không phải ghen tị, mà là một sự tò mò nguy hiểm, như cách một nhà khoa học nhìn một mẫu vật lạ.
Sau giờ học, khi Tần Mặc đang thu dọn đồ đạc, một giọng nói vang lên từ phía sau:
"82%. Ấn tượng đấy."
Hắn quay lại. Quỷ Thất đứng đó, tay đút túi áo khoác, mắt vẫn lạnh như băng.
"Cảm ơn."
"Mày không phải là kẻ vừa thức tỉnh," Quỷ Thất nói, giọng đều đều không cảm xúc. "Tao đã quan sát mày suốt buổi. Cách mày cầm mỏ hàn — chuẩn như một kỹ sư mười năm kinh nghiệm. Cách mày đấu mạch — không thừa một thao tác. Cách mày hướng dẫn ba đứa kia — như một giảng viên."
Tần Mặc im lặng.
"Nhưng tao không quan tâm mày là ai, hay mày đang giấu cái gì," Quỷ Thất tiếp tục. "Tao chỉ quan tâm một thứ: năng lực của mày. Phân Tách Vật Chất của tao cho phép tao nhìn thấy cấu trúc bên trong mọi vật thể. Nhưng khi tao nhìn vào mấy món đồ trong cặp mày — những thứ mà tao nghi ngờ mày đã dùng ở Hang Đá Ngầm — tao không thấy gì cả."
Hắn ta nghiêng đầu. "Chúng trông như đồ bỏ đi. Nhưng tao biết chúng không phải. Mày đã làm thế nào?"
"Tôi không biết anh đang nói gì."
"Được thôi." Quỷ Thất nhún vai, quay lưng bước đi. Nhưng trước khi khuất dạng sau cánh cửa, hắn ta để lại một câu: "Tao sẽ tìm ra. Sớm thôi."
Tối hôm đó, Tần Mặc ngồi trong phòng, trước mặt là đống linh kiện mới từ lớp chọn.
Quỷ Thất là mối đe dọa. Không giống Cao Hải Long — kẻ muốn hợp tác — Quỷ Thất là kiểu người sẽ không dừng lại cho đến khi khám phá ra sự thật. Và nếu hắn ta phát hiện ra năng lực thực sự của Tần Mặc, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Hắn cần phải xử lý vấn đề này. Nhưng không phải bằng bạo lực. Bạo lực sẽ chỉ khiến mọi nghi ngờ trở nên có cơ sở. Hắn cần một cách khác — tinh vi hơn, kín đáo hơn.
Có lẽ... hắn nên cho Quỷ Thất thấy một phần sự thật. Một phần đủ để thỏa mãn trí tò mò, nhưng không đủ để lộ ra bí mật cốt lõi.
Hắn suy nghĩ suốt một giờ. Rồi một ý tưởng lóe lên.
"Phân Tách Vật Chất cho phép nhìn thấy cấu trúc bên trong," hắn lẩm bẩm. "Nhưng năng lực của tao không thể bị nhận diện bởi bất kỳ hệ thống hay cá nhân nào. Nếu Quỷ Thất nhìn vào đồ của tao và không thấy gì, đó là vì năng lực đã che giấu chúng."
Vậy nếu hắn tạo ra một món đồ mà Quỷ Thất có thể nhìn thấy thì sao? Một món đồ có cấu trúc nội tại thực sự — không bị che giấu, không bị chuyển hóa hoàn toàn. Một món đồ mà ngay cả kẻ đa nghi nhất cũng phải thừa nhận: "À, ra là vậy."
Và từ đó, Quỷ Thất sẽ nghĩ mình đã tìm ra bí mật — trong khi bí mật thực sự vẫn nằm ngoài tầm với.
"Ngày mai," hắn thì thầm. "Ngày mai tao sẽ cho mày thấy thứ mày muốn thấy."
Hắn bắt đầu làm việc. Dưới ánh đèn bàn mờ nhạt, những mảnh kim loại và linh kiện dần biến thành một thiết bị mới — thứ mà hắn sẽ để lộ một cách "tình cờ" vào ngày mai.
Không phải vũ khí. Không phải cấy ghép.
Chỉ là một máy phân tích vật chất cầm tay — một công cụ mà một Cơ Giới Sư thiên tài "tự học" có thể chế tạo ra từ phế liệu. Nó sẽ giải thích tại sao hắn có thể phát hiện điểm yếu của quái vật, tại sao hắn có thể tối ưu mạch điện chỉ bằng cách nhìn. Tất cả sẽ đổ dồn vào "thiết bị tự chế" — và không ai nghĩ đến năng lực thực sự nữa.
Một lớp mặt nạ mới. Một bức màn khói mới.
Và Quỷ Thất sẽ là người đầu tiên bị đánh lừa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.