Chương 156: Bế Quan (2)
Mười ngày tiếp theo, Vi Hoàng hoàn toàn chìm đắm trong một trạng thái thiền định điên cuồng. Hắn không ăn, không uống, chỉ dùng linh khí duy trì sinh cơ. Trong thức hải của hắn, một cuộc cách mạng tư duy đang diễn ra. Hắn đọc, phân tích, mổ xẻ từng câu chữ của những tiền bối đi trước.
Tu sĩ Bách Linh đại lục khi hợp linh thường dựa vào cảm ngộ thiên địa, dựa vào sự tương sinh tương khắc của ngũ hành, và phụ thuộc rất nhiều vào hai chữ "cơ duyên" hay "vận khí". Nhưng Vi Hoàng thì khác. Đầu óc của hắn là một cỗ máy tính toán hiện đại.
Hắn bóc tách các kinh nghiệm đó ra thành những dãy dữ liệu. Hắn đưa lý thuyết về cấu trúc gen, về sự dung hợp tế bào, về phản ứng hóa học từ kiếp trước vào để giải thích cho hiện tượng "Yêu Linh hợp thể".
"Bọn họ coi Yêu Linh là những sinh mệnh huyền bí. Ta coi Yêu Linh là những khối năng lượng mang mã gen đặc thù. Việc hợp linh không phải là để hai con thú cắn xé dung nạp lẫn nhau, mà là việc đập vỡ chuỗi gen năng lượng của chúng, rồi dùng linh lực của bản thân làm chất xúc tác để sắp xếp lại một chuỗi gen mới hoàn hảo hơn."
Ngày thứ ba... ngày thứ năm... ngày thứ tám...
Trong căn phòng vắng lặng, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng lẩm bẩm ngắt quãng của Vi Hoàng. Đôi mắt hắn khi mở ra vằn vện tơ máu, nhưng sâu thẳm trong đó lại lóe lên thứ ánh sáng của sự cuồng nhiệt tột độ – ánh sáng của một nhà bác học điên đang chạm tay tới chân lý.
Đến ngày thứ mười. Vi Hoàng đột ngột mở bừng mắt. Một luồng tinh quang sắc lẹm xẹt qua trong bóng tối.
"Đã thành hình. Hệ thống lý luận hợp linh của Vi Hoàng ta, chính thức ra đời." Hắn mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ đạp lên mọi quy tắc sáo rỗng của thế giới này.
Không chần chừ thêm một giây nào, Vi Hoàng vươn tay, một ngọn lửa màu xanh biếc từ lòng bàn tay bùng lên, bắn thẳng vào đáy của chiếc đỉnh ngọc thạch tứ phẩm. Đỉnh luyện linh rùng mình, những hoa văn trên thân đỉnh sáng rực lên. Nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng cao.
Vi Hoàng vung tay, từng phần tài liệu bắt đầu lơ lửng bay vào trong đỉnh.
"Mục tiêu thứ nhất: Tật Phong Hầu tam chuyển. Yêu cầu: Tốc độ bạo phát, khả năng đổi hướng đột ngột, thích hợp làm Yêu Linh chủ đạo để thi triển Quỷ Ảnh Độn Pháp."
Hắn ném vào trong đỉnh cốt tủy của Lôi Mộc Điểu, tinh huyết của Phong Dực Xà, và ba Yêu Linh nhị chuyển hệ phong có đặc tính linh hoạt. Dưới sự khống chế tinh vi đến từng tế bào của Vi Hoàng, ngọn lửa xanh biếc không thiêu rụi chúng, mà nhẹ nhàng lột bỏ những tạp chất, bẻ gãy sự kháng cự của từng khối năng lượng.
Quá trình này cực kỳ tiêu hao tâm thần. Trán Vi Hoàng rịn đầy mồ hôi. Hắn phải dùng thần thức duy trì sự cân bằng mong manh giữa các luồng năng lượng đang muốn xé nát nhau trong đỉnh.
Ba ngày sau. "Bùm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong đỉnh ngọc. Đỉnh nắp bật mở, một bóng mờ màu xám tro lao vút ra, tốc độ nhanh đến mức tạo thành những tiếng rít xé gió trong căn phòng hẹp. Nó chạy vòng quanh tường phòng ba vòng chỉ trong một cái chớp mắt rồi ngoan ngoãn thu về lơ lửng trên tay Vi Hoàng. Đó là một con huyễn ảnh khỉ con toàn thân cấu tạo từ những luồng gió lốc sắc bén, đôi mắt lóe lên điện quang nhạt.
Tật Phong Hầu – Tam chuyển, cực phẩm!
Vi Hoàng không hề nghỉ ngơi. Hắn nhét một viên đan dược hồi phục thần thức vào miệng, nhai rôm rốp rồi tiếp tục mục tiêu thứ hai.
"Quy Bối Kim Giáp tam chuyển. Yêu cầu: Cực hạn phòng ngự vật lý, khả năng phân tán lực chấn động. Kết hợp với Lưu Ly Tỏa Giáp."
Lần này, hắn dùng Thiết tinh tủy, mai rùa Huyền Nham ngàn năm, cùng với Yêu Linh hệ thổ có tính chất kết tinh. Quá trình nung chảy diễn ra chậm chạp và nặng nề hơn rất nhiều. Hắn phải liên tục dùng linh lực nện vào khối vật chất trong đỉnh như một thợ rèn đang rèn kiếm, ép chặt cấu trúc của chúng lại với nhau.
Bốn ngày sau. Khối chất lỏng trong đỉnh đông đặc lại, hóa thành một mảnh Yêu Linh hình dạng một chiếc thuẫn giáp màu vàng sậm, trên mặt khắc vô số những đường vân hình lục giác. Chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng cảm nhận được sự vững chãi không thể lay chuyển của nó.
Thành công! Tỷ lệ thành công của Vi Hoàng hiện tại đã vượt xa mức 50% mà hắn từng dự đoán. Với hệ thống lý luận mới, hắn đã kiểm soát được các biến số ở mức tối đa.
"Chỉ còn lại một con cuối cùng. Quan trọng nhất, và cũng nguy hiểm nhất. Trinh sát."
Vi Hoàng hít một hơi thật sâu. Hắn lấy ra những cặp mắt Cửu Dạ Ưng – loại yêu thú có thị giác cực kỳ đáng sợ trong đêm tối. Đích đến của hắn là Huyết Uyên bí cảnh, một nơi nghe tên đã biết là ngập tràn chướng khí và bóng tối. Hắn cần một đôi mắt có thể xé toạc màn đêm.
Hắn ném vật liệu và ba Yêu Linh hình chim ưng nhị chuyển vào đỉnh. Nhưng lần này, Vi Hoàng đã làm một hành động cực kỳ điên rồ. Dựa theo lý thuyết "phân tách tế bào năng lượng" của mình, hắn không chỉ muốn dung hợp chúng lại thành một con ưng lớn hơn, mà hắn muốn cưỡng ép cấy ghép thêm một đặc tính "phân liệt" vào cốt lõi của Yêu Linh. Hắn dùng chính máu của mình, hòa lẫn với một loại linh dược kích thích sinh trưởng ném vào lò.
Lửa xanh bùng lên dữ dội. Chiếc đỉnh tứ phẩm rung bần bật, phát ra những tiếng răng rắc như muốn nứt vỡ. Năng lượng bên trong bạo động điên cuồng, tựa như một con quái vật đang gào thét muốn thoát ra.
"Ép xuống cho ta!" Vi Hoàng cắn răng, dồn toàn bộ linh lực trong đan điền, gân xanh nổi đầy trên trán, cưỡng ép đóng chặt nắp đỉnh, dùng thần thức như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt sự phản kháng bên trong.
Cuộc giằng co kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Vi Hoàng gần như kiệt sức, hốc mắt trũng sâu, khóe môi rỉ máu vì nội thương do linh lực phản phệ. Nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực ngọn lửa của sự cố chấp.
Đến ngày thứ mười của đợt luyện linh.
"Rắc..." Một khe nứt nhỏ xuất hiện trên thành đỉnh tứ phẩm. Nhưng cùng lúc đó, năng lượng bạo động bên trong cũng đột ngột tĩnh lặng.
Vi Hoàng thở hắt ra một hơi dài, vung tay thu hồi Bích Linh Hỏa. Đỉnh nắp từ từ mở ra.
Không có ánh sáng chói lòa, cũng không có khí thế hung mãnh. Từ trong đỉnh, một cái bóng đen kịt, mỏng dính như một tờ giấy lướt ra, đậu trên bả vai Vi Hoàng. Nó là một con chim ưng, nhưng không có thực thể, hoàn toàn được cấu tạo từ bóng tối.
Vi Hoàng nhắm mắt, truyền một đạo khẩu quyết của Đế Thính Quyết vào nó.
Đột nhiên, con ưng bóng tối trên vai hắn rùng mình. Nó chia tách! Từ một con, nó mượt mà tách làm hai, rồi làm bốn, cuối cùng hóa thành tám con ưng bóng tối nhỏ hơn, đậu rải rác khắp các góc phòng.
Thông qua liên kết linh hồn, não bộ Vi Hoàng ngay lập tức nhận được tám góc nhìn khác nhau, tám nguồn âm thanh khác nhau hội tụ lại, rõ nét đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng một con kiến đang bò trên lá cây khổng lồ cách đó ba trăm trượng ngoài phòng bế quan.
Vi Hoàng mở choàng mắt, bật cười khùng khục trong cổ họng, âm thanh khàn đặc nhưng chứa đầy dã tâm.
"Thành công rồi! Không phải Ưng Ảnh bình thường, mà là biến dị: Ưng Ảnh Đa Trọng! Tám cái camera giám sát chạy bằng linh lực, có thể ẩn nấp trong bất kỳ cái bóng nào. Kẻ địch ở trong sáng, ta ở trong tối. Toàn bộ cục diện chiến trường sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay ta."
Hắn đứng dậy, thu hồi tất cả Yêu Linh vào thức hải. Trải qua hơn hai mươi ngày bế quan, tiêu tốn lượng tài nguyên khổng lồ, Vi Hoàng hiện tại đã lột xác hoàn toàn.
Tấn công: Hỗn Linh Kiếm, Kim Lang Kiếm.
Phòng thủ: Quy Bối Kim Giáp.
Tốc độ: Tật Phong Hầu.
Trinh sát: Ưng Ảnh Đa Trọng.
Phụ trợ, cạm bẫy: Bích Linh Hỏa.
Công pháp: Vô Ảnh Kiếm Pháp, Quỷ Ảnh Độn Pháp, Lưu Ly Tỏa Giáp, Đế Thính Quyết, Diệm Ảnh Địa Sát Trận.
Một cỗ máy giết người tam chuyển hoàn hảo, không góc chết, đã chính thức thành hình.
Vi Hoàng vươn vai, các khớp xương kêu lên răng rắc. Hắn bước tới đẩy cửa phòng bế quan. Ánh sáng rực rỡ của kinh đô ùa vào.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.