Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 104: Đột Phá

Đăng: 22/05/2026 23:02 3,197 từ 1 lượt đọc

Vi Hoàng bước ra khỏi cánh cửa gỗ lim nặng nề của Tụ Bảo Bồn, ánh nắng nhợt nhạt xuyên qua lớp mây đen vĩnh cửu của Hắc Vũ Thành chiếu lên khuôn mặt bình thản của hắn.
Dòng người trên phố vẫn tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng cãi vã, tiếng binh khí va chạm tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chốn biên thùy. Nhưng tất cả những âm thanh đó dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách, không thể xâm nhập vào tâm trí Vi Hoàng lúc này.
Hắn đứng đó, giữa dòng chảy cuồn cuộn của nhân sinh, nhưng lại cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, lạnh lùng quan sát.
Ngón tay cái của hắn vô thức miết nhẹ lên chiếc nhẫn trữ vật đeo ở ngón trỏ. Một cảm giác an tâm đến lạ lùng lan tỏa trong lòng.
Bên trong không gian chật hẹp của chiếc nhẫn là một gia tài mà bất kỳ tu sĩ Nhị chuyển nào cũng phải phát điên nếu biết được. Hơn một triệu linh thạch hạ phẩm, những tấm tạp phiến chứa đựng tri thức quý giá về thế giới, vô số tài liệu luyện đan thượng hạng, và quan trọng nhất – chiếc bình ngọc nhỏ được phong ấn bằng Linh Tinh, bên trong chứa năm viên Hỗn Nguyên Đan Tam phẩm.
"Giàu sang phú quý, thực ra cũng chỉ là công cụ."
Vi Hoàng thầm nhủ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, không rõ là tự giễu hay khinh mạn.
Ở kiếp trước, hắn là một nhà khoa học, cả đời truy cầu chân lý trong phòng thí nghiệm. Hắn hiểu rõ giá trị của tài nguyên. Một thí nghiệm muốn thành công cần hàng vạn lần thất bại, cần những thiết bị tối tân nhất, cần nguồn năng lượng khổng lồ. Tu chân, về bản chất, cũng chính là một cuộc thí nghiệm vĩ đại nhất, tàn khốc nhất trên chính cơ thể và sinh mệnh của bản thân.
"Phàm nhân truy cầu vàng bạc để hưởng lạc trăm năm. Tu sĩ truy cầu linh thạch để đổi lấy một tia cơ hội trường sinh. Bản chất lòng tham không đổi, chỉ có mục đích là thăng hoa."
Hắn nhìn những tán tu đang đỏ mặt tía tai mặc cả từng viên linh thạch ở sạp hàng ven đường. Có kẻ vì vài chục linh thạch mà sẵn sàng rút dao chém nhau. Có kẻ luồn cúi, nịnh nọt để mong được gia nhập một đoàn đội săn thú.
Họ giống như những con kiến đang tranh giành vụn bánh mì.
Còn hắn, nhờ vào sự toan tính, tàn nhẫn và một chút "cơ duyên" từ xác chết của con Mỹ Nhân Yêu kia, đã nhảy vọt ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó. Nhưng Vi Hoàng biết rất rõ, hắn chỉ vừa mới leo lên một bậc thang cao hơn để nhìn xuống, còn trên đầu hắn, vẫn là những ngọn núi cao chót vót chìm trong mây mù.
"Tư chất..."
Hai chữ này như một tảng đá đè nặng trong lòng hắn bấy lâu nay. Hắn có trí tuệ, có tâm tính, có sự kiên trì, nhưng cái cơ thể này lại giống như một cỗ máy cũ kỹ, rỉ sét, không thể tải nổi nguồn năng lượng lớn.
Năm viên Hỗn Nguyên Đan. Năm cơ hội để thay linh kiện, nâng cấp động cơ.
"Xác suất 18%."
Vi Hoàng lẩm bẩm con số này. Trong khoa học, đây là một con số không nhỏ, nhưng trong canh bạc cuộc đời, nó lại quá mỏng manh.
"Nếu cả năm lần đều thất bại thì sao?"
Một ý nghĩ đen tối thoáng qua trong đầu hắn. Tiền mất, tật mang, hy vọng vụt tắt. Đó là kịch bản tồi tệ nhất.
Nhưng ngay lập tức, ánh mắt Vi Hoàng trở nên sắc lạnh như dao.
"Thì đã sao? Nếu thất bại, ta sẽ lại kiếm tiền, lại tìm cách khác. Hỗn Nguyên Đan không được thì tìm Tẩy Tủy Đan, tìm Dịch Cân Kinh, thậm chí đoạt xá, cải tạo cơ thể bằng bí thuật ma đạo... Bách Linh Đại Lục rộng lớn vô biên, con đường này không đi được thì phá núi mở đường mà đi."
Kiếp trước, hắn theo đuổi sự đột phá giới hạn sinh mệnh nhân loại nhưng bị giới hạn bởi công nghệ và tai nạn. Kiếp này, thiên địa linh khí đầy rẫy, quy tắc thế giới cho phép cá nhân vĩ lực quy về bản thân. Con đường đã rộng mở thênh thang như thế, nếu chỉ vì chút khó khăn về tư chất mà chùn bước, thì hắn không xứng đáng được sống lại một lần nữa.
"Chết cũng phải chết trên con đường truy cầu Đại Đạo. Chết già trong sự hối tiếc là cái chết nhục nhã nhất."
Tư tưởng thông suốt, khí thế trên người Vi Hoàng bỗng chốc trở nên trầm ổn, thâm sâu hơn. Hắn không còn là một gã "trọc phú" vừa trúng mánh, mà trở lại là một con sói già đang ẩn nhẫn chờ thời.
Hắn không quay về nhà trọ "Thanh Phong Trạm". Nơi đó tuy sạch sẽ nhưng chỉ là chốn nghỉ chân của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, độ an toàn và riêng tư không đủ cho việc quan trọng sắp tới. Yên Thanh có thể ở đó vì nàng ta tự tin vào thực lực, còn hắn cần sự đảm bảo tuyệt đối.
Vi Hoàng rảo bước, hướng về phía Đông thành.
Mục tiêu của hắn là "Tụ Linh Quán".
Đó là một tòa tháp cao bảy tầng, được xây dựng bằng đá Thanh Cương, toàn thân khắc đầy những phù văn tụ linh và phòng ngự. Đây là sản nghiệp của Phủ Thành Chủ Hắc Vũ Thành, được đích thân Thành chủ - một vị cường giả Ngũ chuyển đỉnh phong - tọa trấn.
Bước vào đại sảnh rộng lớn, Vi Hoàng cảm nhận ngay được nồng độ linh khí ở đây cao gấp ba lần bên ngoài. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, không khí thoang thoảng mùi hương trầm giúp tĩnh tâm.
"Khách quan muốn thuê phòng?" Một gã quản sự trung niên, tu vi Nhị chuyển Tam giai, tiến tới chào hỏi. Thái độ của gã đúng mực, không quá nhiệt tình nhưng cũng không khinh người.
"Ta cần phòng tu luyện tốt nhất. Loại có trận pháp Tụ Linh cấp ba và cấm chế cách ly hoàn toàn." Vi Hoàng nói thẳng.
Gã quản sự nhướng mày: "Phòng Thiên Tự? Loại đó giá không rẻ đâu, hai trăm linh thạch hạ phẩm một ngày, thuê tối thiểu bảy ngày."
Hai trăm một ngày, bảy ngày là một ngàn bốn trăm linh thạch. Số tiền này đủ để một tu sĩ Nhị chuyển bình thường sống sung túc cả năm trời.
Vi Hoàng không nói gì, tay lật nhẹ, một tấm lệnh bài màu tím kim xuất hiện trong lòng bàn tay. Tử Kim Lệnh của Liên Hiệp Thương Hội.
Đồng tử gã quản sự co rút lại. Phủ Thành Chủ tuy là bá chủ một phương, nhưng cũng có liên kết chặt chẽ với các thương hội lớn. Tử Kim Lệnh đại diện cho khách hàng cao cấp nhất, thân phận không phú thì quý.
"Thất kính, thất kính!" Thái độ của gã quản sự lập tức thay đổi 180 độ, nụ cười trở nên rạng rỡ và nịnh nọt hơn hẳn. "Có Tử Kim Lệnh, ngài là thượng khách. Mời ngài đi lối này, chúng tôi sẽ sắp xếp gian phòng tốt nhất ở tầng sáu cho ngài."
Vi Hoàng thản nhiên thu lại lệnh bài, lấy ra một túi linh thạch ném cho gã.
"Một ngàn bốn trăm linh thạch. Ta thuê bảy ngày. Trong thời gian này, bất luận kẻ nào cũng không được phép quấy rầy. Nếu quá hạn mà ta chưa xuất quan, cứ trừ tiếp vào đây, ta sẽ thanh toán sau."
"Vâng, vâng, công tử cứ yên tâm. Tại Tụ Linh Quán, an toàn của khách hàng là sinh mạng của chúng tôi."
Gian phòng Thiên Tự số 6.
Cánh cửa đá dày nặng nề khép lại, trận pháp phòng ngự được kích hoạt, một màn ánh sáng mờ ảo bao phủ toàn bộ căn phòng, ngăn cách hoàn toàn âm thanh và thần niệm từ bên ngoài.
Không gian bên trong rộng chừng ba mươi mét vuông, đơn giản nhưng tinh tế. Một chiếc bồ đoàn làm từ cỏ Tĩnh Tâm được đặt ở trung tâm, bên dưới là một trận đồ bát quái phức tạp đang tỏa ra ánh sáng dìu dịu.
Vi Hoàng bước tới, ngồi xuống bồ đoàn. Hắn cảm nhận được dòng linh khí nồng đậm như sương mù bao quanh mình.
"Tụ linh trận này quả nhiên danh bất hư truyền."
Hắn nhắm mắt, điều động thần niệm kích hoạt trận pháp tụ linh. Thông thường, tu sĩ cần phải dùng ấn quyết và chân nguyên tương ứng để khởi động, nhưng với Vi Hoàng, dòng máu "Hỗn Huyết" trong người hắn lại thể hiện một ưu điểm nhỏ nhoi nhưng thú vị. Hắn không thuộc về một hệ nào cụ thể, nên linh lực của hắn có tính dung hợp rất cao, dễ dàng tương thích với trận pháp trung tính này mà không cần tốn nhiều công sức điều chỉnh tần số.
"Bắt đầu thôi."
Vi Hoàng đứng dậy, đi tới bồn nước bằng đá ở góc phòng, tẩy rửa sạch sẽ bụi trần. Hắn chải chuốt lại tóc tai, thay một bộ y phục sạch sẽ, rộng rãi.
Đây không phải là điệu đà, mà là một nghi thức.
Trong khoa học, trước khi tiến hành một thí nghiệm quan trọng, việc làm sạch môi trường và dụng cụ là tối quan trọng để tránh tạp chất ảnh hưởng đến kết quả. Trong tu chân, giữ cho thân thể thanh tịnh, tinh thần sảng khoái là điều kiện tiên quyết để hấp thu dược lực một cách trọn vẹn nhất.
Xong xuôi, Vi Hoàng ngồi lại lên bồ đoàn, hít sâu ba hơi, điều chỉnh nhịp tim và hơi thở về trạng thái tĩnh lặng nhất.
Hắn lấy chiếc bình ngọc ra, nhẹ nhàng cạy lớp sáp niêm phong.
Một mùi hương thảo dược thanh khiết, mang theo chút vị đắng nhẹ nhàng bay ra, chỉ ngửi thôi cũng khiến tinh thần phấn chấn.
Vi Hoàng đổ ra một viên đan dược.
Viên Hỗn Nguyên Đan to bằng đầu ngón tay cái, màu trắng sữa, bề mặt trơn bóng như ngọc trai, bên trên có ba đường vân màu vàng nhạt chạy dọc, giống như kinh mạch của con người.
Hắn ngắm nghía nó dưới ánh sáng của trận pháp.
"Hỗn Nguyên Đan Tam phẩm..."
Theo những thông tin hắn thu thập được từ tấm tạp phiến "Bách Vật Chí" mới mua, loại đan dược này có lai lịch cực lớn. Nó là độc quyền của "Hoàng Long Đan Điện" - thế lực đan sư tối cao của Hạo Quốc, trực thuộc Hoàng thất họ Lâm.
Hoàng Long Đan Điện không chỉ là nơi cung cấp đan dược cho quân đội và hoàng tộc, mà còn là thánh địa trong lòng mọi Đan sư. Nghe đồn, Điện chủ hiện tại là một vị Đan Thánh Bát chuyển, quyền lực ngang ngửa với Đế vương, một cái phất tay có thể định đoạt sinh tử của cả một tòa thành.
Điều kỳ lạ là, Hỗn Nguyên Đan tuy là Tam phẩm, nhưng lại được thiết kế đặc biệt để tác động lên tu sĩ Nhị chuyển. Dược tính của nó không phải là bồi bổ linh lực, mà là tác động sâu vào tủy sống và kinh mạch, kích thích tiềm năng ẩn sâu trong gen di truyền – hay còn gọi là huyết mạch.
"Tại sao chỉ có Hoàng Long Đan Điện mới luyện được thứ này?" Vi Hoàng tự hỏi. "Có lẽ bí mật nằm ở một loại dược liệu độc quyền, hoặc một thủ pháp luyện đan thất truyền nào đó."
Tham vọng của một nhà khoa học trỗi dậy trong hắn.
"Nếu họ luyện được Tam phẩm, theo logic, ắt hẳn phải có Tứ phẩm, Ngũ phẩm Hỗn Nguyên Đan. Nếu ta có thể gia nhập Hoàng Long Đan Điện, tiếp cận được bí phương của họ, giải mã được cấu trúc của nó..."
Vi Hoàng siết chặt viên đan trong tay. Đó là mục tiêu dài hạn. Còn hiện tại, hắn phải vượt qua ngưỡng cửa đầu tiên này đã.
"Đa tư tắc loạn. Tập trung vào hiện tại."
Hắn gạt bỏ mọi suy nghĩ viển vông, đưa viên đan dược vào miệng.
"Ực."
Viên đan dược vừa trôi qua cổ họng liền tan chảy.
Vi Hoàng đã chuẩn bị tinh thần cho một cơn đau đớn kịch liệt, giống như lần hắn dùng bí pháp cường hóa kinh mạch năm xưa. Nhưng không.
Dược lực của Hỗn Nguyên Đan không hề cuồng bạo như dòng lũ quét, mà ôn hòa, len lỏi như những dòng suối nhỏ.
Nó thấm vào dạ dày, rồi nhanh chóng lan tỏa ra tứ chi bách hài. Vi Hoàng cảm thấy toàn thân nóng ran lên một cách dễ chịu, giống như đang ngâm mình trong suối nước nóng. Nhưng sâu bên trong sự dễ chịu đó, là một sự biến đổi âm thầm và triệt để.
Hắn cảm nhận được dược lực đang bám vào thành kinh mạch của mình, thẩm thấu vào tủy xương. Nó giống như một người thợ điêu khắc tỉ mỉ, đang mài dũa đi những tạp chất, hàn gắn những vết nứt nhỏ li ti mà mắt thường không thấy được, và quan trọng nhất – mở rộng dung tích của chúng.
"Vô Ảnh Kiếm Công, vận chuyển!"
Vi Hoàng không dám lơ là, lập tức vận dụng công pháp. Linh lực trong đan điền theo ý niệm của hắn bắt đầu di chuyển theo chu thiên, dẫn dắt dược lực đi đến những nơi cần thiết nhất.
Cảm giác ngứa ngáy bắt đầu xuất hiện, len lỏi trong xương tủy. Đó là dấu hiệu của sự tái tạo.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Một canh giờ... Hai canh giờ...
Trong không gian tĩnh mịch của phòng tu luyện, chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của Vi Hoàng. Mồ hôi đen kịt, hôi hám bắt đầu rỉ ra từ lỗ chân lông hắn – đó là những tạp chất tích tụ trong cơ thể phàm thai trọc cốt đang bị đào thải ra ngoài.
Bức tường vô hình ngăn cản hắn đột phá bấy lâu nay – thứ cảm giác bế tắc, chật chội mỗi khi hắn cố gắng tích tụ thêm linh lực – đang dần trở nên lỏng lẻo.
Dược lực của Hỗn Nguyên Đan giống như những con sóng biển, từng đợt, từng đợt vỗ vào bờ cát. Nhẹ nhàng nhưng kiên trì, bào mòn đi sự cứng đầu của đá tảng.
"Rắc."
Một âm thanh rất nhỏ, chỉ có Vi Hoàng mới nghe thấy, vang lên trong tâm thức.
Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng vỡ của gông xiềng.
"Ầm!"
Linh khí trong phòng tu luyện bỗng nhiên cuộn trào, điên cuồng đổ dồn về phía Vi Hoàng như nước chảy vào chỗ trũng.
Đan điền của hắn rung lên bần bật, sau đó đột ngột mở rộng ra. Linh lực vốn đang ở trạng thái lỏng sền sệt nay trở nên tinh khiết hơn, lưu chuyển nhanh hơn gấp bội.
Vi Hoàng mở bừng mắt.
Trong đôi mắt đen láy của hắn, một tia kiếm quang sắc bén lóe lên rồi vụt tắt.
Một ngày một đêm đã trôi qua.
Vi Hoàng đứng dậy, vươn vai. Một loạt tiếng nổ giòn giã vang lên như pháo tép. Lớp mồ hôi đen bẩn bên ngoài đã khô lại, bong ra từng mảng, để lộ làn da bên dưới hồng hào và kiên cố hơn trước.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh đang cuộn chảy.
"Nhị chuyển Tam giai."
Vi Hoàng thốt lên, giọng nói không giấu nổi sự kinh ngạc pha lẫn mừng rỡ.
Hắn không ngờ, ngay viên đan dược đầu tiên, hắn đã thành công.
Tỷ lệ 18%... hắn đã trúng ngay lần đầu.
"Ha ha ha..." Vi Hoàng bật cười, tiếng cười vang vọng trong căn phòng trống. "Khoa học nói về xác suất, nhưng Vận mệnh lại thích chơi trò xúc xắc. Ta chuẩn bị tâm lý cho thất bại thảm hại, chuẩn bị năm con đường lui, thì ông trời lại trải thảm đỏ cho ta đi ngay bước đầu tiên."
Hắn kiểm tra lại tình trạng cơ thể. Tư chất Hỗn Huyết của hắn đã được nâng lên một bậc. Tuy chưa đạt đến mức thiên tài kinh người như Yên Thanh, nhưng nó đã thoát khỏi cái mác "phế vật".
Quan trọng hơn là sự thay đổi của Vô Ảnh Kiếm Công.
Trước đây, khi vận công, hắn luôn cảm thấy có một sự ma sát, cản trở nhất định, khiến kiếm chiêu tuy nhanh nhưng vẫn có kẽ hở, linh lực tiêu hao lớn. Nhưng bây giờ, kinh mạch thông suốt, rộng mở. Linh lực di chuyển trong người hắn trơn tru như cá bơi trong nước.
Hắn khẽ động ngón tay.
"Vút!"
Một luồng kiếm khí vô hình bắn ra từ đầu ngón tay, cắt đứt một sợi tóc đang rơi xuống cách đó ba mét mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
"Sắc bén hơn ba thành. Tốc độ vận chuyển nhanh hơn gấp đôi. Và quan trọng nhất... cảm giác về 'Kiếm Ý' đã rõ ràng hơn."
Vi Hoàng nắm chặt tay lại. Cảm giác kiểm soát sức mạnh tuyệt đối này thật mê người.
Giờ đây, cánh cửa dẫn tới Tam chuyển – cảnh giới mà trước đây hắn chỉ dám mơ ước trong tuyệt vọng – đã hé mở. Hắn đã có đủ tư cách, đủ nền tảng để bước tiếp.
Vi Hoàng nhìn bốn viên Hỗn Nguyên Đan còn lại trong bình ngọc.
"Thừa bốn viên..."
Một sự lãng phí xa xỉ. Nhưng Vi Hoàng không tiếc. Hắn cẩn thận đóng nắp bình lại, cất vào nơi sâu nhất trong nhẫn trữ vật.
"Đây không phải là lãng phí. Đây là vốn liếng. Bốn viên đan dược này, trong tương lai, có thể đổi lấy những thứ giá trị hơn, hoặc đơn giản là bán lại thôi."
Hắn bước vào bồn nước, tẩy rửa sạch sẽ lớp tạp chất hôi hám trên người. Khi bước ra khỏi Tụ Linh Quán, hắn sẽ không còn là Vi Hoàng của ngày hôm qua nữa.
Một Vi Hoàng Nhị chuyển Tam giai, mang trong mình tham vọng của một nhà khoa học và sự tàn nhẫn của một tu sĩ ma đạo, đã sẵn sàng để khuấy đảo Hắc Vũ Thành, và xa hơn nữa là cả Hạo Quốc này.

0