Chương 171: Mật Ngọt (1)
Bóng tối trong sơn cốc vô danh vẫn còn đặc quánh, sương mù mang theo hơi lạnh lẽo của Huyết Uyên bí cảnh lờ mờ giăng phủ lên những kỳ hoa dị thảo đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trời mới chỉ lờ mờ hửng sáng, một tia sáng màu huyết dụ nhạt nhòa len lỏi qua khe nứt của vách đá chiếu thẳng xuống phiến đá bằng phẳng nơi nhóm người đang tĩnh tọa.
Vi Hoàng đột ngột mở choàng mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm không hề có lấy một tia ngái ngủ hay mơ hồ của người vừa tỉnh mộng, mà sắc bén, lạnh lẽo tựa như lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ. Khí tức tam chuyển nhị giai ngũ thành trong cơ thể hắn tuần hoàn một chu thiên hoàn mỹ, tùy thời có thể bạo phát.
Bản năng cảnh giác khiến hắn thức giấc, nhưng đập vào mắt hắn lúc này không phải là nanh vuốt của yêu thú, cũng không phải lưỡi đao của kẻ thù, mà là một khuôn mặt vô cùng kiều diễm, phóng đại ngay trước tầm nhìn.
Liễu Như Yên.
Nàng ta không biết từ lúc nào đã thu hẹp khoảng cách, quỳ một chân trên phiến đá, thân trên nhoài về phía trước, hai tay chống sát vào hai bên hông Vi Hoàng. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Vi Hoàng có thể đếm rõ từng sợi lông mi cong vút của nàng ta, và cảm nhận được hơi thở nóng hổi mang theo mùi hương hoa đào ngào ngạt phả thẳng vào chóp mũi.
Thấy Vi Hoàng đột ngột mở mắt, Liễu Như Yên không hề giật mình hay e ngại lùi lại. Trái lại, trong đôi mắt phượng lúng liếng của nàng ta lóe lên một tia đắc ý cùng si mê. Nàng ta cười khúc khích, âm thanh rù rì tựa như một con mèo nhỏ đang làm nũng, sau đó, nàng ta làm một hành động cực kỳ to gan.
Liễu Như Yên khép hờ đôi mắt, hơi ngửa cổ, trực tiếp dí sát đôi môi đỏ mọng, mềm mại của mình lên môi Vi Hoàng, hôn ngấu nghiến.
Một luồng hương thơm thoang thoảng, mang theo một chút vị ngọt kỳ lạ lập tức lan tỏa khắp khoang miệng Vi Hoàng. Sự mềm mại, ướt át cùng kỹ thuật trêu chọc đầy điêu luyện của một nữ tu chuyên tu mị thuật và độc công được thi triển đến mức tận cùng, đủ sức khiến bất kỳ nam nhân tam chuyển nào cũng phải huyết mạch sục sôi, đánh mất lý trí.
Thế nhưng, Vi Hoàng không phải là nam nhân bình thường.
Đối mặt với nụ hôn nồng nhiệt mang tính chất "tấn công" này, đôi mắt Vi Hoàng vẫn mở trừng trừng, lạnh băng không chút gợn sóng. Sâu thẳm trong thức hải, ý niệm của hắn vận chuyển với tốc độ cực hạn.
"Dục vọng? Tình ái? Ngu xuẩn. Ở cái chốn Huyết Uyên ăn tươi nuốt sống này, nữ nhân này đang toan tính điều gì? Dùng mị thuật để lung lạc tâm trí ta, biến ta thành tấm mộc bảo vệ nàng ta? Hay trong nước bọt kia có chứa một loại cổ trùng, một loại độc dược vô hình nào đó để khống chế ta?"
Vi Hoàng biết rõ, Liễu Như Yên chuyên tu độc hệ, toàn thân nàng ta từ da thịt, mồ hôi đến hơi thở đều có thể là vũ khí chí mạng. Nhưng Hắc Ngọc trong giới chỉ không hề rung lên cảnh báo, Bích Linh Hỏa trong đan điền cũng không có dấu hiệu bạo động thiêu đốt dị vật. Điều này chứng tỏ, nụ hôn này hoàn toàn không có độc, cũng không có cấm thuật.
Nó chỉ đơn thuần là một phép thử, một sự thần phục, hoặc một nỗ lực tuyệt vọng nhằm trói buộc kẻ mạnh nhất trong đội để tìm kiếm cảm giác an toàn.
"Muốn chơi trò nam nữ tình trường với ta sao? Được, ta cho ngươi toại nguyện."
Vi Hoàng trong lòng hừ lạnh một tiếng. Hắn không hề đẩy Liễu Như Yên ra, ngược lại, bàn tay đang đặt trên đầu gối đột ngột giơ lên, mạnh mẽ bóp chặt lấy gáy của nàng ta, kéo giật về phía mình.
Liễu Như Yên khẽ "Ưm" lên một tiếng kinh ngạc. Nàng ta vốn nghĩ Vi Hoàng là một kẻ lạnh lùng, cấm dục, sẽ hất nàng ta ra, hoặc chí ít là bị động chịu đựng. Nàng không ngờ hắn lại phản công một cách thô bạo và cường hãn đến vậy.
Vi Hoàng trực tiếp dùng chiếc lưỡi mang theo linh lực nóng rực, thô lỗ cạy mở hàm răng của Liễu Như Yên, thâm nhập sâu vào khoang miệng nàng ta. Không có sự dịu dàng, không có sự nâng niu, hắn tùy tiện khuấy động, cắn mút tựa như một con dã thú đang thưởng thức con mồi, điên cuồng cướp đoạt hơi thở của nàng ta. Sự bá đạo, áp đảo tuyệt đối từ trên cao nhìn xuống khiến Liễu Như Yên hoàn toàn luống cuống.
Kẻ đi săn nháy mắt biến thành con mồi. Thân thể mềm mại của Liễu Như Yên run lên bần bật, linh lực trong đan điền nàng ta gần như bị khí thế túc sát của Vi Hoàng đè bẹp. Bàn tay nàng ta vô thức bấu chặt vào vạt áo đạo bào của Vi Hoàng, ánh mắt từ chỗ chủ động lơi lả dần chuyển sang một sự si mê, sợ hãi xen lẫn thần phục từ tận đáy lòng.
Đại đạo vốn dĩ là như vậy. Kẻ mạnh chà đạp kẻ yếu. Kể cả trong nhục dục, kẻ nắm giữ quyền chủ động cũng là kẻ có nắm đấm cứng hơn.
"Khò... khò... sột soạt..."
Ngay lúc nụ hôn đang đi đến đỉnh điểm của sự ngột ngạt, một tiếng ngáy to xen lẫn tiếng cựa mình sột soạt vang lên từ phía góc phiến đá. Hùng Sơn, tên vạm vỡ cõng búa lớn, đang vươn vai ngáp dài, chuẩn bị tỉnh giấc.
Âm thanh thô lỗ ấy như một gáo nước lạnh dội xuống. Liễu Như Yên giật thót mình, vội vã dùng hai tay đẩy mạnh ngực Vi Hoàng ra, lùi lại phía sau. Khuôn mặt diễm mỹ vốn luôn phủ một tầng lẳng lơ giả tạo, giờ đây đỏ bừng lên tận mang tai. Nàng ta vuốt vội lọn tóc rối, hơi thở hổn hển, ánh mắt nhìn Vi Hoàng mang theo một loại e dè sợ sệt, hoàn toàn mất đi vẻ tự tin lúc trước.
Vi Hoàng điềm nhiên dùng ngón tay cái lau đi vệt nước bọt vương trên khóe môi. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lẽo như một tảng băng ngàn năm, không hề bộc lộ ra một chút dư vị hoan lạc hay xấu hổ nào. Hắn làm như nụ hôn nồng nhiệt đến nghẹt thở vừa rồi chưa từng xảy ra, thong thả đứng dậy, phủi nhẹ tà áo đạo bào.
"Tỉnh rồi thì dậy đi. Thời gian ở Huyết Uyên là thứ xa xỉ, không có chỗ cho các ngươi ngủ nướng."
Giọng nói Vi Hoàng vang lên đều đều, mang theo uy nghiêm không thể chối cãi. Bạch Mặc nằm cách đó không xa cũng lồm cồm bò dậy, xoa xoa đôi mắt còn lờ đờ.
Vi Hoàng bước tới rìa phiến đá, tiện tay vung Trảm Phong Kiếm, chém đứt vài sợi tơ linh lực trong suốt đang giăng mắc xung quanh. Đây là trận pháp cảnh báo hắn tiện tay bố trí đêm qua, một khi có yêu thú hay tu sĩ chạm vào, tơ linh lực sẽ đứt và truyền tín hiệu trực tiếp vào thức hải của hắn.
"Tất cả chuẩn bị, chúng ta sẽ bắt đầu thu hoạch linh dược." Vi Hoàng ra lệnh, ánh mắt quét qua những rặng cây đang lấp lánh linh quang.
Với tư cách là một đan sư tam phẩm, sự am hiểu về linh dược và tài liệu của Vi Hoàng vượt xa trí tưởng tượng của ba kẻ còn lại. Hắn không cần đi quanh dò xét, chỉ cần đứng tại chỗ, ngón tay liên tục điểm ra, chỉ định từng vị trí.
"Hùng Sơn, dùng cự phủ của ngươi đào gốc cây Huyết Liên Liên Tâm kia lên. Nhớ kỹ, đào sâu xuống năm tấc, không được để đứt rễ chính, nếu không hỏa độc sẽ tràn ra làm hỏng dược tính."
"Bạch Mặc, gọi Thanh Hoa Xà của ngươi ra, dùng nọc độc của nó làm tê liệt gai nhọn xung quanh khóm U Minh Đằng, sau đó dùng vỏ kiếm hớt lấy phần mủ tiết ra. Tuyệt đối không chạm tay không vào."
"Liễu Như Yên, dùng Thất Sắc Độc Điệp của tỷ hấp thụ sương mù quanh gốc Tử Dạ Kim Đan, sau đó hái xuống. Quả nào chín nứt vỏ thì bỏ đi."
Dưới sự chỉ huy rành rọt, chuẩn xác đến từng chi tiết của Vi Hoàng, công cuộc thu hái diễn ra vô cùng suôn sẻ. Ba người Bạch Mặc, Hùng Sơn, Liễu Như Yên tựa như ba cỗ máy cần mẫn, ngoan ngoãn làm theo mọi mệnh lệnh. Bọn họ đã sớm nhận ra, đi theo một kẻ mạnh lại am hiểu tài nguyên như Vi Hoàng, cơ hội sống sót và phát tài cao hơn gấp trăm lần việc tự mình mò mẫm.
Chỉ sau hai canh giờ, toàn bộ sơn cốc đã bị vơ vét sạch sẽ không còn một cọng cỏ có giá trị. Những linh thực vạn năm, những tài liệu hợp linh tuyệt tích đều nằm gọn trong tay bọn họ.
Vi Hoàng đứng giữa bãi đất trống, nhìn đống tài nguyên khổng lồ chất thành một ngọn đồi nhỏ trước mặt. Hắn không hề khách khí, trực tiếp phất tay.
"Vút vút!"
Toàn bộ những tài liệu hợp linh thượng phẩm, những gốc Huyết Liên Liên Tâm, Tử Dạ Kim Đan... đều bị hắn thu gọn vào chiếc nhẫn Quy Nguyên mà Thiên Đình cấp phát. Trần Lập giao nhiệm vụ cho hắn luyện ra Yêu linh tứ chuyển, số tài nguyên này chính là tiền vốn bắt buộc phải giao nộp cho tông môn để hoàn thành định mức, đồng thời cũng là nguyên liệu để hắn thử nghiệm thuật hợp linh vượt cấp.
Thế nhưng, hành động tiếp theo của Vi Hoàng lại khiến ba người kia khẽ biến sắc. Hắn lấy từ trong nhẫn trữ vật cá nhân của mình ra vài chiếc hộp ngọc cực phẩm, cẩn thận lựa chọn những phần linh dược và kỳ trân dị thảo quý hiếm nhất, có niên đại lâu năm nhất, có tác dụng tăng cường tu vi và cải tạo huyết mạch, ung dung cất vào nhẫn cá nhân của mình.
"Vi... Vi sư đệ..." Hùng Sơn nuốt nước bọt, chỉ tay vào nhẫn cá nhân của Vi Hoàng, ấp úng nói. "Thiên Đình có lệnh... bí cảnh mở, tài nguyên lưu. Mọi thứ phải cất vào nhẫn Quy Nguyên. Đệ làm vậy, nhỡ lúc ra ngoài bị trưởng lão Thiên Đình kiểm tra..."
Vi Hoàng lạnh lùng liếc nhìn Hùng Sơn, ánh mắt tựa như nhìn một kẻ ngu xuẩn không thể cứu chữa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.