Thời Không Thần Thể

Chương 51: Thần Thụ Chi Hải: Thế Giới Của Người Thanh Mộc

Đăng: 05/07/2026 20:16 2,048 từ 3 lượt đọc

Tiếng gió len qua khe cửa mang theo mùi lá cây ngai ngái.

Trần Mặc khép mắt, chậm rãi vận chuyển linh lực. Một vòng chu thiên vừa kết thúc, cảm giác đau buốt trong kinh mạch mới dịu đi đôi chút. Hắn mở mắt, chống tay ngồi dậy. Khớp xương vừa cử động đã phát ra vài tiếng răng rắc rất khẽ. Cơn đau lập tức lan khắp toàn thân.

Trần Mặc chỉ hơi nhíu mày, chống mép giường đứng lên.

Căn phòng không lớn. Tường, sàn và xà nhà đều làm từ cùng một loại gỗ màu vàng nhạt. Các mối nối khít đến mức gần như không nhìn thấy dấu ghép, tựa cả căn nhà được khoét thẳng từ một thân cây khổng lồ. Hắn bước từng bước về phía cửa sổ, chân vẫn còn hơi loạng choạng.

Đến trước khung cửa, Trần Mặc đưa tay gạt tấm chắn gỗ sang một bên.

Ánh sáng ùa vào. Động tác của hắn khựng lại.

Bên ngoài không phải mặt đất. Cũng chẳng phải núi rừng. Dưới chân là biển mây trắng xóa cuồn cuộn trôi qua, từng đợt gió lướt dọc tán lá, mang theo những âm thanh trầm thấp như hơi thở của cả vùng thiên địa. Phía trước... những cành cây khổng lồ vươn ngang bốn phương. Mỗi cành đều rộng đến mức đủ để dựng thành một con đường lớn. Nhà gỗ, cầu treo, bậc thang... Từng tầng kiến trúc nối tiếp nhau men theo thân cây, kéo dài mãi về phía xa, dần chìm trong màn mây trắng.

Trần Mặc đứng lặng rất lâu.

"…Một cái cây?"

Giọng nói vừa dứt đã bị gió cuốn đi. Không có ai trả lời, chỉ có từng chiếc lá khổng lồ khẽ lay động.

Đúng lúc ấy, một chiếc lá xanh từ phía xa chầm chậm lướt qua. Trần Mặc nheo mắt. Ba người đang đứng trên mặt lá. Chiếc lá cứ thế lặng lẽ trôi giữa không trung như một con thuyền, không thấy linh lực dao động, cũng chẳng có trận pháp nâng đỡ. Nó bay rất tự nhiên, tựa như vốn dĩ nên như vậy. Ánh mắt Trần Mặc khẽ động. Ít nhất... ở Đông Hoang, hắn chưa từng thấy cách phi hành nào như thế.

Một tiếng cười trẻ nhỏ bỗng vọng tới. Theo tiếng động nhìn xuống, hắn thấy một đứa bé đang ôm lấy thân cây. Nó nhắm mắt đứng yên, không kết ấn, không vận công, cũng không hề điều động linh lực. Từng sợi ánh sáng xanh nhạt từ lớp vỏ cây lặng lẽ chảy vào cơ thể nó. Đứa bé vẫn đứng đó, giống như chuyện ấy vốn dĩ rất bình thường.

Trần Mặc nhìn thêm một lát rồi dời mắt. Ngay lúc ấy, phía sau truyền đến tiếng bước chân. Hắn xoay người. Thiếu nữ bước vào. Theo sau nàng còn có ba người: một lão giả tóc bạc chống gậy, một nam tử trung niên thân hình vạm vỡ như tháp sắt – trên cánh tay phủ kín đồ đằng màu đen – và người cuối cùng là một bà lão mặc áo xanh sẫm, mái tóc đã bạc gần hết.

Bốn người dừng trước cửa. Không ai lên tiếng ngay, ánh mắt đều dừng trên người Trần Mặc. Không mang ác ý, nhưng cũng không hề che giấu sự dò xét. Thiếu nữ tiến lên một bước, mỉm cười:

"Ta là Mộc Linh."

Nàng nghiêng người giới thiệu từng người phía sau:

"Đây là Vu Sư." "Đây là Vu Y." "Còn đây là A Man."

Trần Mặc ôm quyền thi lễ:

"Đa tạ các vị đã cứu mạng."

Vu Sư chống gậy nhìn hắn hồi lâu. Khuôn mặt già nua không lộ nhiều cảm xúc. Một lúc sau, ông mới khẽ lắc đầu:

"Không phải bọn ta cứu ngươi."

Ông ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:

"Là Thần Thụ. Nếu Thần Thụ muốn ngươi sống... thì ngươi sẽ sống. Còn nếu Thần Thụ không muốn... mũi tên của bọn ta cũng vô dụng."

Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh. Gió vẫn không ngừng lướt qua những tán lá ngoài cửa, mang theo tiếng xào xạc rất khẽ. Trần Mặc không hỏi tiếp, hắn chỉ nhìn theo ánh mắt của lão giả. Ngoài kia, tán cây vẫn nối tiếp tán cây, tựa như không có điểm cuối. Vu Sư thu lại ánh mắt:

"Lần đầu nhìn thấy Thần Thụ?"

Trần Mặc gật đầu:

"Đây là lần đầu."

"Thảo nào." Khóe miệng lão già hơi nhếch lên, tựa như đã quá quen với phản ứng ấy. "Bất kỳ ai từ bên ngoài tới đây cũng đều như vậy."

Trần Mặc nghe vậy liền ngẩng đầu:

"Đã từng có người ngoài đến?"

A Man đứng bên cạnh cười khẽ. Ông chống hai tay lên chuôi đao sau lưng, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

"Có. Nhưng chuyện đó lâu lắm rồi. Lúc ấy ta còn nhỏ, mỗi lần tụ tập quanh đống lửa, các trưởng lão đều nhắc đến."

Mộc Linh chớp chớp mắt:

"Có phải người mà ông nội từng kể không?"

A Man gật đầu:

"Chính là hắn. Hắn cũng giống ngươi, đột nhiên xuất hiện."

Trần Mặc khẽ siết đầu ngón tay:

"Rồi sao?"

"Ở lại vài năm. Lại đi."

"Đi đâu?"

A Man nhún vai:

"Không ai biết."

Vu Sư tiếp lời:

"Chỉ biết một ngày nọ hắn biến mất. Từ đó không còn ai gặp lại." Ông dừng một chút. "Hắn rất mạnh. Ít nhất... mạnh hơn cả Tiên Vệ."

Hai chữ cuối cùng khiến Trần Mặc khẽ động lòng. Tiên Vệ? Đó là chức vị... hay một cảnh giới? Hắn còn chưa kịp mở miệng thì Vu Sư đã chống gậy bước đến bên cửa sổ. Gió lùa qua mái tóc bạc. Ánh mắt già nua nhìn về phía những tầng lá nối nhau đến tận cuối chân trời:

"Nếu ngươi thật sự đến từ nơi gọi là Đông Hoang..." Ông nói rất chậm. "...vậy ngươi đã đi rất xa."

"Xa đến đâu?" Trần Mặc hỏi.

Vu Sư im lặng. Một lúc lâu sau mới lắc đầu:

"Cái xa mà ta nói... không đo bằng đường."

Trong phòng bỗng yên ắng. Vu Y đứng bên cạnh khẽ lên tiếng:

"Nơi này gọi là Thần Thụ Chi Hải." Bà đưa mắt nhìn ra ngoài. "Chúng ta là người Thanh Mộc."

Ngón tay già nua chỉ về một phương khác:

"Phía bắc... là Hắc Nham."

Rồi lại chỉ sang phía xa hơn:

"Còn bên kia... là Xích Diễm. Ngoài ba tộc ấy..." Bà không nói tiếp.

Biển mây vẫn lặng lẽ trôi. Rất lâu sau bà mới khẽ nói:

"Chỉ còn sương."

Trần Mặc nhìn theo. Mây trắng nối tiếp mây trắng, xa đến mức không nhìn thấy cuối. Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ:

"Vậy... nếu ta đã vào được, chắc cũng có đường ra chứ?"

Mộc Linh vô thức nhìn sang Vu Sư. A Man cũng không lên tiếng. Cả căn phòng chỉ còn tiếng gió. Lão già khẽ thở dài:

"Câu đầu tiên, có lẽ chỉ mình ngươi biết. Còn câu thứ hai..." Ông nhìn lên tán cây khổng lồ phía xa. "Ít nhất, từ khi ta sinh ra, chưa từng nghe ai rời khỏi nơi này. Ngoại trừ người năm đó."

Trần Mặc không nói gì, những ngón tay đặt bên người khẽ siết lại. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc lá khổng lồ lặng lẽ lướt qua. Mấy đứa trẻ cười đùa chạy trên cây cầu gỗ, tiếng bước chân vọng giữa những tán cây rồi nhanh chóng tan trong gió. Cuộc sống nơi này... vẫn tiếp tục như mọi ngày. Chỉ có hắn, là người xa lạ duy nhất vừa bước vào thế giới ấy.

...

Ở một nơi khác, trên Đỉnh Thanh Trúc Phong, nơi ở của phong chủ, Ninh Thanh Tuyết quỳ xuống nền đá lạnh. Sắc mặt nàng tái nhợt đến gần như trong suốt, khí tức quanh thân lúc mạnh lúc yếu, như một ngọn đèn dầu đã cạn nhưng vẫn cố gắng không tắt. Vết thương từ trận chiến trước vẫn chưa lành hẳn, nhưng thứ khiến nàng suy kiệt hơn cả… không phải thân thể, mà là ý niệm.

“Sư phụ…” Giọng nàng khàn đặc, như đã rất lâu không nghỉ ngơi. Trong đại điện phía trước, một nữ tu trung niên áo xanh khẽ thở dài, ánh mắt không mang tức giận, chỉ có bất lực và thương tiếc. “Ninh nhi, đừng tìm nữa. Vùng chiến đấu đó ta đã tự mình dò xét lại, không còn bất kỳ dấu vết nào. Không có thi thể, không có khí tức, ngay cả dấu vết linh lực còn sót lại… cũng bị xóa sạch.” Nữ tu dừng lại một nhịp rồi nói chậm hơn: “Đó không phải điều mà một Luyện Khí tầng bảy có thể làm được sau khi bị Trúc Cơ hậu kỳ truy sát. Dương Thương Quá… không phải Trúc Cơ bình thường. Con hiểu ý ta chứ?”

Không khí trong điện lập tức nặng xuống. Ninh Thanh Tuyết khẽ run nhưng vẫn lắc đầu: “Không phải… hắn không chết.” Giọng nàng rất nhỏ nhưng cố chấp đến lạ thường. Sư phụ nàng im lặng. Bởi khoảng cách thực lực quá rõ ràng: một Trúc Cơ hậu kỳ truy sát một Luyện Khí tầng bảy trọng thương, kết cục vốn không cần phải đoán, huống hồ hiện trường còn bị xóa sạch đến mức như thể hai người đó chưa từng tồn tại.

“Ninh nhi.” Sư phụ nàng chậm rãi nói, “có những chuyện… không phải cố chấp là có thể thay đổi. Người tên Trần Mặc đó… có lẽ đã dùng sinh mệnh để đổi lấy một khoảnh khắc cho con sống sót. Đến mức đó… đã đủ rồi. Con nên buông xuống.”

Câu nói rơi xuống, Ninh Thanh Tuyết cúi đầu, vai nàng khẽ run. Một giọt nước rơi xuống nền đá lạnh, rồi thêm một giọt nữa, nhưng nàng không khóc thành tiếng, chỉ im lặng rất lâu. Sau đó nàng chậm rãi đứng dậy: “Sư phụ… con muốn ra ngoài.” Sư phụ nàng nhíu mày: “Con còn chưa hồi phục hoàn toàn.” “Con muốn đến nơi đó.” Không cần nói rõ, cả hai đều hiểu—vùng chiến đấu kia, nơi mọi thứ bắt đầu… và kết thúc.

Ngày hôm sau, nàng rời tông, một mình.

Gió lạnh lướt qua rừng núi hoang vắng. Khu vực chiến đấu nơi hắn đã dùng thân thể Luyện Khí tầng bảy để đỡ đòn cho nàng là một hẻm núi bị xé đôi bởi lực lượng kinh khủng, đá vỡ, cây gãy, đất cháy đen, tất cả bị thời gian phủ lên một lớp tĩnh mịch. Ninh Thanh Tuyết đứng giữa chiến trường cũ, nhắm mắt, thần thức lan ra từng tấc đất, từng khe đá, từng vệt linh lực cũ kỹ… nhưng không có gì cả. Không có hơi thở của Trần Mặc, không có tàn dư của Dương Thương Quá, không có dấu vết giao chiến kéo dài, không có thi thể, không có máu, không có gì. Trống rỗng. Như thể nơi này chưa từng có ai tồn tại.

Nàng mở mắt, đồng tử khẽ run: “Không thể nào…” giọng nàng nhỏ đến mức gần như tan vào gió. “Không thể… sạch như vậy…” Nàng bước thêm một bước, rồi một bước nữa, như muốn tìm lại dù chỉ một mảnh dấu vết, nhưng càng tìm càng tuyệt vọng. Thế giới này im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lướt qua hẻm núi, như đang nói một điều không ai muốn nghe.

Ở đây… không còn gì cả. Không còn Trần Mặc. Không còn Dương Thương Quá. Chỉ còn một trận chiến đã bị xóa khỏi thế gian.

Ninh Thanh Tuyết đứng rất lâu, cho đến khi trời dần tối. Nàng siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, máu chảy ra nhưng nàng không cảm thấy đau. Trong lòng chỉ còn một khoảng trống rất lớn, rất lạnh, như thể có thứ gì đó quan trọng nhất đã bị mất đi. Nàng khẽ thì thầm: “…Trần Mặc.” Không ai đáp lại. Chỉ có gió.

0
Ủng hộ tác giả Bút Hết Mực Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.