Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 105: Đấu Linh

Đăng: 22/05/2026 23:02 3,814 từ 1 lượt đọc

Tháng Bảy tại Hắc Vũ Thành là một khoảng thời gian kỳ lạ.
Màn mây đen vĩnh cửu bao phủ bầu trời dường như mỏng đi đôi chút, để lộ ra những khoảng trời xanh ngắt và vài tia nắng vàng hiếm hoi xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Ánh sáng chiếu rọi xuống những mái nhà đen bóng, tạo nên sự tương phản gay gắt giữa hy vọng và tăm tối, giữa sự sống và cái chết.
Vi Hoàng mở mắt, chậm rãi thu công.
Đã là buổi trưa ngày hôm sau kể từ khi hắn đột phá.
Một cảm giác thư thái lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Kể từ khi bước chân ra khỏi Triệu Gia, trải qua bao nhiêu phen sinh tử, từ rừng rậm đến dòng Hắc Long Giang cuồng nộ, thần kinh của hắn lúc nào cũng căng như dây đàn sắp đứt. Hắn giống như một con quay bị quất roi liên tục, quay cuồng trong cơn lốc sinh tồn mà không dám dừng lại dù chỉ một khắc.
Nhưng tu luyện cũng giống như nghiên cứu khoa học, cần có sự cân bằng giữa căng và chùng. Dây đàn căng quá sẽ đứt, lò phản ứng hoạt động quá tải sẽ nổ tung. Nhân lúc vừa đột phá Nhị chuyển Tam giai, kinh mạch cần thời gian để thích nghi với luồng linh lực mới dồi dào, Vi Hoàng cho phép bản thân thả lỏng một ngày.
Hắn bước xuống giường, đi tới trước tấm gương đồng lớn dựng ở góc phòng.
Trong gương phản chiếu hình ảnh một thiếu niên vừa tròn mười bảy tuổi.
Dáng người hắn cao ráo, xương cốt đã bắt đầu định hình vững chắc. Khuôn mặt không quá tuấn tú đến mức kinh thiên động địa như những công tử bột được nuôi trong lồng kính, nhưng lại sở hữu những đường nét góc cạnh, cương nghị như dao khắc đá. Làn da hắn không trắng trẻo mà mang màu lúa mạch khỏe khoắn, hệ quả của những ngày tháng dầm mưa dãi nắng.
Đặc biệt nhất là đôi mắt. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như giếng cổ không thấy đáy, lúc nào cũng ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng và già dặn vượt xa lứa tuổi. Đó là ánh mắt của một kẻ đã nhìn thấu sự tàn khốc của nhân sinh, một linh hồn già cỗi trong thân xác trẻ trung.
Vi Hoàng chọn cho mình một bộ y phục màu xanh lam đậm, chất liệu lụa Thiên Tàm thượng hạng, cắt may vừa vặn, không quá phô trương nhưng đủ lịch sự để hòa nhập vào tầng lớp trung lưu.
Hắn nhìn ảnh ngược của mình, khẽ gật đầu.
"Nhị chuyển Tam giai. Mười bảy tuổi."
Ở cái tuổi này, đạt được tu vi như vậy không được coi là thiên tài tuyệt thế kiểu "một bước lên trời" như Yên Thanh, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường. Nếu đặt ở các gia tộc nhỏ, hắn đã là hạt giống được dốc toàn lực bồi dưỡng.
Người ngoài nhìn vào có thể nói hắn may mắn, nói hắn "trúng mánh" nhờ gia tài của Mỹ Nhân Yêu. Nhưng chỉ Vi Hoàng mới biết, nền tảng của hắn vững chắc đến mức nào.
Từng viên "Dưỡng Mạch Đan" hắn nuốt vào đều là hàng cải tiến.
Dựa vào kiến thức hóa học và dược lý hiện đại, Vi Hoàng đã phân tích và loại bỏ những tạp chất dư thừa trong đan phương cổ điển, tối ưu hóa quá trình hấp thụ dược lực. Dưỡng Mạch Đan do hắn luyện chế có hiệu quả gấp đôi, thậm chí gấp ba so với loại thượng phẩm bán ngoài thị trường, lại giảm thiểu tối đa đan độc tích tụ.
"Khoa học là công cụ để hiểu thế giới, còn Tu chân là con đường để cải tạo thế giới. Khi hai thứ đó kết hợp lại, ta chính là người nắm giữ chìa khóa."
Vi Hoàng mỉm cười nhạt, nụ cười mang theo sự tự tin của tri thức. Hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật, nơi chứa những lọ đan dược hắn tự luyện. Giờ đây, khi tài chính đã dư dả, hắn không cần phải bán đan dược kiếm sống nữa. Mỗi một viên thuốc ra lò đều là tinh phẩm phục vụ riêng cho sự tiến hóa của bản thân hắn.
Vi Hoàng rời khỏi Tụ Linh Quán, bước ra đường phố nhộn nhịp.
Điểm đến đầu tiên của hắn là khách điếm Thanh Phong Trạm.
"Cốc cốc."
Hắn gõ cửa phòng Yên Thanh. Không có tiếng trả lời.
Vi Hoàng nhíu mày, tỏa ra một tia thần niệm dò xét. Bên trong trống không. Hắn xuống lầu hỏi tiểu nhị thì được biết vị cô nương áo đen kia đã rời đi từ sáng sớm.
"Lại đi Đấu Linh sao?" Vi Hoàng lẩm bẩm.
Hắn biết Yên Thanh đang chịu áp lực đột phá. Đối với những thiên tài như nàng, áp lực sinh tử trên sàn đấu chính là chất xúc tác tốt nhất. Hắn không ngần ngại, quay người hướng về phía Tây thành, nơi có tòa kiến trúc đồ sộ nhất Hắc Vũ Thành.
Hắc Vũ Thành buổi trưa vẫn mang cái vẻ u tối đặc trưng. Những lá cờ đen rủ xuống trên các tòa nhà cao tầng, không khí ẩm ướt mùi rêu mốc. Tuy nhiên, sự ảm đạm của thời tiết không thể che lấp được sự sôi động của dục vọng con người.
Vi Hoàng đi ngang qua trụ sở của "Huyết Lang Công Hội".
Trên tấm bảng bố cáo khổng lồ trước cửa, hàng trăm tờ lệnh truy nã và nhiệm vụ được dán chồng chất lên nhau, gió thổi bay phấp phới như những lá bùa đòi mạng.
[Truy nã: Độc Nhãn Ma Nhân - Nhị chuyển Đỉnh phong. Giết người cướp của, thủ đoạn tàn độc. Thưởng: 8.000 linh thạch.]
[Nhiệm vụ: Tìm kiếm Huyết Linh Chi trong đầm lầy Tử Vong. Thưởng: 3.000 linh thạch/cây.]
Những con số đỏ chót đầy cám dỗ. Rất nhiều tu sĩ Nhị chuyển đang chen chúc bên dưới, chỉ trỏ bàn tán, ánh mắt rực lên tham lam.
Vi Hoàng chỉ liếc qua rồi bước tiếp. Trước đây, khi còn nghèo túng, hắn có thể sẽ cân nhắc. Nhưng hiện tại, làm những việc này chẳng khác nào nhặt tiền lẻ trên lưỡi dao.
"Chim chết vì mồi, người chết vì tiền. Khi thực lực chưa đủ để nghiền ép, mọi rủi ro đều là đánh cược mạng sống."
Đi bộ chừng hai khắc, một tiếng ầm ầm như sấm dậy vang lên từ phía trước, làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân.
Trước mắt Vi Hoàng hiện ra một kiến trúc hình vòm khổng lồ, được xây dựng dựa vào vách núi đá đen, to lớn như miệng của một con quái thú thời tiền sử.
"Thiên Vũ Trường."
Ba chữ lớn màu đỏ như máu được khắc trên cổng vòm, toát lên sát khí đằng đằng. Đây là Diễn Võ Trường lớn nhất Hắc Vũ Thành, tài sản riêng của Phủ Thành Chủ, và cũng là "cỗ máy in tiền" khủng khiếp nhất biên giới.
Vi Hoàng nộp mười linh thạch phí vào cửa, bước qua cánh cổng tò vò.
"Giết! Giết nó đi!"
"Đập nát đầu nó ra! Lên đi Hắc Hùng!"
"Ta cược cả gia sản vào ngươi! Đừng làm ta thất vọng!"
Vừa bước vào trong, một làn sóng âm thanh hỗn loạn ập vào mặt Vi Hoàng, suýt chút nữa đẩy lùi hắn ra ngoài.
Không gian bên trong Thiên Vũ Trường rộng lớn đến choáng ngợp. Khán đài được xây dựng theo hình bậc thang, xếp chồng lên nhau cao ngất, sức chứa phải lên đến năm, sáu vạn người. Lúc này, chỗ ngồi gần như đã kín đặc.
Đủ mọi hạng người rồng rắn lẫn lộn. Những tu sĩ Nhị chuyển, Tam chuyển khí thế bức người ngồi ở khán đài riêng, xen kẽ là đám phàm nhân giàu có, những thương nhân béo tốt, và cả những kẻ lưu manh rách rưới. Tất cả đều đang đỏ mặt tía tai, gân cổ gào thét, tay vung vẩy những tấm vé cược.
Mùi mồ hôi chua loét, mùi rượu rẻ tiền, mùi nước hoa son phấn nồng nặc và cả mùi máu tanh thoang thoảng từ lôi đài hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự điên cuồng và sa đọa.
Ở trung tâm là một quảng trường rộng lớn được chia làm mười lôi đài riêng biệt. Mỗi lôi đài đều được bao phủ bởi một màn chắn linh lực trong suốt để bảo vệ khán giả khỏi dư chấn của các trận chiến.
Vi Hoàng nheo mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua các lôi đài.
Lôi đài số 1, hai con Yêu Linh đang cắn xé nhau, trong khi chủ nhân chúng đang liên tục tung chưởng.
Lôi đài số 3, một tu sĩ Hỏa hệ đang phóng ra những quả cầu lửa thiêu đốt đối thủ.
Và kia rồi. Lôi đài số 5.
Một bóng người mảnh mai quen thuộc đang đứng sừng sững giữa lôi đài đá. Bộ kình trang màu đen ôm sát thân hình, mái tóc dài buộc cao, khuôn mặt đeo mạng che mặt nhưng đôi mắt lạnh lùng thì không thể nhầm lẫn.
Yên Thanh.
Đối thủ của nàng là một gã đại hán khổng lồ, cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như được tạc từ đá đen, trên người xăm trổ hình đầu gấu dữ tợn. Khí thế của gã hung hãn, áp đảo hoàn toàn sự mảnh mai của Yên Thanh.
"Hắc Hùng! Hắc Hùng! Hắc Hùng!"
Tiếng hô vang dội cả một góc khán đài. Có vẻ như tên đại hán này rất có danh tiếng tại đây.
Vi Hoàng bình tĩnh quan sát một lát, đánh giá thực lực hai bên, rồi rẽ đám đông đi về phía quầy đặt cược ở góc khu vực.
"Còn kịp đặt cho lôi đài số 5 không?" Vi Hoàng gõ nhẹ tay lên mặt quầy gỗ.
Gã tu sĩ phụ trách quầy cược, một tên Nhị chuyển Nhất giai có đôi mắt lươn lẹo, ngẩng đầu lên nhìn Vi Hoàng, uể oải đáp:
"Được, miễn là chưa có kết quả. Ngươi muốn đặt ai? Hắc Hùng chấp một ăn 1 lẻ 2 phần, nữ tu kia một ăn 3."
Tỷ lệ chênh lệch rất lớn. Nhà cái và đám đông rõ ràng đánh giá thấp Yên Thanh.
Vi Hoàng không nói gì, tay khẽ lật.
"Bịch."
Một túi trữ vật căng phồng rơi xuống mặt bàn, phát ra tiếng va chạm nặng nề của đá quý.
"Mười ngàn linh thạch hạ phẩm. Cược cho nữ tu thắng."
Gã tu sĩ giật nảy mình, mắt mở to thao láo, suýt chút nữa làm rơi cây bút lông trên tay. Mười ngàn linh thạch? Cho một ván cược Nhị chuyển? Đây là con số khổng lồ mà thường chỉ thấy ở những trận đấu của Tam chuyển tu sĩ trở lên.
Gã vội vàng chộp lấy túi, dùng thần thức quét qua. Đủ số lượng.
"Công... công tử chắc chứ?" Gã nuốt nước bọt, thái độ thay đổi hẳn, trở nên cung kính và e dè. "Hắc Hùng kia là 'Đồ Tể' của khu vực này, đã thắng liên tiếp 15 trận. Còn nữ tu kia tuy cũng thắng 5 trận nhưng..."
"Ta chắc chắn. Xuất vé đi." Vi Hoàng cắt ngang lời gã, giọng điệu lạnh lùng không cho phép nghi ngờ.
Trong mắt Vi Hoàng, Hắc Hùng kia tuy mạnh về cơ bắp và khí thế, nhưng linh lực dao động có phần hỗn loạn. Còn Yên Thanh, linh lực của nàng tinh thuần, thâm sâu như biển cả, lại sở hữu huyết mạch cao cấp. Vả lại Vi Hoàng có hiểu biết nhất định về thực lực của nàng
Đây không phải là đánh bạc. Đây là đầu tư có cơ sở.
Nhận lấy tấm vé cược bằng ngọc, Vi Hoàng được một thị nữ xinh đẹp dẫn tới khu vực cao cấp trên khán đài. Nơi này được thiết kế riêng biệt, ghế ngồi bọc da thú êm ái, có bàn trà và điểm tâm, tầm nhìn bao quát toàn bộ sàn đấu mà không bị đám đông chen lấn.
Ngồi xung quanh hắn đều là những nhân vật có máu mặt tại Hắc Vũ Thành: các trưởng lão công hội, công tử thế gia, hay những thương nhân giàu có. Họ liếc nhìn Vi Hoàng - một khuôn mặt mới lạ, trẻ tuổi nhưng tu vi chỉ có nhị chuyển - với ánh mắt tò mò xen lẫn dò xét.
Vi Hoàng phớt lờ tất cả, nhấp một ngụm trà Linh Vân, hướng mắt về lôi đài số 5.
Trận chiến sắp bắt đầu.
Trong đầu Vi Hoàng lúc này hiện lên những kiến thức về "Đấu Linh" mà hắn đã tìm hiểu.
Ở Bách Linh Đại Lục, chiến đấu được chia làm hai trường phái chính: "Thực Chiến Tự Do" và "Đấu Linh".
Thực Chiến Tự Do là kiểu chiến đấu sinh tử ngoài hoang dã, không từ thủ đoạn: dùng vũ khí, ám khí, độc dược, bẫy rập... miễn là giết được đối phương. Vi Hoàng thuộc về trường phái này. Hắn dùng kiếm, dùng độc, dùng mưu mẹo.
Nhưng "Đấu Linh" lại là một phạm trù khác, cao quý và "thuần khiết" hơn trong mắt giới tu hành chính thống.
Quy tắc của Đấu Linh rất nghiêm ngặt: Tu sĩ chỉ được phép sử dụng Thiên phú của Yêu Linh và các Pháp thuật tương ứng để chiến đấu. Tuyệt đối cấm sử dụng binh khí vật lý, ám khí hay các vật phẩm hỗ trợ bên ngoài.
Điều này tạo ra một rào cản cực lớn.
"Yêu Linh là tạo vật của thiên địa, là hiện thân của các quy tắc tự nhiên như Gió, Lửa, Nước, Đất..." Vi Hoàng thầm suy ngẫm, ánh mắt trở nên xa xăm. "Đấu Linh thực chất là cuộc đọ sức về khả năng cảm ngộ và điều khiển quy tắc thông qua trung gian là Yêu Linh."
Đó là lý do tại sao Đấu Linh được ưa chuộng đến thế. Càng chiến đấu nhiều theo thể thức này, tu sĩ càng hòa hợp với Yêu Linh, càng đến gần với "Đạo" hơn. Những khoảnh khắc đốn ngộ, đột phá cảnh giới thường xuất hiện trong Đấu Linh nhiều hơn là chém giết loạn xạ.
Nhưng quy tắc này lại là "tử huyệt" đối với những kẻ như Vi Hoàng.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Vi Hoàng tu luyện "Vô Ảnh Kiếm Công", sở trường của hắn là dùng kiếm khí, dùng tốc độ thân pháp và sự sắc bén của thanh Mặc Ảnh Kiếm để kết liễu đối thủ. Yêu Linh của hắn – Kim Lang Kiếm và Ám Dạ Ảnh Miêu – chủ yếu đóng vai trò hỗ trợ, cường hóa vũ khí hoặc che giấu hành tung.
Nếu hắn bước lên sàn Đấu Linh, hắn sẽ bị tước bỏ thanh kiếm. Hắn sẽ phải dùng tay không điều khiển Kim Lang Kiếm để tấn công.
"Dùng sở đoản để đấu với sở trường của thiên hạ." Vi Hoàng lắc đầu ngao ngán. "Đó là lý do tại sao Pháp tu (tu sĩ chuyên về phép thuật) luôn coi thường Kiếm tu hay Thể tu. Trong mắt bọn họ, chúng ta chỉ là những kẻ thô kệch, mượn ngoại vật chứ không hiểu về Đạo."
Cảm giác bất lợi này khiến Vi Hoàng càng thêm kiên định với con đường riêng của mình. Hắn không cần cái hư danh trên sàn đấu. Hắn cần hiệu quả thực tế của việc giết chóc. Nhưng không thể phủ nhận, nhìn những Pháp tu điều khiển thiên địa chi lực hô mưa gọi gió, trong lòng hắn cũng có chút ngưỡng mộ.
"Keng!"
Tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Vi Hoàng.
Trên lôi đài số 5.
Hắc Hùng cười gằn, tiếng cười ồm ồm như sấm rền vang vọng khắp trường đấu. Hắn vỗ nhẹ vào vòng tay linh khế.
"Ra đây đi, bạn già! Nghiền nát ả đàn bà này cho ta!"
"Gràooooo!"
Một luồng ánh sáng màu vàng đất bùng lên. Một con gấu đen khổng lồ, cao tới ba trượng, xuất hiện sừng sững trên sàn đấu.
Đây là "Nham Giáp Hùng" - Yêu Linh Thổ hệ Cực phẩm trong Nhị chuyển. Toàn thân nó được bao phủ bởi những lớp đá dày cộp như áo giáp, mỗi bước di chuyển đều khiến mặt sàn rung chuyển ầm ầm.
Hắc Hùng nhảy phắt lên vai con gấu, hai tay kết ấn, miệng lẩm bẩm thần chú cổ ngữ.
"Tiểu nương tử, đừng trách ta không thương hoa tiếc ngọc! Thiên phú: Sa Bão!"
"Vù vù vù!"
Con Nham Giáp Hùng giậm mạnh chân xuống sàn. Mặt đá cứng rắn bỗng chốc nứt toác, hóa thành cát bụi. Một cơn lốc xoáy màu vàng nâu cuộn lên dữ dội, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ lôi đài, che khuất mọi tầm nhìn.
Cả người và gấu biến mất trong màn cát bụi mù mịt.
"Là chiến thuật tiêu hao!" Một vị tu sĩ ngồi gần Vi Hoàng vuốt râu nhận xét. "Hắc Hùng này rất xảo quyệt. Hắn dùng Sa Bão để che giấu vị trí, đồng thời dùng cát bụi mài mòn linh lực hộ thân của đối thủ. Trong bão cát, hắn có ưu thế cực lớn."
Vi Hoàng gật đầu đồng tình. Lối đánh này rất khó chịu. Đối thủ sẽ bị mất phương hướng, liên tục bị tấn công từ mọi phía mà không biết địch ở đâu.
Nhưng Yên Thanh không hề nao núng.
Nàng đứng yên tại trung tâm cơn bão cát, tà áo đen bay phần phật. Đôi mắt nàng nhắm hờ, nhưng thần thức lại tỏa ra sắc bén.
"Ra đi, Hàn Băng Chu."
Giọng nàng lạnh lẽo như băng.
Một quầng sáng trắng toát hiện ra. Một con nhện khổng lồ, toàn thân trong suốt như pha lê, tám chân dài sắc nhọn như giáo mác, đáp xuống bên cạnh nàng. Hàn khí tỏa ra từ nó khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống đột ngột, hơi nước trong không khí bắt đầu đóng băng.
"Vút! Vút! Vút!"
Từ trong cơn bão cát, hàng chục tảng đá sắc nhọn như dao găm bắn ra, lao vun vút về phía Yên Thanh từ bốn phương tám hướng.
Yên Thanh không hề di chuyển. Nàng khẽ nâng tay ngọc, miệng niệm chú ngữ ngắn gọn:
"Kết Trận - Băng Bích!"
"Xuy xuy..."
Con Hàn Băng Chu rít lên, phun ra những luồng khí trắng xóa. Trong tích tắc, một bức tường băng hình vòm dày ba tấc được dựng lên, bao bọc lấy Yên Thanh và Yêu Linh vào bên trong, kín kẽ không một kẽ hở.
"Keng! Keng! Keng!"
Những tảng đá va vào tường băng, phát ra tiếng kêu chát chúa rồi bật ra ngoài, chỉ để lại những vết xước mờ nhạt. Phòng thủ hoàn hảo.
Nhưng Hắc Hùng không dừng lại. Hắn tiếp tục điều khiển bão cát, gia tăng áp lực, định nghiền nát bức tường băng kia. Hắn và con gấu thoắt ẩn thoắt hiện trong cát, liên tục tung ra những cú đánh lén hiểm hóc.
Vi Hoàng quan sát kỹ lưỡng, khóe miệng nhếch lên.
"Hắc Hùng sai lầm rồi. Hắn tưởng dùng Thổ khắc Thủy là thắng chắc. Nhưng Yên Thanh không phải Thủy thường, nàng là Băng biến dị. Nước gặp đất thì bị hút, nhưng Băng gặp đất thì chỉ làm đất đông cứng lại mà thôi."
Quả nhiên, bên trong vòm băng, Yên Thanh mở mắt.
"Trò chơi kết thúc."
Nàng thay đổi thủ ấn. Linh lực trong cơ thể cuộn trào, cộng hưởng với Hàn Băng Chu.
"Thiên phú: Băng Phách Thần Châm - Loạn Vũ!"
"Rắc rắc..."
Bề mặt của bức tường băng bảo vệ bỗng nhiên biến đổi. Hàng ngàn gai nhọn mọc ra tua tủa. Sau một tiếng quát khẽ của Yên Thanh, bức tường nổ tung.
Không phải nổ tan tành, mà là hóa thành hàng ngàn mũi kim băng nhỏ li ti, bắn ngược trở ra mọi hướng với tốc độ kinh hoàng.
Những mũi kim này không chỉ sắc bén, mà còn chứa đựng hàn khí cực độ.
Khi chúng lao vào cơn bão cát, một cảnh tượng kỳ vĩ diễn ra. Những hạt cát đang bay cuồng loạn bỗng nhiên bị đóng băng giữa không trung, rơi lả tả xuống đất như mưa đá. Cơn bão cát bị xé toạc, tan biến trong nháy mắt.
"Áaaaa!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên.
Ở góc lôi đài, Hắc Hùng và con Nham Giáp Hùng lộ nguyên hình. Trên người con gấu đá cắm đầy những mũi kim băng, lớp giáp đá kiên cố bị xuyên thủng lỗ chỗ. Bản thân Hắc Hùng cũng bị kim băng găm vào vai và đùi, máu chảy ra lập tức đông cứng lại.
Hàn khí xâm nhập vào cơ thể, khiến cử động của gã trở nên chậm chạp, cứng ngắc.
"Ngươi..." Hắc Hùng run rẩy, hàm răng va vào nhau cầm cập. Hắn muốn điều khiển Yêu Linh phản công, nhưng nhận ra kết nối thần hồn giữa hắn và con gấu đã bị hàn khí làm tê liệt.
Yên Thanh đứng đó, xung quanh là những bụi băng lấp lánh rơi xuống, đẹp như một nữ thần băng giá. Nàng không dùng kiếm, không dùng đao, chỉ dùng sự hiểu biết về quy tắc Băng hệ để nghiền ép đối thủ.
Đây chính là sự đáng sợ của Đấu Linh. Đây chính là uy quyền của Pháp tu.
Vi Hoàng ngồi trên khán đài, thở hắt ra một hơi, đặt tách trà xuống bàn.
"Thắng rồi."
Hắn nhìn xuống Yên Thanh, ánh mắt phức tạp. Nếu hắn là Hắc Hùng, hắn sẽ không thua thảm hại như vậy, vì hắn sẽ dùng kiếm chém nát kim băng, dùng thân pháp né tránh. Nhưng trên lôi đài Đấu Linh này, nơi binh khí bị cấm, hắn thừa nhận mình sẽ gặp rắc rối lớn nếu đối đầu với nàng.
"Thế giới này rộng lớn quá. Và con đường ta đi, có lẽ còn rất nhiều chông gai."
Vi Hoàng đứng dậy, chỉnh lại y phục. Hắn cần đi nhận số tiền thưởng 30 ngàn linh thạch của mình. Một khoản lợi nhuận không tồi cho một buổi chiều giải trí.

0