Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 155: Bế Quan (1)

Đăng: 24/05/2026 15:07 2,701 từ 1 lượt đọc

Hàng chữ cổ ngoằn ngoèo đỏ thẫm như máu tươi nhỏ giọt từ từ hiện lên trên mặt phẳng nứt nẻ của mảnh mai rùa, đập mạnh vào đồng tử của Vi Hoàng.
Hắn không lùi lại, mà vận chuyển linh lực bao bọc lấy ngón tay, cẩn thận rót một tia thần thức nhọn hoắt như kim đâm thẳng vào trung tâm mảnh mai rùa. Một luồng thông tin bạo ngược lập tức tràn vào não bộ, mang theo tiếng gầm rú của hỏa diễm và những hình ảnh tàn khốc của chiến trường thượng cổ.
Vi Hoàng nhắm nghiền mắt, sắc mặt hơi tái đi nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười cực kỳ thỏa mãn.
"Diệm Ảnh Địa Sát Trận... Không ngờ trong góc kẹt của Tàng Kinh Các lại vứt bỏ một môn công pháp dị biệt nhường này."
Đây không phải là một môn công pháp hỏa hệ thông thường dùng để phóng hỏa thiêu đốt kẻ địch. Theo những gì được ghi chép lại bằng thứ ngôn ngữ thô ráp và đẫm máu, đây thực chất là một môn "Nghệ thuật đặt bẫy". Yêu cầu tu luyện của nó cực kỳ hà khắc: Đòi hỏi tu sĩ phải sở hữu một loại hỏa diễm có tính chất dẻo dai, bền bỉ, khả năng ẩn nấp cao, chứ không phải loại hỏa diễm bạo phát xưng vương xưng bá.
Điểm mấu chốt của Diệm Ảnh Địa Sát Trận là nén ngọn lửa lại đến mức cực hạn, phong ấn nó vào những tụ điểm linh khí dưới lòng đất, hoặc thậm chí là dính vào lá cây, hòn đá, tạo thành những cạm bẫy hỏa hoạn vô hình. Khi kẻ địch đạp phải, hỏa diễm bị nén bấy lâu sẽ bộc phát với uy lực gấp mười lần bình thường.
"Thật sự là đo ni đóng giày cho Bích Linh Hỏa." Vi Hoàng thầm đánh giá.
Bích Linh Hỏa của hắn vốn là một loại dị linh thiên về phụ trợ và trị liệu. Khả năng thiêu đốt của nó mang tính chất bào mòn sinh mệnh lực, dằng dai và âm ỉ, chứ không bùng nổ chớp nhoáng như Xích Viêm hay Lôi Hỏa. Nếu đem Bích Linh Hỏa đối chọi trực diện, uy lực sát thương rất hạn chế. Nhưng nếu kết hợp với Diệm Ảnh Địa Sát Trận...
Hãy tưởng tượng một kẻ địch đang lao đến, dẫm phải một cái bẫy. Bích Linh Hỏa bạo phát, không chỉ tạo ra sát thương vật lý từ vụ nổ, mà ngọn lửa xanh biếc đó sẽ bám dính lấy da thịt, điên cuồng hút lấy sinh mệnh lực của kẻ địch truyền ngược lại cho Vi Hoàng. Trong một trận chiến sinh tử tiêu hao, kẻ nào dẫm phải bẫy của hắn, kẻ đó cơ bản đã bị phán án tử hình.
Hơn nữa, công pháp này vì quá tàn độc, lại dễ ngộ thương chính mình nếu tu sĩ khống chế hỏa diễm không đủ tinh vi, nên mới bị Vạn Linh Các vứt ở góc xó xỉnh này coi như đồ bỏ đi.
"Kẻ không có não mới sợ ngộ thương. Với lực khống chế của ta, môn công pháp này sẽ trở thành lưỡi dao giấu trong tay áo nguy hiểm nhất."
Vi Hoàng nhanh chóng ghi nhớ toàn bộ khẩu quyết và trận đồ của Diệm Ảnh Địa Sát Trận vào thức hải. Hoàn tất việc thu thập mảnh ghép cuối cùng cho hệ thống chiến đấu, hắn xoay người, bước chân vững chãi rời khỏi Tàng Kinh Các.
Mục tiêu tiếp theo của Vi Hoàng là Hợp Linh Điện.
Nếu Tàng Kinh Các là bộ não lưu trữ tri thức của Vạn Linh Các, thì Hợp Linh Điện chính là trái tim bơm máu cho toàn bộ cỗ máy khổng lồ này. Đây là nơi các đại sư, các học đồ ngày đêm luyện chế ra vô số Yêu Linh, cung cấp chiến lực cho hàng vạn tu sĩ của tông môn.
Hợp Linh Điện không phải là một tòa nhà đơn lẻ, mà là một quần thể kiến trúc đồ sộ trải dài trên ba ngọn núi thấp nối liền nhau. Vừa bước vào khu vực ngoại vi, Vi Hoàng đã ngửi thấy mùi khét lẹt của linh dược cháy, mùi tanh tưởi của máu yêu thú và cảm nhận được những luồng nhiệt nóng rực phả ra từ hàng ngàn miệng lò luyện linh đang hoạt động hết công suất.
Hắn đi thẳng đến khu vực Tổng Khố Tài Nguyên nằm ở ngọn núi trung tâm. Nơi đây người qua lại tấp nập, tu sĩ áo bào đủ màu sắc hối hả cầm theo lệnh bài ra vào lấy vật liệu. Vi Hoàng bước tới một quầy giao dịch vắng người, đứng sau quầy là một lão giả béo ục ịch, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, trên người mặc đạo bào thêu bốn dải vân vàng – tượng trưng cho tu vi tứ chuyển.
Lão giả béo đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe tiếng bước chân thì lười biếng mở nửa con mắt, liếc nhìn huy hiệu đệ tử hạch tâm tân tấn trên ngực Vi Hoàng, giọng nói mang theo sự khinh khỉnh không hề che giấu: "Đệ tử mới tới? Muốn nhận tài nguyên phúc lợi hay mua sắm? Nói trước, Huyết tinh sa, Xích liên căn và xương Yêu báo tàng hình tháng này đã bị các sư huynh của ngươi đặt hết rồi. Chỉ còn lại mấy loại tài liệu thủy hệ và mộc hệ thông thường thôi. Cầm lấy danh sách, chọn nhanh lên, đừng làm mất thời gian của lão phu."
Vi Hoàng không đáp lời, sắc mặt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn hiểu rõ quy củ của cái thế giới này. Đệ tử mới không có bối cảnh, dù thiên phú có cao đến đâu, khi mới bước chân vào một thế lực khổng lồ cũng sẽ bị đám người cũ chèn ép, bóc lột tài nguyên. Lão già tứ chuyển trước mặt rõ ràng đang muốn tuồn những vật liệu tốt ra ngoài cho những kẻ có thế lực hơn, hoặc tư lợi bỏ túi riêng, chỉ để lại đồ thừa cho bọn "ma mới".
Nếu là một kẻ trẻ tuổi xốc nổi, e rằng lúc này đã đỏ mặt tía tai cãi lý. Nhưng Vi Hoàng chỉ chậm rãi thò tay vào ngực áo, lấy ra một tấm lệnh bài màu đen tuyền, trên mặt khắc một chữ "Trần" đơn giản bằng nét bút như cày xới ruộng đồng, đặt cạch lên mặt bàn ngọc thạch.
Lão giả béo nhíu mày, định quát tháo vì thái độ vô lễ của Vi Hoàng. Nhưng khi ánh mắt lão chạm vào chữ "Trần" trên tấm lệnh bài, toàn thân ngấn mỡ của lão đột nhiên run bần bật như bị điện giật. Đôi mắt híp tức thì trợn tròn, con ngươi co rút lại, sắc mặt chuyển từ hồng hào sang trắng bệch chỉ trong chớp mắt.
"Đây... đây là... lệnh bài thân phận của Nông phu... khụ, của Trần trưởng lão!" Lão giả béo lắp bắp, mồ hôi lạnh tuôn ra ướt đẫm cả trán.
Nông phu Trần Lập, một kẻ tàn nhẫn và điên cuồng bậc nhất trong hàng ngũ trưởng lão ngũ chuyển của Vạn Linh Các. Kẻ đã từng vì một gốc linh thảo mà tàn sát cả một gia tộc nhị lưu ở ngoại ô kinh thành mà không ai dám ho he nửa lời. Lệnh bài đệ tử ký danh của lão, ở một góc độ nào đó, còn đáng sợ hơn cả lệnh bài của Các chủ. Bởi Các chủ còn màng thể diện, còn Trần Lập thì giết người xưa nay không cần lý do.
"Tiểu hữu... à không, Vi sư điệt!" Thái độ của lão giả béo xoay chuyển một trăm tám mươi độ. Lão vội vàng đứng bật dậy, khom lưng chống tay xuống bàn, nụ cười nịnh nọt nở rộ trên khuôn mặt đến mức các nếp nhăn dồn lại như một đóa cúc hoa nở rộ. "Là lão phu có mắt không tròng, không nhận ra cao đồ của Trần trưởng lão. Sư điệt cần gì, xin cứ phân phó! Tổng khố này, đồ vật gì tốt nhất lão phu sẽ tự tay lấy ra cho ngươi!"
Vi Hoàng nhìn lão giả đang cong lưng uốn gối trước mặt, trong lòng không có lấy nửa phần đắc ý, chỉ có sự lạnh lẽo và tính toán sâu sắc.
"Quả nhiên, mượn oai hùm ở đâu cũng dùng được. Trần Lập không hề nói khoác, cái thân phận này ở Vạn Linh Các đủ sức để ta đi ngang." Vi Hoàng thầm nghĩ. "Nhưng quyền lực đi kèm với nghĩa vụ. Một tên ngũ chuyển có thể khiến một tên tứ chuyển sợ hãi đến mức như chó thấy chủ, chứng tỏ khoảng cách giữa hai cảnh giới là một lạch trời. Vậy mà Trần Lập lại sẵn sàng ban cho ta đặc quyền lớn như vậy... Thứ lão ta muốn ta lấy từ Huyết Uyên bí cảnh, chắc chắn liên quan đến việc đột phá lục chuyển. Càng lên cao, cái giá của sinh mệnh càng rẻ mạt. Cuộc giao dịch này, nguy hiểm vượt xa sức tưởng tượng."
Dù trong lòng đang phán đoán mưu kế của Trần Lập, ngoài mặt Vi Hoàng vẫn duy trì vẻ đạm mạc, cất giọng đều đều:
"Theo quy củ, thân phận của ta mỗi tháng được nhận mười phần tài liệu hợp linh tam phẩm miễn phí, đồng thời được giảm giá năm mươi phần trăm khi mua tài liệu bổ sung. Có đúng không, Tiền trưởng lão?"
"Đúng! Rất đúng! Hoàn toàn chính xác!" Lão giả béo gật đầu lia lịa, vội vàng lấy ra một khối ngọc giản đưa cho Vi Hoàng. "Đây là danh mục toàn bộ tài nguyên cấp bách khố. Sư điệt cứ việc chọn."
Vi Hoàng nhận lấy ngọc giản, thần thức lướt qua cực nhanh. Những tài nguyên tốt nhất, hiếm nhất mà lão giả béo vừa bảo "đã bị đặt hết", hiện tại đều phơi bày rõ ràng với số lượng lớn. Vi Hoàng không hề khách khí, lập tức đọc ra một tràng dài những cái tên.
"Mười phần tài liệu miễn phí, ta lấy: Ba gốc Xích phong mộc ngàn năm, hai cân Thiết tinh tủy, năm cặp mắt Cửu dạ ưng..."
Vi Hoàng chốt sổ mười phần đồ miễn phí đắt đỏ nhất. Sau đó, hắn ném ra một túi trữ vật chứa hơn một trăm ngàn linh thạch – gần như là toàn bộ gia tài còn lại của hắn sau những lần mua sắm trước đó.
"Mua thêm hai mươi phần tài liệu nữa. Danh sách ta đã ghi sẵn trong ngọc giản. Lấy loại tốt nhất. Ta cần gấp."
Lão giả béo nhận lấy túi linh thạch, trong lòng nhỏ máu vì số tài nguyên trân quý sắp bị lấy đi với giá rẻ mạt, nhưng ngoài mặt vẫn phải tươi cười như hoa, tự tay chạy vào kho xuất hàng. Chỉ một lát sau, ba mươi phần tài liệu hợp linh tam phẩm chất lượng cực cao đã nằm gọn trong nhẫn trữ vật của Vi Hoàng.
"Đa tạ." Vi Hoàng lạnh nhạt gật đầu, quay lưng bước đi, không thèm liếc nhìn lão giả béo thêm một cái nào. Hắn không cần phải kết giao với loại người này. Khi thực lực của hắn cường đại, bọn chúng tự khắc sẽ quỳ rạp dưới chân hắn. Khi hắn yếu đuối, nụ cười của bọn chúng cũng sẽ biến thành những nhát dao sắc bén nhất.
Có tài liệu trong tay, Vi Hoàng không đi thuê những phòng luyện linh bình thường dưới chân núi. Hắn đi thẳng tiến về phía trung tâm của Hợp Linh Điện, nơi tọa lạc một khu vực được phong tỏa nghiêm ngặt: Thánh Địa Bế Quan.
Vừa bước qua cánh cổng đá khổng lồ, một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở đập vào mắt Vi Hoàng. Giữa một vùng thung lũng rộng lớn được bao bọc bởi trận pháp khổng lồ, là một cây cổ thụ to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi. Gốc cây của nó chu vi phải tới cả ngàn trượng, rễ cây trồi lên mặt đất uốn lượn như những con cự long đang say ngủ. Thân cây vươn thẳng lên bầu trời, đâm thủng cả những tầng mây của kinh đô. Cành lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, mỗi chiếc lá đều to bằng cả một căn nhà, trên mặt lá lưu chuyển những đường vân sáng rực rỡ, tản mát ra khí tức sinh mệnh và linh khí nồng đậm đến mức có thể ngưng tụ thành những giọt nước tí tách rơi xuống.
Đây chính là Vạn Tượng Thần Thụ – một trong những gốc gác nội tình đáng sợ nhất của Vạn Linh Các. Nghe đồn cây cổ thụ này là một gốc linh mộc thượng cổ còn sót lại. Ngồi dưới tán cây của nó để luyện đan hay hợp linh, tỷ lệ thành công sẽ được thiên địa pháp tắc ưu ái mà tăng lên đáng kể. Đặc biệt, nó có tác dụng an thần, xua tan tâm ma cực kỳ mạnh mẽ.
Trên những cành cây khổng lồ của Vạn Tượng Thần Thụ, người ta đã đục khoét, kiến tạo ra vô số những căn phòng bế quan tĩnh mạch. Cành càng cao, phòng càng gần với linh khí tinh thuần của tán lá, giá trị càng đắt đỏ và yêu cầu thân phận càng cao.
Vi Hoàng đưa lệnh bài cho vị chấp sự canh gác gốc cây. Vị chấp sự liếc nhìn chữ "Trần", lập tức cung kính cấp cho hắn một thẻ ngọc mở cửa phòng bế quan nằm ở nhành cây tầng thứ chín – một vị trí cực kỳ cao, thường chỉ dành cho trưởng lão hoặc đệ tử chân truyền của các phong.
Vi Hoàng ngước nhìn lên cao. Từ dưới đất lên tới tầng thứ chín, độ cao ít nhất cũng phải vài ngàn trượng. Không có cầu thang, không có trận pháp dịch chuyển. Ở Vạn Linh Các, mọi thứ đều yêu cầu thực lực. Muốn lên phòng của mình, tự dùng chân mà đi.
"Bịch!"
Vi Hoàng đạp mạnh chân xuống đất, phiến đá xanh dưới chân rạn nứt. Thân hình hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, mượn lực đẩy bắn vọt lên không trung. Khi đà bay sắp hết, mũi chân hắn lại điểm nhẹ vào một cành cây nhỏ nhô ra, thân thể nhẹ nhàng như yến tử lại vút lên cao hơn. Liên tục mười mấy cái nhún nhảy giữa không trung, nhịp nhàng và chuẩn xác đến từng ly, Vi Hoàng vững vàng đáp xuống mặt cành cây khổng lồ ở tầng thứ chín.
Cành cây này rộng như một con đường quốc lộ, mặt gỗ phẳng lì, cứng như sắt thép. Vi Hoàng tìm đến căn phòng số 904, tra thẻ ngọc vào. Cánh cửa gỗ từ từ mở ra. Bên trong là một căn phòng bế quan tiêu chuẩn cấp cao, có sẵn một cái đỉnh luyện linh tứ phẩm bằng ngọc thạch tản mát sương lạnh, cùng những pháp trận tĩnh âm, phòng ngự được khắc họa tinh xảo khắp bốn bức tường.
Vi Hoàng bước vào, cửa phòng đóng sầm lại. Trận pháp được kích hoạt, toàn bộ âm thanh và khí tức bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách. Giờ phút này, thế giới của hắn chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Hắn không vội vàng bật lửa khởi động đỉnh luyện linh. Vi Hoàng bước tới bồ đoàn giữa phòng, khoanh chân ngồi xuống. Lật tay, hắn lấy ra hàng chục khối ngọc giản chứa đựng kinh nghiệm hợp linh của các bậc tiền bối mà hắn đã sao chép từ Tàng Kinh Các.
"Mười ngày." Vi Hoàng tự định ra kỳ hạn cho bản thân.

0