Chương 135: Kim Lang Kiếm Vương
Rời khỏi cánh cổng uy nghiêm thâm trầm của Công Các, Vi Hoàng không lập tức hòa vào dòng người hối hả trên Linh Lộ. Hắn dừng bước, đứng lặng dưới mái hiên cong vút, đôi mắt thâm u khẽ liếc về phía sau lưng.
Nơi đó, cách hắn đúng một mét, không hơn không kém, nữ tử áo đen vẫn đứng sừng sững như một bức tượng điêu khắc từ bóng tối.
Ánh mặt trời buổi trưa của Kim Long Thành rực rỡ và gay gắt, chiếu rọi lên vạn vật, phơi bày mọi ngóc ngách trần tục. Thế nhưng, ánh sáng dường như bị bẻ cong khi chạm vào người nàng ta. Nàng đứng đó, nhưng lại như không tồn tại ở không gian này.
Vi Hoàng quan sát dòng người qua lại. Một gã tu sĩ Tam chuyển vừa lướt qua vai nàng, ánh mắt gã quét qua khoảng không đó nhưng hoàn toàn không có tiêu cự, như thể gã đang nhìn vào không khí. Ngay cả vị chấp sự canh cửa của Công Các, kẻ có nhiệm vụ thu phí vào cửa và kiểm soát an ninh, cũng hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của nàng. Hệ thống trận pháp cảnh báo dày đặc, những con mắt thần thức quét ngang dọc của Công Các, tất cả đều "mù" trước người phụ nữ này.
"Vô hình trước tri giác, vô hình trước trận pháp, nhưng lại hữu hình trước mắt ta."
Vi Hoàng thầm nhủ, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không phải là thuật ẩn thân thông thường. Thuật ẩn thân chỉ là đánh lừa thị giác hoặc bẻ cong ánh sáng. Còn thủ đoạn của người này, dường như can thiệp vào quy tắc nhận thức của thế giới. Nàng ta tồn tại, nhưng thế giới "từ chối" ghi nhận sự tồn tại đó, trừ hắn.
Tại sao lại là hắn?
Câu hỏi này treo lơ lửng trong đầu Vi Hoàng như một lưỡi gươm Damocles. Có phải vì hắn là người xuyên việt? Hay vì hắn sở hữu Bích Linh Hỏa biến dị? Hay vì hắn đã chạm vào bộ hài cốt hoàng kim dưới đáy núi lửa?
Hắn nhíu mày, cố gắng xâu chuỗi các dữ kiện. Nhưng logic của một nhà khoa học nói cho hắn biết: Khi dữ liệu đầu vào bằng không, mọi suy luận đều là phỏng đoán vô căn cứ. Mà phỏng đoán thì thường dẫn đến sai lầm chết người.
"Thứ không nhìn thấu, tạm thời không chạm vào. Nếu nàng ta là tử thần đến đòi mạng, ta đã chết từ lâu rồi. Nếu nàng ta là hộ đạo giả... hừ, trên đời này không có bữa trưa miễn phí."
Vi Hoàng thu lại ánh nhìn, dứt khoát quay người bước đi. Sự đăm chiêu trên khuôn mặt hắn nhanh chóng được thay thế bằng vẻ lạnh lùng thường trực. Trong thế giới tàn khốc này, tò mò hại chết mèo, và hắn thì không có chín cái mạng.
...
Trở về khách sạn Long Tuyền, Vi Hoàng đóng chặt cửa phòng, kích hoạt toàn bộ hệ thống trận pháp phòng ngự lên mức cao nhất. Căn phòng thượng hạng lập tức bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, trở thành một ốc đảo yên tĩnh tuyệt đối.
Vi Hoàng ngồi xuống mép giường, lấy tấm tạp phiến truyền tin ra. Một tia linh lực được rót vào, gửi đi thông điệp cho Yên Thanh: "Ta đã trở về. Nếu cô xuất quan, chúng ta có thể hội họp."
Tạp phiến rung nhẹ, nhưng không có hồi âm trực tiếp. Một dòng tin nhắn tự động hiện lên: "Đang trong giai đoạn then chốt, bế quan tỏa cảng."
Vi Hoàng gật đầu nhẹ, cất tạp phiến đi. Sự im lặng của Yên Thanh nằm trong dự tính. Một kẻ mang thân phận công chúa lưu vong, lại sở hữu thực lực kinh người, chắc chắn cũng đang chạy đua với thời gian để khôi phục hoặc nâng cao sức mạnh. Trong thế giới này, sự tin tưởng là thứ xa xỉ, nhưng lợi ích chung là sợi dây liên kết bền vững nhất. Hiện tại, cả hai đều cần nhau để tồn tại ở Kim Long Thành, thế là đủ.
Hắn hít một hơi thật sâu, điều chỉnh trạng thái cơ thể và tinh thần về mức tối ưu. Đêm nay, hắn sẽ thực hiện một bước đi quan trọng: Hợp Linh.
Vi Hoàng phất tay áo, một luồng ánh sáng trắng bay ra, rơi xuống giữa phòng và nhanh chóng phình to.
Đó là một chiếc nồi lớn, được chế tác từ thủy tinh pha lê trong suốt, bề mặt khắc chằng chịt những linh văn phức tạp. Đây là "Thủy Tinh Luyện Linh Oa" – một pháp bảo Nhị phẩm chuyên dụng cho việc hợp linh.
Tuy chỉ là Nhị phẩm, nhưng nó có ưu điểm vượt trội so với các loại lò luyện bằng đồng hay sắt: Tính trong suốt. Nó cho phép người luyện quan sát trực tiếp quá trình biến đổi của yêu linh bên trong, từ đó điều chỉnh hỏa hầu và linh lực kịp thời. Đối với một người ưa thích quan sát và phân tích như Vi Hoàng, đây là lựa chọn tốt nhất.
Hắn bắt đầu kiểm kê tài sản.
Hơn mười chiếc vong tay linh khế chuyên dụng cỡ nhỏ được bày la liệt trên sàn nhà. Mỗi chiếc túi chứa khoảng mười con yêu linh Nhị chuyển đang ngủ say. Đây là thành quả của việc tiêu tiền như nước tại Vạn Bảo Các. Hơn một trăm con yêu linh Nhị chuyển! Nếu đặt ở Triệu gia hay các gia tộc nhỏ vùng biên giới, đây là một kho tàng đủ để gây ra chiến tranh đẫm máu. Nhưng ở đây, chúng chỉ là nguyên liệu tiêu hao, là những con số trong bài toán xác suất của Vi Hoàng.
"Kim Lang Kiếm, ra đây."
Vi Hoàng khẽ gọi. Một luồng kim quang từ trong người hắn phóng ra, hóa thành con sói kim loại uy dũng. Kim Lang Kiếm vừa xuất hiện đã cọ đầu vào chân Vi Hoàng, đuôi vẫy nhẹ.
Vi Hoàng vuốt ve bộ lông lạnh lẽo của nó, ánh mắt lóe lên tia kiên định.
"Hôm nay là ngày ngươi lột xác. Hoặc thành rồng, hoặc thành bụi phấn."
"Vào đi."
Kim Lang Kiếm dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân. Nó không do dự, gầm nhẹ một tiếng rồi thu nhỏ thân hình lại chỉ bằng nắm tay, nhảy gọn vào trong Thủy Tinh Luyện Linh Oa.
Vi Hoàng tiếp tục thao tác. Hắn mở ba chiếc túi trữ vật khác, thả ra ba con yêu linh Nhị chuyển hệ Kim. Đây là những con "Thiết Lang" và "Kim Tinh Thú" hắn đã mua. Chúng vừa xuất hiện, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn. Ý chí của chúng đã bị các cao thủ của Vạn Bảo Các đánh nát, chỉ còn lại bản năng và vỏ bọc năng lượng. Chúng là vật hiến tế, là chất dinh dưỡng để Kim Lang Kiếm thăng hoa.
Ba con yêu linh phụ trợ bị ném vào nồi, nằm co quắp xung quanh Kim Lang Kiếm.
Tiếp theo là chất xúc tác. Vi Hoàng cẩn thận cân đo từng lượng "Dung Linh Dịch" và "Huyền Kim Tinh", rắc đều lên bốn con yêu linh.
"Bắt đầu."
Vi Hoàng ngồi xếp bằng, hai tay áp vào thành nồi. Linh lực Tam chuyển cuồn cuộn đổ vào, kích hoạt trận pháp của Luyện Linh Oa.
"Vù..."
Trong nồi bùng lên một ngọn lửa màu trắng nhạt. Các linh văn trên nồi sáng rực. Chất xúc tác bắt đầu tan chảy, hóa thành một làn sương mù màu vàng kim bao phủ lấy bốn con yêu linh.
Trong thế giới tu chân của Bách Linh Đại Lục, có hàng trăm nghề phụ trợ, nhưng Luyện Linh Sư luôn đứng ở vị trí tối cao, ngang hàng, thậm chí có phần huyền bí hơn cả Luyện Đan Sư hay Luyện Khí Sư.
Nếu Luyện Đan là sự kết hợp dược tính, Luyện Khí là sự sắp xếp vật chất, thì Luyện Linh là sự va chạm và dung hợp của Quy Tắc.
Mỗi con yêu linh, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một mảnh vỡ của Đại Đạo, chứa đựng những quy tắc sơ khai nhất của thế giới: Quy tắc của Lửa, của Gió, của Kim loại... Hợp Linh, về bản chất, là quá trình cưỡng ép các mảnh vỡ quy tắc này va đập vào nhau, nghiền nát cấu trúc cũ để tái cấu trúc thành một trật tự mới hoàn hảo hơn, cao cấp hơn.
"Dung!"
Vi Hoàng quát nhẹ. Sương mù trong nồi xoay chuyển dữ dội. Ba con yêu linh phụ trợ bắt đầu tan rã, biến thành những dòng năng lượng thuần túy, điên cuồng lao vào Kim Lang Kiếm ở trung tâm.
Kim Lang Kiếm rên rỉ đau đớn. Thân thể kim loại của nó lúc phình to, lúc co rút, bề mặt nứt ra những khe hở chói mắt.
Vi Hoàng căng mắt nhìn, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trong mắt hắn lúc này không phải là con sói hay cái nồi, mà là những phương trình toán học đang chạy với tốc độ chóng mặt.
"Áp suất linh lực: 120%. Nhiệt độ: 800 độ. Tốc độ dung hợp: Quá nhanh, cần hãm lại!"
Hắn điều chỉnh linh lực, cố gắng duy trì sự cân bằng mong manh.
Nhưng...
"Rắc!"
Một tiếng nứt vỡ thanh thúy vang lên từ bên trong nồi. Dòng năng lượng của ba con yêu linh phụ trợ đột ngột trở nên hỗn loạn, va chạm vào nhau thay vì dung nhập vào chủ thể.
"Bùm!"
Một vụ nổ nhỏ xảy ra bên trong nồi thủy tinh. Khói đen bốc lên nghi ngút.
Vi Hoàng phất tay, một luồng gió cuốn bay đám khói. Bên trong nồi, ba con yêu linh phụ trợ đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một đống tro bụi. Kim Lang Kiếm nằm thoi thóp ở đáy nồi, ánh sáng trên người ảm đạm đi vài phần.
Thất bại.
Lần thứ nhất, thất bại.
Vi Hoàng mặt không đổi sắc. Hắn lấy Kim Lang Kiếm ra, đút cho nó một viên đan dược hồi phục, rồi lại ném vào nồi.
Lần thứ hai. Thất bại.
Lần thứ ba. Thất bại.
...
Đến lần thứ tám.
Trong phòng tràn ngập mùi khét lẹt của linh lực bị đốt cháy. Đống tro tàn của các yêu linh phụ trợ chất đống ở góc phòng.
Vi Hoàng dừng lại. Hắn không tiếp tục điên cuồng lao đầu vào tường nữa. Hắn cần suy nghĩ.
"Sách giáo khoa nói tỷ lệ thành công từ Nhị chuyển lên Tam chuyển là 30%. Nhưng đó là con số thống kê trên diện rộng, hoặc dành cho những Đại sư Luyện Linh đã thấu hiểu quy tắc."
Hắn nhếch mép cười lạnh. "30%... Trong toán học xác suất, con số này là một cái bẫy. Với một kẻ mới vào nghề như ta, tỷ lệ thực tế có lẽ chỉ nằm ở mức 5%, thậm chí thấp hơn."
Luyện Linh không giống như tung đồng xu. Tung đồng xu là ngẫu nhiên thuần túy. Còn Luyện Linh là một hệ phương trình hỗn loạn. Một sai số nhỏ ở đầu vào – một chút tạp chất trong Huyền Kim Tinh, một dao động cảm xúc của yêu linh chủ thể, hay một tích tắc chậm trễ trong việc điều khiển hỏa hầu – đều có thể dẫn đến kết quả sai lệch hoàn toàn ở đầu ra.
"Nhưng..." Đôi mắt Vi Hoàng lóe lên ánh sáng của trí tuệ. "Toán học cũng dạy ta rằng: Trong sự hỗn loạn luôn tồn tại trật tự. Quy luật của số lớn."
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi còn là một giáo sư nghiên cứu về gen sinh học. Việc lai tạo gen cũng giống hệt như thế này. Hàng ngàn mẫu thử thất bại mới tìm ra một chuỗi gen đột biến hoàn hảo. Yêu linh cũng vậy. Chúng là những đoạn mã của tự nhiên.
"Ta không thể thay đổi vận may, nhưng ta có thể kiểm soát các biến số. Mỗi lần thất bại là một lần ta loại bỏ được một phương án sai. Ta đang thu hẹp vùng giá trị của nghiệm phương trình."
Vi Hoàng nhắm mắt lại, tua lại trong đầu tám lần thất bại vừa rồi.
Lần 1: Nhiệt độ quá cao, năng lượng bị phân hủy trước khi dung hợp.
Lần 2: Dung Linh Dịch quá ít, không đủ làm chất bôi trơn cho các quy tắc va chạm.
Lần 3: Thời điểm can thiệp linh lực chậm 0.5 giây...
Hắn phân tích tỉ mỉ từng chi tiết, so sánh với những kiến thức trong "Bách Linh Dị Lý" và cảm ngộ của bản thân. Dần dần, một "công thức" tối ưu hơn bắt đầu hình thành trong đầu hắn.
Đây chính là sự khác biệt giữa Vi Hoàng và những tu sĩ bản địa thông thường. Họ dựa vào kinh nghiệm, vào cảm tính, vào "ngộ". Còn Vi Hoàng dựa vào logic, vào phân tích dữ liệu, vào phương pháp luận khoa học.
Hắn mở mắt ra. Lần này, ánh mắt hắn không còn là sự thăm dò, mà là sự tự tin của kẻ đã nắm được đuôi của con thú dữ.
"Lần thứ chín. Tiếp tục."
Kim Lang Kiếm, lúc này đã phục hồi một chút, lại bị ném vào nồi. Lần này, Vi Hoàng thay đổi cách thức. Hắn không đổ ập năng lượng vào cùng lúc, mà chia nhỏ dòng chảy, như cách người ta tiêm gen vào tế bào.
Quá trình dung hợp diễn ra mượt mà hơn hẳn. Ánh sáng vàng kim trong nồi ổn định, không còn chớp tắt loạn xạ.
Nhưng ở giây phút cuối cùng, một biến cố nhỏ xảy ra. Một trong ba con yêu linh phụ trợ có thuộc tính Kim pha chút Thổ, khiến cấu trúc năng lượng bị lệch pha.
"Phụt."
Lại tắt ngấm. Thất bại lần thứ chín.
Nhưng Vi Hoàng không hề thất vọng. Ngược lại, hắn nhìn thấy hy vọng.
"Ta đã cảm nhận được nó. Cái cảm giác 'khớp lệnh' đó."
Sau mỗi lần thất bại, dù Kim Lang Kiếm bị tổn thương, nhưng nó cũng được tôi luyện qua dòng năng lượng hỗn loạn. Bản thân nó cũng đang tự điều chỉnh để thích nghi. Khí tức của nó giờ đây đã đạt tới Nhị chuyển Viên mãn, chỉ cách Tam chuyển một lớp giấy mỏng.
Đến lần thứ mười.
Vi Hoàng cảm giác tỷ lệ thành công của mình đã tăng từ 5% lên 20%. Hắn đã loại bỏ hầu hết các sai số kỹ thuật. Giờ chỉ còn lại yếu tố may mắn – hay nói cách khác, là sự tương thích ngẫu nhiên của các mảnh vỡ quy tắc.
Lần thứ mười vẫn thất bại. Nhưng lần này không có tiếng nổ, không có khói đen. Chỉ là năng lượng tan đi một cách êm ái, để lại Kim Lang Kiếm nằm đó, toàn thân rực sáng như một thỏi vàng nung chảy.
Nó đã sẵn sàng.
"Lần thứ mười một."
Vi Hoàng hít sâu, lấy ra bộ nguyên liệu cuối cùng trong đợt thử nghiệm này. Ba con "Thiết Lang" Nhị chuyển tinh nhuệ nhất được chọn ra. Lượng "Dung Linh Dịch" được điều chỉnh chính xác đến từng miligam.
"Lên!"
Hắn đẩy linh lực Tam chuyển vào nồi, kết hợp với một tia thần niệm tinh thuần điều khiển Bích Linh Hỏa bên trong cơ thể (dù không trực tiếp dùng lửa, nhưng ý chí của lửa giúp hắn kiểm soát nhiệt độ môi trường hoàn hảo).
Trong Thủy Tinh Luyện Linh Oa, một cảnh tượng kỳ vĩ diễn ra.
Ba con Thiết Lang tan chảy, hóa thành ba dòng sông vàng óng ả. Chúng không còn lao vào nhau loạn xạ, mà dưới sự điều khiển tinh vi của Vi Hoàng, chúng tết vào nhau như ba sợi dây thừng, xoắn ốc bao quanh Kim Lang Kiếm.
Kim Lang Kiếm ở giữa, ngẩng đầu hú dài một tiếng không âm thanh. Thân thể nó mở ra, đón nhận dòng năng lượng kia.
Quy tắc va chạm. Quy tắc dung hợp.
Vi Hoàng cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ của tạo hóa. Hắn nhìn thấy những đường vân quy tắc của hệ Kim – sắc bén, cứng rắn, lạnh lùng – đang được sắp xếp lại. Những khiếm khuyết trong cấu trúc cũ của Kim Lang Kiếm bị phá bỏ, những liên kết mới bền vững hơn được xây dựng.
"Chính là lúc này! Ngưng!"
Vi Hoàng quát lớn, mười ngón tay múa lượn như đánh đàn, đánh ra hàng chục ấn quyết phong ấn vào thành nồi.
"Oanh!"
Một cột sáng màu vàng kim chói lọi bùng lên từ trong nồi, xuyên qua lớp kính thủy tinh, chiếu sáng cả căn phòng. Trận pháp phòng ngự của khách sạn rung chuyển dữ dội, cố gắng ngăn chặn luồng khí tức sắc bén vừa sinh ra tràn ra ngoài.
Ánh sáng kéo dài ba hơi thở rồi từ từ thu lại, ngưng tụ vào một điểm duy nhất.
"Thành công!"
Vi Hoàng thở hắt ra, cả người ướt đẫm mồ hôi như vừa được vớt ra từ dưới nước. Nhưng đôi mắt hắn sáng rực, tràn đầy sự thỏa mãn.
Hắn vươn tay vào trong nồi, nắm lấy vật thể đang lơ lửng ở đó.
Một con sói. Không, một tác phẩm nghệ thuật của sự chết chóc.
Kim Lang Kiếm giờ đây đã thay đổi. Kích thước của nó khi thu nhỏ vẫn bằng nắm tay, nhưng toàn thân nó không còn là màu vàng thau của đồng thau nữa, mà là màu vàng ròng tinh khiết, lưu chuyển ánh sáng lạnh lẽo. Trên lưng nó, hai bên sườn mọc ra những đường vân kiếm khí tự nhiên, sắc bén đến mức chỉ cần nhìn vào cũng cảm thấy đau mắt.
Nó mở mắt. Đôi mắt đỏ rực trước kia giờ đã chuyển sang màu vàng hổ phách thâm thúy, ẩn chứa linh tính và uy áp của bậc vương giả.
Yêu linh Tam Chuyển – Kim Lang Kiếm Vương!
Vi Hoàng cảm nhận được một luồng sức mạnh mới mẻ, mạnh mẽ gấp mười lần trước kia từ con yêu linh này. Nó không chỉ nhanh hơn, cứng hơn, mà khả năng hóa kiếm của nó giờ đây đã đạt tới một tầm cao mới.
Nếu trước đây, Kim Lang Kiếm chỉ có thể bắn ra kiếm khí, thì bây giờ, nó thực sự mang theo "Kiếm Ý" của hệ Kim. Một chém của nó có thể dễ dàng cắt đứt pháp bảo Nhị phẩm thượng hạng như cắt đậu hũ.
Vi Hoàng khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngấm. Hắn nhìn vào đống tro tàn của mười lần thất bại trước đó.
Ba mươi con yêu linh Nhị chuyển. Mười phần tài liệu quý hiếm. Tổng thiệt hại lên tới gần 200 ngàn linh thạch.
Tất cả chỉ để đổi lấy một lần thành công này.
"Cái giá của sức mạnh chưa bao giờ là rẻ. Nhưng so với giá 400 ngàn của vạn bảo các thì tiết kiệm hơn nhiều"
Hắn vuốt ve Kim Lang Kiếm Vương. Mặc dù con yêu linh này đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, và Vi Hoàng dùng nó rất thuận tay, nhưng hắn vẫn chưa có ý định ký khế ước bản mệnh với nó.
Khế ước bản mệnh là sự ràng buộc sinh mệnh. Một khi ký kết, yêu linh chết, chủ nhân trọng thương hoặc chết theo. Ngược lại, chủ nhân chết, yêu linh cũng tiêu vong. Vì vậy, yêu linh bản mệnh phải là thứ có tiềm năng phát triển vô hạn, là thứ có thể đồng hành cùng hắn đến đỉnh cao của Cửu chuyển.
Kim Lang Kiếm, dù tốt, nhưng tiềm năng của nó vẫn có giới hạn. Nó chỉ là một công cụ xuất sắc, một vật cưỡi tiện lợi, một vũ khí sắc bén.
"Ngươi là thanh kiếm của ta, là đôi chân của ta. Nhưng linh hồn của ta... cần một thứ gì đó vĩ đại hơn thế."
Vi Hoàng thu Kim Lang Kiếm vào trong người. Cảm giác ấm áp và mạnh mẽ lan tỏa trong kinh mạch khiến hắn an tâm hơn nhiều. Ít nhất, giờ đây khi đối mặt với các tu sĩ Tam chuyển khác ở Kim Long Thành, hắn đã có vốn để tự vệ, thậm chí là giết ngược.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống từ lâu. Kim Long Thành lên đèn rực rỡ như một dải ngân hà dưới mặt đất.
Lời tác giả:
Quá trình Hợp Linh không chỉ là đốt tiền, mà là sự chứng ngộ về quy tắc. Vi Hoàng, với tư duy của một nhà khoa học, đã biến canh bạc may rủi thành một bài toán xác suất có thể kiểm soát. Đây chính là sự đáng sợ của tri thức khi được áp dụng vào tu chân giới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.