Chương 223: Gặp Lại Yên Thanh (2)
Đồng tử Vi Hoàng bỗng nhiên co rút. Một luồng sát khí vô thức bạo phát, nhưng ngay lập tức bị ý chí sắt đá gắt gao áp chế.
Thông tin này quá mức chấn động! Trần Lập là Trưởng lão hạch tâm Vạn Linh Các, tu vi Ngũ chuyển đỉnh phong, uy chấn một phương. Kẻ nào dám động đến lão? Kẻ nào có bản sự lấy mạng lão?
Đầu óc Vi Hoàng xoay chuyển cực tốc. 'Vạn Linh Các sắp có nội loạn? Hay thế lực thượng tầng Bách Linh Đại Lục đã nhúng tay vào chi nhánh này? Nếu Trần Lập chết, cái ô dù ta vừa định bám vào sẽ tan thành mây khói. Kế hoạch thâm nhập coi như phá sản!'
Hắn gắt gao khóa chặt ánh mắt vào Yên Thanh, tìm kiếm một tia dối trá. Không có. Sự tự tin của nàng ta là hàng thật giá thật.
"Tin tức này của cô nương... quả nhiên đắt giá," Vi Hoàng trầm giọng, tiếp tục tung chiêu thăm dò. "Nhưng bất luận Trần Lập sống hay chết, con Hỉ Tước kia vẫn là Yêu linh Ngũ phẩm. Cô muốn ta xuất thủ, vậy thù lao là gì? Quan trọng hơn, vì sao lại là ta? Hoàng thất Hạo Quốc không thiếu cao thủ, cớ sao phải lặn lội tìm một bóng ma cô độc như ta?"
Yên Thanh xoay người, hướng mắt về đỉnh Tuyệt Mệnh Phong mờ mịt, thở dài một hơi thanh thúy: "Thứ nhất, tình báo Trần Lập giao cho ngươi đã lỗi thời. Hắn bảo Huyễn Ảnh Hỉ Tước bị phong ấn, thực lực rơi rớt còn Tứ chuyển đỉnh phong? Sai bét! Súc sinh đó đã lợi dụng bí cảnh hỗn loạn, phá vỡ phong ấn từ ba năm trước. Hiện tại, nó là Yêu thú Ngũ chuyển hàng thật giá thật, ở trạng thái toàn thịnh!"
Khóe mắt Vi Hoàng khẽ giật.
Yêu linh Ngũ chuyển toàn thịnh! Khe rãnh giữa Tứ chuyển và Ngũ chuyển là một lạch trời. Dù có Hỗn huyết Ngũ phẩm, có Hắc Ngọc lột xác, có Nhất Nhân Kiếm Trận chống lưng, Vi Hoàng cũng không cuồng vọng đến mức nghĩ mình có thể đơn đả độc đấu với một quái vật Không gian hệ cấp Ngũ. Khả năng cao nhất là chưa kịp rút kiếm đã bị nó xé rách không gian, nghiền thành huyết nhục.
"Một tu sĩ Tứ chuyển sơ giai đơn thương độc mã xông lên đó, kết cục chỉ có một: Biến thành thức ăn cho chim," Yên Thanh quay lại, ánh mắt sắc lẹm.
"Còn vì sao chọn ngươi..." Khóe môi nàng nhếch lên một độ cung khó hiểu. Nàng bước sát lại gần, hạ giọng vừa đủ hai người nghe: "Ta cần một kẻ đủ mạnh để trợ thủ, đủ lý trí để không hành động theo cảm tính, và quan trọng nhất... đủ tham lam để hiểu rằng: hợp tác với ta là con đường duy nhất nuốt trọn miếng mồi này. Ngươi là ma tu, ngươi tàn nhẫn, nhưng ngươi giữ chữ 'Tín' khi lợi ích được đảm bảo. Chúng ta đều là những kẻ giãy giụa trong kẽ nứt sinh tồn. Hợp tác, là lựa chọn an toàn nhất."
Từng câu từng chữ đánh trúng vào tâm tư sâu kín nhất của Vi Hoàng. Quả thực, một mối quan hệ trói buộc bằng sinh tử và lợi ích tuyệt đối, vĩnh viễn bền vững hơn thứ tình nghĩa nực cười của chính đạo.
"Thuyết phục lắm," Vi Hoàng gật gù, toan tính trong mắt lóe lên. "Nhưng đối mặt Ngũ chuyển toàn thịnh, nước bọt không giết được nó. Cô nương lấy gì đảm bảo chúng ta sẽ không trở thành bữa tối?"
Yên Thanh mỉm cười tự tin, lòng bàn tay lật lên. Một vầng sáng chói lòa bừng nở, chiếu rọi cả một vùng hắc thạch tăm tối.
Nằm gọn trong tay nàng là một tấm lưới nhỏ đan bằng những sợi tơ bạc lấp lánh, ngẫu nhiên xẹt qua vài tia lôi đình siêu nhỏ. Khí tức thâm thúy, áp đảo mang đậm pháp tắc không gian lan tràn ra xung quanh.
"Đây là 'Càn Khôn Tỏa Linh Võng', pháp bảo dùng một lần cấp bậc Ngũ phẩm Cực giai!" Yên Thanh tự hào nói. "Mắt xích của nó dung hợp một Yêu linh Tứ chuyển đỉnh phong Không gian hệ. Một khi kích hoạt, nó trực tiếp phong tỏa không gian phạm vi trăm trượng, tước đoạt hoàn toàn năng lực xé rách không gian của Huyễn Ảnh Hỉ Tước trong nửa canh giờ."
"Hảo đồ vật!" Mắt Vi Hoàng sáng rực. Pháp bảo Ngũ phẩm Cực giai, thứ đồ chơi này có lật tung cả bảo khố Triệu Gia cũng chưa chắc đào ra được. Nội tình nữ nhân này quả nhiên thâm bất khả trắc.
"Thế nhưng," Yên Thanh thu liễm nụ cười, sắc mặt ngưng trọng. "Để kích hoạt toàn bộ công năng, cần hai nguồn chân nguyên Tứ chuyển đồng thời rót vào từ hai cực âm dương. Ta tu công pháp hệ Thủy. Ta cần một người có linh lực tương đương, mang thuộc tính trái ngược hoặc trung tính để làm cực còn lại."
Nàng nhìn thẳng hắn, ý đồ đã phơi bày.
Hỗn linh lực Ngũ phẩm của Vi Hoàng chính là mảnh ghép hoàn hảo nhất. Đặc tính bao dung vạn vật của nó có thể đồng bộ với mọi pháp bảo mà không hề sinh ra bài xích. Đó mới là nguyên nhân cốt lõi nàng tìm đến hắn.
Tâm trí Vi Hoàng xoay chuyển điện xẹt. 'Hợp tác? Được. Hỉ Tước giá trị quá lớn, tuyệt đối không thể bỏ qua. Trần Lập chết hay sống mặc xác lão, Yêu linh Không gian hệ rơi vào tay ta mới là vương đạo. Bị phong ấn năng lực không gian, con súc sinh đó chỉ là cái bia thịt khổng lồ. Dưới sức mạnh Nhất Nhân Kiếm Trận, ta dư sức phanh thây nó.'
Thế nhưng, tư duy của một ma tu lão luyện không bao giờ dừng lại ở việc tiêu diệt con mồi.
'Vấn đề là... giết chim xong, Yên Thanh sẽ làm gì? Nàng ta cần thứ gì ở đó? Và... liệu nàng ta có định giết người diệt khẩu để nuốt trọn thành quả?'
Vi Hoàng liếc nhìn nữ nhân tuyệt sắc trước mặt, sát cơ trong lòng lặng lẽ ngưng kết thành băng nhẫn. Ở cái thế giới này, chiến hữu kề vai sát cánh thường là kẻ đâm dao vào lưng nhanh nhất lúc chia chác chiến lợi phẩm. Hắn bắt buộc phải chôn sẵn một cái bẫy trí mạng, dành riêng cho vị "công chúa" này nếu nàng ta dám trở mặt.
"Thành giao," Vi Hoàng vỗ tay, nụ cười rạng rỡ và chân thành đến mức dối trá nở rộ trên môi. "Cô nương đã chuẩn bị chu toàn thế này, Vi Hoàng ta từ chối chẳng phải là kẻ ngu sao? Con Hỉ Tước đó, chúng ta cùng bắt."
Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm khẽ chớp: "Nhưng quy tắc chia chác phải sòng phẳng. Hỉ Tước chỉ có một con. Cô nương định tính thế nào?"
Yên Thanh dường như trút được tảng đá đè nặng trong lòng, lập tức đáp lời, thanh âm rành mạch: "Ta không cần Yêu linh Hỉ Tước. Thứ ta cần... nằm sâu bên trong sào huyệt của nó."
Điều kiện quá đỗi hào phóng. Đối với tu sĩ, Yêu linh mang lại sức mạnh thiên phú mới là chí bảo. Thứ Yên Thanh muốn là gì, cứ để mắt thấy rồi tính sau.
"Rất sòng phẳng," Vi Hoàng gật đầu, nhưng trong dạ âm thầm cười gằn. 'Không cần? Lời của ma đạo và nữ nhân có dã tâm, nửa chữ cũng không thể tin. Nhưng cứ diễn tiếp đi, đến bước cuối cùng, để xem ai mới là kẻ giăng lưới chân chính.'
"Liễu Như Yên, Hùng Sơn. Theo sát, tự lo cái mạng của mình đi." Vi Hoàng lạnh nhạt buông lời.
"Vâng!" Hai kẻ phía sau vội vã dạ ran, thần kinh căng như dây đàn.
Vi Hoàng quay sang Yên Thanh, làm một thế tay mời: "Mọi thứ đã định. Tuyệt Mệnh Phong ở ngay phía trước. Xin mời cô nương dẫn đường."
Yên Thanh mỉm cười gật đầu. Hai cường giả Tứ chuyển, mang theo những toan tính hiểm độc và mưu đồ sâu không lường được, sóng vai bước lên con đường hắc thạch dốc đứng, thẳng tiến về phía đỉnh núi mây mù giăng lối.
Gió trên Tuyệt Mệnh Phong rít gào, tựa tiếng khóc than của vạn ác quỷ đang háo hức chờ đợi một bữa tiệc máu tanh. Cạm bẫy của tự nhiên và nhân tâm đan cài vào nhau, rục rịch vén màn cho vở kịch chết chóc nhất bí cảnh Huyết Uyên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.