Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 154: Thu Hoạch

Đăng: 24/05/2026 15:05 3,517 từ 1 lượt đọc

Cánh cửa gỗ lim khảm nạm những đường vân kim loại nặng nề được Vi Hoàng đẩy ra. Cánh cửa vừa hé mở, một cỗ linh khí nồng đậm đến mức gần như hóa thành sương mù màu nhạt bỗng chốc ùa vào mặt, mang theo hương vị thanh mát của thảo mộc tự nhiên cùng một chút dư vị ngọt ngào thấm đẫm vào lục phủ ngũ tạng.
Vi Hoàng bước qua bậu cửa, ánh mắt tĩnh lặng quét một vòng quanh căn phòng tân đệ tử mà Vạn Linh Các vừa cấp cho hắn. Căn phòng không quá rộng lớn theo kiểu xa hoa phung phí, nhưng từng tấc không gian đều tỏa ra sự tinh xảo và thực dụng đến cực điểm của một thế lực đỉnh cấp. Bốn bức tường được xây bằng loại ngọc thạch cách âm và tĩnh tâm tuyệt hảo. Trên mặt đất, những đường nét trận pháp được khắc chìm bằng bột ngân tinh, tạo thành một cái Tụ Linh Trận tứ phẩm hoàn chỉnh.
Trung tâm của Tụ Linh Trận là một cái bồ đoàn đan bằng cỏ tĩnh tâm ngàn năm. Vi Hoàng chậm rãi bước tới, khoanh chân ngồi xuống. Vừa nhắm mắt lại, hắn đã có thể cảm nhận được một mạch nước ngầm mang theo linh khí tinh thuần đang cuồn cuộn chảy bên dưới nền đá. Đó là một nhánh của linh tuyền tuyệt phẩm mà Vạn Linh Các cất công nuôi dưỡng hàng ngàn năm qua dưới lòng đất kinh đô.
Tụ Linh Trận tứ phẩm giống như một cái máy bơm khổng lồ, không ngừng bóc lột linh khí từ linh tuyền, nén chặt lại rồi phả vào trong không gian căn phòng nhỏ hẹp này. Vi Hoàng khẽ hít một hơi, linh khí tràn vào đan điền, hóa thành linh lực cuộn trào trong thức hải. Hắn nhẩm tính trong đầu, môi hơi nhếch lên một nụ cười cực nhạt.
"Tốc độ tu luyện ở đây, so với bên ngoài hoang dã hay những tụ linh trận đê tiện ở khách điếm, ít nhất phải nhanh hơn gấp rưỡi. Chỉ cần ngồi không hít thở, cũng bằng kẻ khác đổ mồ hôi sôi nước mắt tu luyện. Đây chính là gốc gác của thế gia, là điểm tựa của các đại tông môn. Kẻ giàu càng giàu, kẻ nghèo mãi mãi mạt rệp. Đại đạo tu tiên, vốn dĩ là một ván cờ cướp đoạt tài nguyên không có điểm dừng."
Vi Hoàng không chìm đắm quá lâu vào cảm giác thư sướng đó. Đối với hắn, tiện nghi chỉ là công cụ, không phải là thứ để hưởng thụ. Hắn lật tay, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra tấm Bách Linh Tạp. Ngón tay linh hoạt truyền vào một tia linh lực, giao diện bằng ánh sáng nhạt hiện ra trong không trung. Vi Hoàng thành thạo thao tác, trực tiếp hủy bỏ hợp đồng thuê phòng dài hạn tại khách sạn Quy Vân Trú.
Mặc dù mấy ngàn linh thạch tiền cọc không tính là gì so với khối tài sản khổng lồ hắn đang giữ, nhưng Vi Hoàng là kẻ tính toán chi li đến từng đồng. Tài nguyên trên đời này vớt được một cắc là thêm một phần sinh cơ, tuyệt đối không có chuyện vung tay quá trán vì cái sĩ diện hão. Xử lý xong chuyện vặt, hắn cất Bách Linh Tạp đi, sắc mặt trở nên ngưng trọng hơn.
Từ trong nhẫn trữ vật, một tấm tạp phiến thông tin riêng biệt màu đen tuyền, viền mạ vàng xuất hiện trên tay hắn. Đây là đồ vật mà vị trưởng lão Mặc Uyên đã tự tay giao cho những kẻ chiến thắng trong cuộc thi hợp linh. Bên trong tấm tạp phiến này chứa đựng thông tin về cánh cửa sinh tử sắp tới: Huyết Uyên bí cảnh.
Vi Hoàng áp tấm tạp phiến lên trán, nhắm mắt lại. Một lượng lớn thông tin hóa thành những dòng chữ ánh sáng chảy xuôi vào thức hải của hắn. Hắn dùng tư duy logic chặt chẽ của một nhà nghiên cứu kiếp trước để bóc tách, phân tích từng câu từng chữ trong đó.
Bí cảnh Huyết Uyên... thực chất là một trong vô vàn những mảnh vỡ không gian, những bí cảnh cổ đại đang nằm dưới sự kiểm soát tuyệt đối của khối kiến trúc khổng lồ lơ lửng trên đỉnh kinh đô kia – Thiên Đình.
Thiên Đình không bao giờ làm chuyện công ích. Bọn họ nắm giữ bí cảnh, đồng nghĩa với việc nắm giữ con đường thành tiên, nắm giữ yết hầu của toàn bộ tu sĩ Bách Linh đại lục. Nhưng tài nguyên trong bí cảnh không phải vô tận, và để khai thác chúng, Thiên Đình đặt ra những quy tắc cực kỳ khắt khe nhằm phân phối lợi ích một cách có tổ chức, đồng thời bồi dưỡng ra những con sâu mọt mạnh nhất để tiếp tục cống hiến cho họ.
Thông tin trong tạp phiến ghi rất rõ, Huyết Uyên bí cảnh có một tầng áp chế pháp tắc bẩm sinh: Bất kỳ kẻ nào vượt quá tu vi tam chuyển bước vào, đều sẽ bị pháp tắc không gian nghiền nát thành sương máu. Hơn nữa, để mở được những di tích bên trong, tu sĩ bắt buộc phải có thiên phú hợp linh và khả năng điều khiển Yêu Linh ở mức độ cực cao. Đây chính là lý do Vạn Linh Các phải bày ra một hồi đại hội chiêu mộ rầm rộ, gom góp những hạt giống tam chuyển xuất sắc nhất kinh đô để ném vào đó.
Nhớ lại lời dọa dẫm sặc mùi tử vong của tên trưởng lão ngũ chuyển hôm trước, Vi Hoàng bỗng cười lạnh thành tiếng trong căn phòng vắng vẻ.
"Không làm được thì làm phân bón cho cỏ cây sao? Lão già đó diễn kịch cũng không tệ. Đáng tiếc, cái thứ tâm lý chiến rẻ tiền đó chỉ dùng để dọa đám trẻ trâu mọc lông chưa đủ, khát khao thể hiện bản thân mà thôi."
Vi Hoàng xâu chuỗi các dữ kiện lại với nhau. Bí cảnh giới hạn tu vi tam chuyển, lại do Thiên Đình quản lý và các thế lực lớn như Vạn Linh Các nhúng tay vào, thì mức độ nguy hiểm từ hoàn cảnh tự nhiên tuyệt đối nằm trong tầm kiểm soát. Nơi đó thực chất là một cái nông trại thí luyện khổng lồ, cung cấp một hồi rèn luyện cho hậu bối, để những tên tiểu bối này làm trâu làm ngựa, dùng mạng sống đi hái thuốc, đoạt bảo mang về cho đám trưởng bối ngũ chuyển, lục chuyển húp nước cốt. Qua được khảo hạch, trưởng bối vui vẻ ban phát chút xương xẩu, đó gọi là "cơ duyên".
Sự nguy hiểm thực sự trong Huyết Uyên bí cảnh không đến từ những cái bẫy rập hay hung thú cổ xưa, mà đến từ chính những kẻ đồng hành. Những đệ tử tam chuyển của Vạn Linh Các, của các thế lực thù địch, hay thậm chí là nội bộ lục đục tranh giành tài nguyên. Nhân tâm hiểm ác, giết người đoạt bảo, đó mới là lưỡi hái tử thần sắc bén nhất.
"Chó cắn chó, ai nanh sắc kẻ đó ăn thịt." Vi Hoàng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn sắc lạnh. Hắn đã hiểu rõ vị trí quân cờ của mình. Muốn không bị ăn, phải trở thành con chó sói độc nhất trong cái lồng sắt đó.
Nhưng hiện tại, hắn vẫn còn một nhược điểm chí mạng.
Vi Hoàng nhìn lại bản thân. Hắn vừa luyện thành Hỗn Linh Kiếm cực phẩm, kết hợp với Vô Ảnh Kiếm Pháp đã tạo ra sức sát thương đáng gờm. Hắn có Kim Lang Kiếm linh hoạt cường hãn. Hắn có Dị Linh Bích Linh Hỏa hộ thể và trị liệu. Nhưng tất cả chỉ là những công cụ đơn lẻ, thiếu đi một hệ thống vận hành hoàn chỉnh. Hắn thiếu Công Pháp. Những công pháp hắn đang dùng chỉ là loại hàng chợ nhị phẩm chắp vá, hoàn toàn không phát huy được uy lực thực sự của những con Yêu Linh tam chuyển đỉnh cao này.
"Có bảo kiếm mà không có kiếm phổ, chẳng khác nào trẻ con ôm vàng đi giữa chợ. Phải mau chóng xây dựng một bộ hệ thống chiến đấu hoàn mỹ."
Nghĩ là làm, Vi Hoàng đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo, gạt bỏ mọi tạp niệm, đẩy cửa bước ra ngoài, hướng thẳng tới Tàng Kinh Các của Vạn Linh Các.
Con đường dẫn tới Tàng Kinh Các không ồn ào, náo nhiệt như khu vực ngoại vi hay sàn đấu giá. Trái lại, nó mang một vẻ thâm u, tĩnh mịch đến rợn người.
Vi Hoàng bước đi trên những phiến đá thanh thạch rêu phong. Hai bên đường là những hàng cây cổ thụ to cỡ chục người ôm, cành lá giao nhau che rợp cả bầu trời, chỉ để lọt xuống những tia nắng nhạt màu hình đồng xu. Không khí nơi đây thoang thoảng mùi hương trầm cổ kính pha lẫn mùi giấy da khô khốc của năm tháng. Thỉnh thoảng, vài bóng người mặc đạo bào của Vạn Linh Các lướt qua nhanh như quỷ mị, không ai nói với ai nửa lời, ánh mắt kẻ nào cũng mang theo sự đề phòng và tính toán sâu sắc.
Vạn Linh Các là một thế lực tàn khốc, nơi đây không có chỗ cho tình đồng môn hữu nghị, chỉ có sự cạnh tranh sinh tồn đẫm máu. Kiến trúc xung quanh cũng phản ánh rõ điều đó. Những tòa tháp cao vút, đen ngòm vươn lên giữa làn sương mù, góc cạnh sắc nhọn như những thanh kiếm đâm toạc bầu trời. Dưới chân tháp là những linh hồ sâu thẳm, nước trong vắt nhưng không thấy đáy, ngẫu nhiên nổi lên những bóng đen khổng lồ của hộ tông linh thú.
Đi khoảng nửa canh giờ, một tòa lầu các khổng lồ hình bát giác, cao tới chín tầng hiện ra trước mắt Vi Hoàng. Toàn bộ kiến trúc được đúc bằng một loại hắc kim thạch cực kỳ kiên cố, tỏa ra uy áp nặng nề khiến hô hấp của người ta bất giác trở nên dồn dập. Bức hoành phi khổng lồ viết ba chữ "Tàng Kinh Các" bằng máu đỏ tươi, nét bút cuồng ngạo, sát khí lẫm liệt.
Trấn thủ trước cửa là hai bức tượng đá hình sư tử nhưng lại mọc sừng rồng. Khi Vi Hoàng bước tới, đôi mắt bằng hồng ngọc của hai bức tượng bỗng lóe sáng, một luồng thần thức sắc bén như đao nhọn quét dọc toàn thân hắn. Hai tên hộ vệ mặc giáp bạc, tu vi đạt tới tam chuyển đỉnh phong, mặt lạnh như băng thò tay ra cản đường.
"Lệnh bài!" Một tên lên tiếng, giọng nói khô khốc như kim loại va vào nhau.
Vi Hoàng thần sắc không đổi, tay vung lên, ném tấm lệnh bài đệ tử tinh anh vừa nhận được hôm qua. Tên hộ vệ chụp lấy, lướt mắt qua, thái độ hơi buông lỏng một chút nhưng vẫn giữ vẻ xa cách: "Đệ tử hạch tâm tân tấn, có quyền lên tới tầng ba. Ở trong đó, công pháp nhị phẩm xem tùy ý, công pháp tam phẩm được chọn tối đa năm bộ. Không được sao chép mang ra ngoài, chỉ được ghi nhớ bằng thức hải. Thời gian một ngày. Đi vào đi."
Vi Hoàng gật đầu, nhận lại lệnh bài rồi sải bước qua cánh cửa đồng lớn.
Bên trong Tàng Kinh Các là một không gian hoàn toàn khác biệt. Nó rộng lớn như một quảng trường trong nhà, với hàng ngàn giá sách bằng gỗ linh đàn xếp thành từng vòng tròn đồng tâm. Lơ lửng trên các giá sách là vô số những viên ngọc giản, ngọc thẻ, bọc trong những quả cầu ánh sáng đủ màu sắc, chập chờn như những đàn đom đóm trong đêm.
Vi Hoàng bỏ qua tầng một và tầng hai – nơi chứa đựng những công pháp rác rưởi của phàm nhân và tu sĩ nhất, nhị chuyển. Hắn đi thẳng lên tầng ba, bước chân vững chãi, không hề lộ ra một tia vội vàng.
Tầng ba vắng vẻ hơn rất nhiều. Ở đây, ánh sáng dịu nhẹ hơn, từng quả cầu chứa ngọc giản đều tỏa ra linh lực dao động nhàn nhạt, chứng minh phẩm chất tam phẩm của chúng. Vi Hoàng bắt đầu đi dọc theo các dãy kệ, ánh mắt lướt qua những cái tên lấp lánh: Hỏa Vân Chưởng, Lôi Động Cửu Thiên, Thủy Long Quyết... Tất cả đều rất mạnh mẽ, rất hào nhoáng, nhưng Vi Hoàng chỉ liếc nhìn rồi lướt qua.
Trong đầu hắn lúc này là một cỗ máy tính toán đang chạy với công suất tối đa. Hắn không cần những thứ hào nhoáng, hắn cần những mảnh ghép hoàn hảo cho cỗ máy chiến đấu của mình.
Vi Hoàng tự phân tích: Bản thân hắn là huyết mạch tứ phẩm, lượng linh lực dự trữ trong thức hải và đan điền tương đối dồi dào, tốc độ hồi phục linh lực cũng nhanh hơn người bình thường. Hiện tại, hắn đang sở hữu ba con Yêu Linh tam chuyển: Hỗn Linh Kiếm (chủ công, bạo phát), Kim Lang Kiếm (chủ công, linh hoạt, đánh xa), và Dị Linh Bích Linh Hỏa (phụ trợ, trị liệu, thiêu đốt sinh mệnh).
Nếu bước vào những trận tử chiến cường độ cao tại Huyết Uyên bí cảnh, một tu sĩ tứ phẩm huyết mạch như hắn có thể đồng thời duy trì và thao túng tối đa năm con Yêu Linh tam chuyển cùng lúc mà không lo cạn kiệt linh lực dẫn đến phản phệ. Như vậy, quỹ đạo chiến đấu của hắn vẫn còn thiếu hai vị trí trọng yếu, nhưng để phòng hờ các tình huống khác nhau, hắn quyết định sẽ phải luyện thêm ba con Yêu Linh tam chuyển nữa để luân phiên thay thế.
Mỗi con Yêu Linh sẽ đóng vai trò như một cơ quan nội tạng trong một cơ thể hoàn chỉnh. Tấn công đã có Hỗn Linh Kiếm và Kim Lang Kiếm, sinh tồn có Bích Linh Hỏa. Cái hắn đang cực kỳ thiếu thốn lúc này là ba phương diện: Thân pháp (Tốc độ, đào tẩu), Trinh sát (Cảm nhận, phá ảo ảnh), và Phòng thủ (Chịu đòn, phản sát).
Chỉ khi lấp đầy ba lỗ hổng này, hắn mới có thể trở thành một con quái vật không góc chết.
Hiểu rõ mục tiêu, Vi Hoàng bắt đầu chắt lọc thông tin với tốc độ kinh người. Hắn đứng trước khu vực Thân Pháp. Bàn tay luồn qua lớp màng ánh sáng bảo vệ, chạm vào một viên ngọc giản màu xám nhạt.
Quỷ Ảnh Độn Pháp – Công pháp tam phẩm. Khi thôi động cùng Yêu Linh hệ phong hoặc hệ ám, có thể phân hóa ra ba đạo tàn ảnh giống hệt bản thể, thật giả lẫn lộn, tốc độ trong khoảng cách ngắn bạo phát như thuấn di, cực kỳ thích hợp cho việc đánh lén hoặc bỏ chạy.
"Rất tốt, tính thực dụng cực cao. Không màu mè, chỉ có giết người và thoát thân." Vi Hoàng lạnh lùng đánh giá, lập tức dùng thần thức quét vào ngọc giản, ép buộc não bộ ghi nhớ từng câu khẩu quyết, từng đồ hình lưu chuyển linh lực của Quỷ Ảnh Độn Pháp.
Tiếp theo, hắn bước sang khu vực Trinh Sát. Ở thế giới tu tiên mưu mô xảo quyệt này, kẻ bị mù thông tin là kẻ chết đầu tiên. Cảm nhận của Yêu Linh bản mệnh là không đủ, cần phải có một công pháp chuyên biệt. Hắn lướt qua hàng chục ngọc giản, cuối cùng dừng lại trước một khối ngọc hình con mắt màu huyết dụ.
Đế Thính Quyết – Công pháp tam phẩm. Dung hợp thính giác và thị giác vào linh lực, khuếch tán ra xung quanh bán kính năm dặm. Có thể nghe được tiếng tim đập của sinh vật tàng hình, nhìn thấu được những ngụy trang linh khí cấp thấp. Yêu cầu phối hợp với Yêu Linh hệ âm hoặc hệ tinh thần.
"Ghi nhớ." Vi Hoàng không do dự, lập tức khắc sâu Đế Thính Quyết vào trong đầu. Hắn đã nhẩm tính trong đầu công thức hợp linh một con Yêu Linh hệ âm chuyên dụng cho môn công pháp này.
Cuối cùng là khu vực Phòng Thủ. Nơi đây số lượng ngọc giản ít hơn hẳn. Tu sĩ thường thích tấn công đoạt mạng hơn là bị động chịu đòn. Nhưng Vi Hoàng là kẻ vô cùng trân trọng tính mạng của mình. Hắn có thể liều mạng, nhưng tuyệt đối không nộp mạng. Bích Linh Hỏa có thể chữa thương, nhưng nếu bị một đòn chém đứt đầu thì có trị liệu cũng vô dụng. Hắn cần một cái vỏ rùa đủ cứng.
Hắn nhặt lên một khối ngọc màu hổ phách.
Lưu Ly Tỏa Giáp – Công pháp tam phẩm. Ngưng tụ linh lực thành một tầng giáp trong suốt bám sát da thịt, độ cứng ngang với huyền thiết ngàn năm. Điểm đặc biệt là nó có khả năng phân tán lực chấn động vào đất thông qua đôi chân, giảm thiểu tối đa nội thương. Yêu cầu Yêu Linh hệ thổ hoặc hệ kim.
Vi Hoàng lại một lần nữa động dụng thần thức, nhanh chóng copy toàn bộ nội dung của Lưu Ly Tỏa Giáp vào kho tàng tri thức của mình.
Như vậy, hắn đã có được Thân pháp, Trinh sát và Phòng thủ. Cộng thêm Vô Ảnh Kiếm pháp, hắn đã lấy đủ bốn loại công pháp tam phẩm. Hạn mức cho phép là năm loại.
"Đã lấy thì lấy cho trót, không thể để phí một cái danh ngạch nào." Vi Hoàng thầm nghĩ. Hắn định tìm thêm một loại bí pháp cường hóa tinh thần lực hoặc một môn trận pháp nhỏ gọn để phòng thân lúc nghỉ ngơi.
Hắn tiếp tục dạo bước về phía góc khuất nhất của tầng ba. Nơi đây ánh sáng rất mờ ám, bụi bặm bám đầy trên những giá gỗ sứt mẻ. Rõ ràng, những công pháp đặt ở đây đều là loại rác rưởi bị đào thải, hoặc là những môn tà môn ngoại đạo, yêu cầu tu luyện cực kỳ hà khắc, thậm chí là tự sát nên không ai ngó ngàng tới.
Vi Hoàng vốn định quay đầu đi, nhưng linh giác của hắn bỗng nhiên rung lên một nhịp. Một tia sáng cực kỳ mỏng manh, yếu ớt đến mức nếu không chú ý sẽ tưởng là ảo giác, đang le lói phát ra từ một kẽ nứt của giá gỗ trên cùng.
Vi Hoàng nheo mắt lại. Tính cẩn thận khiến hắn không lập tức với tay lấy, mà dùng thần thức dò xét trước.
Trong góc khuất đó, nằm trơ trọi một mảnh mai rùa cháy xém. Không phải ngọc giản, cũng chẳng phải thẻ tre. Nó cũ nát, mang theo hơi thở tang thương của tuế nguyệt. Không có vòng bảo hộ ánh sáng nào bao quanh nó, giống như một món đồ bỏ đi mà người quét dọn Tàng Kinh Các đã quên vứt vào sọt rác.
Nhưng ngay khi thần thức của Vi Hoàng vừa chạm vào mảnh mai rùa, một trận nhói buốt dữ dội truyền thẳng vào đại não hắn, tựa như có hàng vạn cây kim độc đồng loạt đâm vào thức hải. Đồng thời, một cỗ khí tức hung lệ, cổ xưa, ngập tràn mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, khiến linh lực trong cơ thể hắn nháy mắt bạo động, Bích Linh Hỏa trong đan điền cũng phải rùng mình tự động phát ra một tầng bích quang bảo vệ.
"Thứ gì thế này..."
Khóe miệng Vi Hoàng giật giật, cơn đau không làm hắn hoảng loạn, ngược lại, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn chợt bùng lên một tia hưng phấn cuồng nhiệt, tham lam và cực kỳ nguy hiểm. Ở thế giới này, đồ càng tà môn, dị hợm, thường chứa đựng sức mạnh càng không thể tưởng tượng nổi. Hắn từ từ vươn tay ra, những ngón tay thon dài trắng bệch cẩn trọng kẹp lấy mảnh mai rùa cháy xém kéo ra ngoài ánh sáng.
Ngay khoảnh khắc mảnh mai rùa tiếp xúc với ánh sáng, một hàng chữ cổ ngoằn ngoèo đỏ thẫm như máu tươi nhỏ giọt từ từ hiện lên trên mặt phẳng nứt nẻ, đập mạnh vào đồng tử của Vi Hoàng.

0