Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 106: Bích Linh Hỏa

Đăng: 22/05/2026 23:02 3,284 từ 1 lượt đọc

Khu vực nhận thưởng của Thiên Vũ Trường.
"Ba... ba mươi ngàn linh thạch hạ phẩm!"
Tên tu sĩ phụ trách quầy cược lắp bắp, đôi tay run rẩy đếm từng túi linh thạch được đẩy ra từ kho bạc. Hắn nhìn Vi Hoàng như nhìn một con quái vật. Một ván cược, thắng gấp ba lần vốn. Số tiền này đủ để mua mạng của mười tên tu sĩ Nhị chuyển đỉnh phong trên bảng truy nã.
Vi Hoàng thản nhiên thu tất cả vào nhẫn trữ vật, nét mặt không chút biến đổi, cứ như thể hắn vừa nhận về một mớ rau cải chứ không phải một gia tài.
"Đa tạ."
Hắn buông một câu ngắn gọn rồi quay người bước đi.
Đúng lúc này, một luồng hương thơm thanh lạnh, tựa như mùi hoa tuyết liên nở giữa trời đông, thoảng qua mũi hắn.
Yên Thanh đã đứng đó từ lúc nào.
Nàng vừa bước ra từ lối đi dành cho đấu thủ, trên tay cầm một túi linh thạch phần thưởng cho chuỗi sáu trận thắng liên tiếp. Dù vừa trải qua một trận chiến kịch liệt, nhưng y phục của nàng vẫn phẳng phiu, khí tức tuy có chút dao động nhưng đã nhanh chóng bình ổn lại.
Ánh mắt nàng dừng lại trên người Vi Hoàng, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên đầy ngạc nhiên.
"Khí tức của ngươi..."
Yên Thanh không kìm được sự tò mò. Mới hôm qua, nàng còn chắc chắn rằng linh lực của tên nam tử này hỗn tạp, tư chất chỉ dừng lại ở Nhị chuyển Nhị giai là cùng. Vậy mà chỉ sau một đêm không gặp, hắn đã đứng trước mặt nàng với tu vi Nhị chuyển Tam giai hàng thật giá thật. Linh lực trầm ổn, nội liễm, thậm chí còn mang theo một tia sắc bén khó tả.
"Chúc mừng." Yên Thanh gật đầu nhẹ, giọng nói bớt đi vài phần xa cách. "Không ngờ ngươi ẩn giấu sâu như vậy. Ta đã nhìn nhầm rồi."
Trong giới tu chân, thực lực là thước đo của sự tôn trọng. Vi Hoàng đột phá, đồng nghĩa với việc giá trị của hắn trong mắt Yên Thanh lại tăng thêm một bậc.
Vi Hoàng mỉm cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo: "May mắn thôi. Tích lũy lâu ngày, nay nhờ chút linh khí của Hắc Vũ Thành mà nước chảy thành sông."
Yên Thanh nhìn lướt qua quầy cược phía sau hắn, thông minh như nàng liền đoán ra ngay: "Ngươi cũng đến tham gia Đấu Linh? Hay là..."
"Ta chỉ đến xem náo nhiệt và kiếm chút tiền uống trà." Vi Hoàng lắc đầu. "Ta là Kiếm tu, quen dùng binh khí. Cái quy tắc cấm vật lý của Đấu Linh không hợp với ta. Lên đó chỉ tổ làm bao cát cho người ta đánh."
Yên Thanh gật đầu đồng tình: "Đúng là ngươi sẽ gặp bất lợi. Nhưng Đấu Linh giúp cảm ngộ quy tắc rất tốt, nếu có cơ hội ngươi cũng nên thử."
Vi Hoàng không muốn dây dưa quá sâu vào chủ đề tu luyện, hắn liếc nhìn sắc trời, rồi chuyển hướng câu chuyện:
"Yên Thanh cô nương, hôm nay vận khí của chúng ta đều không tệ. Ta thắng cược, cô thắng trận. Vừa khéo, Hắc Vũ Thương Hội trưa nay có tổ chức một cuộc đấu giá quy mô lớn. Ta nghe nói có không ít bảo vật quý hiếm xuất hiện. Không biết cô nương có nhã hứng cùng đi mở mang tầm mắt không?"
Đây là một lời mời xã giao, nhưng ẩn sau đó là sự toan tính của Vi Hoàng.
Hắn muốn quan sát.
Đấu giá hội là nơi tốt nhất để đánh giá tài lực và sở thích của một người. Yên Thanh xuất thân bí ẩn, trên người đầy bảo vật. Nếu nàng ta tham gia đấu giá, những món đồ nàng ta quan tâm sẽ tiết lộ nàng ta đang tu luyện cái gì, thiếu cái gì, và quan trọng nhất là "độ dày" của túi tiền nàng ta đến đâu.
Hơn nữa, đi cùng một mỹ nữ có thực lực như Yên Thanh cũng là một cách nâng cao vị thế của bản thân trong mắt người khác. Trong thế giới này, các mối quan hệ xã hội (Social Credit) cũng là một dạng tài nguyên.
Yên Thanh hơi chần chừ. Nàng vốn định về khách điếm tịnh dưỡng. Nhưng khi nghe đến "Hắc Vũ Thương Hội" và "đấu giá lớn", đôi mắt nàng khẽ lóe lên. Nàng đang cần một số dược liệu đặc thù để củng cố kinh mạch sau khi đột phá sắp tới, biết đâu ở đó sẽ có.
"Được." Yên Thanh đáp. "Ta cũng đang muốn tìm vài món đồ. Làm phiền công tử dẫn đường."
"Mời."
Hai người sóng vai rời khỏi Thiên Vũ Trường. Phía sau lưng họ, những ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tị và cả tham lam của đám tu sĩ vẫn dõi theo. Một bên là "nữ thần băng giá" mới nổi của sàn đấu, một bên là gã thanh niên bí ẩn vừa thắng cược lớn. Sự kết hợp này không thể không gây chú ý.
Hắc Vũ Thương Các.
Tòa kiến trúc này nằm ở vị trí trung tâm nhất của Pháp Bảo Phường, cao bảy tầng, được xây dựng hoàn toàn bằng Hắc Ngọc Thạch, lấp lánh dưới ánh sáng ma pháp trận. Đây là trụ sở chính của Hắc Vũ Thương Hội – con cá sấu khổng lồ nuốt chửng một nửa nền kinh tế của thành phố này.
Trước cổng lớn, hàng dài tu sĩ đang xếp hàng chờ kiểm tra tư cách vào cửa. Phí vào cửa cho buổi đấu giá hôm nay lên tới 200 linh thạch hạ phẩm, đủ để lọc bỏ đám tép riu.
Vi Hoàng và Yên Thanh đi thẳng tới lối đi dành cho khách quý, nơi được trải thảm đỏ và có hai hàng thị nữ xinh đẹp đứng đón.
Một gã hộ vệ Nhị Chuyển bước ra chặn đường, ánh mắt quét qua trang phục của hai người, giọng nói uy nghiêm nhưng không thô lỗ: "Hai vị, lối này dành cho khách quý có thiệp mời hoặc thẻ thành viên cấp Bạc trở lên."
Yên Thanh đang định lấy ra lệnh bài của mình thì Vi Hoàng đã nhanh tay hơn.
Hắn lật tay, một luồng ánh sáng tím kim rực rỡ lóe lên.
Tấm Tử Kim Lệnh bài, với biểu tượng chậu châu báu khắc nổi tinh xảo, nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra một luồng khí tức quyền quý không thể làm giả.
Gã hộ vệ Nhị Chuyển vừa nhìn thấy tấm lệnh bài, đồng tử lập tức co rút lại. Hắn vội vàng thu hồi khí thế, cúi rạp người xuống một góc chín mươi độ, thái độ thay đổi 180 độ từ uy nghiêm sang cung kính tột bậc.
"Tham kiến đại nhân! Tiểu nhân có mắt như mù, không biết ngài sở hữu Tử Kim Lệnh của Liên Hiệp Thương Hội. Mời ngài vào! Quản sự sẽ đích thân tiếp đón ngài ngay lập tức!"
Đám đông đang xếp hàng bên kia trố mắt nhìn sang, tiếng bàn tán xôn xao nổi lên. Tử Kim Lệnh! Đó là thứ mà cả những gia chủ của các gia tộc nhỏ ở đây cũng chưa chắc có được.
Yên Thanh đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn Vi Hoàng càng thêm thâm sâu.
"Tử Kim Lệnh..." Nàng thầm nghĩ. "Thứ này không thể mua bằng tiền. Nó đại diện cho thân phận và thế lực. Tên Vi Hoàng này, rốt cuộc hắn là ai? Một tán tu lang bạt sao có thể sở hữu vật này?"
Sự nghi ngờ và coi trọng trong lòng nàng đối với Vi Hoàng lại tăng thêm một bậc. Hắn giống như một tảng băng trôi, phần nổi bên trên tầm thường, nhưng phần chìm bên dưới lại chứa đựng những bí mật khổng lồ.
Vi Hoàng thu lại lệnh bài, quay sang Yên Thanh cười nhẹ: "Đi thôi, chúng ta có chỗ ngồi tốt rồi."
Dưới sự dẫn đường của đích thân Phó hội trưởng chi nhánh – một lão già béo tốt luôn miệng cười nịnh nọt, Vi Hoàng và Yên Thanh được đưa lên tầng ba, vào phòng đấu giá số 6.
Căn phòng rộng rãi, sang trọng đến mức xa xỉ. Sàn trải thảm lông thú, tường treo tranh thủy mặc của danh gia, bàn ghế làm bằng gỗ ngàn năm tỏa hương thơm ngát. Phía trước là một bức tường bằng pha lê một chiều, cho phép nhìn rõ toàn cảnh sân khấu đấu giá bên dưới mà bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.
"Hai vị cứ tự nhiên. Đây là danh sách vật phẩm đấu giá hôm nay. Nếu cần gì cứ rung chuông, chúng tôi sẽ phục vụ tận tình."
Lão phó hội trưởng cúi chào rồi lui ra, không quên đóng cửa kích hoạt trận pháp cách âm.
Vi Hoàng ngồi xuống ghế bành êm ái, rót hai chén trà Linh Vân, đẩy một chén về phía Yên Thanh.
"Yên Thanh cô nương, hôm nay nếu cô thấy món nào vừa mắt mà lỡ tay mang thiếu linh thạch, cứ nói với ta. Ta có thể cho cô vay trước, lãi suất tính theo tình bằng hữu, rất ưu đãi."
Hắn nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt lại quan sát kỹ phản ứng của nàng.
Yên Thanh nâng chén trà lên, hơi ấm lan tỏa trên đầu ngón tay. Nàng nhìn Vi Hoàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, lạnh lùng và đầy cảnh giác.
"Đa tạ ý tốt của Vi công tử. Nhưng ta có nguyên tắc, mua được thì mua, không mua được thì thôi, tuyệt đối không mang nợ. Nợ tiền dễ trả, nợ ân tình mới khó."
Nàng từ chối thẳng thừng.
Vi Hoàng nghe vậy không những không phật ý mà còn thầm gật đầu tán thưởng. Một nữ tử biết giữ mình, không vì lợi nhỏ mà mờ mắt, mới là kẻ có thể sống lâu trong giới tu chân tàn khốc này. Nếu nàng ta vội vàng đồng ý, hắn ngược lại sẽ đánh giá thấp nàng.
"Ha ha, cô nương quá lời rồi. Ta chỉ là muốn giúp đỡ chút thôi mà." Vi Hoàng cười xòa, uống cạn chén trà.
Đúng lúc này, tiếng chuông đồng vang lên ba tiếng, báo hiệu buổi đấu giá bắt đầu.
Ánh đèn trong đại sảnh vụt tắt, chỉ còn lại luồng sáng tập trung vào sân khấu trung tâm.
Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xám tro, bước ra từ trong bóng tối. Khí tức Tam chuyển Đỉnh phong trên người ông ta tỏa ra nhàn nhạt nhưng đủ để trấn áp toàn trường, khiến không gian ồn ào lập tức trở nên im phăng phắc.
"Lão hủ là Thiên Vũ Tán Nhân, khách khanh trưởng lão của Hắc Vũ Thương Hội. Hân hạnh được chủ trì buổi đấu giá hôm nay."
Giọng nói của ông ta vang vọng, không cần dùng loa mà vẫn truyền rõ vào tai từng người.
"Chư vị đạo hữu, thời gian gần đây, biên giới Hạo Quốc xảy ra nhiều biến động lớn. Chiến tranh giữa các tiểu quốc chư hầu đang leo thang, yêu thú trong Hắc Ám Sơn Mạch cũng rục rịch dị động. Do đó, giá cả tài nguyên tu luyện đang tăng phi mã từng ngày."
Vi Hoàng ngồi trong phòng VIP, đôi mắt híp lại.
"Biến động biên giới? Chiến tranh?" Hắn ghi nhớ thông tin này. Giá cả tăng là cơ hội cho thương nhân, nhưng cũng là dấu hiệu của loạn lạc. Hắn cần tìm hiểu kỹ hơn để tránh bị cuốn vào vòng xoáy chính trị.
Thiên Vũ Tán Nhân tiếp tục: "Vì vậy, hôm nay là thời điểm vàng để các vị tích trữ vật tư. Hắc Vũ Thương Hội chúng tôi đã dốc hết vốn liếng để mang đến những bảo vật tốt nhất, giúp các vị gia tăng thực lực, bảo toàn tính mạng trong thời loạn lạc sắp tới."
"Không nói nhiều lời nữa. Vật phẩm đầu tiên!"
Một thị nữ bưng khay gấm bước ra.
"Đây là một bình 'Huyết Cuồng Đan' Nhị phẩm thượng giai. Một bình mười viên. Tác dụng: Kích thích tiềm năng cơ thể, tăng gấp đôi sức mạnh và tốc độ trong vòng nửa canh giờ. Tác dụng phụ: Sau khi hết hiệu lực sẽ suy yếu ba ngày. Giá khởi điểm: Hai ngàn linh thạch!"
"Hai ngàn năm!"
"Ba ngàn!"
"Bốn ngàn!"
Không khí trong hội trường lập tức nổ tung. Với các tu sĩ Nhị chuyển thường xuyên liếm máu trên lưỡi đao, loại đan dược bùng nổ sức mạnh này chính là thêm một cái mạng.
Vi Hoàng nhìn đám đông tranh giành bên dưới, lắc đầu nhẹ. Huyết Cuồng Đan hắn cũng có thể luyện, thậm chí còn giảm thiểu được tác dụng phụ xuống còn một ngày. Hắn không hứng thú.
Vật phẩm tiếp theo lần lượt được đưa ra.
"Thiết Tinh Thuẫn – Pháp bảo phòng ngự Nhị phẩm Cực phẩm. Chế tạo từ Tinh Sắt ngàn năm, có thể đỡ được đòn toàn lực của Tam chuyển sơ giai..."
"Bộ Phù Lục 'Ngũ Hành Hộ Thân' – Bao gồm năm tấm phù chú phòng ngự các hệ..."
"Túi mật của Độc Giác Mãng Xà Tam chuyển..."
Hàng loạt bảo vật lướt qua. Tiếng hét giá, tiếng búa gõ, tiếng chửi bới của những kẻ thua cuộc tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của lòng tham. Vi Hoàng thỉnh thoảng cũng ra giá vài món tài liệu lạ để làm phong phú thêm bộ sưu tập nghiên cứu của mình, nhưng không quá mặn mà. Yên Thanh cũng chỉ mua một gốc linh thảo Băng hệ với giá khá cao, rồi lại im lặng quan sát.
Buổi đấu giá trôi qua được hai phần ba thời gian.
"Tiếp theo, là một vật phẩm vô cùng đặc biệt." Thiên Vũ Tán Nhân cao giọng, vẻ mặt trở nên bí hiểm. "Vật này do một vị tán tu ẩn danh ký gửi, vừa mới được giám định cách đây một canh giờ."
Ông ta vung tay lên, tấm vải đỏ che phủ chiếc lồng kính được kéo ra.
"Ồ..."
Cả hội trường vang lên tiếng ồ kinh ngạc.
Bên trong lồng kính, một ngọn lửa đang cháy.
Nhưng đó không phải là ngọn lửa bình thường. Nó có màu xanh lam đậm như ngọc bích, không tỏa ra hơi nóng hừng hực mà lại mang đến cảm giác mát lạnh, dịu êm. Ngọn lửa không cháy bùng lên mà uốn lượn nhẹ nhàng như một dải lụa, thỉnh thoảng lại biến ảo thành hình dáng những con linh thú nhỏ tí hon đang nhảy múa.
Vi Hoàng ngồi bật dậy, đôi mắt mở to.
"Đây là..."
"Bích Linh Hỏa!" Thiên Vũ Tán Nhân dõng dạc tuyên bố. "Một đóa Dị Linh thuộc Hỏa hệ!"
"Dị Linh!"
Hai từ này như một quả bom ném xuống đám đông.
Yêu Linh là linh hồn yêu thú. Còn Dị Linh là tinh hoa của trời đất ngưng tụ thành. Chúng hiếm hơn Yêu Linh gấp trăm lần, sở hữu những khả năng kỳ diệu mà Yêu Linh không thể sánh bằng.
"Bích Linh Hỏa, có khả năng chữa lành kinh mạch tổn thương trong nháy mắt, hỗ trợ luyện đan tăng tỷ lệ thành đan lên ba thành, đồng thời khi công kích có thể thiêu đốt linh lực của đối phương một cách âm thầm."
"Tuy nhiên..." Lão giả ngập ngừng một chút, ánh mắt lướt qua đám đông đang phát cuồng. "Có một điều lão hủ phải nói rõ. Đóa Bích Linh Hỏa này... khí tức có chút kỳ lạ."
Ông ta truyền một tia linh lực vào lồng kính. Ngọn lửa bùng lên một chút rồi lại thu nhỏ lại, có vẻ yếu ớt.
"Nó có phẩm chất của Tam chuyển, nhưng năng lượng hiện tại chỉ dừng lại ở mức Nhị chuyển đỉnh phong. Có vẻ như nó đã bị tổn thương hoặc đang trong giai đoạn 'Ngủ Đông'. Vì vậy, các tu sĩ Tam chuyển muốn sử dụng nó ngay lập tức sẽ thất vọng. Nhưng đối với các tu sĩ Nhị chuyển, đây là cơ hội ngàn năm có một để sở hữu và nuôi dưỡng một Dị Linh Tam chuyển!"
Lời giải thích của Thiên Vũ Tán Nhân không những không làm giảm nhiệt, mà còn khiến đám tu sĩ Nhị chuyển bên dưới điên cuồng hơn.
Một Dị Linh Tam chuyển bị suy yếu! Nghĩa là họ có thể khế ước được nó mà không sợ bị phản phệ, rồi từ từ nuôi dưỡng nó khôi phục. Đây chính là cơ duyên!
"Giá khởi điểm: Mười ngàn linh thạch hạ phẩm!"
"Mười lăm ngàn!"
"Hai mươi ngàn!"
"Hai mươi lăm ngàn!"
Giá cả tăng lên chóng mặt.
Vi Hoàng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa màu xanh lam kia. Trái tim hắn đập mạnh.
Là một Đan sư, hắn hiểu rõ giá trị của Bích Linh Hỏa hơn bất kỳ ai. Tăng tỷ lệ thành đan, chữa lành kinh mạch – đây là bảo vật trong mơ của mọi dược sư. Hơn nữa, nó là Dị Linh, tiềm năng phát triển vô hạn.
Nhưng điều khiến hắn chấn động không phải là những công dụng đó.
Mà là...
"Thịch! Thịch!"
Trong đầu Vi Hoàng, một rung động rất nhẹ, nhưng rõ ràng, vang lên.
Nó phát ra từ chiếc nhẫn trữ vật, từ không gian sâu thẳm nơi hắn cất giấu viên đá đen bí ẩn.
Viên đá đen – thứ đã cứu mạng hắn ở Triệu Gia, thứ đã giúp hắn sống sót qua dòng nước xoáy, thứ mà hắn vẫn chưa tìm ra công dụng thực sự – hôm nay, lần đầu tiên chủ động phát ra tín hiệu.
Đó không phải là tín hiệu cảnh báo nguy hiểm.
Đó là một tia ý niệm. Một cảm xúc nguyên thủy, trần trụi và mãnh liệt.
Đói khát.
Thèm muốn.
Viên đá đen đang "đòi ăn". Và thức ăn mà nó nhắm tới, chính là đóa Bích Linh Hỏa yếu ớt kia.
"Viên đá này muốn nuốt chửng Dị Linh?"
Một ý nghĩ điên rồ nhưng đầy logic hiện ra. Viên đá này có khả năng thôn phệ năng lượng.
Nếu để nó nuốt, chuyện gì sẽ xảy ra? Nó sẽ tiến hóa? Hay nó sẽ mở ra một chức năng mới cho hắn?
Dù là gì đi nữa, trực giác mách bảo Vi Hoàng rằng, hắn phải có được ngọn lửa đó. Bằng mọi giá.
Hắn liếc nhìn Yên Thanh. Nàng cũng đang nhìn ngọn lửa với vẻ hứng thú, nhưng dường như chỉ là sự tò mò của con gái đối với những thứ đẹp đẽ, chứ không phải sự khao khát chiếm hữu sống chết.
Bên dưới, giá đã lên tới bốn mươi ngàn linh thạch.
Vi Hoàng chỉnh lại giọng, tay đặt lên nút bấm đấu giá trong phòng VIP.
"Một trăm ngàn."
Giọng nói bình thản của hắn vang lên khắp hội trường qua hệ thống khuếch đại âm thanh, đè bẹp mọi tiếng ồn ào.
Cả hội trường im lặng trong giây lát, ngước nhìn lên phòng VIP số 6.
Cuộc chơi của những kẻ lắm tiền thực sự bắt đầu.

0