Thợ Sửa Xe Nhà Nghèo Chế Tạo Đế Quốc Cơ Giới

Chương 10: TẦNG BA

Đăng: 14/05/2026 22:10 2,720 từ 8 lượt đọc

Bóng tối của Hang Đá Ngầm nuốt chửng đoàn thám hiểm ngay khi họ bước qua cửa hang.

Nhưng lần này không giống lần trước. Ánh sáng từ những ngọn đèn năng lượng công suất cao gắn trên vai mỗi thợ săn chiếu sáng rực cả một vùng rộng lớn, biến hang động tối tăm thành một công trường khảo sát di động. Tiếng bước chân của hai mươi con người vang vọng khắp các vách đá, át đi cả tiếng nước nhỏ giọt và tiếng rít xa xa của lũ Dị Tộc.

Tần Mặc đi ở vị trí thứ mười hai trong đội hình — không quá gần đầu để trở thành mục tiêu đầu tiên, không quá xa cuối để bị bỏ lại nếu có biến. Phía trước hắn là Cao Hải Long và Quỷ Thất. Phía sau là Mập Tử, Lưu Tiểu Văn và Tô Khiết — ba đứa đang cố gắng giữ nhịp thở đều đặn dù mồ hôi đã túa ra đầm đìa trán.

Bên cạnh hắn là một thợ săn trung niên tên Lão Quách — cấp 38, Võ Giả hệ Thổ, người được Hứa Chính Đình giao nhiệm vụ "để mắt tới thằng nhóc kỹ thuật viên". Lão Quách là mẫu người ít nói, mặt sẹo chằng chịt, tay trái là giáp thép nguyên khối thay vì tay thật. Nhưng ánh mắt lão lại hiền hơn vẻ ngoài.

"Lần đầu tham gia thám hiểm cấp Hội?" Lão hỏi, giọng khàn khàn.

"Vâng ạ."

"Đừng lo. Cứ bám theo lão. Lão đã vào phó bản ba mươi năm rồi. Vào Uyên còn sống ra được, huống hồ là cái hang này."

Tần Mặc gật đầu, nhưng mắt hắn vẫn không ngừng quét quanh. Linh Giác Cơ Giới đã được kích hoạt tối đa — từng đường nét trên vách đá, từng vũng nước dưới chân, từng luồng khí lạnh từ khe nứt đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.

Có điều gì đó không đúng.

Hang Đá Ngầm hôm nay... yên tĩnh quá.

"Halt!"

Hứa Chính Đình giơ tay ra hiệu dừng lại khi đoàn đến cửa vào tầng hai. Ông ta quỳ xuống, tay chạm vào mặt đất, mắt nhắm lại. Một luồng năng lượng mờ nhạt lan ra từ lòng bàn tay ông — kỹ năng Trinh Sát Địa Hình của Võ Giả cấp cao.

"Tầng một và hai không có dấu hiệu Dị Tộc," ông ta nói, giọng trầm và chậm. "Không một con nào."

"Không thể nào," Hứa Mỹ Nhân cau mày. "Tuần trước, lũ Thạch Hạt Trùng còn đầy ở đây. Lẽ ra phải có ít nhất vài chục con mới đúng."

"Chính xác. Chúng đã biến mất." Hứa Chính Đình đứng dậy, mắt nhìn xuống lối đi dẫn xuống tầng ba. "Hoặc là có thứ gì đó đã giết hết chúng. Hoặc là có thứ gì đó... đã gọi chúng đi."

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mọi người trong đội.

Tần Mặc nhìn xuống lối đi tối om phía trước. Linh Giác Cơ Giới của hắn bắt được thứ gì đó — một rung động rất nhẹ, như tiếng tim đập từ sâu dưới lòng đất. Nhịp đập mà hắn đã từng cảm nhận được lần trước, khi đứng trước khối U Hạch.

Chỉ có điều, lần này nhịp đập nhanh hơn.

"Tầng ba," Hứa Chính Đình nói. "Chuẩn bị chiến đấu."

Lối xuống tầng ba không phải là hành lang đá tự nhiên như hai tầng trên.

Đó là một cái hố sâu hoắm, đường kính chừng năm mét, vách đá dựng đứng bóng loáng như được khoan bằng máy. Những sợi dây thừng năng lượng được thả xuống, và từng thành viên trong đội Một lần lượt đu mình xuống vực tối.

Tần Mặc là người thứ tám xuống. Khi chân hắn chạm đáy, điều đầu tiên hắn cảm nhận được không phải là mặt đất.

Mà là mùi.

Mùi máu. Mùi thịt thối rữa. Mùi của hàng trăm sinh vật đã chết và đang phân hủy.

Rồi đèn năng lượng được bật lên.

Và tất cả đứng sững.

Tầng ba của Hang Đá Ngầm không phải là hang động. Đó là một đại sảnh ngầm khổng lồ, rộng ít nhất bằng một sân vận động, trần hang cao đến mức ánh đèn không chiếu tới nóc. Những cột đá thạch nhũ khổng lồ buông từ trần xuống như những ngón tay của một vị thần đã chết. Dưới sàn, hàng trăm xác Dị Tộc nằm ngổn ngang: Xà Nhũ Trùng, Thạch Hạt Trùng, và những sinh vật mà ngay cả các thợ săn kỳ cựu cũng chưa từng thấy — những con quái có cánh da, những sinh vật giống như khối thịt biết bò, những bộ xương khổng lồ không thể xác định hình dạng ban đầu.

Tất cả đều đã chết. Tất cả đều bị xé toạc, nghiền nát, hoặc tan chảy thành những vũng chất nhờn đen sì.

"Chuyện gì đã xảy ra ở đây?" Hứa Mỹ Nhân thì thào, mặt tái nhợt.

"Không phải là giao tranh giữa các loài Dị Tộc," một thợ săn khác nói, giọng run run. "Không có dấu hiệu chúng tấn công lẫn nhau. Nhìn vết thương này — tất cả đều do cùng một thứ gây ra."

Hứa Chính Đình im lặng, tay siết chặt chuôi kiếm. Ông ta bước tới một xác quái vật khổng lồ — một con Xà Nhũ Trùng dài gần mười mét, to gấp ba lần bình thường, da xám đã chuyển thành màu đen tuyền. Trên thân nó là một vết cắt dài từ đầu xuống bụng — sạch, gọn, như thể bị một lưỡi kiếm khổng lồ chém xuyên qua.

"Đây không phải vết thương do Dị Tộc gây ra," ông ta nói, giọng trầm xuống. "Đây là vết thương do... con người."

"Không thể nào! Cái gì có thể chém xuyên qua da Xà Nhũ Trùng trưởng thành như cắt bún?"

"Không phải con người bình thường." Hứa Chính Đình đứng dậy, mắt nhìn về phía trung tâm đại sảnh — nơi có một khối cầu tím sẫm khổng lồ đang lơ lửng. Nó to gấp mười lần khối U Hạch mà Tần Mặc từng thấy ở tầng hai. Ánh sáng tím từ nó đập theo nhịp, nhanh và mạnh như một trái tim đang hoảng sợ.

"Đây là U Hạch Chủ," Hứa Mỹ Nhân thì thào. "Thứ mà chỉ Dị Tộc cấp A mới có thể tạo ra."

"Vậy con Dị Tộc cấp A đó... đâu rồi?"

Câu hỏi vừa dứt, mặt đất rung chuyển.

Từ bóng tối phía sau khối U Hạch Chủ, một thứ gì đó trỗi dậy.

Ban đầu chỉ là một cái bóng — to lớn, dị dạng, với những chi dài ngoằn ngoèo như rễ cây. Rồi nó bước ra ánh sáng, và tất cả hiểu tại sao lũ Dị Tộc ở tầng trên đã biến mất.

Chúng không biến mất. Chúng đã bị thứ này ăn thịt.

Con quái vật cao ít nhất mười lăm mét, thân hình giống một con nhện khổng lồ nhưng có tới mười hai chân, mỗi chân dài như một cây cột điện và kết thúc bằng một lưỡi xương sắc như lưỡi hái. Thân nó phủ đầy những mảng giáp đen bóng, giữa các khe giáp là những con mắt nhỏ xíu mở ra nhắm lại liên tục. Đầu nó không có miệng — thay vào đó là một khối cầu tím sẫm, giống hệt U Hạch Chủ phía sau, nhưng nhỏ hơn và gắn chặt vào cổ.

Và từ khối cầu đó, một giọng nói vang lên — không phải bằng âm thanh, mà trực tiếp trong tâm trí từng người:

"Nhân... loại..."

"TẤN CÔNG!"

Hứa Chính Đình gầm lên, và cả đội Một lao vào trận chiến.

Đó là trận chiến khốc liệt nhất mà Tần Mặc từng chứng kiến.

Hứa Chính Đình — cấp 55, Võ Giả hạng A — lao lên đầu tiên. Hai nắm đấm của ông ta bọc trong một lớp năng lượng vàng rực, mỗi cú đấm tạo ra sóng xung kích xé toạc không khí. Ông ta đấm thẳng vào một cái chân của con quái — và cái chân đó gãy răng rắc như một cành cây khô.

Nhưng con quái không hề kêu đau. Nó chỉ nghiêng đầu, và từ khối cầu tím trên cổ, một luồng năng lượng bắn thẳng vào Hứa Chính Đình. Ông ta kịp gạt tay đỡ, nhưng luồng năng lượng vẫn hất ông bay ngược về sau, đâm sầm vào một cột thạch nhũ.

"Chủ Tịch!"

"Đừng lo cho ta! Tấn công đồng loạt!"

Ba đội trưởng cấp 40 lao vào từ ba hướng. Một người dùng kiếm quang chém vào thân con quái — kiếm trượt trên lớp giáp đen, chỉ để lại một vết xước mờ. Một người dùng dị năng hệ Hỏa phun ra một cột lửa trắng xóa — lửa bám vào giáp con quái, nhưng không cháy lan mà bị hấp thụ vào những con mắt trên thân nó. Người thứ ba là Cơ Giới Sư, điều khiển một drone chiến đấu gắn súng năng lượng hạng nặng — đạn bắn vào con quái như mưa, nhưng chỉ làm nó chậm lại vài giây.

"Vô dụng! Giáp của nó hấp thụ năng lượng!" Hứa Mỹ Nhân hét lên.

Tần Mặc đứng phía sau, mắt không rời khỏi con quái. Linh Giác Cơ Giới của hắn đang hoạt động hết công suất, quét qua từng centimet trên cơ thể con quái, tìm kiếm điểm yếu.

Và hắn thấy nó.

Khối cầu tím trên đầu con quái — nó không phải là vũ khí. Nó là mắt. Là não. Là trung tâm điều khiển. Và mỗi khi con quái tấn công bằng luồng năng lượng, khối cầu đó mở ra một khe hở nhỏ xíu ở đỉnh — nơi năng lượng thoát ra.

"Nhắm vào đỉnh khối cầu trên đầu nó!" Hắn hét lên. "Khi nó chuẩn bị bắn, có một khe hở! Đó là điểm yếu duy nhất!"

Hứa Chính Đình — vừa bò dậy từ đống đổ nát — nghe thấy. Ông ta không hỏi "sao mày biết". Ông ta chỉ gật đầu và lao lên lần nữa.

"Yểm trợ! Thu hút sự chú ý của nó!"

Cả đội dồn hỏa lực vào thân con quái. Lần này, con quái nghiêng người, khối cầu trên đầu nó mở ra — và đúng như Tần Mặc nói, một khe hở nhỏ xíu lộ ra ở đỉnh.

Hứa Chính Đình không bỏ lỡ. Ông ta bật người lên không trung, cao hơn mười mét, hai tay chắp lại thành một khối năng lượng vàng rực hình lưỡi đao.

"Thiên Đao Quyền!"

Ông ta đâm thẳng xuống.

Lưỡi đao năng lượng cắm xuyên qua khe hở, xuyên qua khối cầu, xuyên qua não bộ con quái.

Con quái rít lên — một âm thanh không phải từ miệng, mà từ chính không gian xung quanh, như thể chính thực tại đang rên rỉ. Nó lảo đảo, mười hai cái chân co giật, rồi đổ ập xuống.

Mặt đất rung chuyển một lần cuối.

Rồi im lặng.

Trận chiến kết thúc.

Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Hai thợ săn bị thương nặng, một người gãy cả hai chân. Hứa Chính Đình bị bỏng năng lượng nặng ở cánh tay phải, dù vẫn đứng vững. Mấy người khác bị thương nhẹ.

Trong số sáu học sinh, Cao Hải Long bị một mảnh đá văng vào vai, nhưng không gãy xương. Quỷ Thất bị trầy xước nhẹ. Mập Tử và Lưu Tiểu Văn bị sốc tâm lý, nhưng không sao. Tô Khiết là người bình tĩnh nhất trong ba đứa — cô bé đã kịp ghi chép lại toàn bộ diễn biến trận đánh.

Tần Mặc không bị thương. Nhưng trong lòng hắn, một cơn sóng đang dâng lên.

Con quái vật đó — nó đã nói. Nó đã phát ra một từ trong tâm trí họ. "Nhân... loại..."

Dị Tộc cấp A có trí khôn. Có ngôn ngữ. Có ý thức.

Đây không còn là quái vật nữa. Đây là một chủng tộc.

"Hứa Chính Đình," hắn bước tới chỗ Chủ Tịch Hội Thợ Săn đang được băng bó. "Cháu cần hỏi một chuyện."

"Nói đi."

"Trước đây, đã có Dị Tộc cấp A nào... nói chuyện chưa?"

Hứa Chính Đình im lặng một lúc lâu. Rồi ông ta lắc đầu.

"Chưa từng. Đây là lần đầu tiên."

Trong khi những người khác đang nghỉ ngơi và thu thập chiến lợi phẩm, Tần Mặc một mình bước về phía khối U Hạch Chủ.

Nó vẫn lơ lửng ở trung tâm đại sảnh, ánh sáng tím giờ đã yếu đi nhiều, đập chậm rãi như một trái tim sắp tắt. Xung quanh nó, hàng trăm viên đá năng lượng cấp C và cấp B nằm rải rác trên mặt đất như những vì sao rơi.

Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Tần Mặc không phải là đá năng lượng.

Mà là thứ nằm dưới khối U Hạch Chủ.

Một cánh cửa.

Không phải cửa đá tự nhiên. Đó là một cánh cửa kim loại — nhẵn, phẳng, với những đường vân phát sáng màu xanh lam chạy dọc theo viền. Những ký tự lạ được khắc trên bề mặt — không phải chữ của con người, nhưng cũng không phải của Dị Tộc.

Tần Mặc quỳ xuống, tay chạm vào những ký tự. Linh Giác Cơ Giới của hắn lập tức phân tích chúng.

"Đây là... ngôn ngữ lập trình," hắn thì thầm. "Không phải ngôn ngữ tự nhiên. Đây là mã lệnh."

Trong đầu hắn, một ý nghĩ điên rồ vừa lóe lên. U Hạch. Dị Tộc đột biến. Trò Chơi Hóa toàn cầu. Những mảnh vỡ không gian trôi nổi và hợp nhất với Lam Tinh.

Tất cả những thứ đó — liệu có phải là tự nhiên?

Hay có ai đó đã tạo ra chúng?

"Tần Mặc!"

Tiếng gọi của Cao Hải Long kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ. Hắn đứng dậy, lùi lại khỏi cánh cửa.

"Gì vậy?"

"Mọi người đang tập trung để rút lui. Mày đứng đây làm gì?"

"Không có gì." Tần Mặc quay lưng về phía cánh cửa, nhưng trong lòng hắn đã ghi nhớ từng chi tiết. "Đi thôi."

Đoàn thám hiểm rút khỏi Hang Đá Ngầm khi đồng hồ điểm giờ thứ sáu.

Họ mang theo xác con Dị Tộc cấp A — hay ít nhất là những mảnh còn sót lại sau khi nó bị Hứa Chính Đình kết liễu. Họ cũng mang theo hàng trăm viên đá năng lượng, trong đó có năm viên cấp B — một kho báu mà ngay cả Hội Thợ Săn cũng phải kinh ngạc.

Nhưng với Tần Mặc, chiến lợi phẩm quý giá nhất không phải là đá năng lượng.

Mà là một mảnh kim loại nhỏ — một mảnh vỡ từ cánh cửa bí ẩn dưới khối U Hạch Chủ. Hắn đã lén cạy nó ra trong lúc những người khác không để ý.

Trên mảnh kim loại đó, những ký tự vẫn phát sáng mờ nhạt, như một thông điệp từ một nền văn minh đã biến mất từ lâu — hoặc một nền văn minh chưa từng được biết đến.

Tối hôm đó, khi trở về phòng mình, Tần Mặc đặt mảnh kim loại dưới ánh đèn bàn và bắt đầu giải mã.

Phải mất ba giờ. Nhưng cuối cùng, hắn cũng dịch được dòng chữ đầu tiên:

"Dự án: Trò Chơi Hóa."

"Mục tiêu: Tạo ra Siêu Phàm Giả."

"Trạng thái: Đang vận hành."

Hắn ngồi sững.

Trò Chơi Hóa — thứ đã biến toàn bộ Lam Tinh thành một trò chơi khổng lồ — không phải là hiện tượng tự nhiên. Nó là một dự án. Một dự án được tạo ra bởi ai đó. Và dự án đó... vẫn đang vận hành.

Hắn nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, Uyên vẫn nằm đó như một vết thương không bao giờ lành, và những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời đêm.

Nhưng giờ đây, mỗi vì sao trông như một con mắt đang quan sát.

"Ai?" Hắn thì thầm. "Ai đứng sau tất cả những thứ này?"

Mảnh kim loại trên bàn vẫn phát sáng mờ nhạt, không trả lời.

Nhưng Tần Mặc biết — đây mới chỉ là khởi đầu.

0