Chương 218: Biến Cố
Máu tươi nở rộ tựa như những đóa mạn châu sa hoa tuyệt mỹ mà chết chóc.
Vi Hoàng lướt đi giữa đội hình của Huyết Sa Các, Trảm Phong Kiếm trong tay không ngừng vung lên. Hắn không cần dùng đến "Một Người Kiếm Trận" tốn sức, bởi vì đối mặt với đám tu sĩ Tam chuyển đã vỡ nát đội hình, chỉ riêng sự linh hoạt của Quỷ Ảnh Độn Pháp kết hợp với ý cảnh "Vô Phân" đã là một lưỡi hái tử thần không thể cản phá.
"Phập! Bục!"
Lại một cái đầu của một tên Chấp sự Tam chuyển bay lên không trung, đôi mắt gã vẫn còn vương lại sự kinh hoàng tột độ. Vi Hoàng nhấc chân, giẫm lên cái xác không đầu để mượn lực, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và say sưa. Tiếng la hét, tiếng xương gãy, mùi máu tanh nồng nặc... tất cả tạo thành một bản giao hưởng tuyệt diệu đối với một kẻ đã lấy sát phạt làm đạo như hắn.
"Chặn hắn lại! Khởi động Huyết Sa Cốt Thuẫn!" Đại trưởng lão Sa Vạn Đồ gầm lên khản đặc, lui về phía sau lớp phòng ngự cuối cùng, mồ hôi lạnh ướt đẫm tấm áo choàng.
Ngay khi Vi Hoàng mũi chân chạm đất, chuẩn bị tung ra nhát chém tiếp theo xé toạc lớp phòng ngự của đám tàn binh.
"Ầm ầm ầm!"
Từ sâu trong trung tâm doanh trại, một cỗ linh lực cường hãn mang theo uy áp Tứ chuyển bạo phát, phóng thẳng lên tận chín tầng mây đỏ quạch của bí cảnh. Không gian xung quanh đột nhiên sền sệt lại. Một cỗ trọng lực khổng lồ đè ép xuống, mang theo mùi cát khô khốc và máu tươi nồng nặc.
"Yêu nhân, chớ làm càn!"
Một giọng nói trẻ trung nhưng vang dội như chuông đồng, mang theo luồng chính khí lẫm liệt đến mức lạc lõng trong cái môi trường ma đạo này, nổ vang trên đỉnh đầu Vi Hoàng.
Cùng với tiếng thét, một bàn tay khổng lồ cấu tạo từ cát vàng và máu đặc quánh, rộng tới ba mươi trượng, xé rách hư không, mang theo uy lực rời non lấp biển vỗ thẳng xuống vị trí của Vi Hoàng. Tốc độ quá nhanh, góc độ quá hiểm hóc, khóa chặt toàn bộ đường lui.
"Kẻ nào?!"
Đồng tử Vi Hoàng co rút lại bằng mũi kim. Sinh tử huyền nhất tuyến, sự điềm tĩnh của một lão quái vật bộc lộ. Hắn không hề hoảng loạn lùi bước, đan điền bạo động, viên Hắc Ngọc cưỡng chế xoay tròn.
"Nhất Niệm Hóa Tinh - Ngự Tinh Tráo!"
Vi Hoàng dùng Hỗn linh lực mô phỏng lại tuyệt kỹ phòng ngự của Thất Tinh Kiếm Trận. Một lớp khiên ánh sáng hình bán cầu lấp lánh tinh quang hiện ra, bao bọc lấy cơ thể hắn.
"OÀNH————!!!"
Bàn tay máu và cát tát mạnh vào Ngự Tinh Tráo. Âm thanh va chạm chát chúa vang lên làm rung chuyển cả doanh địa. Vi Hoàng cảm thấy một cỗ cự lực không thể chống đỡ truyền thẳng qua lớp khiên. Tầng Ngự Tinh Tráo chỉ cầm cự được chưa tới hai nhịp thở thì vỡ vụn thành hàng vạn mảnh ánh sáng. Vi Hoàng bị lực lượng dư thừa đánh bay ngược ra sau mười lăm trượng, hai chân cày sâu xuống mặt đất hắc thạch thành hai rãnh dài mới miễn cưỡng dừng lại được.
"Khặc..." Vi Hoàng phun ra một ngụm máu bầm, ngũ tạng lục phủ nhộn nhạo. Hắn chống kiếm xuống đất, ngước đôi mắt âm u, sắc lạnh nhìn về phía kẻ vừa tung đòn.
Bụi cát tản đi. Giữa đội hình tàn tạ của Huyết Sa Các, một bóng người từ từ giáng xuống.
Đó là một thanh niên rất trẻ tuổi, vóc dáng cao ngạo, khuôn mặt tuấn tú với những đường nét cương nghị. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng ra phía sau. Trên người y mặc một bộ y phục màu vàng đất giản dị, nhưng quanh thân lại xoay tròn ba khối tinh thể cát màu đỏ như máu, tản ra khí tức Tứ chuyển sơ giai hàng thật giá thật, vô cùng vững chãi và cuồn cuộn.
Sự xuất hiện của y không chỉ làm Vi Hoàng kinh ngạc, mà ngay cả đám người Huyết Sa Các, bao gồm cả Sa Vạn Đồ, cũng trố mắt đứng nhìn như phỗng.
"Hoàng... Hoàng Sa? Là ngươi?!" Một tên đệ tử Há hốc mồm, dụi mắt liên tục như không tin vào những gì mình vừa thấy.
"Cái gì? Thằng nhóc Hoàng Sa đó sao? Khí tức Tứ chuyển?! Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?!" Cả doanh địa Huyết Sa Các xôn xao, ồ lên kinh hãi.
Hoàng Sa. Ở Huyết Sa Các, cái tên này đồng nghĩa với sự tầm thường đến mức trong suốt.
Y vốn là một đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ ở biên giới Nam Hạo, được một tên Chấp sự ngoại môn già cả, tính tình cổ quái nhặt về nuôi dưỡng. Khi khai linh kiểm tra tư chất, Hoàng Sa chỉ đạt Nhị phẩm hạ đẳng – cái mức tư chất mà ở thế giới tu chân được xem như phế vật, khó lòng vượt qua Nhị chuyển trong suốt phần đời còn lại.
Trong một môn phái ma tu tàn khốc, mạnh được yếu thua như Huyết Sa Các, một kẻ tư chất kém cỏi, không có bối cảnh lại mang một trái tim lương thiện, ngay thẳng như Hoàng Sa, vốn dĩ phải bị nhai nuốt không còn mảnh xương. Thế nhưng, nhờ sự bảo bọc của người sư phụ già cỗi – người luôn dặn y phải giữ lấy bản tâm, và nhờ vào vị trí tạp dịch nằm ngoài mọi cuộc tranh quyền đoạt lợi, Hoàng Sa vẫn sống sót. Y lầm lũi làm việc, lầm lũi tu luyện, một lòng ôm ấp giấc mộng báo đáp ân tình của sư phụ và tông môn đã cho mình một mái nhà, dù mái nhà đó nhuốm đầy máu tanh.
Lúc tiến vào bí cảnh Huyết Uyên, Hoàng Sa cũng chỉ là một tu sĩ Nhị chuyển đỉnh phong, làm nhiệm vụ khiêng vác trận kỳ.
Thế nhưng, thế giới tu chân xưa nay vốn vô thường. Khí vận của thiên địa đôi khi lại mỉm cười với những kẻ ít ai ngờ tới nhất.
Khoảng hơn hai mươi ngày trước, trong một lần đi làm nhiệm vụ vòng ngoài, đội của Hoàng Sa bị một con "Huyết Hống Độc Nhãn" Tam chuyển tập kích. Cả đội chết sạch, chỉ còn mình y may mắn trượt chân rơi xuống một khe nứt sâu thẳm, vô tình lọt vào một không gian bí ẩn bị phong ấn hàng ngàn năm.
Đó không phải là một sơn động bình thường, mà là tọa hóa chi địa của "Huyết Sa Chân Quân" – một vị Bán Tiên Lục chuyển vô danh từng may mắn nhận được một mảnh truyền thừa tàn khuyết của Huyết Luyện Ma Tôn từ thời thượng cổ. Lão nhân này một lòng tiềm tu, dung hợp huyết đạo của Ma Tôn với sa đạo (đạo của cát) của bản thân, tạo ra một hệ thống truyền thừa hoàn hảo, nhưng lại bạo tẩu, tẩu hỏa nhập ma mà chết ngay trong bí cảnh này.
Tại đó, Hoàng Sa, gã thanh niên lương thiện mang tư chất phế vật, đã gặp được cơ duyên nghịch thiên cải mệnh.
Y nuốt "Tẩy Tủy Hoán Huyết Đan" Tứ phẩm Đỉnh giai do Chân Quân để lại, trực tiếp tẩy tủy phạt cốt, nâng tư chất lên Lục phẩm. Y tiếp nhận "Sa Huyết Chân Điển" – một bộ công pháp Lục chuyển hoàn chỉnh bao gồm tâm pháp, vũ kỹ, thân pháp và bí thuật. Y được thừa hưởng toàn bộ những Yêu linh Tứ phẩm, Ngũ phẩm đã bị Chân Quân luyện hóa sẵn thành hạch tâm của sát chiêu.
Chỉ trong hơn hai mươi ngày, bằng vào tài nguyên khổng lồ và công pháp tuyệt thế truyền thừa thẳng vào thức hải, Hoàng Sa từ một tên Nhị chuyển đỉnh phong, nhảy vọt lên Tứ chuyển sơ giai, lột xác thành một cường giả chân chính!
Trở lại hiện tại, Vi Hoàng lau đi vệt máu trên khóe môi, ánh mắt híp lại đánh giá gã thanh niên trước mặt. Não bộ của hắn hoạt động với công suất cực đại.
'Một đòn vừa rồi... uy lực vô cùng cân bằng và hoàn mỹ. Sự kết hợp giữa Huyết hệ và Thổ hệ (Cát) không hề có chút gượng ép nào. Đó là một sát chiêu được cấu thành từ ít nhất hai con Yêu linh Tứ phẩm hỗ trợ lẫn nhau, cộng thêm một bộ công pháp tuyệt đỉnh làm chất dẫn.'
Vi Hoàng âm thầm kết luận. 'Hơn nữa, tên này vậy mà giấu diếm khí tức giỏi đến mức 'Ưng Ảnh Đa Trọng' của ta không hề nhận ra sự tồn tại của hắn trong doanh trại. Chắc chắn trên người hắn có pháp bảo hoặc bí pháp ẩn nấp cấp bậc Tứ phẩm trở lên. Một tên nhãi ranh đùng một cái sở hữu sức mạnh hệ thống hóa và pháp bảo cấp cao như vậy... Không thể nào là do tự bản thân tu luyện. Chỉ có một khả năng duy nhất: Kẻ này vừa nhặt được một cái chân truyền cực kỳ khủng bố trong bí cảnh này!'
Nghĩ đến hai chữ "Chân truyền", đồng tử Vi Hoàng lóe lên một tia sáng tham lam, nhưng lập tức được hắn giấu nhẹm đi bằng sự điềm tĩnh lạnh lẽo. Đối đầu với một kẻ vừa có tu vi Tứ chuyển, vừa có hệ thống chiến đấu hoàn chỉnh như Huyết Vô Nhai, Vi Hoàng biết mình đang ở thế hạ phong. Cái hắn có chỉ là Hắc Ngọc chắp vá và Hỗn huyết, còn đối phương là một cỗ xe tăng được thiết kế đồng bộ hoàn hảo.
"Khụ..." Vi Hoàng vươn thẳng người, đứng chắp tay sau lưng, nụ cười trên môi lại nở ra, mang theo vài phần tà dị và cợt nhả.
"Tuổi trẻ tài cao. Thật không ngờ trong cái ổ kiến này lại ẩn giấu một con giao long." Vi Hoàng cố tình dùng chất giọng bề trên để thăm dò. "Nhưng tiểu tử, ngươi có tu vi Tứ chuyển, tương lai xán lạn vô lượng, cớ sao phải bán mạng cho đám rác rưởi này? Cường giả thì nên đi con đường của cường giả. Bọn chúng vừa nãy còn định lấy mạng ta, ta giết chúng là thiên kinh địa nghĩa. Ngươi lui ra, ta coi như chưa thấy ngươi, chúng ta nước giếng không phạm nước sông. Thế nào?"
Đây là đòn tâm lý điển hình của Vi Hoàng. Trực tiếp đánh vào sự tự tôn và cái nhìn đại cục của một tu sĩ.
Tuy nhiên, câu trả lời của Hoàng Sa lại nằm ngoài dự liệu của logic ma đạo.
Hoàng Sa sắc mặt nghiêm nghị, vung tay lên, cát vàng cuốn theo máu tươi tạo thành một thanh trường thương sắc bén nắm chặt trong tay. Y nhìn thẳng vào mắt Vi Hoàng, giọng nói tràn ngập sự phẫn nộ và kiên định:
"Đạo lý của ngươi là đạo lý của súc sinh! Huyết Sa Các dù có là ma tu trong mắt người đời, nhưng đối với Hoàng Sa ta, đây là nhà! Là nơi sư phụ ta đã cho ta bát cơm, manh áo! Bọn họ là đồng môn của ta! Ngươi tàn sát đồng môn của ta như ngóe, nay lại dùng lời xảo trá để mê hoặc ta? Đừng hòng! Hôm nay, Hoàng Sa ta thề sẽ dùng máu của ngươi để tế điện cho các vị huynh đệ đã khuất!"
Vi Hoàng nghe xong, hơi sững người, rồi lập tức bật cười ha hả. Tiếng cười đầy mỉa mai và giễu cợt.
'Bingo! Một tên ngốc bị nhồi sọ bởi cái gọi là tông môn ân nghĩa. Loại người mang tư duy của chính đạo, lại đi chui rúc trong ma đạo... Thật là hài hước, nhưng cũng... rất dễ nắm bắt.'
Vi Hoàng thầm cười gằn trong bụng. Một kẻ hành động vì cảm xúc bao giờ cũng để lộ sơ hở nhiều hơn một kẻ hành động vì lợi ích tuyệt đối. Bảo vật của tên nhãi này, Vi Hoàng hắn... muốn định rồi!
"Nói hay lắm! Tình thâm nghĩa trọng!" Nụ cười trên mặt Vi Hoàng đột ngột thu lại, thay vào đó là sát cơ lạnh thấu xương. "Vậy thì, xem cái nghĩa khí của ngươi có đỡ nổi kiếm của ta không!"
Quỷ Ảnh Độn Pháp kích hoạt!
Thân hình Vi Hoàng nháy mắt biến mất khỏi vị trí, để lại một tàn ảnh mờ nhạt.
"Hừ! Trò mèo!"
Hoàng Sa hừ lạnh, nhắm mắt lại. Y không dùng mắt để nhìn, mà dùng cảm nhận của cát.
"Thiên phú Yêu linh: Cát Bụi Lắng Nghe!"
Những hạt cát li ti bay lơ lửng trong không khí lập tức trở thành tai mắt của y. Chỉ trong tích tắc, Hoàng Sa vung trường thương đâm ngược ra phía sau lưng.
"Keng!"
Trảm Phong Kiếm của Vi Hoàng từ trong hư không chém ra, va chạm kịch liệt với mũi thương bằng cát máu. Sức mạnh Tứ chuyển sơ giai bạo phát, chấn cho hổ khẩu tay của Vi Hoàng rách toạc.
'Sức mạnh nhục thân của hắn cũng được cường hóa đồng bộ! Khốn kiếp, chân truyền hoàn chỉnh đúng là khác biệt!' Vi Hoàng kinh hãi, lập tức mượn lực đẩy lùi lại.
Nhưng Hoàng Sa không cho hắn cơ hội.
"Sa Huyết Chân Điển - Đệ tam thức: Sa Lĩnh Huyết Bạo (Lĩnh vực cát máu bùng nổ)!"
Hoàng Sa gầm lên, ấn quyết kết xuất cực kỳ trơn tru. Từ dưới mặt đất, một luồng cát vàng rực hòa lẫn với máu tươi cuồn cuộn dâng lên, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ bao trùm lấy Vi Hoàng.
Đây là một sát chiêu lĩnh vực!
Vi Hoàng cảm thấy cơ thể mình như bị dìm vào đầm lầy. Tốc độ của Quỷ Ảnh Độn Pháp bị giảm đi quá nửa. Cát máu không ngừng ma sát, bào mòn lớp linh lực hộ thể của hắn.
"Tật Phong Hầu! Kim Lang Kiếm! Hỗn Linh Kiếm! Toàn lực bạo phát! Một Người Kiếm Trận - Phá Lãng!"
Vi Hoàng cắn răng, không còn dám giấu diếm thực lực. Hắn điên cuồng vận chuyển Hắc Ngọc, cưỡng chế đẩy Hỗn linh lực lên mức cực đại. Sáu đạo hư ảnh tinh quang sau lưng hiện ra, dung nhập vào Trảm Phong Kiếm. Hắn chém ra một đường kiếm sáng chói, ý cảnh "Vô Phân" mang theo đặc tính phân rã xé rách cơn lốc cát máu.
"Xoẹt!"
Cơn lốc bị bổ đôi, Vi Hoàng lao ra ngoài, nhưng quần áo đã bị cát cắt rách bươm, trên da xuất hiện vô số vết xước rỉ máu.
"Ngươi nghĩ thoát được sao?"
Giọng nói của Hoàng Sa vang lên ngay sát bên tai. Y đã dùng bí pháp "Độn Sa" (Độn thổ bằng cát) di chuyển đến điểm mù của Vi Hoàng từ lúc nào.
Trường thương trong tay Hoàng Sa hóa thành một con giao long bằng cát, mũi thương xoáy tròn mang theo lực xuyên thấu cực hạn đâm thẳng vào ngực Vi Hoàng.
"Huyết Sa Phá Giáp Tiễn!"
Sát chiêu này được thiết kế chuyên biệt để phá hủy mọi loại giáp phòng ngự.
Tử vong nguy cơ giáng xuống. Đại não Vi Hoàng hoạt động đến cực hạn. Hắn không thể lùi, cũng không thể dùng Ngự Tinh Tráo vì tốc độ kết ấn không kịp.
"Ngoan độc với kẻ thù, phải ngoan độc với chính mình hơn!"
Vi Hoàng cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, mượn cỗ phản lực nhỏ nhoi đó hơi nghiêng người sang một bên.
"Phập!"
Mũi thương bằng cát máu không đâm trúng tim, nhưng xuyên thủng qua bả vai trái của Vi Hoàng, mang theo một chùm máu tươi nổ tung phía sau lưng.
"Á..."
Vi Hoàng kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng trong mắt lại lóe lên sự tàn nhẫn tột độ. Tay trái hắn bất chấp đau đớn, gắt gao túm chặt lấy thân thương, khóa chặt khoảng cách giữa hai người.
"Bắt được ngươi rồi, thằng ranh con!"
Tay phải Vi Hoàng cầm Trảm Phong Kiếm, đồng thời từ trong nhẫn trữ vật, bầy muỗi máu "Phân Lệ Huyết Văn" túa ra như một đám mây đen, điên cuồng ập thẳng vào mặt Hoàng Sa ở khoảng cách số không!
Cuộc chiến khốc liệt nhất từ khi Vi Hoàng vào bí cảnh, lúc này mới chính thức bước vào giai đoạn đẫm máu. Hắn đang bị ép vào góc tường, đối mặt với một "Khí Vận Chi Tử" mang theo chân truyền Lục chuyển hoàn mỹ. Kẻ đi săn, nay lại đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.